(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 5069:
Quy tắc bát tinh!
Lăng Hàn lại có thể vận dụng quy tắc bát tinh?
Chờ chút, hắn đã thành Thánh Nhân rồi sao? Không đúng! Rõ ràng vừa rồi hắn còn tung ra Tứ Cực Trụ, vẫn là một Tôn Giả cơ mà. Hơn nữa, nếu đã thành Thánh, trên người phải có thánh hỏa thiêu đốt cùng khí tức Thánh Nhân tỏa ra. Thế nhưng trên Lăng Hàn lại chẳng có chút dấu hiệu nào như vậy. Bảo Lăng Hàn là Thánh Nhân, chẳng ai tin nổi. Thế nhưng, nếu không phải Thánh Nhân, cớ gì hắn lại có thể vận dụng quy tắc bát tinh? Hơn nữa, còn không phải một, mà là tận năm đạo!
Ầm một tiếng, Càn Thiên Thánh Nhân bị đánh văng ra, miệng không ngừng hộc máu. Một Thánh Nhân tứ tinh, vậy mà hiện tại lại không phải đối thủ của Lăng Hàn? Lăng Hàn thừa thắng truy kích, song quyền oanh kích. Giết, giết, giết! Những ngụy quân tử này sống làm gì cho chật đất? Lúc này, hắn tương đương với việc tung ra tám đạo quy tắc bát tinh. Thực lực đã vượt xa Càn Thiên Thánh Nhân. Cho dù đối phương có Thánh khí trong tay cũng chẳng thể địch nổi, hoàn toàn biến thành đồ chơi trong tay Lăng Hàn.
Cảnh tượng này khiến đám người Đinh Thụ lặng ngắt. Phải biết, trước đó Lăng Hàn giao chiến với Dương Dịch Hoàn và đồng bọn, hắn đâu có chiến lực kinh khủng thế này. Mới chỉ vài ngày trôi qua, cớ sao thực lực Lăng Hàn lại tăng vọt đến vậy?
– Đủ rồi!
Tuyên Hỏa Thánh Nhân ra tay, một chưởng tung ra hòng ngăn cản Lăng Hàn. Ông ta là Thánh Nhân bát tinh, đã nắm giữ tới mười hai đạo quy tắc bát tinh. Một kích tiện tay của ông ta, uy lực kinh người đến mức nào? Lăng Hàn cũng không dám đón đỡ, vội vàng tránh né, tuyệt đối không tự chuốc lấy cái chết.
Oanh! Một kích này tựa như sông lớn cuộn trào, phá nát không gian, chia cắt hai người ra. Lăng Hàn đứng một bên, Càn Thiên Thánh Nhân ở phía đối diện. Uy lực của đòn này thật sự quá kinh khủng.
Càn Thiên Thánh Nhân mất hết thể diện, một Thánh Nhân thế hệ trước, sống mấy chục vạn năm trời, vậy mà suýt bị một Tôn Giả đánh chết, còn gì là mặt mũi nữa? Ai nấy đều cảm thán, chẳng lẽ Lăng Hàn đã vượt qua thế hệ hoàng kim, bắt đầu đối đầu với cả Thánh Nhân tiền bối rồi sao? Phải biết, trên Càn Thiên Thánh Nhân còn có những Thánh Nhân bát tinh, cửu tinh như Tuyên Hỏa Thánh Nhân, những tồn tại đó mới là chí cường giả chân chính của Đế tộc.
– Ngươi cũng muốn ăn đòn?
Lăng Hàn nhìn chằm chằm vào Tuyên Hỏa Thánh Nhân, trong mắt dâng lên sát ý. Lúc này, hắn chẳng còn tâm trí nào để giữ thể diện với Đế tộc nữa. Quá bức bối, hắn chỉ muốn giết người!
Tuyên Hỏa Thánh Nhân giận đến râu tóc dựng ngược. Nhưng ông ta là Thánh Nhân bát tinh, sống đã bao lâu rồi chứ? Hơn bảy mươi vạn năm! Đừng nói thế hệ hoàng kim mới lên cấp Thánh Nhân, ngay cả Càn Thiên Thánh Nhân thấy ông ta cũng phải cung kính hành lễ. Giờ đây lại bị Lăng Hàn xem thường như vậy, sát ý trong lòng ông ta tự nhiên trỗi dậy.
– Tự tìm cái chết!
Ông ta hừ lạnh một tiếng, đưa tay tấn công Lăng Hàn. Nơi đây chính là một cái lồng giam, là cơ hội tốt nhất để diệt trừ Lăng Hàn. Nếu không diệt được thiên tài trẻ tuổi như Lăng Hàn, thế hệ hoàng kim còn có cơ hội thành Đế sao?
– Lão thất phu, ta nhổ hết răng của ngươi!
Lăng Hàn quát khẽ một tiếng, hoàn toàn mặc kệ đối phương là ai! Đến! Hắn liều lĩnh tự tổn hại, rút cạn tín ngưỡng lực trong tượng đá. Sau lần này, tượng đá sẽ bị hủy hoại, không còn cách nào vận dụng được nữa. Thế nhưng, với tín ngưỡng lực hùng hậu như thế gia trì, chiến lực của Lăng Hàn cũng đạt đến một mức độ kinh khủng tột cùng.
Ông! Một đạo kim quang xuất hiện, bao phủ khắp người Lăng Hàn, kết lại thành một bộ chiến giáp, trên đó hiện rõ vô số phù văn.
– Móa!
– Tín ngưỡng lực!
– Trời đất ơi, sao lại có tín ngưỡng lực tinh thuần đến vậy!
– Thánh Nhân tuyệt đối không có cách nào ngưng tụ ra tín ngưỡng lực!
