(Đã dịch) Thần Sư - Chương 224: . Hoa lại nở, và một vị Thần được sinh ra
Lục địa phía Nam, nơi khởi nguồn của bản giao hưởng thần bí.
Nhờ năng lực của một ý chí vượt trội, Gregorius chỉ cần vài giây lướt qua bản nhạc phổ do Lily đích thân biên soạn, rồi dành thêm vài phút lĩnh hội kiến thức nhạc lý từ Vũ Trường Phong. Kể từ khoảnh khắc ấy, hắn chính thức trở thành một nhạc sĩ.
Còn Trần Hoài Nam? Tất nhiên cậu ta cũng được hưởng sái kh��ng hề ít, bởi lẽ cậu ta có "Bóng Tối" – một CPU thuộc hàng siêu cấp.
Nhờ đó, toàn bộ tri thức mà Gregorius lĩnh hội được cũng truyền thẳng vào não Trần Hoài Nam một cách vô cùng chi tiết và tường tận, giúp cậu ta bỏ qua hàng năm trời học hỏi của một nhạc sĩ thông thường để trực tiếp trở thành một nhạc sĩ đại tài.
Ngay sau đó, Vũ Trường Phong đã cho Gregorius mượn chiếc đũa thần để có thể triệu hoán cả một dàn nhạc hoạt động hoàn toàn theo ý muốn của mình.
Kết hợp với nhạc phổ Lily đã biên soạn, Gregorius dễ dàng chỉ đạo dàn nhạc phía sau lưng như một nhạc trưởng lão luyện, cùng tấu lên khúc ca vang động cả thế giới.
Khi cảm thấy mọi việc đã ổn thỏa, Vũ Trường Phong chủ động lui về phía sau, chỉ nhắc nhở Lily đúng một câu trước khi rời đi bằng cổng không gian: "Cứ làm theo những gì con muốn."
"Chú, có phải đây là kế hoạch của chú ngay từ đầu rồi hay không?" Lily đột nhiên lên tiếng hỏi.
Thế nhưng lúc này Vũ Trường Phong đã lủi đi mất, không để lại cho Lily một câu trả lời rõ ràng... Mặc dù sâu thẳm trong tâm khảm, kỳ thực Lily đã sớm biết đáp án là gì rồi.
"Lily, thời gian đã điểm rồi đó."
"Vâng."
Lily khẽ gật đầu, đôi chân trần chậm rãi bước đến bên Gregorius, buông lỏng cả thể xác lẫn tâm hồn để cảm nhận trọn vẹn giai điệu tuy đơn giản nhưng đầy trầm lắng và huyền diệu này.
Đây không chỉ là bản nhạc phổ Lily tự tay viết ra, mà còn là công sức của Vũ Trường Phong. Nếu không có chú ấy tận tình hướng dẫn, có lẽ tác phẩm tâm huyết này sẽ chẳng bao giờ hoàn hảo được như vậy...
Chính vì chú ấy đã đặt nhiều kỳ vọng, Lily càng phải cố gắng hết sức, không muốn làm người chú Tsundere kia phải thất vọng.
"Lily, hãy ghi nhớ thật kỹ điều này..."
Đây không chỉ là âm nhạc đơn thuần...
Mà còn là sự kết nối với cả thế giới...
Khi một ai đó cảm nhận được sự vận hành của thế giới bằng bất kỳ giác quan nào...
Khi ai đó đủ bao dung để hòa chung nhịp đập với vạn vật trong tự nhiên...
Người đó...
Nhất định sẽ trở thành một phần tinh túy nhất của tạo hóa...
"Memento tenta..."
"Canum vana bono pius..."
"Habeas is Lilium..."
Tiếng ca dạo đầu của Lily cất lên, và ngay lập tức, một bản hợp âm giữa dương cầm và tiếng chuông vang vọng khắp thế giới.
Âm thanh dương cầm đều đặn và dai dẳng, tựa dòng nước hiền hòa tưới mát muôn loài, như sự sinh trưởng bất tận và ngoan cường của sự sống, êm dịu mà triền miên, khiến lòng người đắm say chẳng thể nào dứt ra.
Những tiếng chuông đều đặn kia cũng chẳng khác nào âm thanh thần thánh vang lên từ các nhà thờ linh thiêng, như lời nhắc nhở tín đồ ngoan đạo, như một lời cảnh tỉnh kiên định, lại như dấu hiệu của sự siêu thoát và giác ngộ.
