Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4300:

Lục Kỳ không dám xuất thủ.

Ngay cả khi vận dụng Tiên Thiên thần thông còn không thể oanh phá phòng ngự của Hỗn Độn Cực Lôi tháp, huống chi trong tình huống bình thường.

Nếu hắn cưỡng ép ra tay, kết quả chỉ là tự mình chuốc lấy cực khổ.

Bởi vậy, hắn chỉ dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn Lăng Hàn, trong lòng tự nhủ đối phương vận khí tốt, thế mà lại đạt được một kiện pháp khí cường đại như vậy.

Nhưng chỉ cần hắn bước vào Sinh Đan, hắn muốn xử lý Lăng Hàn sẽ dễ như trở bàn tay. Hơn nữa, cho dù Lăng Hàn cũng bước vào Sinh Đan, chẳng lẽ uy lực pháp khí cũng tự khắc mạnh lên theo cảnh giới của hắn sao?

Cứ chờ đấy, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua chuyện này.

Tống Lam hơi do dự, nhưng cuối cùng nàng vẫn ném ngọc bội cho Lăng Hàn.

Không phải vì muốn giữ lời hứa, mà nàng rất coi trọng năng lực trận đạo của Lăng Hàn, muốn mượn dùng.

Nếu có hai trận sư cùng tham gia vào việc này thì mọi việc tự nhiên sẽ ổn thỏa hơn chỉ có một mình.

Lăng Hàn cầm lấy ngọc bội, hắn rót thần thức vào, lập tức phát hiện, đây không phải là pháp khí không gian, nhưng trong đó lại chứa đựng vài đạo tin tức, hơn nữa cũng không phải do Tôn Toàn lưu lại.

Phía trên ghi lại vị trí truyền thừa của Đan sư Thiên cấp mà Tống Lam muốn tìm, ngọc bội này chính là chìa khóa.

Hắn gật đầu với Tống Lam, rồi cất ngọc bội đi.

Trong mắt Lục Kỳ, hành động này chẳng khác nào hai người đang trao tín vật định tình.

Chẳng lẽ bọn họ nghĩ hắn mù sao?

Đôi mắt Lục Kỳ phun lửa, hai nắm tay siết chặt, gân xanh nổi rõ trên trán hắn.

Nhưng lý trí của hắn vẫn đủ mạnh để kìm hãm hắn, khiến hắn không ra tay.

Lăng Hàn nhìn hắn, trong mắt lộ ra vẻ thương hại.

Trước tình huống như thế này mà vẫn có thể dùng lý trí để bỏ qua, nếu là hắn, một là sẽ kiên quyết từ bỏ, về sau không tiếp tục theo đuổi Tống Lam nữa, hai là sẽ đánh một trận, như vậy mới xứng đáng là nam nhi.

Nhưng trong lòng Lục Kỳ biết rõ không địch lại nên không ra tay, nhưng lại không muốn từ bỏ, hình tượng của hắn đã thấp bé đi vô số lần.

— Về sau xin chỉ giáo nhiều hơn.

Lăng Hàn chắp tay với Tống Lam.

Lọt vào tai Lục Kỳ, câu nói ấy chẳng khác gì lời thề non hẹn biển của đôi trai gái, rằng "tương lai em sẽ phó thác cho anh, xin anh chỉ giáo nhiều hơn." Hắn nhìn chằm chằm Lăng Hàn, không thể hiểu nổi: vì cớ gì hắn đã theo đuổi, làm tùy tùng bao lâu như vậy mà Tống Lam vẫn lạnh nhạt, trong khi Lăng Hàn chỉ cần nói vài câu đã được?

Chẳng lẽ là bởi vì hai người đã có “tiếp xúc da thịt”?

Tiện nhân!

Hắn mắng thầm một câu, suy nghĩ xoay nhanh, trong đầu hắn vụt lên những ý nghĩ không thể tin nổi.

— Nơi này đã vơ vét sạch sẽ, rút lui đi!

Vũ Văn Thiên bước ra khỏi đan thất và nói với Lăng Hàn.

— Được.

Lăng Hàn gật gật đầu, hắn nói với Tống Lam:

— Ta đi trước một bước.

Tống Lam vuốt mái tóc ra phía sau, nói:

— Đương nhiên là đi cùng nhau.

Ngọc bội này không chỉ là một tọa độ mà còn là chìa khóa để mở cánh cửa dẫn đến truyền thừa. Nàng sao có thể để Lăng Hàn hành động đơn độc?

— Tốt.

Lăng Hàn gật đầu, hắn cũng không muốn nuốt riêng truyền thừa của Đan sư Thiên cấp.

Giữ chữ tín, đây là phẩm chất tối thiểu hắn cần phải có.

Vũ Văn Thiên chớp mắt liên hồi, tình hình là sao thế này, Lăng Hàn đã cua được Tống đại mỹ nữ lúc nào vậy?

Quá nhanh!

Nếu mình đi muộn một lúc, có khi nào Tống Lam đã "to bụng" rồi không?

Hắn bước nhanh tới bên cạnh Lăng Hàn, thấp giọng nói:

— Lăng Hàn, Lăng sư huynh, Lăng lão đại, ngươi quá trâu bò, có thể cua được mỹ nữ xếp hạng chín của Tinh Không vào tay! Nhanh dạy ta làm sao cưa gái đi.

