(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 5169:
Nhiều Đế tử như vậy, ngay cả yếu nhất cũng có chiến lực Thập Bát Tinh, liên thủ oanh kích cũng không làm Lăng Hàn bị thương nhẹ chút nào.
Mẹ nó, còn đánh cái gì nữa.
Ngươi là Khô Lâu Thánh Binh sao, lấy thánh liệu mà xếp thành sao?
Lăng Hàn cúi đầu xem xét:
– Các ngươi làm hỏng y phục của ta, phải bồi thường.
Bồi thường em gái ngươi!
Đám Đế tử tuyệt địa kia nhìn nhau, bọn họ liền quay đầu bỏ chạy.
Đánh không lại rồi, tên này quá biến thái.
Lăng Hàn thở dài, hắn ấn một cái.
– Ta ghét nhất có người nợ đồ của ta mà không trả.
Ông, uy áp kinh khủng ập đến, mười mấy tên Đế tử đều bị vây khốn ngay lập tức.
Quá dọa người rồi.
Phải biết, Thánh Nhân khó giết, muốn chạy thì dù có thức tỉnh Đế binh cũng rất khó đánh trúng.
Mà những thượng cổ Đế tử này, chẳng phải đều là Thánh Nhân mạnh nhất đương thời sao?
Vậy mà bọn họ chạy vẫn bị Lăng Hàn khốn giữ?
Khốn kiếp, ngươi thật sự là Thánh Nhân sao?
Một bên khác, gương mặt Lục Tầm tái mét, hắn không dám ham chiến, vội vàng xoay người bỏ chạy.
Mặc dù hắn đang kịch chiến với Hầu ca, nhưng vì cách Lăng Hàn quá xa, nên bản thân hắn dễ dàng thoát thân.
Dù sao, Thánh Nhân muốn chạy, thật sự rất khó đuổi kịp.
Hắn xé mở hư không mà rời đi, cũng không dám quay đầu nhìn lại một lần.
Lăng Hàn không hề để tâm, trong lòng thầm cười đám Đế tử kia, rồi nói:
– Hiện tại, các ngươi bồi thường hay không bồi thường đây?
– Bồi!
Đám Đế tử này trăm miệng một lời, nếu so sánh với nhau, đương nhiên là tính mạng của bọn họ quan trọng hơn nhiều.
– Tốt, mỗi người nộp cho ta một gốc đại dược Thánh cấp.
Lăng Hàn nói.
Khốn kiếp, sao ngươi không đi cướp luôn đi?
Chúng ta chỉ làm hỏng quần áo của ngươi, lại phải dùng đại dược Thánh cấp để trả? Hơn nữa còn là mỗi người một gốc sao?
Lăng Hàn lại bật cười một tiếng:
– Ta cướp thì thế nào, các ngươi có tư cách phản kháng sao?
Đám Đế tử lập tức im lặng, thực lực chênh lệch quá nhiều.
Mặc dù Lăng Hàn vẫn chỉ là Thánh Nhân, nhưng xét về chiến lực mà nói, sợ rằng dù không bằng cấp bậc Chuẩn Đế, thì cũng không chênh lệch là bao.
Đây là Thánh Nhân Nhị Tinh ư?
Lừa gạt quỷ đi.
Lăng Hàn lại cười một tiếng:
– Sự kiên nhẫn của ta có hạn, đếm đến mười, các ngươi không giao đại dược Thánh cấp ra, ta chỉ có thể giết các ngươi thành cặn bã.
– Cho dù chúng ta có đáp ứng ngươi, cũng không thể nào giao ra ngay lập tức được.
Đồng Minh vội vàng nói, hảo hán không chịu thiệt trước mắt, bọn họ đều là con của Đại Đế, tiền đồ vô lượng, vì đại dược Thánh cấp mà chết thì chẳng đáng chút nào.
Nhưng vấn đề là, những loại đại dược này, liệu bọn họ có mang theo trong người không?
– Không sao, ta cho phép các ngươi đi liên hệ với người nào đó, chỉ cần lấy thứ ta muốn ra đây, ta sẽ thả cho các ngươi một con đường sống.
Lăng Hàn nói.
Đám Đế tử đành bất đắc dĩ, bọn họ bắt đầu liên hệ với người của mình.
Tinh võng của Thường gia hiện tại đã được sử dụng để phục vụ bọn họ.
Qua một lúc, hư không vỡ ra, từng đội chiến sĩ cao lớn bước ra, tỏa ra khí tức lạnh lẽo.
Khô Lâu Thánh Binh!
Lục Tầm cũng xuất hiện, hắn đã mang cứu viện tới.
Lần này, hắn không hề kinh hoàng thất thố, mà tràn đầy lòng tin.
Lăng Hàn rất mạnh, hai trăm năm trước hắn có thể ngang hàng với ba Khô Lâu Thánh Binh, nhưng bây giờ cũng chỉ đến thế mà thôi.
Hiện tại, hắn điều động năm mươi tên Khô Lâu Thánh Binh, đây là lực lượng nghiền ép khủng bố cỡ nào?
– Lăng Hàn, giao người ra, ta có thể tha cho ngươi khỏi chết.
Lục Tầm từ tốn nói, hắn thong dong như thể đang nắm đại cục trong tay.
Lăng Hàn nhìn về phía Đại Hắc Cẩu, nói:
– Ta là người chịu thiệt thòi mà phải cam chịu sao?
– Dĩ nhiên không phải.
Đại Hắc Cẩu cười nói.
