(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 5225:
– Đa Gia Phật, Tiền Dưỡng Hạo đâu?
Thích Cương hỏi, đó mới là đối thủ thật sự của hắn.
Lăng Hàn?
Không xứng!
Lăng Hàn lắc đầu, cười nói:
– Để đối phó loại rác rưởi như ngươi, còn cần đến mấy vị tiền bối kia sao?
– Ngươi thật khẩu khí lớn!
Thích Cương tức giận.
– Ta chính là Chuẩn Đế! Chuẩn Đế đấy!
Lăng Hàn lắc đầu:
– Sao lại tức giận như thế, tâm tính quá thấp, mà cũng thành Chuẩn Đế được ư?
Hắn phát động nhãn thuật quan sát Thích Cương, chỉ thấy trong cơ thể Thích Cương có tám khu vực tịch diệt như đã chết, nhưng có một bộ phận lại vô cùng sôi nổi, đồng thời tự thành một thể, khiến hắn không thể nhìn thấu được thực hư.
Do Chuẩn Đế quá ít ỏi nên không có sự phân chia cảnh giới rõ ràng, nhưng trên thực tế, Chuẩn Đế cũng có mạnh yếu khác nhau.
Thánh Nhân tu luyện chính là từng bước khiến thân thể tịch diệt, để đồng hóa với thiên địa, dung nạp càng nhiều quy tắc, mà Chuẩn Đế thì ngược lại.
Muốn thành Đế, cần tự thành một thể, độc lập với thiên địa.
Cho nên, Chuẩn Đế tu luyện chính là nghịch chuyển cảnh giới Tịch Diệt, từng bước thức tỉnh bộ phận tịch diệt trong cơ thể, nhưng không phải thức tỉnh đơn giản, mà là tự thành một thể.
Khi nào thức tỉnh được toàn bộ chín bộ phận đã tịch diệt, Chuẩn Đế sẽ đạt đến đỉnh phong, có thể chân chính xung kích Đế vị.
Mỗi khi thức tỉnh một bộ phận, thực lực sẽ có sự chênh lệch rất lớn.
Bởi vậy, Chuẩn Đế mới có thể mang theo một chữ “Đế”, nghiền ép tất cả Thánh Nhân.
Thích Cương hiện tại mới thức tỉnh một phần thân thể, cho thấy hắn chỉ vừa bước vào ngưỡng cửa đầu tiên của Chuẩn Đế, nói một cách hình tượng, hắn là Chuẩn Đế nhất tinh, mà cực hạn là cửu tinh.
Nhưng đối với một số yêu nghiệt nào đó, việc này không đáng kể chút nào.
Chỉ cần cho Lăng Hàn đủ nhiều Vật chất Thủy Nguyên, hắn hoàn toàn có thể tịch diệt bốn đến năm lần, sau đó tu ra chín mươi chín đạo quy tắc bát tinh, như vậy hắn có thể trực tiếp thức tỉnh cơ thể, thành tựu Chuẩn Đế.
Vì hắn chỉ tịch diệt bốn, năm lần, nên khi ở Chuẩn Đế, chỉ cần thức tỉnh thêm bốn, năm lần nữa là có thể đạt tới Chuẩn Đế đỉnh phong.
Mặc dù hắn đi con đường ngắn nhưng không nghi ngờ gì, hắn sẽ mạnh hơn.
Đương nhiên, cho dù Thánh Nhân có được Vật chất Thủy Nguyên, với điều kiện tiên quyết là chưa tịch diệt thân thể chín lần, thân thể đã dung nạp quy tắc tới cực hạn, như vậy giai đoạn Chuẩn Đế cũng sẽ càng nhanh đạt tới đỉnh.
Đây chính là tác dụng của Vật chất Thủy Nguyên, dệt hoa trên gấm, cường giả càng mạnh.
Thích Cương giận dữ, hắn hiện tại chính là Chuẩn Đế, ngươi còn dám xem thường ta như thế?
– Lăng Hàn, đến đúng lúc lắm, ngươi tự mình đưa tới cửa rồi!
Hắn kiêng dè những người như Đa Gia Phật, dù sao đó là Chuẩn Đế lão làng, thực lực khẳng định trên hắn.
Nhưng Lăng Hàn?
Thánh Nhân mạnh nhất thì như thế nào, làm sao sánh được với Chuẩn Đế?
Hắn lại vung tay bắt lấy Lăng Hàn.
Dù Đa Gia Phật có đứng gần đó thì sao chứ, mười hai Khô Lâu Thánh Binh đủ để ngăn cản đối phương, hắn có thừa thời gian rút lui.
Hừ, hắn sẽ giày vò Lăng Hàn.
Dám cho hắn đội nón xanh!
Oanh, Chuẩn Đế xuất thủ kinh khủng đến mức nào?
Một bàn tay bao phủ thiên địa, đế uy bộc phát.
Đám người Trì Thái Minh đang chờ mong, Đa Gia Phật, Tiền Dưỡng Hạo, vị nào sẽ tới?
Nhưng mà, công kích của Thích Cương đã đến gần, vì sao Chuẩn Đế vẫn chưa xuất thủ?
Chuyện này!
Xảy ra chuyện gì?
Đúng lúc này, Lăng Hàn cười một tiếng, hắn một quyền tùy ý đánh về phía Thích Cương.
Bành, một quyền đánh tới, bàn tay của Thích Cương vỡ nát, nhưng mà, một quyền của Lăng Hàn không biến mất và tiếp tục đánh về phía Thích Cương.
Cái gì!
