Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 5146:

Người vừa đáp lời trước đó hít một ngụm khí lạnh, quả là quá khoa trương.

Trên Tử Vi tinh, ngươi lại dám tự xưng Trấn Bách Lý, không sợ bị đánh cho tan xương nát thịt hay sao?

– Thật to gan!

Bách Lý Bát Hoang giận đến tím mặt. Hắn chẳng tin Lăng Hàn có ngoại hiệu "Trấn Bách Lý" gì sất, mà rõ ràng là đối phương bịa đặt.

Y tức giận đến mức muốn ra tay.

Lăng Hàn khoát tay áo, nói:

– Nghĩ lại xem, hôm nay chính là ngày đại hôn của Bách Lý Thiên. Ngươi không sợ chọc giận Đế tử phật ý, bắt ngươi tế cờ sao?

Vừa nói ra lời này, khí thế của Bách Lý Bát Hoang lập tức suy yếu.

Hôn lễ mà xảy ra đánh nhau, tự nhiên là điềm chẳng lành, huống chi còn là giết người đổ máu.

Hơn nữa, Bách Lý Thiên đã từng có hôn lễ đổ vỡ một lần, cho nên y rất nhạy cảm với chuyện này. Nếu gây ra chút động tĩnh, có lẽ tên này sẽ nổi khùng.

Mặc dù Bách Lý Hào Kiệt là người mà Bách Lý gia đặt nhiều hy vọng sẽ thành Đế, nhưng Bách Lý Thiên lại là thế hệ hoàng kim. Dù không thể thành Đế, y cũng có hy vọng rất lớn đạt tới Thánh Nhân cửu tinh, thế nên địa vị cực kỳ vững chắc.

Cho nên, Bách Lý Bát Hoang cần phải cân nhắc kỹ lưỡng.

– Quả nhiên ngươi rất ngông cuồng.

Bách Lý Bát Hoang nói. Y đã kiềm chế được xúc động, nhưng nhất định sẽ không bỏ qua như vậy.

Khi hôn lễ vừa kết thúc, tên này sẽ biết rõ kết quả khi làm càn trong Bách Lý gia.

Hừ, thật sự là vô tri không sợ.

Y cũng không rời đi, mà ngồi xuống bên cạnh, tuyệt đối không cho Lăng Hàn có cơ hội lặng lẽ chuồn mất.

Lăng Hàn cũng chẳng thèm để ý, tiếp tục ăn uống.

Thời gian chậm rãi trôi đi. Cuối cùng, tân lang tân nương xuất hiện, chuẩn bị tiến hành đại lễ, hoàn tất nghi thức.

Thời điểm sắp bái thiên địa, bỗng nhiên Lăng Hàn đứng lên.

Haizz, không có Đại Hắc Cẩu phối hợp, chỉ có thể tự mình ra mặt vậy.

Này, ngươi định làm gì?

Bách Lý Bát Hoang hoảng hốt. Nếu Lăng Hàn phá hoại hôn lễ ngay trước mặt y thì về sau y sẽ bị Bách Lý Thiên oán trách.

– Nhanh ngồi xuống!

Y vội vàng quát to.

Lăng Hàn chẳng thèm để ý đến y, thản nhiên tuyên bố:

– Ta phản đối!

Ta! Phản! Đối!

Ba chữ dứt khoát nhưng lại vang như tiếng chuông đinh tai nhức óc.

A?

Ai làm càn?

Lại không ai hỏi ngươi có đồng ý hay không, ngươi đột nhiên nhảy ra định gây rối gì đây?

Muốn chết sao?

Còn Bách Lý Thiên, sắc mặt y tối sầm, y có cảm giác quá đỗi quen thuộc.

Mẹ nó, tại sao chuyện này lại quen thuộc đến thế.

– Lớn mật!

Bách Lý Bát Hoang kh��ng thể nhẫn nhịn thêm được nữa, y lập tức ra tay trấn áp Lăng Hàn.

Lăng Hàn mỉm cười:

– Ngồi xuống, ngoan ngoãn xem kịch.

Ngay lập tức, Bách Lý Bát Hoang ngồi phịch xuống. Y chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, sau đó, lưng toát mồ hôi lạnh, tay chân cứng đờ.

Thật là đáng sợ, y cứ như đang đối mặt với một vị Đại Đế.

– Làm càn!

Một cường giả của Khổng Tước Đế tộc quát lớn.

– Tên cuồng đồ nào, dám đến đây gây rối!

Đây không chỉ là hôn lễ của Bách Lý gia, mà còn là của Khổng gia bọn họ.

Thế nhưng, người của Bách Lý gia lập tức có người lên tiếng, lạnh nhạt nói:

– Lăng Hàn, ngươi thật to gan, còn dám tới đây!

Cái gì, Lăng Hàn?

Cường giả Khổng Tước Đế tộc lập tức ngậm miệng lại, y không dám nói thêm câu nào.

Mặc dù y cũng là Tôn Giả, nhưng có thể so sánh với Lăng Hàn hay sao?

Ai mà chẳng biết Lăng Hàn có thể sánh ngang Thánh Nhân, thậm chí quét sạch những kẻ dưới ngũ tinh.

Ở trước mặt Lăng Hàn, y là cái thá gì?

Lăng Hàn cười ha ha, nói thầm:

– Cứ như thể ta chưa từng đến vậy.

M���c dù y đang nói thầm, nhưng không ít người đã nghe thấy, sắc mặt những người Bách Lý gia đồng loạt biến đổi.

