(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3600:
Khi ba vị đan sư sơ cấp đến gần và nghe rõ sự tình, cả năm người đều cùng lắc đầu. Chung Dương Tất xem như thua chắc rồi. Hắn không chỉ bị tát một cách vô ích, sau đó còn phải quỳ xuống xin lỗi Lăng Hàn. Ai bảo hắn dám bất kính với một đan sư cao cấp chứ, bị đánh cũng đáng đời.
Không ai dám lên tiếng nhắc nhở. Lăng Hàn đã ra mặt xử lý Chung Dương Tất, chẳng ai dại gì mạo hiểm đắc tội một đan sư cao cấp để ra mặt bênh vực hắn. Bọn họ đâu có ngu ngốc.
Hơn nữa, Chung Dương Tất vì tuổi còn trẻ đã trở thành đan sư sơ cấp nên rất đắc ý kênh kiệu, khiến nhiều người ngứa mắt. Do đó, càng chẳng ai muốn nhắc nhở hắn.
Lăng Hàn bình tĩnh nói: – Đánh rồi sao?
Mắt Chung Dương Tất tóe lửa, nhưng hắn biết nếu đánh nhau thì tuyệt đối không phải đối thủ của Lăng Hàn.
Đối phương là đệ nhất nhân thế hệ trẻ trong giới võ đạo của Hùng Cứ thành, càn quét Thông Mạch cảnh không ai địch nổi. Hắn mà nhào lên đánh thì chỉ có nước tự rước lấy nhục.
Nhưng nếu đối phương đánh hắn thì lại khác. Hừ, hắn sẽ kích thích Lăng Hàn, khiến hắn càng thêm điên cuồng, thậm chí nảy sinh sát ý với mình. Công khai muốn giết đan sư ngay trước Hiệp Hội Đan Đạo, dù Lăng Hàn có là thiên tài võ đạo bậc nhất gì đi nữa cũng khó thoát khỏi cái chết. Được, cứ quyết định như vậy đi!
Chung Dương Tất cũng không hiểu tại sao mình lại oán hận Lăng Hàn nhiều đến thế, chỉ vì đệ đệ bị đối phương nhục nhã ư? Không, phần lớn là vì lòng ghen ghét, đố kỵ khi hắn lấn át sự nổi bật của mình. Tóm lại, Chung Dương Tất không muốn nhìn thấy Lăng Hàn thêm nữa, hắn chỉ hy vọng đối phương mãi mãi biến mất.
Chung Dương Tất xông lên chỉ thẳng vào mặt Lăng Hàn: – Gan chó! Ngươi chỉ là một vũ phu thô lỗ, dù ngươi là thiên tài thì sao? Đặt trong Hùng Cứ thành thì chẳng là cái đinh gì! Ngươi đánh thắng được Hoán Huyết cảnh không? Dù có thắng thì sao? Trên Hoán Huyết cảnh còn có Cực Cốt cảnh! Ngươi chỉ là một tiểu nhân vật ở tầng chót cùng! Nói cho ngươi biết, ta cố ý dẫn Hồ Cầu đi Từ Tâm dược đường, cố ý để hắn "vô tình" gặp nữ nhân của ngươi. Với cá tính của Hồ Cầu, hắn chắc chắn sẽ tìm đủ mọi cách bắt Hoán Tuyết vào Hồ phủ, ha ha, đến lúc đó ngươi làm sao được? Cứng rắn xông vào Hồ phủ sao? Đó là hào môn có cường giả Hoán Huyết cảnh trấn giữ, ngươi dám xông vào sẽ bị chém chết ngay tại cửa! Thế nào? Nữ nhân của mình bị cướp làm tiểu thiếp mà ngươi chỉ có thể yên lặng chịu đựng, cái mùi vị này không dễ chịu đúng không!?
Chung Dương Tất kiêu căng nói một tràng dài, hắn cố ý không giảm âm lượng vì muốn chọc giận Lăng Hàn.
Điều nam nhân khó tha thứ nhất là gì? Nón xanh! Giờ Chung Dương Tất công khai cho mọi người đều biết, Lăng Hàn còn mặt mũi nào nữa? Như vậy chắc chắn có thể kích thích hắn muốn giết người. He he, ngươi cứ rơi vào cái bẫy này mà chết đi!
Biểu tình Lăng Hàn quái dị nhìn Chung Dương Tất.
Nhanh lên, nhanh lên, tức giận quá mất kiểm soát, đánh người đi chứ!
Chung Dương Tất hoang mang, vì sao phản ứng của Lăng Hàn lại hoàn toàn không đúng với dự đoán của hắn? Cái biểu tình đó là sao? Ngươi là con rùa rụt cổ cam chịu bị đội nón xanh vậy ư?
Lăng Hàn lắc đầu nói: – Ta đã thấy nhiều kẻ tìm đường chết, nhưng làm như ngươi thì, ưm, đây là người đầu tiên, có thể gọi là chuyên gia tìm chết.
Chung Dương Tất chỉ vào Lăng Hàn, mặt vặn vẹo: – Ngươi... ngươi...!
Lăng Hàn cười nói: – Ngươi muốn chọc giận ta, khiến ta ra tay giết ngươi đúng không? Ngươi định khiến ta mất kiểm soát mà ra tay tại chỗ, sau đó bị cao thủ Hiệp Hội Đan Đạo liên thủ giết chết đúng chứ?
