(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4036:
Lăng Hàn thuận lợi đạt được Tinh La Lan quả.
Khi cầm lấy tiên quả, hắn thở phào một hơi.
Lúc trước hắn còn lo lắng Thái Cổ tông không giữ lời hứa, không cho hắn tiên quả, dù sao tổ chức giải thi đấu võ đạo chỉ là vì ngụy trang, mục đích thực sự là tạo thế cho Liễu Quân, đương nhiên, thu được nhân tài ưu tú như Lăng Hàn cũng chỉ là tiện tay, một mũi tên trúng ba đích.
Hắn đột nhiên nhúng tay vào, đoạt lấy viên tiên quả này, đối với Thái Cổ tông mà nói chẳng khác nào một cái tát, tự nhiên hắn sẽ lo lắng Thái Cổ tông không giữ lời hứa.
Ăn.
Hắn nói thầm trong lòng, chỉ có ăn vào trong bụng mới là an toàn nhất.
Lăng Hàn nhanh chóng cắn nuốt nhưng hắn lập tức cau mày, hương vị của thứ này chẳng hề ngon lành chút nào, nó có mùi chua và tanh, thịt quả bở tơi, không một chút trơn mềm. Hắn cố nén cảm giác muốn nôn thốc nôn tháo, nuốt trọn viên tiên quả này vào bụng.
Có thật ta đang ăn một viên tiên quả hay không?
Lăng Hàn nói thầm trong lòng nhưng chưa kịp nghĩ hết, hắn lập tức cảm giác cơ thể xuất hiện biến hóa kinh thiên động địa, lực lượng cường đại bùng nổ, kéo theo cấp độ sinh mệnh nhảy vọt.
Tách! Tách! Tách! Một gông cùm xiềng xích bị phá vỡ, nhưng Lăng Hàn lại cảm giác rõ ràng không có khiếu huyệt nào mở ra.
Lúc này, hắn chỉ có thể đứng ngoài quan sát.
Cho dù hắn dùng bí lực dẫn dắt hay ngồi tĩnh tâm, cấp độ sinh mệnh biến hóa cũng không chút gia tốc hay chậm lại.
Hắn giống như một người đứng ngoài nhìn vào.
Một, hai, ba, bốn, năm... Lăng Hàn đang đếm trong lòng, càng lúc càng nhiều gông cùm xiềng xích được phá vỡ, nội tâm hắn vui vẻ. Điều này giống như mỗi lần mở một tiểu cảnh giới, tương đương với việc hắn có thêm một cảnh giới mới, dù không đáng sợ bằng thất biến, thất cốt nhưng lợi ích mang lại thì vô cùng lớn.
Nếu như hắn vốn là thiên tài bốn sao, vậy giờ đây khả năng đã đạt tới cấp độ bốn sao ba, thậm chí bốn sao rưỡi.
Chưa đầy hai mươi phút, hiệu quả của tiên quả đã biến mất.
Lăng Hàn tặc lưỡi một cái, mùi vị tuy vô cùng khó ăn nhưng hắn lại chẳng ngại ngần ăn thêm một quả nữa... Nếu thật có thể, hắn muốn ăn đến no không ăn nổi nữa.
Nhưng điều này chẳng khác nào si tâm vọng tưởng.
Hơn nữa, cho dù thực sự có nguồn cung tiên quả vô hạn, không gian tiến bộ của hắn cũng có hạn, bởi vì khi phục dụng quả đầu tiên mới mang lại hiệu quả tốt nhất, về sau hiệu quả sẽ giảm dần một nửa, những lần sau gần như không đáng kể.
Trừ phi hắn có thể đạt được tiên quả cấp độ cao hơn.
– Ài, sau này nhất định sẽ được thôi.
Lăng Hàn nói thầm trong lòng, đương nhiên, nếu như hắn tu luyện sáu cảnh giới dưới Tiên đồ đến mức hoàn mỹ vô khuyết, cấp độ sinh mệnh đã đạt tới cảnh giới cực hạn, không thể tiến thêm, vậy hắn không cần phải ăn tiên quả.