Khắp nơi trên thế giới, hòa cùng giai điệu của tiếng đàn và chuông, bất kể môi trường có bị tàn phá và khắc nghiệt đến đâu, những đóa hoa trắng vẫn mọc lên và nở rộ giữa khung cảnh tận thế tang thương và chết chóc.
Những đóa hoa tươi thắm thuần khiết dịu dàng ôm ấp lấy di hài của những người đã khuất, yếu ớt che chở những gì còn sót lại của các sinh vật xấu số bị tước đi sinh mạng quý giá.
Hạt sương long lanh chậm rãi đ��ng lại rồi rơi xuống từ những cánh hoa, cứ như thể chúng đang thương xót cho những sinh linh bạc mệnh trong thời buổi tận thế loạn lạc và điên cuồng này.
Lắng nghe giai điệu ấy, trong lòng mọi người đều cảm thấy mâu thuẫn giữa hai thái cực cảm xúc: buồn tủi và hân hoan, mà chẳng rõ vì lý do gì.
Họ gần như quên mất sự sợ hãi trước cái chết cận kề, cũng suýt quên mất mình đang phải chiến đấu... Mặc dù lũ quái vật đã bắt đầu tỏ ra sợ hãi, họ vẫn không thể ngó lơ chúng.
"Canta... Noctium"
"Nixa vitori dira vorem..."
"Canta... Noctium"
"Bene..."
Tiếng ca lại vang lên, là những từ ngữ thuần túy không hề tồn tại ngữ pháp. Có lẽ chẳng ai trên thế giới này hiểu được lời bài hát mà người kia đang hát, mà dù có hiểu thì cũng phải mất thêm thời gian suy luận ngữ nghĩa ẩn giấu bên trong...
Chính sự đơn giản này đã tạo ra mị lực thần kỳ cho mỗi tiếng ca. Chúng tuy đơn giản nhưng tối nghĩa, một khi đã hiểu thì người nghe sẽ lập tức bị mê hoặc bởi nghệ thuật ẩn giấu bên trong.
Ngay khi tiếng ca lại xuất hiện, màn đêm đã m��t lần nữa bị khuấy động bởi những hiện tượng khó có thể lý giải bằng sự hiểu biết thông thường. Nếu lần trước là những đóa hoa trắng tinh khiết mọc lên bất chấp hoàn cảnh...
Vậy thì lần này là những đốm sáng xuất hiện, cũng chẳng hề để tâm đến môi trường xung quanh.
Từ núi sâu đến thành thị, từ những thành phố bị tàn phá đến các căn hầm trú ẩn chật hẹp, những đốm sáng kỳ dị cứ liên tục xuất hiện, chúng lung linh tuyệt đẹp... Thế nhưng lại ẩn chứa nét thê lương tang tóc đến lạ kỳ.
Chẳng mất quá nhiều thời gian để nhận ra, những đốm sáng đó chính là linh hồn của những người đã chết... Bằng cách nào đó đã được tiếng ca kia hiện hóa thành những đốm sáng.
"Đẹp quá..."
Các linh hồn như nhận được lời hiệu triệu, không ở yên một chỗ mà đồng loạt bay vút lên bầu trời, chẳng cần xác định phương hướng, cùng nhau bay thẳng về phương Nam như vô số ngôi sao lướt qua bầu trời, nơi tiếng ca đang vẫy gọi tất cả bọn họ.
Vì là hư thể nên khoảng cách địa lý gần như không có ý nghĩa với các linh hồn, thành ra cũng không mất nhiều thời gian để họ tiếp cận Lily, người đang mang vĩ cầm trên tay để hòa mình vào giai điệu của Gregorius.
Hàng trăm nghìn, thậm chí hàng triệu linh hồn cùng nhau cuộn mình chạy theo nhịp điệu của Lily, biến cả khu vực thành một cánh đồng đom đóm rực sáng giữa đêm Huyết Nguyệt.
Không những vậy, dường như những thế lực tự nhiên và nguyên thủy nhất cũng bắt đầu bị cuốn theo giai điệu mà hai người họ đã và đang cùng nhau hòa tấu.
Bằng chứng là, có thể thấy rõ bằng mắt thường, từng dòng linh khí đậm đặc đến không thể tưởng tượng nổi từ khắp nơi trên thế giới cứ không ngừng chảy về phía hai người như trăm sông đổ về biển lớn, hòa cùng các linh hồn, khiến Lily bắt đầu tiến vào trạng thái Thăng Hoa.
Đây không phải nghi thức trở thành Thể Thăng Hoa bình thường, vì thực tế khi người ta thăng cấp thành Thể Thăng Hoa cũng không gây ra động tĩnh lớn đến vậy. Hay nói đúng hơn, sự Thăng Hoa mà Lily đang thực hiện nằm ở một cấp bậc hoàn toàn khác...
