(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3823:
Vậy thì cứ thong thả lên đường.
– Phụ thân, chúng ta cũng muốn đi!
Bảy hài tử đều chạy tới. Tam Oa treo trên ngực Lăng Hàn, đây là vị trí cũ của nàng. Tứ Oa và Ngũ Oa lại mỗi người ôm lấy một chân hắn.
Chỉ có điều, Thất Oa mới chạy được nửa đường đã ngã nhào xuống đất, ngủ say tít thò lò.
Lăng Hàn mỉm cười, nói:
– Đi, tất cả mọi người đi.
Hắn để sáu hài tử tiến vào Dưỡng Nguyên hồ lô. Riêng Lục Oa thì không cần, hắn có thể ôm mà không lo bị người khác nhìn thấy.
Hắn để tiểu thị nữ và con heo béo giữ nhà, còn hắn thì vào dự tiệc. Ngày mai, hắn sẽ ra khỏi học viện, bởi lẽ đạt đến Cực Cốt Cảnh là phải tốt nghiệp rồi.
Ầm ầm ầm.
Lăng Hàn vừa đi tới cửa, liền nghe tiếng gõ cửa lớn.
Hắn mở cửa, thấy một lão nhân đang đứng đó. Chính là Mục quản gia.
– A, Mục quản gia.
Lăng Hàn kinh ngạc. Đối phương lại đột nhiên tới thăm làm gì?
Mục quản gia gật đầu, nói:
– Ngươi định đến dự tiệc của Bích Tiêu công chúa?
Lăng Hàn không hiểu điều này có liên quan gì đến Mục quản gia, nhưng cũng chẳng có gì phải giấu giếm. Thế là hắn gật đầu, nói:
– Không sai.
Mục quản gia thoáng lộ vẻ lúng túng, nói:
– Lăng Hàn, ta có một yêu cầu quá đáng.
Lăng Hàn nhíu mày, nói:
– Mời nói.
– Ta muốn ngươi mời tiểu thư nhà ta làm người cùng dự tiệc.
Mục quản gia nói.
Cái gì?
Dẫn Phong Nhược Tiên cùng đến dự tiệc sao?
Lăng Hàn sửng s��t, rồi chợt bừng tỉnh. Hiện tại, tình cảnh của Phong Nhược Tiên hết sức khó xử. Vì nàng đã chủ động đầu nhập yêu tộc, thanh danh sớm đã hỏng bét. Nếu không phải vẫn còn phong hào nữ bá tước, thì căn bản chẳng còn ai hỏi han.
Đây là điều Phong Nhược Tiên không tài nào chấp nhận được. Nàng có dã tâm, làm sao có thể cam tâm yên lặng, để trước cửa giăng lưới bắt chim?
Thế nên, Phong Nhược Tiên nghĩ đến Lăng Hàn.
Hiện tại, Lăng Hàn có thể nói là người nóng bỏng tay, đầu đội hai danh hiệu tông sư, lại còn là Hồng Thiên Bộ thứ hai. Nếu như có thể cùng Lăng Hàn xuất hiện trước công chúng, tất nhiên có thể tẩy trắng hình ảnh của nàng.
Thế nên, Mục quản gia mới tìm đến cửa. Vì Mục quản gia và Lăng Hàn dù sao cũng có chút tình cảm.
Lăng Hàn lắc đầu:
– Mục quản gia, như thế này là ép buộc rồi.
– Phải vậy không?
Mục quản gia cười gượng gạo. Thật ra hắn cũng biết, trước đây Phong Nhược Tiên và Lăng Hàn đã xé rách mặt nhau, giờ lại quay ngược lại tìm Lăng Hàn để được giúp đỡ, thì có quỷ mới chịu đồng ý.
Nhưng Phong Nhược Tiên đã cứ như phát điên. Hắn không đành lòng nên mới phải chạy chuyến này.
Trong lòng hắn thầm hận. Trước đây hắn còn muốn giao phó Phong Nhược Tiên cho Lăng Hàn đấy chứ. Nếu như Phong Nhược Tiên không tâm cao khí ngạo như vậy, thì hiện tại hai người rất có khả năng đã là một đôi trời sinh.
Nghĩ xem Lăng Hàn hiện tại phong quang đến mức nào, có kém cạnh bất kỳ vị hoàng tử nào đâu chứ?
Ai, đáng đời!
Hắn xoay người rời đi, bóng lưng hiu quạnh.
Lăng Hàn cũng thở dài. Nhưng hắn lập tức chấn chỉnh lại tâm tình, gọi một chiếc xe. Sau khi đi hết nửa giờ, hắn cuối cùng cũng tới nơi.
Bích Tiêu công chúa mặc dù là công chúa của một tiểu quốc, nhưng Huyết Xích La chính là cường giả Tầm Bí Cảnh. Ai dám không nể mặt hắn mà an bài nơi ở tệ hại cho bọn họ sao?