Phanh!
Cửa lớn bị đá văng ra, chỉ thấy một người sải bước đi vào.
Liễu Quân.
Đúng là tên phiền phức đeo bám như âm hồn không tan này, vừa rồi Lăng Hàn đang trải qua quá trình thăng hoa cấp độ sinh mệnh, tự nhiên hiện ra dung mạo ban đầu, suýt nữa thì không kịp ngụy trang trở lại.
Lăng Hàn quay sang nhìn, ánh mắt không mấy thiện cảm.
– Đưa Tinh La Lan quả đây, Ngự Kiếm Thuật này là của ngươi!
Liễu Quân ném ra một quyển sách, "Bốp!", rơi xuống đất.
Lăng Hàn nhặt sách lên, khi người ta cố ý mang đồ đến tặng, hắn tự nhiên chẳng có lý do gì để từ chối.
Thấy Lăng Hàn cất công pháp, Liễu Quân lúc này cười lạnh, đúng là tên chưa từng trải sự đời, chỉ một bản Ngự Kiếm Thuật đã đủ để mua chuộc hắn. Hắn h�� lạnh một tiếng rồi nói:
– Tinh La Lan quả đâu?
Lăng Hàn cười khẽ một tiếng, rồi chỉ tay vào bụng mình.
Khốn kiếp, bị ngươi ăn?
Mẹ kiếp! Thế mà ngươi còn dám nhận Ngự Kiếm Thuật của ta?
Với hắn mà nói, mặc dù Ngự Kiếm Thuật không quá trân quý, thế nhưng dù sao nó cũng là một môn bí thuật, là hắn đã tốn không ít công sức mới có được, lẽ nào lại tặng không cho người khác?
– Hỗn đản, ngươi dám đùa giỡn ta?
Hắn gầm lên.
Lăng Hàn vẫn thản nhiên như không có chuyện gì, nói:
– Ta cũng chỉ vì tốt cho ngươi thôi, Tinh La Lan quả cực kỳ khó ăn, vừa chua vừa tanh, ăn vào chắc chắn sẽ nôn thốc nôn tháo ra ngoài.
Ngươi chiếm tiện nghi còn dám mạnh miệng!
– Tàn Dạ, ngươi quá đáng rồi!
Liễu Quân lạnh lùng nói, hắn đang nghĩ, liệu hắn đột nhiên phát động công kích ngay bây giờ có thể giết chết tên gia hỏa này không?
– Ha ha, đều là người một nhà, Quân nhi không được vô lễ!
Một tiếng cười dài vang lên, chỉ thấy một nam tử từ trên trời hạ xuống.
Trong lòng Lăng Hàn khẽ giật mình, chẳng lẽ vị này là...?
Hắn nhìn lại, nam tử này dung mạo như ngọc, dáng vẻ khoảng bốn mươi tuổi, trên người còn toát ra khí chất nho nhã.
– Sư phụ!
Liễu Quân vội vàng ôm quyền hành lễ, rồi nói:
– Tên này dám đùa giỡn đệ tử, đệ tử rất tức giận!
Sư phụ của Liễu Quân, đương nhiên chính là Thái Cổ Chân Quân.
Hắn mỉm cười nói:
– Ngươi cho rằng, bại bởi Tàn Dạ là bởi vì hắn có một bộ chiến giáp mà ngươi không có sao?
Liễu Quân lập tức bất phục, nói:
– Đương nhiên rồi, nếu đánh một trận công bằng, hắn tuyệt đối không phải đối thủ của con.
– Sai, sai.
Thái Cổ Chân Quân lắc đầu rồi nói:
– Nếu như loại bỏ yếu tố Tiên khí, con thật sự có khả năng bất phân thắng bại với Tàn Dạ.
Vậy là xong rồi sao?