Chết tiệt, tại sao bị nhìn thấu?
Chung Dương Tất nói: – Chẳng lẽ ngươi tính làm con rùa rụt cổ sao?
Hắn đang đi xa hơn trên đường tìm chết.
Lăng Hàn mỉm cười nói: – Tại sao ta nói ngươi đang tìm đường chết? Bởi vì ngươi không biết ta có con bài gì trong tay mà đã dám nhảy ra chọc giận ta.
Chung Dương Tất cười khẩy nói: – Ngươi ư? Ngươi có lá bài gì chứ? Ta không biết tại sao sư tôn lại xem trọng ngươi, nhưng nếu ngươi muốn ra tay tại đây thì không ai cứu được ngươi đâu! Ngươi dám không?
Chung Dương Tất cố gắng chọc giận Lăng Hàn.
Lăng Hàn vỗ vai Chung Dương Tất: – Yên tâm đi, ta chắc chắn sẽ giết ngươi. Vì ngươi đã khiêu khích đến mức này, nếu không giết thì sẽ làm uổng phí công sức của ngươi lắm.
Chung Dương Tất ngây người, chuyện này là sao? Lăng Hàn biết rõ ý đồ của hắn nhưng vẫn muốn giết hắn sao? Nhưng nói thẳng vào mặt hắn là có ý gì? À không, hắn muốn giết mình chẳng phải đã trúng kế của mình rồi sao, tại sao mình lại không vui chút nào, cứ thấy là lạ.
Chung Dương Tất nhìn Lăng Hàn, hắn như mới gặp người trẻ tuổi này lần đầu: – Ngươi...?
Lăng Hàn cười nói: – Chắc ngươi thấy rất lạ tại sao ta biết rõ âm mưu của ngươi mà vẫn dám giết ngươi đúng không?
Chung Dương Tất bản năng gật đầu, hắn thấy rất lạ.
Bốp! Lăng Hàn giơ tay tát mạnh một cái. Với thực lực của hắn, Chung Dương Tất làm sao tránh thoát được? Chung Dương Tất bị tát gãy liền ba cái răng.
Lăng Hàn lạnh nhạt nói: – Tiện thể nói cho ngươi biết, ta ghét nhất bị người khác chỉ tay vào mặt, điều đó làm ta rất khó chịu.
Chung Dương Tất sờ lên gò má đau rát, hắn đã nhận ra có điều gì đó kỳ lạ. Bọn họ gây lớn chuyện ngay trước cửa nhưng sao không một ai ngăn cản? Kiểu này thì nếu Lăng Hàn phát điên lên giết người, e rằng cũng sẽ chẳng ai ngăn hắn lại.
Chết tiệt, hắn không hề muốn lấy mạng mình để đổi lấy mạng Lăng Hàn!
Lăng Hàn cười nói: – Thấy lạ đúng không? Tại sao mọi người chỉ nhìn, không ai ngăn cản ngươi tìm đường chết?
Lăng Hàn nói với những người xung quanh: – Các ngươi nói cho tiểu đan sư này biết ta là ai đi?
Các đan sư và cả những thủ vệ đang đứng trước cửa đều cung kính hành lễ hướng về Lăng Hàn: – Bái kiến Lăng đại sư!
Hả? Chung Dương Tất ngây người. Đại sư? Đại sư gì?
Giới đan đạo hay trận đạo chỉ có đan sư và trận sư cao cấp, tông sư mới có tư cách được gọi là đại s��.
Chẳng lẽ là trận pháp sư cao cấp? Không thể nào, trẻ tuổi như vậy chưa chắc đã đạt được cảnh giới trận pháp sư sơ cấp, chứ nói gì đến cao cấp.
Khoan đã, dù Lăng Hàn có là trận pháp sư cao cấp đi chăng nữa, thì những người của Hiệp Hội Đan Đạo cũng không cần thiết phải hành lễ với hắn như vậy chứ.
Ui! Mắt Chung Dương Tất trợn trừng, vẻ mặt tràn đầy khó tin.
Lăng Hàn gật đầu nói: – Ngươi đoán đúng rồi, ta chính là đan sư cao cấp mới của Hiệp Hội Đan Đạo. Theo quy định, ngươi nên gọi ta một tiếng "đại sư".
Đại sư... Đại sư... Đại sư... Trong lòng Chung Dương Tất như có vạn con ngựa phi qua, hắn há hốc mồm đến mức có thể nhét vừa một nắm tay.
Một kẻ vũ phu thô lỗ trong giới võ đạo lại trở thành vương giả của giới đan đạo ư? Làm sao hắn có thể tin nổi chứ?
Nhưng không tin thì sao? Không thấy phản ứng của người khác à? Hành động này có thể nào là diễn kịch được?
Tiêu đời rồi, hắn vênh váo trước mặt đan sư cao cấp, còn dám gây đủ chuyện xấu xa. Đây rõ ràng là đang tự tìm đường chết mà!
Hèn gì biểu tình của Lăng Hàn kỳ lạ như vậy.
Chung Dương Tất run giọng, cả người run lẩy bẩy: – Lăng... Lăng... Lăng đại sư.
Bản chuyển ngữ này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free.