Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thất Nghiệp Về Sau, Bị Bảo Tàng Nữ Hài Nhặt Về Nhà - Chương 170: Thân phận giữ bí mật

Hoàng hiệu trưởng luôn có cảm giác Bạch Ngữ U và Diệp Song khá quen thuộc. Sau một hồi suy nghĩ, ông nhấc điện thoại trên bàn, gọi thẳng cho bộ phận liên quan để hỏi rõ việc này. Chỉ lát sau, đầu dây bên kia đã bắt máy.

– Hiệu trưởng Hoàng, xin hỏi có việc gì ạ?

– Tiểu Hoa này, cô giúp tôi xem thử, giáo y Diệp Song vào trường làm việc từ khi nào vậy?

– Diệp Song ạ? Chờ một lát. – Đầu dây bên kia vang lên tiếng gõ bàn phím lạch cạch. Rất nhanh, bộ phận nhân sự đã có câu trả lời: – Anh ấy vào làm việc từ năm nay, hơn nữa... hình như là do cô An Thơ sắp xếp.

– An Thơ.

Hoàng hiệu trưởng giật mình. Với cương vị hiệu trưởng của học viện Ngân Sơn, đương nhiên ông biết một người như cô An Thơ. Dù sao, trong toàn bộ trường học cũng chẳng có mấy ai họ An Thơ.

– Cô có thông tin liên lạc của cậu ta không? Giúp tôi liên hệ xem liệu cậu ấy có thể ghé qua phòng làm việc thứ ba của hiệu trưởng một chuyến được không?

– Vâng thưa Hiệu trưởng Hoàng, chúng tôi sẽ phản hồi lại cho thầy.

– Ừm.

Sau khi cúp điện thoại, khoảng mười phút sau, bộ phận nhân sự gửi tin nhắn đến.

Nhân sự Tiểu Hoa: Kính chào Hiệu trưởng Hoàng, đã liên lạc được với giáo y Diệp Song và anh ấy nói sẽ đến ngay.

Hiệu trưởng Hoàng: Tốt.

Hoàng hiệu trưởng ngồi chờ trong văn phòng. Chỉ lát sau, tiếng gõ cửa vang lên từ phía không xa. Ông vội vàng đứng dậy –

– Chào thầy.

– Mời vào.

Lúc này, người đẩy cửa bước vào không ai khác chính là Diệp Song. Anh vừa mới còn đang đánh cầu. Tuy biết sắp hết giờ học nhưng anh không hiểu vì sao bộ phận nhân sự lại đột nhiên tìm mình, hơn nữa còn nói là Hiệu trưởng Hoàng có việc cần gặp.

Học viện Ngân Sơn có vài vị hiệu trưởng và phó hiệu trưởng. Diệp Song từng tiếp xúc với một vị hiệu trưởng khi giúp Ngữ U ra mặt dạy dỗ Ngô Nhã, nhưng đó không phải là Hiệu trưởng Hoàng.

– Chào Hiệu trưởng Hoàng, tôi là Diệp Song. – Anh tự giới thiệu.

– Diệp Song phải không? Lại đây, lại đây, mời ngồi. – Hiệu trưởng Hoàng mời Diệp Song ngồi, rồi tự tay rót cho anh một chén trà.

Diệp Song nhận chén trà, dường như vẫn chưa rõ ý định của đối phương. Chẳng lẽ là vì chuyện liên quan đến hai mẹ con tung tin đồn nhảm mà cần nói chuyện với anh?

Hiệu trưởng Hoàng cũng ngồi xuống, rồi bất ngờ hỏi: – Cô An Thơ dạo này vẫn khỏe chứ?

Cô An Thơ?

Diệp Song thản nhiên nhấp một ngụm trà. Hiệu trưởng Hoàng chẳng lẽ muốn hỏi chuyện An Thi Ngư sao?

Chẳng trách lại khách sáo với mình như vậy. Với thân phận của Hiệu trưởng Hoàng và An Thi Ngư, xem ra là ông ấy có việc muốn nhờ An Thi Ngư giúp đ���, rồi tìm mình làm cầu nối.

Diệp Song nào hay biết mình đã suy đoán sai hướng. Dù sao, anh cũng không thể nào biết được mình đã bị người khác tố cáo qua hòm thư của hiệu trưởng.

– An Thi Ngư dạo này chắc hẳn vẫn ổn. – Diệp Song mỉm cười, không nói gì thêm.

Thấy Diệp Song gọi thẳng tên An Thi Ngư một cách thân mật như vậy, Hiệu trưởng Hoàng lộ rõ vẻ hiểu ý. Ông liền vào thẳng vấn đề: – À này, là thế này. Hòm thư bên tôi nhận được một lá đơn tố cáo.

Đơn tố cáo?

– Mời cậu xem nội dung bên trong. – Vừa nói, Hiệu trưởng Hoàng vừa chuyển lá thư đó từ điện thoại của mình sang cho Diệp Song xem.

Diệp Song liếc nhìn qua, rồi khẽ nheo mắt lại.

Chà, hay thật.

La Triệt?

Nghĩ đến cậu ủy viên thể dục vừa nãy trong giờ học, Diệp Song lại liếc nhìn thời gian báo cáo. Cậu ta vừa vận động khởi động xong đã viết một lá thư tố cáo mình cùng nữ sinh có quan hệ yêu đương không đứng đắn?

Vì sao?

Vì cử chỉ của Bạch Ngữ U quá thân mật chăng? Hay giữa Bạch Ngữ U và La Triệt từng có chuyện gì đó?