Liễu Quân nhìn về phía Lăng Hàn, Thái Cổ tông cũng chỉ có một gốc tiên thụ hai sao, theo như lời Thái Cổ Chân Quân, mỗi mười năm mới có thể kết ra một quả Tinh La Lan. Mười năm sau, có lẽ có một viên Tinh La Lan vẫn thuộc về hắn nhưng phục dụng dưới Tiên đồ và phục dụng sau khi vượt qua Tiên đồ, hiệu quả của nó sẽ không giống nhau.
Hơn nữa, cho dù giống nhau, trong mười năm đó, hắn sẽ thiếu đi một lần thăng hoa sinh mệnh, có lẽ sẽ khó đột phá cảnh giới, có lẽ sẽ có những kình địch mà hắn không cách nào chiến thắng.
Ảnh hưởng quá lớn.
Hắn càng nghĩ càng tức giận, trợn mắt nhìn Lăng Hàn.
Thái Cổ Chân Quân cười nhạt một tiếng rồi nói tiếp:
– Cho nên, nếu đánh một trận công bằng, con không phải là đối thủ của Tàn Dạ.
À, lời này có ý gì?
Liễu Quân kinh ngạc nhìn về phía sư phụ của mình, ngài muốn nói rằng, loại bỏ yếu tố Tiên khí, thực lực của mình tương đương với Lăng Hàn, tại sao lại nói rằng nếu đánh một trận công bằng thì mình không phải đối thủ của hắn?
Hắn đã hoàn toàn bối rối rồi.
– Đồ đần, Tàn Dạ chỉ mới đạt tới Khai Khiếu cảnh.
Thái Cổ Chân Quân cuối cùng cũng nói ra chân tướng, hắn chính là Hóa Linh cảnh, việc nhìn ra tu vi thật sự của Lăng Hàn là điều đương nhiên.
Liễu Quân hít sâu một hơi.
Cái gì, Lăng Hàn vẫn chỉ là Khai Khiếu cảnh?
Làm sao có thể, một Khai Khiếu cảnh làm sao có thể đánh ngang sức với mình? Trên đời này không thể nào có yêu nghiệt như vậy được!
Nhưng mà Thái Cổ Chân Quân sẽ nhìn nhầm sao? Sẽ lừa gạt hắn sao?
Vào lúc này hắn mới hiểu Thái Cổ Chân Quân nói đến việc đánh một trận công bằng, hắn không phải đối thủ của Lăng Hàn có ý nghĩa như thế nào. Nếu hắn áp chế tu vi xuống Khai Khiếu cảnh, hắn làm sao có thể là đối thủ của Lăng Hàn?
Khoảng cách giữa họ không chỉ là một chút mà còn như trời với đất.
Hắn thất hồn lạc phách, cú đả kích này thật sự quá lớn, hắn không cách nào tiếp thu được.
Thái Cổ Chân Quân lại nhìn về phía Lăng Hàn rồi nói:
– Tàn Dạ, ngươi có bằng lòng bái ta làm sư phụ không?
Lăng Hàn suy nghĩ thật nhanh, rồi ôm quyền nói:
– Đương nhiên đệ tử nguyện ý.
– Ha ha ha ha!
Thái Cổ Chân Quân cười lớn, nói:
– Tốt tốt tốt, một tháng sau, bản tọa sẽ mở đại điển bái sư cho ngươi, mời khắp thiên hạ.
Tư chất của đệ tử này quá tốt, hắn nhất định phải mượn cơ hội này thông cáo thiên hạ, một là để khoe khoang một chút, hai là để những người khác biết, tuyệt đối đừng có ý đồ với hắn.
Liễu Quân lúc này tỉnh táo lại, nghe thấy vậy, lập tức cảm thấy như hứng chịu vạn lần đả kích, quả thực muốn thổ huyết.
Tác phẩm này được đăng tải độc quyền tại truyen.free, mong quý độc giả không sao chép khi chưa được cho phép.