Hắn nói rất nhỏ nhưng bên trong đan thất đều là cao thủ, có ai mà không nghe thấy?

Sắc mặt Lăng Hàn tối sầm, gia hỏa này nhất định đang cố ý, mục đích chính là chọc tức Lục Kỳ.

Quả nhiên, sắc mặt Lục Kỳ tái mét, âm trầm đến mức có thể chảy ra nước.

Hắn đứng bất động tại chỗ, nhưng hai tay đang run nhè nhẹ, sát ý sôi trào đáng sợ.

— Chủ nhân!

Tra Hổ, Trình Báo cũng bước ra, mặt mày tươi rói, lần này thu hoạch kha khá.

Nhưng nhìn thấy gương mặt Lục Kỳ thì bọn họ lập tức im lặng, bởi vì bọn họ biết, Lục Kỳ đã tức giận đến cực hạn.

Lúc này mà bọn họ còn cao hứng bừng bừng thì chẳng khác nào đang tự tìm cái chết.

Lục Kỳ không nói một lời, cất bước rời đi.

Hắn sẽ không buông tha Tống Lam, cho nên, hắn nhất định phải theo dõi sát sao, không cho Lăng Hàn và Tống Lam có cơ hội ở chung với nhau. Chỉ cần hắn bước vào Sinh Đan, hắn có thể chém giết Lăng Hàn.

Nhất định.

Một đoàn người vừa mới ra khỏi động phủ, sắc mặt bọn họ lập tức tối sầm, bởi vì họ đã bị bao vây.

Ít nhất có hơn trăm người chặn lối ra, bọn họ vẫn chưa tiến vào, mà là đang tìm người phá giải trận pháp.

Nhìn thấy đám người Lăng Hàn hiện thân, một lão giả bạch mi quát:

— Tất cả các ngươi mau lại đây cho lão phu!

— Quả nhiên có người tiến vào.

— Vừa vặn, bảo chúng nó giao bảo vật ra đây, đỡ cho chúng ta phải mạo hiểm tiến vào.

— A, nữ tử kia quá đẹp!

— Thật sự là mỹ nữ tuyệt sắc, nếu có thể cho ta ngủ một đêm, sống ít đi trăm năm cũng được.

Những người khác cũng nhìn thấy đám người Lăng Hàn, nhao nhao lên tiếng, phần lớn đều nhìn chằm chằm vào Tống Lam, ăn nói không kiêng nể.

Tống Lam giận dữ, nàng chẳng những là mỹ nữ, hơn nữa còn xuất thân từ gia tộc cấp Tôn Giả, từ nhỏ đã là minh châu trong gia tộc, nhận hết sủng ái, có ai dám dùng lời lẽ dơ bẩn trước mặt nàng hay sao?

Nhưng ở đây, có tới mấy tên Sinh Đan cảnh. Nếu nàng đi ra ngoài, chỉ sợ là dê vào miệng cọp.

Hơn nữa, một khi dục vọng của con người đã bùng phát, còn ai thèm quan tâm ngươi là truyền nhân Thánh Địa, hậu duệ Tôn Giả?

Nếu không, làm gì có chuyện "bí quá hóa liều"?

Lục Kỳ hừ một tiếng, nói:

— Quản tốt miệng của các ngươi, không nên tự rước lấy họa.

— Ha ha, tiểu bạch kiểm, ngươi là thứ gì chứ?

Rất nhiều người nhìn sang Lục Kỳ.

— Phi, các ngươi còn không biết chủ nhân c��a chúng ta sao?

Trình Báo lập tức kêu lên, nói:

— Chủ nhân nhà ta chính là Lục Kỳ Lục đại nhân đứng thứ mười chín trên tinh võng!

Đứng thứ mười chín trên tinh võng!

Danh xưng này rất có lực sát thương, những người đối diện đều lâm vào im lặng, có một lão giả nói:

— Đừng nói đứng thứ mười chín, cho dù đứng thứ nhất cũng chỉ là Chú Đỉnh. Võ đạo vốn có tôn ti trật tự, trước mặt Sinh Đan chúng ta, hắn có tư cách gì mà phách lối?

— Đi ra, giao bảo vật ra đây, ta thả các ngươi rời đi.

— Hì hì, nhưng nữ nhân này phải lưu lại!

Có người chỉ vào Tống Lam, ánh mắt sáng rực, không giấu nổi dục vọng.

Nữ tử kia quá đẹp, làm cho người ta cảm thấy tim đập loạn nhịp.

Lục Kỳ hừ một tiếng:

— Chúng ta là đệ tử Cửu Dương Thánh Địa, chẳng lẽ các ngươi dám gây sự?

Lập tức, bốn phía lại im lặng.

Cửu Dương Thánh Địa chính là thế lực mạnh nhất trong tinh vực này, khiến ai ai cũng phải ngước nhìn. Chớ nói đến đám Sinh Đan cảnh ở đây, cho dù là Tôn Giả tới, cũng phải cân nhắc hậu quả khi đắc tội Cửu Dương Thánh Địa.

— Được, các ngươi đi ra, chúng ta không làm khó dễ các ngươi.

Một lão giả cười nói.

Truyện được dịch và đăng tải độc quyền tại truyen.free, xin cảm ơn độc giả đã ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free