Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4967:

– Đồ rùa, hết hồn hả?

Đại Hắc Cẩu cười to.

– Cẩu gia là ai chứ? Chó đứng đầu bầy sói, huyết mạch cao quý, trời sinh đã áp đảo Lang tộc!

Hắn bắt đầu khoác lác!

Trước đó ngươi bị bầy sói truy sát tơi bời, sao lúc ấy không thấy ngươi làm màu?

Mọi người không hiểu, vì sao lúc này bầy sói lại không tấn công đám Đại Hắc Cẩu?

– Đám cặn bã các ngươi dám uy hiếp Long gia!

Tiểu Thanh Long cũng là kẻ miệng lưỡi độc địa, hắn chỉ tay vào đám người.

– Hiện tại, giờ đến phiên Long gia ra oai!

– Đến, lên cho Long gia, cắn chết cái lũ vương bát đản này!

Đáng tiếc, bầy sói vẫn vây quanh "hòn đảo", chẳng có con nào nghe lệnh tấn công.

Tiểu Thanh Long thẹn quá hóa giận, thế này là quá ức hiếp Long gia rồi!

– Ha ha, đồ thằn lằn, ngươi hết cách rồi!

Đại Hắc Cẩu chế giễu.

– Hai ngươi đủ chưa!

Một nam tử trung niên trong số mười một người lên tiếng.

– Rốt cuộc là trò quỷ gì thế này, giải thích rõ ràng đi, làm thế có ích gì?

Đại Hắc Cẩu hừ hừ:

– Cẩu gia từ trước đến nay chưa từng chịu thua thiệt, nếu các ngươi đã ép chúng ta rời đi, giờ thì các ngươi tự gánh chịu ác quả!

– Ha ha ha!

Mười một người đều cười to.

Mặc dù bọn họ không biết vì sao bầy sói không tấn công đám Đại Hắc Cẩu, nhưng khi mười một người bọn họ liên thủ, chiến lực đã vượt xa đám Đại Hắc Cẩu, nếu không đã chẳng dám bức bách như lúc trước.

– Các ngươi dựa vào đâu mà dám đuổi chúng ta đi?

Những người này cười nói.

– Bằng ta.

Một giọng nói vang lên từ lưng con sói cấp Tôn Giả.

A?

Những người này đều giật mình. Cái gì? Lại xuất hiện một hung thú khai mở trí tuệ?

Một khi đã khai mở trí tuệ, nó đã không còn là hung thú, mà là yêu thú!

Yêu thú khác với hung thú ở chỗ chúng và võ giả có thể chủ động tu luyện, vận dụng tiên thuật. Thậm chí sau khi hiển hóa nguyên hình, lực phòng ngự, lực công kích, tốc độ của chúng đều vượt xa võ giả cùng giai.

Đại yêu cấp Tôn Giả kinh khủng cỡ nào!

Sau đó, thân thể hung lang hạ thấp xuống, như thể đang nằm rạp.

Mọi người tò mò, lẽ nào hung lang đang hành lễ với bọn họ?

Tiên lễ hậu binh?

Ách!

Đây là trò cười, đại yêu cấp Tôn Giả hành lễ với bọn họ sao?

Nhưng cảnh tượng kế tiếp khiến bọn họ không khỏi giật mình.

Chỉ thấy trên lưng hung lang có một người đang ngồi!

Lúc này bọn họ mới biết, không phải hung lang khai mở trí tuệ, mà là do có người đang ngồi trên lưng nó và lên tiếng.

Nhưng điều này lại càng khiến bọn họ kinh ngạc hơn.

Đây chính là hung thú cấp Tôn Giả, hơn nữa, bởi vì nó là hung thú nên căn bản không thể sinh ra lòng kính sợ. Làm sao có thể thu phục nó làm thú sủng?

Không thể tưởng tượng nổi! Khó mà tin được!

– Tiểu Hàn tử!

Đám người Đại Hắc Cẩu lao ra.

– Tiểu tử ngươi cũng nhận được tín hiệu của chúng ta à!

Cái gì, bọn họ quen biết!

Rốt cuộc bọn họ đã hiểu rõ vì sao bầy sói không tấn công đám Đại Hắc Cẩu.

Bởi vì có một kẻ hung hãn đã thu phục hung lang cấp Tôn Giả làm thú sủng.

Trong phút chốc, cả người bọn họ run rẩy.

Đắc tội một kẻ hung ác như vậy, bọn họ còn đường sống nữa sao?

Lăng Hàn gật đầu, sau đó cười lạnh:

– Các ngươi rất mạnh đúng không, tại sao lại cầu cứu ta?

– Hắc hắc hắc.

Ba người Đại Hắc Cẩu da mặt vốn dày, làm sao có thể để ý, tất cả đều nở nụ cười vô lại.

Lăng Hàn chỉ nói thế thôi, cũng không thật sự trách cứ.

Nhưng mười một người trước mặt thì sao?

Lăng Hàn mở miệng, nói:

– Còn chưa cút?

