Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 5042:

Quả nhiên, Lăng Hàn không hề phản kháng, nên hắn đã rơi vào tay tên Chân Ngã cảnh.

Tất cả mọi người đều cho rằng đây là chuyện đương nhiên.

– Còn không đi theo ta?

Tên Chân Ngã cảnh quát, hắn dùng sức kéo nhưng không tài nào kéo nổi Lăng Hàn.

Việc này khiến hắn kinh ngạc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hắn đường đường là Chân Ngã cảnh, chẳng phải chênh lệch một đại cảnh giới tức là nghiền ép tuyệt đối sao?

Lăng Hàn mỉm cười:

– Ta không thích đàn ông lôi kéo ta như thế.

– Thì tính sao?

Tên Chân Ngã cảnh cảm thấy kỳ quái nhưng cũng không đặt lòng, dù sao đây là Đông Lâm tinh, hắn cần gì phải sợ, cần gì phải cố kỵ?

Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, phẩy tay một cái, "Ầm!" – tên Chân Ngã cảnh bị đánh bay ra ngoài.

Vô cùng dễ dàng.

A?

Tất cả mọi người kinh ngạc, đây là điều khiến mọi người bất ngờ.

Lẽ nào có Sinh Đan cảnh mạnh đến mức này sao?

– Hừ, áp chế tu vi, giả thần giả quỷ!

Trong Đông Lâm Đế tộc, một tên Hóa Linh Chân Quân khác bước ra, cất lời:

– Tiểu tử, ngươi muốn nổi danh nhưng đã tính sai rồi!

Hắn cho rằng Lăng Hàn là một nhân tài mới nổi nào đó, muốn nhân cơ hội này mà một trận thành danh.

Muốn mượn thế của Đế tộc ư?

Ha ha, ngươi đúng là to gan, nhưng lại tính toán nhầm rồi.

Lăng Hàn ngoáy ngoáy lỗ tai:

– Các ngươi đều là người của Đông Lâm Đế tộc sao? Ta vừa rồi nghe người Bách Lý gia nói, hai nhà như chân với tay, không khác gì một nhà. Vậy thì, các ngươi cũng gọi mấy tên Bách Lý gia đến đánh một trận đi.

– Làm càn!

Hóa Linh Chân Quân giận dữ, hắn ra tay bắt lấy Lăng Hàn.

Dám làm càn ở Đế tộc, còn lớn lối đến vậy, ngươi lấy đâu ra dũng khí?

Lăng Hàn cười khẩy một tiếng, tùy ý điểm một ngón tay, "Bành!" – tên Hóa Linh Chân Quân bay vút lên không trung, rồi biến thành một chấm nhỏ trên bầu trời.

Ồ!

Một Hóa Linh Chân Quân mà không địch lại hắn ư?

– Ngươi là ai?

Một người bên phía Bách Lý Đế tộc bước tới.

Đó là Bách Lý Hoành, người mới lên cấp Đế tử, với tu vi Giáo Chủ!

Người này quá đỗi cổ quái, tu vi từ Sinh Đan cảnh mà lại tăng tiến như bay.

Lăng Hàn cười một tiếng:

– Ta chính là ta, ta độc nhất vô nhị.

Mẹ nó!

Tất cả mọi người đều cảm thấy đau răng, rốt cuộc đây là kẻ nào?

– Mặc kệ ngươi là ai, ngươi đã phạm một sai lầm lớn!

Bách Lý Hoành xuất thủ, "Oanh!", khí tức Giáo Chủ sôi trào.

Gương mặt hắn tràn đầy cao ngạo, trước đó hắn chỉ là tộc nhân bình thường trong Bách Lý gia, dù là tộc nhân Đế tộc nhưng làm sao có thể sánh bằng Đế tử như Bách Lý Xa?

Nhưng bây giờ hắn đã tấn cấp thành Đế tử, địa vị hoàn toàn khác biệt.

Đế tử, được Đế tộc toàn lực bồi dưỡng, tiền đồ tương lai bất khả hạn lượng!

Hiện tại, hắn ra tay trước mắt thiên hạ, đương nhiên trong lòng vô cùng thoải mái.

Nào, xem hắn uy phong.

Cố ý dừng lại ba giây, Bách Lý Hoành mới thật sự xuất thủ tấn công Lăng Hàn.

"Oanh!", một bàn tay to lớn che khuất cả bầu trời xuất hiện.

Lăng Hàn lắc đầu, hắn cũng chỉ điểm ra một ngón tay.

"Bốp!", đầu của Bách Lý Hoành vỡ vụn, óc trắng và máu tươi văng tung tóe, cảnh tượng thật thê lương.

Bách Lý Hoành ngã xuống đất, khí tức sinh mệnh đoạn tuyệt.

Chết rồi.

Khốn nạn, tại sao lại chết rồi?

Dù là người có mặt tại hiện trường hay người xem trực tiếp qua tinh võng, tất cả đều cảm thấy khó hiểu.

Đấy là Đế tử, trên người khẳng định có Thế Tử Phù, mà Giáo Chủ chưa vượt qua phạm vi tác dụng của Thế Tử Phù, tại sao lại không dùng được?

Tê, có thể phớt lờ Thế T��� Phù mà giết người!

– Lăng Hàn!

– Người này là Lăng Hàn!

– Móa, tên này thực sự đã đến rồi!

Hiện trường và tinh võng đồng loạt sôi trào.

Lăng Hàn dám đến thật!

