Thiên Đạo Phạt Ác Lệnh - Chương 789: Đoàn tụ Tô Châu
Đến trình độ này, trên dưới triều đình hầu như đều đã xác định ứng cử viên Thái tử không còn gì phải bàn cãi. Tam hoàng tử đã bị phế truất, Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử đang đóng cửa sám hối, còn Tứ hoàng tử thì tự nguyện lui về bế quan. Trừ hắn ra, còn có thể là ai?
Dịp cuối năm cận kề, các quan chức cũng bắt đầu trở nên thanh nhàn hơn. Trong các nha môn ở kinh thành, không ít quan viên đã bắt đầu nghỉ ngơi. Bọn họ làm quan một nhiệm kỳ là phải đến trấn giữ một phương. Thông thường, muốn đi ra khỏi khu vực quản hạt đều phải làm đơn xin phép; còn việc về thăm nhà thì cũng chỉ có thể diễn ra mỗi năm một lần hoặc vài năm một lần.
Đến tháng mười hai, Lục Sanh cũng thỉnh cầu từ giã Hoàng thượng để về Tô Châu đoàn tụ cùng người nhà.
Từ những năm trước, cứ mỗi cuối năm hắn đều về Tô Châu. Lục phủ ở Tô Châu dù nhỏ, nhưng dù sao nơi đó mới là chốn đi về của Lục Sanh. Mặc dù với tài lực của Lục Sanh, hắn hoàn toàn có thể xây dựng một Ngọc Trúc sơn trang khác ở Tô Châu. Nhưng nghĩ lại, hoàn toàn không cần thiết phải vậy, phủ đệ do triều đình ban thưởng đã rất tốt, những gì cần có đều không thiếu.
Đã là ăn Tết, đương nhiên phải có không khí Tết. Dán câu đối xuân, chưng bánh mật, sắm sửa đồ Tết, thứ gì cũng phải có đủ. Ở thế giới này bận rộn nhiều năm như vậy, hắn từ một người sống cô độc giờ đã có một gia đình.
Phát quà Tết cho bà con lối xóm, rồi chuẩn bị những bao lì xì đầy ắp cho lũ trẻ đến chúc Tết, hắn bận rộn từ ngày mồng tám tháng Chạp cho đến đêm Tiểu Niên.
Phủ đệ của Lục Sanh ở Tô Châu là do triều đình ban tặng, cho nên một quản gia, một nữ đầu bếp, hai người giúp việc chuyên giặt giũ, rửa rau, cùng ba người tạp dịch quét dọn sân vườn đều là do triều đình phái xuống.
Mặc dù đối với Lục phủ mà nói không cần những người này, bởi vì Lục Sanh một năm chỉ về Tô Châu một lần và cũng chỉ ở được vài ngày, nhưng đối với bảy người này mà nói, họ lại cần Lục phủ.
Đây cũng là một chính sách của triều đình. Những quản gia, nữ đầu bếp này hoặc là từng là binh lính bị thương trong quân đội mà phải lui về, hoặc là vợ của những liệt sĩ hy sinh trong chiến trận. Đều là những người từng có cống hiến cho quốc gia, cho nên mới được an bài vào hàng vạn phủ đệ ở Đại Vũ, để họ có thể nhận tiền lương duy trì sinh kế, làm những công việc phù hợp với khả năng của mình.
Có thể được an bài tại Lục phủ, bọn họ là may mắn. Không phải bởi vì Lục Sanh quanh năm suốt tháng hiếm khi trở về nên họ có thể muốn làm gì thì làm. Mà là Lục Sanh mặc dù thân cư cao vị, tính tình lại không hề cao ngạo. Đối với bọn họ, hắn cũng luôn nhẹ nhàng, hòa nhã. Thay vào các phủ đệ khác, những người do triều đình phái xuống thường bị chủ nhà ghét bỏ, luôn cảm thấy họ kh��ng phải người của mình.
Ngay từ đầu mấy năm, bọn họ đối với Lục Sanh một nhà vẫn còn cẩn trọng từng li từng tí, bất quá bây giờ thì đã sớm thoải mái hơn nhiều.
Bộ Phi Yên mang theo hai nha hoàn tới, Lục Ly cũng dẫn theo bốn người, lại thêm ba đứa trẻ. Lục phủ vốn yên tĩnh, trong chốc lát cũng trở nên náo nhiệt hẳn lên.
"Cha ——"
Lục Sanh đang lơ lửng dán câu đối xuân, cũng may đây là ban ngày, nếu là vào buổi tối thì cảnh tượng này có thể dọa chết người. Ngươi đã từng thấy một người giống một quả khí cầu đang bay lơ lửng cách mặt đất nửa thước không?
Tiếng nói vừa dứt, một thân ảnh mặt mũi lấm lem đen thui phảng phất một con diều hâu lao qua tiền viện, nhẹ nhàng nhún chân trên ngọn cây một cái, rồi đáp thẳng xuống sau lưng Lục Sanh.
"Cha, cha xem này, con tự tay nướng khoai lang, thơm lắm, cha nếm thử đi ạ. . ." Nói rồi, từ trong ngực móc ra hai củ khoai lang đen nhánh, "Một củ cho cha, một củ cho nương!"
"Sẽ không có phần cô chứ?" Lục Ly dựa vào khung cửa, ngửa đầu nhìn trời, ra vẻ chán nản.
"Ừm. . ." Lục Dĩnh cầm một củ khoai khác đưa đến trước mặt Lục Ly, "Sao có thể không có cô chứ. . . Đây là của cô ạ."