Những người này quá đáng ghét, vốn nên đồng tâm hiệp lực để cùng tìm đến nơi an toàn, về sau lại qua sông đoạn cầu, còn ngấp nghé Đế thuật của đám Đại Hắc Cẩu. Những hành động như vậy đã chọc giận Lăng Hàn.

Thế gian đã đủ hắc ám, sao không thể có thêm một chút ánh sáng?

Mười một người nhìn nhau, đều lắc đầu.

Nói đùa à, hiện tại mà bọn họ ra ngoài, chẳng phải sẽ bị hung lang xé thành mảnh nhỏ sao?

Đó là chịu chết, bọn họ lại không ngốc.

– Các hạ, ngươi đừng khinh người quá đáng!

– Tu vi của ngươi chẳng vượt trội hơn chúng ta, ngươi chỉ có thể dựa vào thủ đoạn ngự thú đặc biệt mà thôi.

– Cho nên, chỉ cần chúng ta không rời khỏi khu vực an toàn, cho dù ngươi có thú sủng cấp Tôn Giả cũng chẳng làm gì được chúng ta.

Những người này thì thầm trao đổi với nhau, sau đó nói với Lăng Hàn.

Còn muốn dựa vào nơi hiểm yếu chống cự?

Lăng Hàn lắc đầu, hắn nhanh chóng bước vào trong đảo.

Mười một người đều cảnh giác, bọn họ không thể nhìn thấu thực lực của Lăng Hàn nên đương nhiên không dám khinh thường.

Lăng Hàn ra một chỉ, *bành*, bỗng nhiên đầu của một tên trong số đó nổ tung.

Khốn kiếp!

Thấy cảnh này, mười người còn lại cảm thấy cả người phát lạnh.

Trời ạ, đây là một vị cường giả Giáo Chủ.

Mặc dù bọn họ có mười người, nhưng đối đầu với Giáo Chủ?

Xin lỗi chứ, chắc chắn sẽ bị miểu sát.

Thấy Lăng Hàn vươn tay lên, mười người như hồn phi phách tán, nhao nhao lao ra khỏi đảo.

Bọn họ chạy tán loạn, như vậy, cho dù bị truy kích cũng có vài người may mắn sống sót.

Về phần ai có thể chạy thoát phải xem vận khí.

Nhưng mà, bọn họ lại quên, nơi này có hung lang cấp Tôn Giả!

Hung lang lao tới, nó chỉ nhảy mười lần đã cắn chết mười người.

Tôn Giả xuất thủ, tự nhiên không có bất cứ sai sót gì.

– Thật sự là hả giận!

Đại Hắc Cẩu oán hận nói, trước đó hắn còn sát cánh chiến đấu với đám người này, kết quả lại bị đâm sau lưng. Ai ở vào tình cảnh đó cũng phải tức điên, huống hồ là Đại Hắc Cẩu.

– Đi thôi, chúng ta phải nghĩ biện pháp rời khỏi đây.

Lăng Hàn vẫy tay, ra hiệu bảo đám Đại Hắc Cẩu ngồi lên lưng sói.

– Hắc hắc, người trong tộc, khá lắm!

Đại Hắc Cẩu còn chào hỏi hung lang.

Hung lang thu hồi uy nghiêm Tôn Giả, nó quay đầu chạy đi.

Lang tộc đẳng cấp nghiêm ngặt, hung lang cấp Tôn Giả hoàn toàn có thể ra lệnh cho Lang tộc cấp thấp tự sát. Cho nên, bảy con hung lang Hóa Linh cảnh chung quanh như được đại xá mà bỏ chạy.

Lăng Hàn cũng điều khiển con hung lang đi thẳng về phía trước.

Hắn không cần quan tâm đến phương hướng, chỉ cần con hung lang không lạc đường là được. Rồi nó sẽ thoát khỏi vùng sương mù, và đến lúc đó hắn sẽ an toàn rời đi.

Hung lang lao đi cực nhanh giống như một vệt sáng.

Dù sao cũng là Tôn Giả.

Hung lang Tôn Giả mở đường, đương nhiên đường đi vô cùng thuận lợi. Hai ngày sau, đột nhiên hung lang dừng lại.

A?

Lăng Hàn nhìn về phía trước, mơ hồ thấy một bóng người đang tiến lại.

Hắn thấy kỳ lạ, bởi vì hắn cũng không hạ lệnh bảo hung lang dừng lại.

Chẳng lẽ, phía trước có người khiến hung lang kiêng kị đến mức không dám tiến lên?

Tôn Giả?

Thậm chí Thánh Nhân?

Lúc này, người phía trước đã đến gần. Rất nhanh, một nam tử trẻ tuổi xuất hiện trước mặt Lăng Hàn.

Do vị trí, hắn ngẩng đầu nhìn Lăng Hàn, gương mặt mang theo tự tin, hoàn toàn không chút kinh ngạc.

– Ngươi là ai?

– Ngươi là ai?

Hai người gần như cùng lúc hỏi đối phương.

Nội dung này được truyen.free dày công biên tập, mong rằng sẽ mang đến cho bạn trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free