(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4980:
Hơn hai ngàn vạn chiến tích? Mẹ nó, ai mà tin nổi!
Lão giả ngây ra như phỗng, vẻ mặt căng thẳng.
A, đây là chuyện gì?
Mọi người đều lấy làm lạ, ông ta chỉ mới liếc qua số điểm thôi mà, có cần phải giật mình đến thế không?
Chẳng lẽ, trong đó có điều gì bất thường sao? Nếu không, chỉ là số điểm ít ỏi thì làm sao đáng ngạc nhiên đến vậy?
Chà, hay là giá trị chiến tích cao đến mức nghịch thiên?
Này này này, đừng nằm mơ nữa, làm sao mà có khả năng chứ!
– Sững sờ cái gì mà sững sờ?
Lăng Hàn gõ bàn cái cốc, vẻ mặt sốt ruột.
Lão giả hoàn hồn, nghi hoặc nhìn Lăng Hàn.
Hơn hai ngàn vạn chiến tích, tên này làm sao mà có được?
Hắn có thể khẳng định, cho dù là thế hệ hoàng kim, giá trị chiến tích đến hiện tại cũng chỉ là một trăm vạn, chỉ là một con số lẻ so với Lăng Hàn mà thôi.
Cho nên, một tên vô danh tiểu tốt đánh bại thế hệ hoàng kim, hơn nữa còn là nghiền ép, làm sao hắn tin cho được?
Nhưng đây chính là số điểm do Đế tộc liên minh công bố, không thể giả mạo được.
Thằng nhóc này dùng thủ đoạn gì mà có thể thay đổi điểm số?
Hay là thằng nhóc này vận khí nghịch thiên, nhặt được số điểm của cường giả tuyệt thế?
Còn về khả năng nào xảy ra, hắn không biết, cũng không thèm để ý, hắn chỉ cần phỏng đoán là đủ.
Nói tóm lại, hai ngàn vạn này không có khả năng là do Lăng Hàn đánh ra.
Hắn có thể khẳng định điều này.
Hắn cười thầm, đây chính là thời điểm hắn phát tài!
Hắn thu lại nụ cười, lão giả giả bộ giận dữ, quát to:
– Giỏi lắm, thằng nhóc kia! Dám trộm số điểm của người khác, ngươi có biết đây là tội lớn không?
Cái gì, trộm?
Mọi người nhìn nhau, họ giật mình.
Chắc chắn số điểm kia phải rất cao, hoàn toàn không xứng đôi với thực lực của Lăng Hàn, cho nên lão giả mới sững sờ như thế.
Lăng Hàn biết rõ trong lòng, thản nhiên nói:
– Tiếp đi, có phải ngươi muốn nói sẽ tịch thu số điểm của ta, nể tình ta vi phạm lần đầu, tha cho ta một lần?
– Tha cho ngươi, ha ha, ngươi nằm mơ đi!
Lão giả nói với giọng điệu đáng sợ.
Hắn là Bùi Khoát, thuộc về Xích Hồng Đế tộc, đương nhiên, hắn chỉ là tép riu trong tộc, nếu không cũng không lưu lạc đến mức phải đến nơi này làm công việc đổi điểm.
Nhưng mà, hắn ăn bẩn, ai dám nói gì được hắn?
Hơn hai ngàn vạn chiến tích cơ đấy, hắn có thể đổi được rất nhiều bảo vật.
Lăng Hàn cười khẩy:
– Ngươi còn gian xảo hơn ta tưởng.
Chẳng những muốn đoạt chiến tích của hắn, còn muốn gán tội cho hắn.
Ha ha, cho rằng hắn dễ bắt nạt?
– Vệ binh! Vệ binh!
Bùi Khoát lớn tiếng kêu lên, mặc dù hắn chỉ là một cao thủ cấp Chân Ngã cảnh, nhưng đường đường là Đế tộc, lẽ nào lại tự mình động thủ, như vậy sẽ làm mất thể diện của hắn.
Rất nhanh, hai tên vệ binh đi vào, đều là Sinh Đan cảnh.
– Bắt tên ác ôn này l���i, đưa đi cơ quan trị an!
Bùi Khoát chỉ vào Lăng Hàn.
Hai tên vệ binh lập tức cầm trường mâu nhắm ngay Lăng Hàn.
Làm vệ binh, đãi ngộ của bọn họ không tệ, hai thanh trường mâu này đều là pháp khí, khi bọn họ thúc giục, mũi thương liền phát sáng, chỉ cần Lăng Hàn hơi chống cự thì bọn họ sẽ ra tay không chút nương tình.
Lăng Hàn lắc đầu, cười nói:
– Sao ta chẳng thấy bất ngờ chút nào nhỉ?
– Ngoan ngoãn đi theo chúng ta, đừng để chịu khổ, thậm chí còn mất mạng.
Một tên vệ binh nói.
Lăng Hàn xuất thủ, hắn chộp lấy hai tên vệ binh.
– Lớn mật!
Hai tên vệ binh không chút do dự phát động pháp khí, xèo, xèo hai luồng sáng bắn vào Lăng Hàn.
