(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 5164:
Đa Gia Phật mang theo Lăng Hàn rời khỏi Vực Sâu Nguyên Thủy.
Nơi này đã không còn an toàn. Đã có một vị Đại Đế để mắt tới bọn họ, ngoài chạy trốn ra thì còn lựa chọn nào khác sao?
– Bên trong Vực Sâu Nguyên Thủy thật sự có bí mật trường sinh!
Lăng Hàn nói: “Chân Long Đại Đế chính là Chân Long đầu tiên.”
Thế nhưng, hắn lại có chút nghi hoặc. So với thần niệm của Chân Long mà hắn từng tiếp xúc, vị Chân Long Đại Đế này lại có sự khác biệt.
– Có bí mật trường sinh hay không ta không biết, nhưng mà, vị Đại Đế kia rất có vấn đề.
Đa Gia Phật trầm ngâm nói.
Ở phương diện này, Đa Gia Phật có tiếng nói trọng lượng, bởi vì ông không những là Chuẩn Đế, thậm chí còn là đồng môn sư huynh đệ của vị Đại Đế đó.
– Ồ?
Lăng Hàn hiếu kỳ.
– Rất kỳ quái.
Đa Gia Phật tiếp tục nói.
– Rõ ràng nắm giữ đế uy, nhưng lại thiếu sót một điểm, nên yếu hơn Đại Đế chân chính!
A, đó là tồn tại gì?
Chuẩn Đế ư?
Không có khả năng. Đa Gia Phật chính là Chuẩn Đế, ông đã không có khả năng chống trả trước mặt Chân Long Đại Đế.
Cho nên, vị đó tuyệt đối là Đại Đế.
Thế nhưng, việc này lại rất kỳ quái.
Lần đầu tiên Đa Gia Phật tiến vào Vực Sâu Nguyên Thủy, nơi đó vẫn tĩnh mịch, không một chút sinh khí, mà bây giờ lại mọc lên một tòa thành, còn có Đại Đế tọa trấn.
Cho nên, tòa thành này khẳng định đã được thành lập sau khi Đa Gia Phật sống đời th�� nhất.
Nhưng điểm mấu chốt nằm ở đây.
Chân Long sống ở niên đại nào?
Thời kỳ hồng hoang thiên địa sơ khai, xa xôi đến không cách nào hình dung.
Tại sao một tồn tại đã hóa đạo từ vô số năm về trước, cách biệt thời đại của Đa Gia Phật, lại xuất hiện sau ông ta?
Cách nhiều thời đại như vậy mà vẫn sống thêm được đời thứ hai sao?
Không có khả năng!
Đại Đế ở Vực Sâu Nguyên Thủy đạt được kỳ ngộ khác, nhờ đó mà sống thêm đời thứ hai. Nghe nói còn có tồn tại nghịch thiên sống ra đời thứ ba, nhưng chắc chắn không thể liên tục như vậy.
Đại Đế quá mạnh, các quy tắc và bảo vật cũng bị áp chế, kể cả thọ nguyên và linh hồn của chính Đại Đế.
Cho nên, tồn tại phong ấn nhiều năm sẽ có khả năng sống thêm đời thứ hai.
Chẳng lẽ cũng giống với Mười Hai Tuyệt Địa Chi Chủ, dựa vào bí pháp nào đó mà sống vô số năm, sau đó xuất thế ở niên đại này?
Điều đó cũng có khả năng.
Điểm khác biệt so với các Tuyệt Địa Chi Chủ là, Chân Long Đại Đế lại có thể ra tay mà không hề kiêng kỵ.
Hơn nữa, theo lời Sở Đường kể thì, ba mươi sáu Thần thú trấn thủ thông đạo cốt lõi của Vực Sâu Nguyên Thủy, không cho bất cứ ai đi qua, nguyên nhân là gì?
Lăng Hàn và Đa Gia Phật nhìn nhau. Bọn họ không ngừng thảo luận nhưng càng thảo luận lại càng đau đầu.
Không thể lý giải, hoàn toàn không thể lý giải.
Biết được càng nhiều, ngược lại càng hỗn lo���n.
– Đây là loạn thế!
Đa Gia Phật cau mày.
Mười Hai Tuyệt Địa đã làm người ta đau đầu, giờ lại xuất hiện thêm ba mươi sáu Thần thú viễn cổ ư?
Mặc dù bọn họ không xuất thế vào hiện tại, nhưng một khi rời khỏi Vực Sâu Nguyên Thủy sẽ tạo thành ảnh hưởng lớn đến mức nào?
Cục diện thiên hạ sẽ được định hình lại.
Giờ đây, họ biết rằng, bên trong Vực Sâu Nguyên Thủy, tuyệt đối có Long tộc Đại Đế, đệ nhất Chân Long, nhưng điều khác biệt so với Đệ Nhất Chân Long thực sự là, chiến lực của vị này lại yếu hơn rất nhiều.
Đây có phải là mấu chốt hay không?
Đa Gia Phật quyết định mang theo Lăng Hàn trở lại, bởi vì hiện tại Vực Sâu Nguyên Thủy quá nguy hiểm. Đã kinh động đến một vị Đại Đế, liệu còn dám ở đó tìm kiếm vật chất Thủy Nguyên nữa không?
Phải biết, khu vực bên ngoài tương đối an toàn. Mà đối với một Đại Đế, ra ngoài chẳng phải an toàn hơn sao?
Không có hỏa diễm phong bạo, mưa thiên thạch đáng sợ, có cái gì có thể ngăn cản được Đại Đế?