Khóe miệng gã thanh niên áo bào vàng co giật, hận không thể tìm một cái khe mà chui xuống đất.

Hắn lại đánh cược với chính Lăng Hàn, cược đối phương không dám tới.

Thật sự buồn cười, nếu Lăng Hàn không dám tới thì làm sao hắn có thể đánh cược với Lăng Hàn?

Cho nên, hắn đánh bạc đã thua chắc rồi.

Trì Mộng Hàm cũng kích động, thân thể nàng run run, bỗng nhiên nàng tháo khăn che đầu và lộ ra dung nhan tuyệt diễm, khí chất bừng sáng khắp nơi, khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải rung động.

Thật đẹp!

– Lăng Hàn!

Nàng kêu lên, ngữ khí vô cùng phức tạp, có kích động, có vui mừng, còn có cả sự không nỡ.

Lăng Hàn hướng về phía nàng, ôn tồn nói:

– Ta nói ta sẽ đến đón nàng rời đi, đợi lâu không?

Trì Mộng Hàm chảy nước mắt, anh hùng trong lòng mọi nữ nhân chẳng phải đều là như thế sao?

Chỉ cần một câu nói, bóng dáng này đã đứng trư���c mặt nàng, bao nhiêu mong nhớ đều được đền đáp.

– Ta biết chàng nhất định sẽ tới!

Nàng lớn tiếng nói.

Lăng Hàn cười nói:

– Hiện tại, ta sẽ mang nàng đi!

– Không!

Trì Mộng Hàm lắc đầu, nói:

– Chàng có thể đến đây, ta đã không còn gì phải hối tiếc!

Nàng nhìn sang Bách Lý Thiên:

– Hãy thả hắn bình yên rời đi, ta sẽ bái đường thành thân với ngươi, nếu không thì…

Bỗng nhiên nàng rút ra một cây chủy thủ mang khí tức kinh khủng.

– Thánh khí!

Tất cả mọi người đều kinh hô.

Khốn nạn, ai thành hôn mà lại cố ý ẩn giấu một món Thánh khí trên người?

Hiển nhiên nàng đã có chủ ý từ trước, dù Lăng Hàn không đến, nàng cũng sẽ chiến đấu sống chết với Bách Lý Thiên.

Nhưng là bây giờ vì Lăng Hàn, nàng tình nguyện hy sinh chính mình.

Cái này!

Tất cả mọi người đều lắc đầu, Bách Lý Thiên chắc chắn đã bị đội nón xanh rồi.

Hơn nữa, trước mắt bao người, thậm chí cả người trên tinh võng, tất cả người trong tinh không đều nhìn thấy rõ ràng, mặt mũi của Bách Lý Thiên đã mất sạch.

Cho dù sau này h���n có thành Đế, hắn cũng sẽ biến thành trò cười thiên cổ.

Đại Đế bị người ta cho đội nón xanh? Đế đội nón xanh?

Sắc mặt Bách Lý Thiên âm trầm, đột nhiên bùng nổ, quát to:

– Ngậm miệng!

Nữ nhân này!

Dám làm hắn mất mặt trước bao người, hắn tuyệt đối không thể tha thứ, nhưng hiện tại hắn cần phải xử lý Lăng Hàn trước đã.

Dám chạy tới hôn lễ của mình quậy phá?

Ha ha, ngươi là rác rưởi mãi mãi kẹt lại ở cảnh giới Giáo Chủ, không chịu tìm một góc nào đó của tinh không mà sống hết quãng đời còn lại, nhất định phải chạy tới gây sự, đúng là chán sống mà.

– Lăng Hàn, dũng khí của ngươi khiến ta bội phục, dám chạy tới nơi này! Nhưng mà, hôm nay cũng là giờ chết của ngươi!

Hắn quát lớn.

Hắn hiện tại đã là Bán Thánh.

Giống như Chuẩn Đế, dù chỉ mang một chữ "Đế" cũng đủ sức càn quét Thánh Nhân, thì hắn mang theo chữ "Thánh" nên càng có thể càn quét Tôn Giả.

Đây mới là đệ nhất nhân dưới Thánh Nhân chân chính!

Lăng Hàn mạnh hơn nữa cũng chỉ là Giáo Chủ, làm sao có thể là đối thủ của hắn?

– Bách Lý Thiên!

Trì Mộng Hàm quát lớn, nàng dứt khoát, kiên quyết, đã thức tỉnh Thánh khí.

Ban đầu nàng dự định ám sát Bách Lý Thiên.

Một Tôn Giả vận dụng Thánh khí để ám sát, cho dù là Bán Thánh cũng có khả năng bị miểu sát, nhưng vì cứu Lăng Hàn, Trì Mộng Hàm không nghĩ ngợi nhiều đến vậy.

Việc này càng khiến Bách Lý Thiên phẫn nộ, nhưng không cần hắn ra tay ngăn cản, tự nhiên đã có Thánh Nhân của Đông Lâm Đế tộc xuất thủ khống chế Trì Mộng Hàm.

– Mộng Hàm, không được hồ đồ!

Tên Thánh Nhân này trách mắng. Hắn chính là Lưu Ly Thánh Nhân.

Một bên khác, Bách Lý Thiên nhanh chóng lao về phía Lăng Hàn, sát khí bùng nổ cực kỳ đáng sợ.

Truyện được biên tập và đăng tải độc quyền tại truyen.free, xin quý độc giả không sao chép khi chưa được sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free