Nhưng mà, hai luồng sáng vừa chạm đến trước người Lăng Hàn đã tan vỡ, mà Lăng Hàn vừa tóm lấy hai tên vệ binh, liền ném thẳng ra ngoài.
Hai tên vệ binh bay văng ra xa, nằm bẹp không thể gượng dậy.
Tê!
Tất cả mọi người giật mình, vốn cho rằng Lăng Hàn ngoại hình xấu xí, hẳn là một vô danh tiểu tốt, không ai nghĩ tới thực lực của hắn mạnh như vậy, có thể xoay Sinh Đan cảnh trong lòng bàn tay.
Đây là Sinh Đan cảnh cấp cao, hay là Chân Ngã cảnh?
Nếu như là Chân Ngã cảnh, hắn có tư cách xưng là cao thủ.
Bùi Khoát cũng kinh ngạc, không nghĩ tới thực lực Lăng Hàn vượt xa dự đoán của hắn.
Trong lòng của hắn lờ mờ nảy ra một ý nghĩ, chẳng lẽ chiến tích là Lăng Hàn đánh ra.
Nhưng hắn nghĩ tới đây lại lắc đầu.
Không có khả năng!
Ngay cả thế hệ hoàng kim cũng chỉ đạt được hơn một trăm vạn chiến tích, Lăng Hàn dựa vào đâu mà vượt qua thế hệ hoàng kim?
Còn có vương pháp sao? Còn có đạo lý sao?
– Hừ, khó trách dám ngông cuồng như thế, thì ra có chút thực lực!
Bùi Khoát cười lạnh rồi chộp lấy Lăng Hàn.
Hắn buồn bực, đường đường là người Đế tộc, hiện tại lại hạ mình ra tay với loại tép riu này.
Ba!
Một tiếng chát chúa vang lên, Bùi Khoát đã ăn một cái tát vào mặt.
A, chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Tất cả mọi người sững sờ, Lăng Hàn xuất thủ lúc nào?
Ai thấy được?
Bùi Khoát cũng ngơ ngác, hắn nhìn Lăng Hàn một chút, sau đó thẹn quá hóa giận, hắn lại ra tay tấn công lần nữa.
Ba, lại một cái tát nữa nghe chát chúa.
Khốn kiếp, lại tát một cái?
Mọi người nhìn về phía Bùi Khoát, chỉ thấy hai má của hắn sưng lên rất to, xanh tím bầm, tím đen lẫn lộn, tựa như máu đang tụ lại, chực chờ vỡ tung ra bất cứ lúc nào.
Bọn họ lại nhìn về phía Lăng Hàn, ánh mắt đã khác biệt.
Chỉ hai cái bạt tai thôi mà, đã đủ cho thấy thực lực Lăng Hàn vượt xa Bùi Khoát.
Cần phải biết rằng, Bùi Khoát chính là Chân Ngã cảnh chứ!
Có thể xoay Chân Ngã cảnh trong lòng bàn tay, đó là tu vi gì?
– Ngươi, ngươi thật to gan!
Bùi Khoát đã sắp khóc, nhưng hắn đường đường là người Đế tộc, lại thêm tuổi tác đã cao, hiện tại bị người ta đánh như thế, thì còn mặt mũi nào nữa?
– Ha ha, ngươi cũng biết uất ức?
Lăng Hàn cười lạnh, ba ba ba, hắn liên tục tát.
– Vậy ngươi muốn chiếm đoạt đồ của ta, ngay cả khi ngươi định gán tội và tống ta vào ngục, sao ngươi không nghĩ đến hậu quả?
– Chỉ có thể là ngươi hại người khác, không cho phép người khác phản kháng?
– Đây là cái đạo lý gì?
Ba ba ba, Lăng Hàn kh��ng ngừng tát.
Bùi Khoát bị tát mũi dập miệng sứt, máu chảy ròng ròng, chẳng mấy chốc, răng cũng bay mất mấy cái, khuôn mặt bị đánh nát bấy, lộ cả xương trắng, hai mắt sưng húp như muốn lồi ra ngoài.
Thật thê thảm!
Lăng Hàn không đồng tình chút nào, khốn kiếp, nếu không phải thực lực của hắn mạnh, chẳng những bị mất đồ còn bị vu oan cho tội danh ăn trộm?
Ai đồng tình với hắn?
Tự gây nghiệt, khó sống!
– Nếu ngươi còn chưa biết xấu hổ, ta sẽ đánh tiếp!
Mọi người hít một ngụm khí lạnh, mọi chuyện đã diễn biến đến nước này, họ còn không hiểu được nữa sao?
Có lẽ Bùi Khoát thấy công tích của Lăng Hàn quá cao, lại nghĩ lầm hắn không có thực lực và chỗ dựa, liền nảy ý định chiếm đoạt khoản công tích này, kết quả là hắn đã đá trúng tấm sắt.
Nghĩ tới đây, mọi người cùng chung một mối bất bình, bởi vì chuyện như vậy cũng sẽ xảy ra trên người của mình.
– Đánh chết hắn!
Không biết là ai kêu lên, lời này lập tức nhận được sự hưởng ứng mạnh mẽ từ mọi người.
Mọi quyền đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free, vui lòng không tái bản dưới bất kỳ hình thức nào.