Cho nên, hiện tại chỉ có thể r��i đi, dù thế nào cũng phải tránh mũi dùi lúc này.
Phải biết, ở bên ngoài một năm, bên trong Vực Sâu Nguyên Thủy là trăm năm. Cho nên, trong vài trăm năm tới, Chân Long Đại Đế có lẽ sẽ không còn bận tâm đến họ nữa.
Dù sao, ở trong mắt Đại Đế, bọn họ chỉ là sâu kiến mà thôi.
Hai người trở về. Lần này, Đa Gia Phật không đốt cháy Đế Nguyên, bởi vì không cần thiết phải làm như vậy.
Tốc độ của Chuẩn Đế cực nhanh, nhưng bọn họ vẫn phải mất tới hai trăm năm mới quay về vũ trụ mà Lăng Hàn quen thuộc.
Đa Gia Phật lập tức rời đi, ông cần phải liên hệ với vài người và cần thuật lại tình huống xảy ra trong Vực Sâu Nguyên Thủy.
Lăng Hàn biết rõ, Tiền Dưỡng Hạo khẳng định là một trong số đó, nhưng Đa Gia Phật cũng không nói rõ là “một” người nào.
Chẳng lẽ, còn có Chuẩn Đế khác?
Thế nhưng, Đa Gia Phật đi quá vội, không kịp để Lăng Hàn hỏi thêm. Lăng Hàn cũng mang theo sự khó hiểu mà quay về, bắt đầu định vị vị trí của Tứ Nguyên tinh.
Trước đó, hắn bố trí trận pháp trên Tứ Nguyên tinh, nhưng cũng không thể ng��n cách thiên cơ. Nếu Đại Đế suy tính thì sẽ lập tức phát hiện vị trí.
Trong tình huống bình thường, Đại Đế căn bản sẽ không quan tâm, nhưng các Tuyệt Địa Chi Chủ thì khác, họ sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Là người bố trí trận pháp, hắn cảm ứng càng dễ dàng.
Rất nhanh, hắn định vị được và xé rách không gian. Khi hắn đi xuyên hư không và lao ra, Tứ Nguyên tinh đã xuất hiện ngay trước mặt.
Hắn hiện thân, lập tức đám người Nữ Hoàng thở phào nhẹ nhõm.
Bọn họ biết rõ Lăng Hàn đi cùng Đa Gia Phật tới Đông Lâm tinh, nhưng đột nhiên hai người bặt vô âm tín, hơn nữa đã qua hai trăm năm, làm sao có thể khiến họ không lo lắng chứ?
Lăng Hàn triệu tập mọi người tới, sau đó nói những chuyện xảy ra hơn hai trăm năm qua.
Trên thực tế, khi quay về đã tốn thời gian hai trăm năm. Thời gian thực ở Vực Sâu Nguyên Thủy chỉ có mười sáu năm, nhưng do sự chênh lệch về thời gian, Lăng Hàn đã trải qua đến một ngàn sáu trăm năm trong đó.
Nghe Lăng Hàn nói xong, mọi người trợn mắt há hốc mồm.
Cái này!
Mười Hai Tuyệt Địa Chi Chủ đ���t nhiên xuất hiện, quét ngang tinh không, không ai có thể địch lại. Vấn đề lớn như vậy còn chưa được giải quyết, hiện tại lại xuất hiện ba mươi sáu Thần thú?
Khó trách Thanh Trúc Nữ Đế tiên đoán được tương lai đáng sợ, nhưng lại có đến bốn mươi tám Đại Đế!
– Phụ thân ta ở trong Vực Sâu Nguyên Thủy?
Tiểu Thanh Long khiếp sợ đến mức không nói nên lời.
– Không có khả năng!
Hắn không thể tin được.
– Phụ thân ta đã hóa đạo!
Mặc dù hắn cũng hi vọng Chân Long còn sống, thế nhưng, lúc còn ở trong vỏ trứng hắn đã cảm ứng được, đó là sự liên kết huyết mạch sâu sắc, càng không thể nào là giả dối.
Cho nên, hắn tuyệt không thể khoan dung cho bất kỳ ai giả mạo Chân Long.
Lăng Hàn cũng nhíu mày, nói:
– Đó đúng là Đại Đế, ngay cả Đa Gia Phật cũng không phải đối thủ. Hơn nữa, một người đã thành Đại Đế còn cần giả mạo người khác để làm gì?
Đế, mạnh nhất thiên hạ, giả mạo người khác làm gì?
– Không, phụ thân ta tuyệt đối đã hóa đạo.
Tiểu Thanh Long kích động nói.
– Sự liên kết huyết mạch không thể giả dối. Dù ta chưa xuất thế, nhưng vẫn cảm nhận rõ ràng, huyết mạch của phụ thân ta đã khô cạn, hòa vào thiên địa.
Tiểu Thanh Long thậm chí không còn tự xưng “Long gia”, có thể thấy được hắn kích động cỡ nào.
Đúng thế, bị người ta giả mạo phụ thân, ai mà chẳng tức giận? Huống chi đó còn là Chân Long, Thần thú mạnh nhất trong thời đại đó, và Tiểu Thanh Long luôn lấy đó làm niềm kiêu hãnh.
Như vậy, chuyện này là gì?
Lăng Hàn lại nghĩ tới, Đa Gia Phật nói thực lực của Chân Long Đại Đế rất yếu, còn không bằng cả A Hàm Phật nữa.
Điều này nói rõ cái gì?
Truyện này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.