… Dĩ nhiên, cũng không có mấy người biết, thật ra Bích Tiêu công chúa cũng chính là một cường giả Tầm Bí Cảnh.
Đây là một tòa phủ đệ rất lớn, vốn thuộc về một quan lớn. Sau khi vị quan này qua đời, nơi đây lại bị bỏ trống.
Lăng Hàn đi tới cửa, đưa thiệp mời ra. Sau khi thủ vệ xem qua, liền cung kính mời hắn vào trong.
Đây cũng không phải là các loại tổng hội đan sư, chỉ cần nghiệm chứng vân tay là xong. Bản thân phủ đệ lại không có loại thiết bị này, chỉ có thể dùng phương thức nguyên thủy nhất để nghiệm chứng.
Lăng Hàn đi vào, đi qua đại sảnh rồi tiến vào phòng yến hội.
Ở đây bày đầy bàn ghế. Hiện tại đã có không ít người ngồi, có cả nhân tộc lẫn yêu tộc.
Trên bàn bày đầy thức ăn, còn có rượu ngon.
Lăng Hàn cũng chẳng khách khí, tìm một cái bàn không người, đặt mông ngồi vào, sau đó rót cho mình một chén rượu, bắt đầu ăn.
Hắn không chỉ ăn một mình, còn bỏ đồ ăn vào Dưỡng Nguyên hồ lô để sáu hài tử cùng ăn. Lục Oa thì ngồi ngay bên cạnh hắn, cũng ăn vui vẻ đến quên cả trời đất.
Đừng thấy cả bảy đều là nữ hài tử, nhưng ngoại trừ Thất Oa ăn một lát lại ngủ một lát, thì những người khác sức ăn đều rất lớn, còn ăn khỏe hơn cả người trưởng thành. Hơn nữa, so với Lăng Hàn cũng chẳng thua kém là bao.
Thế nên, một bàn thức ăn làm sao chống đỡ nổi những cái bụng háu ăn này, rất nhanh đã bị tiêu diệt sạch sẽ.
A, còn chưa ăn no được ba phần bụng nữa.
Lăng Hàn lấm lét nhìn ngang ngó dọc một chút, sau đó lại chọn một cái bàn khác ngồi xuống, tiếp tục ăn.
Ban đầu dĩ nhiên chẳng ai chú ý đến. Nhưng Lăng Hàn dù sao cũng có hai danh hiệu tông sư, tất nhiên sẽ có người muốn quen biết, tạo chút giao tình với hắn.
Chỉ là người khác còn chưa kịp bắt đầu thì đã nhìn thấy cái dáng vẻ ăn như hổ đói của hắn.
Ngươi là quỷ chết đói đầu thai sao?
Có thể nhận được lời mời, khẳng định ai nấy đều có thân phận không tầm thường, tất nhiên cũng cần thể diện. Hiện tại Lăng Hàn cứ như mấy ngày không ăn, ai mà không biết xấu hổ mà đến gần được chứ?
Quá mất mặt.
– Lăng Hàn, Lăng đại sư!
Chỉ nghe một tiếng gọi yểu điệu vang lên. Lăng Hàn ngẩng đầu nhìn, đó là Ân Tú Tinh, cái tiểu yêu tinh ấy.
Ân yêu tinh vẫn mị lực vô cùng. Nhưng hiện tại có công chúa yêu tộc xuất hiện, vầng hào quang của nàng dĩ nhiên đã ảm đạm đi rất nhiều.
Lăng Hàn ngẩng đầu nhìn qua, nói:
– Ân cô nương.
Lục Oa nhất thời lộ vẻ cảnh giác. Đây cũng là một kẻ muốn làm nương của các nàng ư?
Bộ dạng quá khó coi!
Lục Oa ở trong lòng thầm đánh giá. Nàng xoi mói: Mắt quá quyến rũ, môi quá mỏng, ngực quá lớn. A, trông cứ như hai quả cầu. Xấu chết đi được!
Ân Tú Tinh hì hì cười, đi tới chỗ Lăng Hàn, thuận thế ngồi xuống. Nhưng mới ngồi xuống chưa được một nửa, nàng lại biến sắc.
A, cái ghế?
Thật may nàng là Cực Cốt Cảnh, đứng trung bình tấn tất nhiên chỉ là chuyện nhỏ nhặt. Dù không có ghế thì nàng vẫn "ngồi" rất vững.
Lăng Hàn liếc mắt nhìn Lục Oa. Mặc dù hắn không nhìn thấy người, nhưng có thể khẳng định, đây nhất định là do Lục Oa làm, đã chuyển cái ghế đi chỗ khác.
Lục Oa che miệng khúc khích cười. Muốn làm nương của các nàng sao? Không có cửa đâu!
Mọi bản quyền chuyển ngữ của đoạn truyện này thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng.