(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3570:
Dương Tử Thanh buột miệng: – Ai nói không có? Ngay cả sát thủ Địa Ngục cũng chẳng làm gì được ngươi!
Lăng Hàn cười tủm tỉm nhìn Dương Tử Thanh: – Chuyện ta bị sát thủ Địa Ngục ám sát vốn dĩ chẳng ai tận mắt chứng kiến, ta chưa từng nói với ai, vậy làm sao ngươi biết được?
Dương Tử Thanh biết mình lỡ mồm, gã biến sắc: – Cái đó…
Dương Tử Thanh đã hiểu mình trúng kế của Lăng Hàn.
Lăng Hàn quát to: – Trừ phi là ngươi thuê sát thủ!
Dương Tử Thanh thụt lùi ba bước, mặt trắng bệch như vôi, không nói nên lời.
Dương Tử Thanh rất muốn phản bác, nhưng ánh mắt của Lăng Hàn quá đáng sợ, khiến gã như bị thôi miên, á khẩu không nói nên lời.
Kỳ lạ, Lăng Hàn chưa đạt đến Hoán Huyết cảnh mà sao lại có sát khí đáng sợ đến thế?
Dương Tử Thanh không biết rằng Lăng Hàn đã vận dụng tinh thần lực, kết hợp với kinh nghiệm chiến đấu vô tận thuở xưa, tạo ra khí thế áp bức tương tự.
Mọi người biến sắc mặt: – Cái gì?!
Địa Ngục là một tổ chức sát thủ khét tiếng, là đối tượng mà quốc gia kiên quyết triệt phá. Dù có một số người liên lạc với chúng để diệt trừ những kẻ gây khó dễ cho mình, nhưng thử hỏi ai dám công khai thừa nhận điều đó?
Nếu dính dáng đến tổ chức sát thủ, ngay cả là hoàng tử đi nữa thì… ha ha, đương kim Thánh thượng anh minh thần võ chắc chắn sẽ tống hoàng tử ra chém.
Dương Tử Thanh quá to gan, lại còn ngu ngốc đến mức óc heo.
Dương Tử Thanh la lên: – Không, không, không, hắn nói bậy, ta không hề quen biết người của Địa Ngục, ta cũng không hề thuê sát thủ giết người!
Dương Tử Thanh cần phải phủi sạch mọi liên quan, nếu không gã sẽ chết không toàn thây.
Lăng Hàn chậm rãi hỏi: – Vậy ngươi giải thích xem, làm sao ngươi biết ta bị sát thủ của Địa Ngục ám sát?
Dương Tử Thanh cãi chày cãi cối: – Sao ta biết ngươi bị sát thủ Địa Ngục ám sát, liên quan gì đến ta!
Cũng tại Dương Tử Thanh lỡ lời, lại còn ngay trước mặt mọi người, biết lấy cớ gì mà chối cãi đây?
Lăng Hàn cười nói: – Theo luật pháp đế quốc thì cấu kết với tổ chức sát thủ, thuê sát thủ giết người sẽ bị xử phạt thế nào?
Không đợi ai trả lời, Lăng Hàn tiếp tục bảo: – Tội đó tương đương với phản nghịch, chém tại chỗ!
Lăng Hàn ngừng một chút rồi tiếp lời: – Ta là phó đội trưởng của Huyền Thanh kỳ, có quyền chấp pháp. Giờ thì... xử hình!
Lăng Hàn ném Nghiêm Tuấn sang một bên, sải bước tiến về phía Dương Tử Thanh, sát khí sôi trào, khiến người ta không khỏi rùng mình.
– A? Hắn là phó đội trưởng của Huyền Thanh kỳ? – Kỳ lạ, một phó đội trưởng bé nhỏ sao có thể đến đây? – Không thấy hắn đi chung với Phan Hổ sao? Chắc là Phan Hổ dẫn hắn tới. – Vậy cũng phải.
Rốt cuộc mọi người mới ‘biết’ về thân phận của Lăng Hàn, cứ ngỡ hắn chỉ là tiểu đệ của Phan Hổ.
Phan Hổ nghe lọt vào tai, trong lòng thầm thấy đau răng. Gã làm gì có tư cách làm đại ca của Lăng Hàn, Lăng Hàn là thiên tài đan đạo, ngay cả thành chủ đại nhân cũng khen ngợi không ngớt.
Các ngươi có mắt không tròng!
Phan Hổ thầm đắc ý, chẳng định giải thích gì cả, nếu không, ai nấy tranh nhau nịnh nọt Lăng Hàn thì làm gì còn chỗ cho gã? Bây giờ là tốt nhất, gã mới là người được Lăng Hàn ‘ưu ái duy nhất’.
Dương Tử Thanh kinh hoàng hét lớn về phía những người xung quanh: – Cứu ta! Cứu ta!
Nhưng lúc này còn ai dám bận tâm đến Dương Tử Thanh?
Cấu kết với tổ chức sát thủ là tội danh cực lớn, không một ai có thể gánh vác, cũng chẳng có hào môn nào dám chịu đựng tai tiếng đó.
Dương Tử Thanh gửi gắm hy vọng cuối c��ng vào Nghiêm Tuấn, cọng rơm cứu mạng duy nhất của gã: – Tuấn thiếu gia cứu ta! Ta làm tất cả những chuyện này đều là vì thiếu gia!
Cái gì? Mọi người ngạc nhiên tột độ, đúng là một tin tức động trời! Thì ra Nghiêm Tuấn cũng dính líu đến chuyện này.
Nghiêm Tuấn mới vừa thở dốc được một chút, nghe câu đó xong liền suýt ngất đi.
Ai dám dính dáng dù chỉ một chút với tổ chức sát thủ? Đó là hành động tự sát.
Nghiêm Tuấn lạnh lùng phủi tay chối bỏ: – Nhảm nhí!
Dù sao thì gã cũng không để lại bất kỳ chứng cứ nào, chỉ có Dương Tử Thanh tự mình liên lạc với tổ chức Địa Ngục. Chỉ cần Nghiêm Tuấn không lỡ lời, chuyện này sẽ chẳng thể liên quan đến gã được.
Dương Tử Thanh cay đắng nói: – Nghiêm Tuấn, ngươi thật ác, thật độc ác! Rõ ràng là ngươi ghen tị với mối quan hệ giữa Lăng Hàn và Liên kỳ chủ, xúi giục ta thuê sát thủ giết người, giờ lại định phủi tay chối bỏ trách nhiệm ư?
Vì mạng sống của mình nên Dương Tử Thanh bất chấp.
Ồ! Mọi người ồ lên kinh ngạc, thì ra là vậy, hoàn toàn hợp lý.
Ai chẳng biết Nghiêm Tuấn đang theo đuổi Liên Tuyết Dung, nên gã ghen tị mà thuê sát thủ giết người, lý do hoàn toàn hợp lý, không có gì đáng ngờ.
Heo, ngu như heo! Nghiêm Tuấn thầm chửi rủa trong lòng. Dù ngươi đã lỡ mồm nhưng chỉ cần cắn răng không thừa nhận mình đã lỡ lời, không có chứng cứ thì Lăng Hàn có thể làm gì được chứ?
Bây giờ Dương Tử Thanh nói như thế chẳng khác nào tự mình thừa nhận tất cả. Ngu xuẩn, sao lại có kẻ ngu xuẩn đến mức này chứ!
Nghiêm Tuấn không biết rằng loại thiếu gia nhà giàu chưa từng gặp bất kỳ trắc trở nào trong đời, trong hoàn cảnh đó ý chí dễ dàng sụp đổ, sao có thể trông mong Dương Tử Thanh giữ được sự tỉnh táo mà suy nghĩ?
Không thể.
Nghiêm Tuấn lạnh lùng nói với vẻ mặt chính nghĩa: – Ngậm máu phun người, đặt điều bịa chuyện!
Lăng Hàn nhìn Dương Tử Thanh, chậm rãi hỏi: – Ngươi nói Nghiêm Tuấn xúi ngươi thuê hung thủ, có chứng cứ không?
Chứng cứ? Làm gì có chứng cứ nào, tất cả đều do một tay gã tự mình hành động. Nghiêm Tuấn chỉ là người nói lời xúi giục, còn phần lớn tiền bạc đều do Dương Tử Thanh tự bỏ ra.
Gã thật ngốc, làm việc cho người khác, cuối cùng lại phải hứng chịu mũi nhọn thay cho họ.
Dương Tử Thanh thẫn thờ, gã chợt hiểu ra tại sao Nghiêm Tuấn lại muốn gã làm nhiều chuyện như vậy, thì ra là để đến khi có chuyện, gã sẽ là người bị đẩy ra chịu tội.
Dương Tử Thanh nghiến răng nghiến lợi nói: – Nghiêm Tuấn, ngươi thật ác, thật độc ác!
Lăng Hàn lạnh lùng nói: – Nếu không có chứng cứ vậy ta đành tiễn ngươi lên đường!
Làm phó đội trưởng của Huyền Thanh kỳ, Lăng Hàn có quyền được chém giết, miễn là đối phương thật sự phạm vào điều luật xử tử của đế quốc.
Một thanh niên đứng ra cười nói: – Ha ha ha! Phó đội trưởng Lăng đúng không? Ta là Dương Hiểu Thành của Dương gia, nơi đây là phủ thành chủ, lại đang giữa tiệc sinh nhật của Phong tiểu thư, việc giết người tại đây thật sự không hay chút nào. Người này là tử đệ Dương gia, để ta mang về đi, rồi sau đó, ta sẽ thay mặt gia tộc, đưa ra một lời giải thích hợp lý cho Phó đội trưởng Lăng và mọi người.
Dương Tử Thanh thở phào, chỉ cần trở về gia tộc, gã sẽ không phải chết, Dương gia sẽ không bao giờ cho phép một tộc nhân dòng chính bị xử tử trước công chúng.
Lăng Hàn cười nói: – Tiểu Thành Thành, chứng cứ đã xác thực, nghi phạm cũng đã chính miệng thừa nhận thuê sát thủ giết người. Ta ghét cái ác như kẻ thù, sao ta có thể làm ngơ cho được? Yên tâm, ta giết người rất có chừng mực, đảm bảo sẽ không đổ máu.
Chết tiệt, vấn đề không phải là đổ máu hay không, mà là... ai tên "Tiểu Thành Thành" cơ chứ?
Mặt Dương Hiểu Thành trở nên lạnh băng, gã và Dương Tử Thanh không phải là huynh đệ ruột thịt, bình thường quan hệ không quá tốt. Nhưng nếu tộc nhân của Dương gia bị người giết thì tất cả thành viên trong gia tộc đều sẽ mất mặt.
Tuyệt đối không được.
Dương Hiểu Thành tiến lên một bước, lạnh giọng nói: – Phó đội trưởng Lăng, đừng quá đáng!
Truyện này được chuyển ngữ và đăng tải độc quyền tại truyen.free.