– Đối với kẻ uy hiếp ta, ta nên làm gì?
Lăng Hàn lại hỏi.
– Đương nhiên là đánh, đánh cho tất cả nằm xuống.
Đại Hắc Cẩu tiếp tục đáp.
Lăng Hàn gật đầu, hắn nói với Lục Tầm:
– Ngươi nghe rồi chứ.
Đến lúc này ngươi còn dám đùa giỡn?
– Ngươi đừng tưởng rằng ta sẽ sợ ném chuột vỡ bình!
Lục Tầm uy nghiêm đáng sợ mà nói.
– Đánh chết ngươi chính là ưu tiên cao nhất, theo nguyên văn mà nói, chính là “không tiếc trả giá lớn cũng phải diệt trừ ngươi”!
A, những Đại Đế tuyệt địa kia quả nhiên là để ý tới mình.
Cũng khó trách, lần trước đã có hai thượng cổ Đại Đế ra tay, mặc dù ra tay từ khoảng cách xa xôi, hơn nữa còn làm Cát lão gia tử vẫn lạc.
Nghĩ tới đây, đôi mắt Lăng Hàn lóe lên hàn quang và sát ý.
– Lão Hắc, ta làm thịt tên này!
Hắn nói.
– A, không muốn đại dược sao?
Đại Hắc Cẩu cảm thấy tiếc của.
– Từ bỏ!
Lăng Hàn nói như chém đinh chặt sắt.
– Được!
Đại Hắc Cẩu gật đầu, nó muốn xuất thủ.
– Dừng tay!
Lục Tầm quát to.
– Nhanh lên! Lên!
Oanh, năm mươi Khô Lâu Thánh Binh bay tới oanh kích Lăng Hàn và Đại Hắc Cẩu.
Lăng Hàn hừ một tiếng, bước ra.
Hắn tung ra một quyền, dốc toàn lực ứng phó.
Khô Lâu Thánh Binh không có linh trí, chỉ biết chiến đấu, lại thêm bọn chúng vô cùng cường đại, không sợ bất kỳ đả kích nào, cho nên, đối mặt tấn công chính diện, bọn chúng sẽ tránh né sao?
Đương nhiên là lấy mạnh đánh mạnh.
Bành!
Hai nắm đấm va chạm vào nhau, lực lượng đáng sợ sôi trào, quy tắc lóe lên.
Sau khi ánh sáng tán đi, mọi người hoảng sợ phát hiện, Lăng Hàn chẳng những không hề bị đánh bay ra ngoài, ngược lại vẫn đứng hiên ngang tại chỗ.
Trái lại Khô Lâu Thánh Binh, mặc dù nó không bị đánh lui nhưng cánh tay phải của nó đã bị đánh nát tới tận bả vai!
Trời!
Đây chỉ là một kích mà thôi.
L��ng Hàn mạnh đến mức nào?
Hai bên không hề lùi bước, chứng tỏ Lăng Hàn và Khô Lâu Thánh Binh về mặt sức mạnh đã đứng ở cùng cấp độ, nhưng lực phá hoại lại không cùng cấp bậc rồi.
Điều này là tự nhiên, Lăng Hàn đã sử dụng tới Đại Đạo Quang cùng Năng Lượng Hủy Diệt, còn chưa sử dụng Thánh Hỏa, lực phá hoại sẽ mạnh đ���n nhường nào?
Hủy thiên diệt địa!
Nhưng mà, Khô Lâu Thánh Binh vô cùng bá đạo, mặc dù chỉ còn lại nửa bên người nhưng bản năng chiến đấu lại không giảm chút nào, vẫn tung một chưởng tấn công Lăng Hàn.
Bành!
Lăng Hàn vung quyền nghênh kích, hắn đánh nát nốt nửa bên thân thể còn lại của Khô Lâu Thánh Binh, chỉ còn lại đầu lâu, thân thể sứt mẻ và một cái đùi.
Nhưng nó không phải sinh linh, không biết thống khổ và không hề e ngại tử vong, một chân còn lại nâng lên đá Lăng Hàn, thánh uy vô tận tràn ngập ra.
– Hừ!
Lăng Hàn lại đánh ra một quyền, bành, đầu lâu của Khô Lâu Thánh Binh bị đánh nát bấy thành từng mảnh.
Tê!
Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều im lặng, da đầu run rẩy.
Đây không phải là sự thật sao?
Khô Lâu Thánh Binh là tồn tại khủng bố cỡ nào?
Cho dù là Đế binh cũng chỉ có thể bức lui chứ không thể đánh nát, bây giờ lại bị Lăng Hàn đánh nát.
Chuyện này chẳng phải đang nói rằng, chiến lực của Lăng Hàn đã vượt qua Đế binh sao?
Không, mọi người đều lắc đầu, Lăng Hàn rất bất phàm, nhưng vẫn chưa khủng bố đến tình trạng như vậy.
Về mặt chiến lực, thực ra Lăng Hàn chẳng khác gì Khô Lâu Thánh Binh, nhưng tên này nắm giữ một loại năng lượng nào đó, lực phá hoại thật sự đáng sợ, có thể tùy tiện đánh nát thánh liệu.
Điều này là tự nhiên, Lăng Hàn lúc ấy tung ra một quyền, mặt đất trong vực sâu nguyên thủy cũng xuất hiện một cái hố to một trượng, đó là khái niệm gì cơ chứ?
Mọi bản quyền nội dung dịch thuật này đều thuộc về truyen.free.