Đúng thế, Lăng Hàn từng đến một lần, hơn nữa còn cướp sạch tổ địa một phen. Việc này vẫn còn là một nỗi sỉ nhục to lớn của Bách Lý gia, là chuyện chưa từng xảy ra trong mấy trăm triệu năm qua.

Thế nhưng Bách Lý gia đã làm được gì?

Lăng Hàn chẳng phải vẫn sống tốt lành đó sao?

Hiện tại, y lại tới!

– Lăng Hàn, ngươi đang tự tìm đường chết.

Trong Bách Lý gia, một vị Thánh Nhân đứng dậy. Chỉ Thánh Nhân mới dám ra mặt lúc này.

Ai mà chẳng biết, Lăng Hàn có thể sánh ngang Thánh Nhân ngũ tinh?

Nhưng mà, hiện tại tinh võng đã bị đứt đoạn, thông tin bế tắc, Bách Lý gia tuyệt đối không tài nào ngờ tới Lăng Hàn đã thành Thánh.

Nếu như y biết rõ sự thật này, có lẽ hiện tại đã không nhảy ra ngoài.

Lăng Hàn thành Thánh, thân thể dung nạp quy tắc, hòa làm một với thiên địa. Nếu y không hiển lộ khí tức, không ai có thể nhìn ra nông sâu của y.

Y mỉm cười:

– Các ngươi không cảm thấy, hôn lễ này quá đỗi t�� nhạt sao?

Khốn kiếp, ngươi muốn biến hôn lễ thành trò hề sao?

Căn bản chính là làm loạn!

– Ngươi thật quá đáng!

Vị Thánh Nhân lục tinh kia duỗi tay bắt lấy Lăng Hàn.

Đây là Tử Vi tinh, khi đó đã bị Đại Đế gia cố, nếu không, y tuyệt đối không dám ra tay trên tinh cầu.

Lăng Hàn cũng điểm một ngón tay ngăn cản vị Thánh Nhân lục tinh kia, sau đó nói với tân nương:

– Ta nói cô nương đây, ngươi đã thực sự nghĩ kỹ về việc gả cho tên kia chưa?

Bành!

Hai đạo công kích va chạm, lập tức tạo ra một cơn bão năng lượng kinh hoàng, khiến người bay tứ tán, đại địa rung chuyển, cả tòa thành suýt đổ sụp.

Tử Vi tinh bị Đại Đế gia cố, không sợ bị Thánh Nhân phá hủy, nhưng không có nghĩa là kiến trúc cũng kiên cố như vậy.

Nói tóm lại, hiện trường lâm vào hỗn loạn.

Bách Lý Thiên giận đến tím mặt, y rất muốn tự mình ra tay, nhưng thứ nhất, y là tân lang, không tiện, thứ hai, y đã từng ra tay một lần ở Trì gia, mặc dù là Bán Thánh, nhưng y vẫn bị Lăng Hàn đánh cho tơi bời.

Dưới bóng ma tâm lý quá lớn, y đứng trước Lăng Hàn không khỏi cảm thấy khiếp nhược.

– Không hổ là thiên kiêu đứng đầu vạn cổ!

Bách Lý Hào Kiệt xuất hiện, ánh mắt đầy vẻ coi thường Lăng Hàn.

Nhưng y là con của Đại Đế, hiện tại còn là Thánh Nhân lục tinh!

Cùng là Thánh Nhân lục tinh, nhưng chiến lực của y không phải vị Thánh Nhân kia có thể so sánh.

Chiến lực của y cao tới thập bát tinh, đó là chưa tính tín ngưỡng lực gia trì.

– Nhưng mà, ngươi nghĩ đây là đâu?

Y nói với giọng điệu uy nghiêm đáng sợ, sát khí bùng nổ.

– Khục!

Lăng Hàn khoát tay áo, ra hiệu Bách Lý Hào Kiệt bình tĩnh chớ nóng vội.

– Ta hôm nay đến đây, chủ yếu là để thông báo, mời Bách Lý gia tộc các ngươi gia nhập liên minh của ta, cùng nhau chống lại sự xâm lấn của Âm Phủ.

– Về phần hôn lễ ư, ha ha, biết làm sao đây, tính tình ta vốn chính trực, không đành lòng thấy có người sa vào hố lửa, nên đành đứng ra nói lời công bằng.

Mẹ nó, đây là thái độ mời người sao?

Đã phá tan hôn lễ của người ta, ai thèm liên minh cùng ngươi?

– A, đúng rồi, nếu Khổng gia cũng ở nơi đây, ta cũng thông b��o luôn. Đến, gia nhập Đại Liên Minh của ta đi.

Lăng Hàn lại bổ sung một câu.

– Lăng Hàn, ngươi đang nằm mơ sao?

Bách Lý Hào Kiệt lạnh lùng nói, đã mất hết kiên nhẫn.

Ngươi đang đùa giỡn Bách Lý gia đấy à?

Lăng Hàn thở dài:

– Ngươi xem, ta đang rất nghiêm túc và thành tâm mời các ngươi đàm phán mà.

– Chết!

Bách Lý Hào Kiệt không thể nhẫn nhịn được nữa, lập tức lao vào tấn công Lăng Hàn.

Mọi quyền lợi liên quan đến bản dịch này thuộc về truyen.free, xin quý độc giả vui lòng tôn trọng công sức người viết.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free