Cô gái nhỏ này đang mượn sức của các linh hồn và ý chí của thế giới để thăng cấp, trở thành một vị Thần Linh thực sự!
Bản giao hưởng dần đến hồi kết thúc, nhưng các linh hồn và cơn lũ linh khí vẫn không hề ngơi nghỉ chút nào. Tất cả đều hiến dâng mọi thứ cho Lily với hy vọng rằng, một khi cô bé thành công thăng cấp, cô bé sẽ ra tay cứu vớt mọi người trên thế giới này... Giống như một vị Thần Linh giáng trần.
Chỉ vài giây sau đó, bản giao hưởng đã hoàn toàn kết thúc, còn Lily thì đã hóa thành một chiếc kén ánh sáng bất khả xâm phạm, được bảo vệ bởi cả hai thế lực: "ý chí" và "linh hồn".
"Kyrie Eleison nhỉ?"
Gregorius không định chấm dứt việc triệu hoán dàn nhạc, bởi vì lòng hắn biết rõ đây vẫn chưa phải là kết thúc.
"Kyrie Eleison" thực chất chỉ là màn mở đầu, là giai điệu tượng trưng cho sự thương xót, cho mong muốn bảo vệ thế giới này của cô bé... Cũng như sự chuộc tội mà cô bé muốn làm khi đã rời bỏ quê hương mình.
Vì vậy, vẫn còn một việc nữa mà cả hắn lẫn Lily cần phải làm.
Đó là khúc "giáng lâm".
Nghĩ vậy, Gregorius tranh thủ lúc Lily chưa thức t���nh, lấy nhạc phổ ra, nhìn lại lần cuối trước khi tiếp tục màn trình diễn.
"Đây là niềm vui sao? Ừm, nhưng nếu cô bé mà trở thành Thần Linh thật thì cũng hơi căng đó."
...
Là những Thể Thăng Hoa cao quý, những người đang chiến đấu gần đó có thể cảm nhận được nguồn linh lực cuồn cuộn không ngừng lan tỏa khắp chiến trường, thậm chí là cả lục địa phía Nam nếu thời gian tiếp tục kéo dài.
Không chỉ họ, ngay cả bầy rồng cuồng loạn giờ cũng đã tỏ rõ sự kiêng dè chứ không còn mặc sức tung hoành ngang dọc như trước nữa. Có vẻ chúng cũng đang bị nguồn linh lực khổng lồ không ngừng trỗi dậy kia dọa sợ... Vì dù sao thì chúng cũng là Phi Long mà.
Ngoài ra, những nhân vật mạnh mẽ hơn cả Thể Thăng Hoa, những người cảm nhận sâu sắc hơn về sự kiện này đã không kìm được mà thốt lên: "Ở nơi đó có một sinh vật tối cao đang được thai nghén... Mà rất có khả năng đó là một vị... Thần Linh."
Không chỉ các Thể Thăng Hoa cao cấp, mà ngay cả những người bình thường cũng có thể cảm nhận được sự kiện trọng đại này. Đặc biệt l�� ở khu vực Trung Địa, nơi vị Tiên Nhân già dặn và uyên bác nhất thế giới đang cư ngụ...
Là người đã sống qua Kỷ Tăm Tối, có lẽ chỉ có ông ấy mới là người duy nhất xác nhận được chuyện này.
"Đại Tiên, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Cái cảm giác hân hoan này tuyệt đối không thể là giả đâu, đúng không?"
"...Gần như vậy."
Lão Đạo Nhân hai mắt nhắm nghiền, tay vuốt râu bạc, giọng nói lộ vẻ buồn bã: "Thay vì nói là một vị Thần được sinh ra... Ta nên nói rằng người đó đang dần lấy lại sức mạnh thì đúng hơn. Có lẽ lời tiên tri đó đã ứng nghiệm, các vị cũng cần bắt đầu cố gắng đi."
"Đại Tiên...?"
"Chuyện này sớm muộn gì cũng tới thôi," Lão Đạo Nhân nói tiếp. "Sự trỗi dậy của cô bé đó sẽ khiến không ít nhân vật khó lường tỉnh giấc, ha... Thật chẳng biết là phúc hay là họa nữa. Chỉ hy vọng cô bé sẽ tự ý thức được trách nhiệm của mình khi thực hiện điều này."
"..."
Bản dịch này được biên tập bởi truyen.free, rất mong nhận được sự ủng hộ từ bạn.