Mọi người kinh hô, ai nấy đều như nhìn thấy quỷ.
– Ta hiểu rồi!
– Ta cũng hiểu rồi!
Không ít người lập tức gật đầu, trong mắt hiện lên vẻ bừng tỉnh đại ngộ.
– Khó trách Lăng Hàn có thể vận dụng quy tắc bát tinh, bởi vì hắn có tín ngưỡng lực gia trì.
– Nhưng vấn đề là, không thành Thánh, hắn làm sao có thể vận dụng tín ngưỡng lực.
– Vậy đại khái hắn chính là yêu nghiệt.
– Không, không, không! Trước đó hắn giao chiến với Dương Dịch Hoàn và đồng bọn cũng không hề vận dụng tín ngưỡng lực. Hơn nữa, tín ngưỡng lực này quá nồng đậm và tinh khiết, căn bản không phải Thánh Nhân có thể ngưng tụ được!
– Đại Đế!
– Gia hỏa này thực sự đạt được Đại Đế truyền thừa!
Mọi người không còn chút hoài nghi nào nữa. Lăng Hàn chắc chắn đã đạt được Đại Đế di bảo, nếu không, làm sao hắn có được tín ngưỡng lực này?
Bành! Tuyên Hỏa Thánh Nhân tung ra một kích, đánh thẳng vào bộ kim giáp bên ngoài cơ thể Lăng Hàn. Công kích của ông ta không hề có hiệu quả, mọi lực lượng đều bị kim giáp hấp thu. Lăng Hàn lại tung ra một quyền. Rõ ràng còn cách một khoảng khá xa, nhưng một tia sáng tựa thần binh đã đánh thẳng vào Tuyên Hỏa Thánh Nhân.
Trời đất! Mọi người thấy rõ mồn một, tia sáng này chính là sự kết tinh từ quy tắc bát tinh. Chết tiệt, làm sao mà ngăn cản nổi đây!
Tuyên Hỏa Thánh Nhân sợ hãi đến tái mặt. Thành Thánh bao nhiêu năm, đây là nguy cơ lớn nhất mà ông ta từng gặp phải. Mười chín đạo quy tắc bát tinh, có thể chém bất cứ Thánh Nhân nào! Ông ta vội vàng bỏ chạy, căn bản không dám nghênh đón.
– Lão thất phu, trốn chỗ nào!
Lăng Hàn nhanh chóng truy đuổi, mặc kệ tất cả, hắn muốn đại khai sát giới! Các ngươi muốn giết ta ư? Được thôi, ta sẽ tiễn các ngươi lên đường trước!
– Đế tộc thì đã sao?
– Giết!
Tuyên Hỏa Thánh Nhân chạy vội vã, nhưng nơi đây lại có quá nhiều Đế tử cản đường, làm sao ông ta thoát khỏi Lăng Hàn được chứ? Oanh! Tia sáng vàng rực rỡ từ mười chín đạo quy tắc bát tinh kết thành, uy lực kinh khủng đến mức khó mà hình dung được. Rắc! Rắc! Rắc! Nơi đây là Đại Đế bí cảnh, ngay cả Thánh Nhân cũng không cách nào xé mở không gian để thoát thân. Bởi vậy, bọn họ đều biến thành cá trong chậu, và thế là, vài Đế tử đã bị đánh nổ tan tành!
– Đúng vậy, Đế tộc thì thế nào, chẳng lẽ không thể chết sao?
Đại Hắc Cẩu lên tiếng chế nhạo.
Chà! Các Thánh Nhân lập tức bỏ chạy, đồng thời thầm rủa, con chó này đúng là đáng ghét. Lăng Hàn suýt bật cười. Hắn đang định đại sát bốn phương, mà ngươi lại phá hỏng bầu không khí này chứ. Trong chớp mắt tiếp theo, hắn lại hóa thành một sát thần, điên cuồng tàn sát. Với tín ngưỡng lực gia trì, hắn gần như vô địch!
– Lăng Hàn, ngươi điên rồi!
– Chúng ta là chủ lực ngăn chặn âm hồn. Ngươi tàn sát như thế sẽ đẩy dương gian vào chỗ vạn kiếp bất phục!
– Còn không mau dừng tay!
Các Thánh Nhân lớn tiếng quát tháo, muốn lấy đại nghĩa để bức Lăng Hàn dừng tay.
Lăng Hàn cười ha ha:
– Thật nực cười làm sao! Nói đến việc chống cự âm phủ xâm lấn, công tích của cả lũ các ngươi cộng lại liệu có bằng một mình ta không? Còn nói về tiềm lực tương lai, cho dù có thúc ngựa thì các ngươi cũng chẳng thể nào sánh bằng ta! Vừa rồi khi các ngươi động thủ, tại sao không đề cập tới âm phủ? Một lũ ích kỷ, sống làm gì cho chật đất? Toàn bộ đi chết đi!
Lăng Hàn ra tay tàn sát, không hề lưu tình một chút nào. Hắn đã giết bao nhiêu âm hồn rồi? Với năng lượng hủy diệt gia trì, trừ đám người Đinh Thụ ra, còn ai có tư cách so sánh với hắn chứ? Mà chỉ cần hắn thành Thánh, hắn tuyệt đối có thể nắm giữ chiến lực Chuẩn Đế. Đến lúc đó, tất cả Thánh Nhân cộng lại liệu có tác dụng lớn bằng một mình hắn không? Cho nên, nếu các ngươi đã chẳng quan tâm đại cục mà chỉ muốn tiêu diệt ta, thì ta việc gì phải bó tay bó chân?
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free và chỉ đăng tải tại đây.