Có lẽ La Triệt cũng không biết rõ rằng giáo y thực ra không phải giáo viên. Vị trí giáo y thuộc biên chế nhân viên công chức của trường, không được hưởng đãi ngộ như giảng viên.

Sở dĩ nhiều người gọi Diệp Song là thầy, phần lớn là vì trong môi trường học đường, việc xưng hô người lớn là "thầy" hay "cô" vốn dĩ là một cách thể hiện sự lễ phép.

Quan trọng hơn, Diệp Song thực chất được coi như người giám hộ của cô bé.

Kiểu tố cáo này, chẳng khác nào bạn thấy trong trường có cặp anh em/chị em nào đó thân thiết quá mức, rồi bạn lại đi tố cáo họ yêu sớm, hoàn toàn vô lý.

– Cậu xem, trong đó có phải có hiểu lầm gì không? – Thấy Diệp Song khẽ nhíu mày, Hiệu trưởng Hoàng không khỏi mỉm cười hỏi: – Nếu là hiểu lầm, thật ra tôi có thể giúp dàn xếp một chút.

– Đúng là có hiểu lầm ạ. Bạch Ngữ U là con bé nhà tôi, và tôi là một nửa người giám hộ của con bé. Có lẽ bình thường chúng tôi khá thân thiết nên mới bị người có ý đồ xấu để ý.

– À ra là vậy, quả nhiên là hiểu lầm. – Hiệu trưởng Hoàng nói. Nhưng thực chất, ông cũng không bận tâm lời Diệp Song nói có đúng thật hay không, bởi hành động vừa rồi của ông không nghi ngờ gì nữa là đã bán cho Diệp Song một ân tình nhỏ.

– Không cần làm phiền Hiệu trưởng Hoàng phải bận tâm. Chuyện này tự tôi sẽ giải quyết ổn thỏa.

– À, được rồi.

– Vậy tôi xin phép về trước.

– Được thôi.

Sau khi rời khỏi phòng làm việc, Diệp Song quay trở lại bãi tập.

Lúc này đã gần đến giờ tan học. Cần tập hợp đội ngũ một lần nữa để điểm danh, sau đó mới giải tán cho mọi người đi tắm rửa. Quá trình này sẽ không tốn nhiều thời gian.

– Được rồi, mau tập hợp! – Diệp Song nói, và các học sinh cũng nhanh chóng tập trung lại.

Ánh mắt Diệp Song lướt qua một lượt, rồi dừng lại trên người La Triệt.

Đúng lúc đó, La Triệt cũng vừa hay đối mặt với ánh mắt của Diệp Song. Giờ phút này, tim cậu ta đập thịch một cái. Dù biết mình vừa làm điều khuất tất, cậu ta vẫn vội vàng chuyển hướng ánh mắt, không dám đối diện.

Nhưng khi nghĩ đến thông tin người tố cáo trong hòm thư của hiệu trưởng sẽ không bị tiết lộ, lòng cậu ta lại phần nào yên tâm hơn.

Dù sao thì có thể hiệu trưởng còn chưa xem hòm thư, mình việc gì phải hoảng?

– La Triệt. – Diệp Song lên tiếng.

Mặc dù La Triệt tự nhủ như vậy, nhưng khi Diệp Song gọi tên mình, tim cậu ta lập tức đập loạn xạ: – Có, có chuyện gì ạ?

– Căng thẳng vậy làm gì? – Diệp Song hỏi với vẻ nửa cười nửa không. – Tôi cũng không phải là người thích con trai.

Cả lớp học ồ lên cười rộ. Sắc mặt La Triệt lập tức trở nên kỳ quái.

– Giúp tôi tập hợp đội hình một chút, chuẩn bị giải tán.

– Vâng, vâng. – Lúc này, La Triệt cũng nhẹ nhõm thở phào, rõ ràng Diệp Song vẫn chưa biết chuyện gì.

Sau khi tập hợp đội hình và kiểm kê đủ số người, cũng đã gần đến giờ tan học.

– Được rồi, mọi người tắm rửa xong thì mau chóng về lớp học đi. – Diệp Song liếc nhìn giờ trên điện thoại, rồi giải tán các học sinh.

Với Diệp Song, La Triệt chẳng khác nào một học sinh ngây thơ hay mách lẻo. Với tính cách của Diệp Song, anh ta sẽ không vì chuyện này mà lập tức nghĩ đến việc trả thù. Đối với anh ta, đó là một hành động hạ thấp giá trị bản thân. Ngược lại, anh cảm thấy hứng thú hơn với việc giữa La Triệt và Bạch Ngữ U từng xảy ra chuyện gì.

Giờ tan học, Bạch Ngữ U lập tức chạy đến bên cạnh: – Diệp Song...

– Đi thôi, theo anh về phòng y tế. – Diệp Song nói.

– Được ạ... – Mắt Bạch Ngữ U sáng lên vài phần. Vốn dĩ, cô bé chỉ nghĩ sẽ được ở lại với Diệp Song thêm một lúc trong giờ ra chơi, ai ngờ Diệp Song lại đồng ý đưa cô bé về phòng y tế của trường.

– Khả Khả, em có muốn đi cùng không? – Diệp Song hỏi.

– Em á? – Đường Khả Khả nghĩ nghĩ, cười hì hì nói: – Ướt mồ hôi nhễ nhại, em muốn đi tắm trước đã.

Bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, giữ nguyên mọi giá trị của nguyên tác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free