Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 5066:

Lăng Hàn chợt cảm thán, để đạt được cảnh giới tu vi như ngày nay, hắn không thể không cảm tạ Huyền Thái Vũ.

Đầu tiên, Nguyên thế giới có mối liên hệ mật thiết với Huyền Thái Vũ. Không có Nguyên thế giới, Lăng Hàn không thể đánh vỡ cực hạn.

Tiếp theo, chướng ngại đầu tiên trên con đường tu tiên là viễn cổ tiên môn, thứ mà hắn đã nhờ Huyền Thái Vũ phá tan. Nếu không như vậy, e rằng không ai có thể thông qua cánh cửa thứ tư. Huyền Thái Vũ từng nói rằng, Thiên Đạo cố ý gây khó dễ cho người khác, đó là một nhiệm vụ bất khả thi. Việc này không liên quan đến thiên phú hay nghị lực, mà là một điều không thể hoàn thành được. Bởi vậy, Huyền Thái Vũ sau khi thành Đế đã đánh nát viễn cổ tiên môn.

Đây là bước đi đầu tiên trên con đường tiên đạo, cũng là bước đi quan trọng nhất. Nếu không thể thiết lập nền tảng vững chắc, làm sao có thể bàn đến việc xung kích cực hạn? Từ xưa đến nay, biết bao vị Đại Đế xuất hiện, nhưng chỉ có Huyền Thái Vũ ra tay làm điều này. Điểm này khiến Lăng Hàn vô cùng khâm phục!

Đối nghịch với Thiên Đạo, Huyền Thái Vũ khẳng định sẽ bị phản phệ. Có lẽ, hiện tại khắp thiên hạ không ai biết rằng Thiên Đạo cũng có quan hệ với Huyền Thái Vũ, cố ý chôn vùi thanh danh của vị Đại Đế này. Dù sao, không có tồn tại vĩnh hằng và truyền thuyết bất hủ.

Hình ảnh lại thay đổi.

Lúc này, Huyền Thái Vũ đã không còn là Đại Đế, mà đang ở cảnh giới Thánh Nhân. Hắn tranh phong với vô số thiên kiêu, phô bày phong thái vương giả vô địch.

A?

Lăng Hàn sững sờ, bởi vì hắn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Cát Thiên Thu!

Đây là vị cường giả thần bí mà hắn gặp ở Thiên Không đảo. Khi ấy Lăng Hàn bị Tiên Thiên Thạch Linh hấp dẫn, thâm nhập lòng đất và đã gặp được vị này. Cũng bởi vì Cát Thiên Thu, Lăng Hàn mới biết đến sự tồn tại của Thái Cổ Nguyên Nê, thứ có thể phong bế sinh cơ của một người, giúp họ thức tỉnh sau ức vạn năm.

Tê, vị này là người cùng thời với Huyền Thái Vũ!

Lúc này, Lăng Hàn cũng kinh hãi, không ngờ mình lại nhìn thấy Cát Thiên Thu trong trí nhớ của Huyền Thái Vũ. Hơn nữa, Cát Thiên Thu còn từng nói Huyền Thái Vũ là đối thủ mạnh nhất của mình. Trong trí nhớ này, Huyền Thái Vũ giao thủ với Cát Thiên Thu số lần nhiều nhất, thậm chí không phải lúc nào Huyền Thái Vũ cũng giành được thắng lợi. Nhưng người cười cuối cùng lại là Huyền Thái Vũ.

– Cát lão gia tử!

Lăng Hàn thì thào trong lòng:

– Nếu lần sau có thể gặp lại, ta phải thỉnh giáo một vài điều: Huyền Thái Vũ là Đại Đế của thời đại nào, vì sao vị Đại Đế này lại có mối liên hệ mơ hồ với ta và đám người Đinh Thụ?

Sau đó, hình ảnh càng lúc càng chậm lại. Càng gần với thời thơ ấu của Huyền Thái Vũ, ký ức lại càng trở nên ít ỏi.

Rất nhanh, hình ảnh đột nhiên biến mất.

Lăng Hàn mở mắt ra.

Kết thúc.

A?

Trên mặt bàn, tảng đá kia đã hóa thành tro tàn, nhưng Lăng Hàn cảm thấy trong cơ thể hắn có thứ gì đó vừa tan vỡ, dường như đã xảy ra một biến hóa nào đó khó nắm bắt. Nhưng loại biến hóa này quá nhỏ, Lăng Hàn không thể nói rõ rốt cuộc đó là gì. Tuy nhiên, hắn tin tưởng, đó là một hạt giống đã được gieo xuống lòng đất, chờ đợi thời cơ thích hợp để nảy mầm.

– Còn nữa, liên hệ của ta đã mạnh hơn.

Lăng Hàn khẽ vung tay, liền thấy năm đạo quy tắc bát tinh hiện ra.

Năm đạo!

Bởi vì mối liên hệ của hắn với pho tượng kia đã mạnh hơn, một ý niệm cũng đủ để dẫn động nhiều tín ngưỡng lực, từ đó giúp hắn gia tăng chiến lực.