Tất cả mọi người kinh ngạc đến tê dại cả da đầu, tại sao lại như thế?
Thánh Nhân đấu Chuẩn Đế, chẳng những không bị miểu sát, còn chiếm thượng phong?
Mẹ nó!
Thích Cương chấn động, nhưng công kích vẫn đánh tới, hắn theo bản năng lui lại.
Nhưng mà, lúc trước hắn dùng thần niệm hóa thành bàn tay bắt lấy Trì Đáo, bàn tay bị giam cầm vẫn chưa kịp thu về, hiện tại hắn rút đi chẳng khác gì tráng sĩ tự chặt tay, trực tiếp cắt đứt một phần nhỏ thần niệm.
Dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng cũng khiến hắn đau đớn một trận, trong mũi chảy máu tươi.
Chuyện này càng làm mọi người khiếp sợ, một kích đánh Chuẩn Đế đổ máu, đúng là trâu bò tới mức đáng sợ.
Thích Cương cau mày, hắn kinh hãi nói:
– Ngươi ngươi ngươi, chẳng lẽ ngươi đã đột phá Chuẩn Đế rồi?
Nếu không, tại sao có thể dùng một kích đánh lui hắn.
Lăng Hàn nghiêm túc nói:
– Ngươi đừng nói năng bừa bãi, ta là Thánh Nhân thứ thiệt!
Nếu hắn là Chuẩn Đế, hắn đã dám xông vào vực sâu nguyên thủy đại sát tứ phương, hoặc sẽ khai chiến với tuyệt địa chi chủ, làm gì có thời gian chơi với tôm tép nhãi nhép như Thích Cương.
– Đúng rồi, ngươi cũng quá xem trọng bản thân rồi!
Lăng Hàn nói thẳng.
Thích Cương suýt nữa tức điên, hắn là Chuẩn Đế.
Chuẩn Đế!
Mang danh “Đế”, nắm giữ thực lực quét ngang thiên hạ, thế mà bị Lăng Hàn xem thường?
Chà, người ta một quyền đã bức lui hắn, Lăng Hàn thật sự có tư cách xem thường.
Thích Cương tức giận toàn thân phát run, nói:
– Không thể nào, nếu ngươi là Thánh Nhân, làm sao có thể đánh lui ta!
Cho dù Lăng Hàn có danh xưng Thánh Nhân mạnh nhất lịch sử, nhưng mà, mạnh hơn nữa cũng không thể ngang hàng Chuẩn Đế, đây là thiết luật.
Lăng Hàn thở dài:
– Mặc dù ta coi thường việc phải chứng minh với một tên rác rưởi như ngươi, nhưng ai bảo ta là người tốt chứ?
Hắn phóng thích Thánh hỏa của mình ra.
Màu vàng.
Thánh Nhân tứ tinh, không thể nghi ngờ.
Làm sao có khả năng!
Thích Cương trợn mắt hốc mồm, Thánh hỏa đã hiện ra, có thể là giả được ư?
Lăng Hàn thật sự là Thánh Nhân!
Trời ạ, tại sao lại có Thánh Nhân mạnh như vậy?
Hơn nữa, nếu Lăng Hàn là Thánh Nhân cửu tinh, trong nội tâm Thích Cương còn dễ chấp nhận hơn một chút, nhưng chỉ là Thánh Nhân tứ tinh, việc này đả kích hắn rất lớn.
Đường đường Chuẩn Đế lại không bằng một tên Thánh Nhân tứ tinh?
Hắn sẽ biến thành trò cười thiên cổ.
– Ta không tin!
Hắn lớn tiếng nói.
– Ngươi có tin hay không liên quan gì tới ta?
Lăng Hàn thản nhiên nói.
– Hơn nữa, ngươi đã là người chết, ta càng không cần để ý cảm thụ của ngươi!
– Hừ, ngươi còn muốn giết ta?
Thích Cương cười lạnh, hắn dần dần bình tĩnh lại.
– Cho dù thực lực của ngươi mạnh hơn ta, nhưng ta thân là Chuẩn Đế, ngươi làm sao có thể giữ được ta?
– Cứ thử xem, chẳng phải sẽ biết?
Lăng Hàn cười nhạt một tiếng, hắn chủ động xuất kích.
Oanh, hắn xuất ra một quyền mang theo mười hai đạo hào quang.
Không được!
Thích Cương thầm kêu không ổn, hắn căn bản không kịp ngăn cản, mười hai đạo lưu quang đã đánh vào các Khô Lâu Thánh Binh, bành bành bành, mười hai Khô Lâu Thánh Binh bị đánh nát.
Lực phá hoại thật đáng sợ!
Mặc dù Thích Cương buồn bực nhưng phần nhiều là khiếp sợ.
Hắn đã thành Chuẩn Đế, ngay cả khi hắn dốc toàn lực cũng không thể phá hủy Khô Lâu Thánh Binh, đây là thứ được tạo thành từ hàng trăm Thánh khí, khi chịu công kích sẽ tự động phân tán lực sát thương, cho nên, trừ phi Đại Đế chân chính xuất thủ, nếu không thì ngay cả Đế binh hay Chuẩn Đế cũng khó lòng phá hủy.
Sức mạnh của Lăng Hàn rõ ràng đến mức nào.
Hắn cảm thấy thất hồn lạc phách, hắn đã là Chuẩn Đế nhưng còn không bằng Lăng Hàn.
Đáng chết! Đáng chết!
Bản dịch này, với từng câu chữ đã được trau chuốt, là tâm huyết thuộc về truyen.free.