– Đáng tiếc, cũng không đạt được Đế kinh, cũng không c�� Đế binh.

Lăng Hàn lắc đầu. Những hình ảnh trước đó trôi đi quá nhanh khiến hắn không thể nhìn rõ được Huyền Thái Vũ đã trải qua những đại chiến gì, liệu có cần vận dụng Đế binh hay không. Lại nói, một vị Đại Đế vô địch thiên hạ, còn cần Đế binh giúp đỡ chiến đấu sao? Sự tồn tại của Đế binh phần lớn là một loại truyền thừa, có thể vĩnh viễn củng cố khí vận của một Đế tộc.

– Bất kể nói thế nào, ta cũng có thu hoạch.

Mặc dù hắn tạm thời không rõ đó là cái gì.

Lăng Hàn ra khỏi tiểu viện, qua pho tượng bị hư hại đó, hắn đã xác định rằng nơi này không còn thứ gì khác.

– Nếu như ta không tiếc dùng cách hủy hoại để rút cạn tín ngưỡng lực ra, ta có thể chiến đấu với Thánh Nhân cửu tinh, thậm chí chém giết đối phương.

Lăng Hàn thì thào nói:

– Có điều, nếu làm vậy, tín ngưỡng còn sót lại trong tượng đá sẽ mất sạch.

Ngay khi hắn vừa rời đi, một lượng lớn Thánh Nhân đã chạy tới. Đó là Hầu ca, Đinh Thụ cùng với các Đế tử.

Lăng Hàn giật mình, xem ra Thánh Hỏa thụ đã cháy hết, nên những người này lại bắt đầu thăm dò. Mặc dù Thánh Hỏa thụ hiếm có khôn cùng, nhưng số lượng Thánh Nhân ở đây lại quá đông. Bởi vậy, dù mỗi người đều có chút tiến bộ nhưng không đáng kể. Điều này cũng đành chịu, bởi ruồi nhiều mật ít.

– Lăng Hàn!

Sau khi nhìn thấy hắn, tất cả mọi người đều kinh hô.

– Hừ, ngươi muốn đi đâu?

Yến An Minh lạnh lùng nói.

Lăng Hàn cười một tiếng, hắn thản nhiên nói:

– Đó là thái độ khi ngươi nói chuyện với anh hùng hay sao?

Anh hùng?

Yến An Minh đang định quát tháo thì chợt suy nghĩ lại. Đúng vậy, thế hệ hoàng kim đều đã thua dưới tay đám người Dương Dịch Hoàn, từng bước mất đi từng tinh vực một. Mãi đến khi Lăng Hàn đứng ra mới ngăn chặn được cơn sóng dữ, thậm chí còn giành lại hai mươi bảy tinh vực cho dương gian. Công tích như thế quá lớn. So sánh với nhau, Yến An Minh hắn có là gì chứ? Thân là Thánh Nhân nhưng hắn đã làm được gì cho dương gian?

Yến An Minh nghẹn họng. Hiện tại Lăng Hàn được thiên hạ sùng bái như một chúa cứu thế, thậm chí có thể sánh ngang với Đa Gia Phật. Hắn dứt khoát không dây dưa với Lăng Hàn, cũng bởi hắn thừa biết Lăng Hàn nổi tiếng miệng lưỡi sắc bén.

– Ngươi đã đạt được Đại Đế di bảo đúng không?

Hắn nói.

Hắn vừa nói câu này, mọi người đều nhìn hắn. Dù là Thánh Nhân thì sao chứ, đối mặt với Đại Đế truyền thừa vẫn cảm thấy kích động. Chưa nói đến việc thành Đế, chỉ cần tham khảo những Đế kinh khác cũng đủ giúp họ tiến xa hơn rất nhiều.

Lăng Hàn cười ha ha, ánh mắt đảo qua đám đông. Trừ Hầu ca, Đại Hắc Cẩu ra, mỗi người đều mang theo vẻ tham lam.

Hắn lắc đầu:

– Nếu như ta nói không có, các ngươi cũng không tin đúng không?

Nói nhảm, nơi này chính là nơi ở của Đại Đế, cho dù thế nào cũng phải có Đế kinh và Đế binh. Mà Lăng Hàn là người đi vào sớm nhất, ai sẽ để hắn rời đi chứ? Cho nên, muốn nói Lăng Hàn không có thu hoạch gì, ai mà tin cho được?

Không có thu hoạch, ngươi đi làm gì?

– Giao ra Đế kinh cùng Đế binh!

Một lão Thánh Nhân lên tiếng, ngữ khí mang đầy vẻ ra lệnh. Bởi vì hắn là Thánh Nhân tứ tinh, có thực lực nghiền ép, nên cũng tự cho mình có tư cách để hỏi như thế.

Toàn bộ quyền sở hữu đối với nội dung biên tập này thuộc về truyen.free, mong quý độc giả không sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free