Nhìn Lục Dĩnh mặt mũi lấm lem tro bụi, trên bộ quần áo quý báu không chỉ lấm lem mà còn có vài lỗ thủng do bị cháy xém. Nếu là con nhà người khác, thấy cảnh này ấn tượng đầu tiên chắc chắn là cái đứa trẻ này không thể muốn nữa rồi.
"Ôi chao, thiếu gia của ta ơi! Ngươi làm sao lại ra nông nỗi này? Mau lại đây,
nô tỳ dẫn ngươi đi rửa sạch sẽ." Thị nữ của Bộ Phi Yên lập tức đau lòng nước mắt rưng rưng, "Thiếu gia của công gia chúng ta, đã phải chịu bao nhiêu khổ cực mà biến thành một tên ăn mày nhỏ thế này."
"Tạm thời cứ để vậy đi, chờ trước khi ăn cơm lại rửa sạch sẽ cũng được, giờ mà rửa thì đảm bảo đến trước khi đi ngủ, nó vẫn phải tắm lại lần nữa. Hoàn tử, con khoai lang này từ đâu mà ra thế?"
Lục Sanh hài lòng nhìn mình dán câu đối xuân xong xuôi, nhiều năm không luyện chữ, trình độ thư pháp này chẳng những không thụt lùi mà ngược lại còn tiến bộ vượt bậc. Tự mình viết chữ, nhìn th�� nào cũng thấy hài lòng.
"Là ở nhà Thành nhị thúc ạ, con và Giới Tử đi nhà Thạch Đầu chơi, Thạch Đầu đề nghị chúng con nướng khoai. Cha, cha chưa thấy đâu, chúng con như ong vỡ tổ, mỗi đứa ôm hai ba củ, vét sạch khoai lang nhà Thành nhị thúc. Ha ha ha. . ."
"Thạch Đầu đó chẳng phải phải khóc à?"
"Đúng vậy ạ, nhưng Thạch Đầu đúng là kiên cường thật, rõ ràng đau lòng đến mức nước mắt cứ đảo quanh tròng, ngoài miệng thì vẫn nói không sao cả, dù sao khoai lang là dùng để ăn mà."
"Ha ha ha. . . Vậy con nói xem, chờ Thành nhị thúc về nhà, Thạch Đầu có bị đánh không?"
"Khẳng định là một trận đòn mây tre xào thịt rồi ạ."
"Sau đó thì sao?" Lục Sanh cười híp mắt nhìn Lục Dĩnh.
"Cho nên ạ, con không thể để Thạch Đầu chịu trận đòn này chứ. . . Mỗi củ khoai lang chỉ có hai văn tiền, nhà nó có tầm một trăm củ khoai lang đi, con đưa cho nó một lạng bạc. Như vậy, Thạch Đầu sẽ nói khoai lang là bán cho con, sau đó con mời mọi người ăn khoai nướng."
"Làm không tệ!" Lục Sanh hài lòng nhẹ gật đầu, vươn tay sờ đầu thằng bé, "Vậy thì. . . tiền con lấy ở đâu ra?"
Nụ cười đắc ý trên mặt Lục Dĩnh bỗng chững lại, ánh mắt có chút né tránh.
"Đó là tiền mừng tuổi của con. . ."
"Cha nhớ là tiền lì xì, tiền mừng tuổi của con đều do nương con giữ, vả lại, số tiền mừng tuổi con nhận được sẽ không thấp hơn một trăm lạng. Số tiền này. . . đều là ngân phiếu."
"Ngặt nỗi con cũng vậy, một hai văn thì có thể có, một trăm hai trăm lạng có lẽ cũng có, duy chỉ có việc con móc ra một hai lạng lại tương đối khó khăn."
"Vòng tay Huyền Linh trên tay con đâu rồi?"
"Quả nhiên là cha nhìn xa trông rộng. Thật ra con không có bạc, nhưng nếu không giúp Thạch Đầu giải vây thì nó sẽ khóc thật mất. Mọi người đều là bạn bè tốt, chơi vui vẻ mới là quan trọng nhất, cho nên con đành liệu cơm gắp mắm, bóp nát vòng tay Huyền Linh thành nén bạc."
"Hừm, vòng tay Huyền Linh bản thân đúng là trang sức bạc, nhưng đó là vật phẩm Hoàng thượng ban tặng, phía trên còn khắc mười bảy đạo phù văn Chiêm Tinh, chỉ riêng giá trị công nghệ và phù văn đã không dưới một ngàn lạng. Con phá gia chi tử này, bóp như vậy là bóp nát hai ngàn lạng rồi đấy."
"Cha không phải nói một ngàn lạng sao?"
"Vật phẩm Hoàng thượng ban tặng chẳng phải có giá trị vượt trội sao? Con làm gì phải bóp nát nó chứ?"
"Con muốn trực tiếp cầm vòng tay Huyền Linh đưa cho, Thạch Đầu nó dám nhận sao?"
"A. . ." Lục Sanh từ trong người móc ra một túi tiền nhỏ, cẩn thận thắt vào lưng Lục Dĩnh, "Nể tình con ta sau khi nướng khoai lang còn có thể nghĩ đến cha mẹ, tấm lòng hiếu thảo đáng khen, đây là phần thưởng cho con, đi chơi đi!"
"Ngao ——" Lục Dĩnh lại giống chim ưng con bay vút đi, mấy cái lên xuống rồi biến mất hút.
"Chàng không phải là quá nuông chiều nó rồi sao? Mới về có mấy ngày mà đã giống hệt khỉ hoang. Ở Sở Châu thì nó đâu có vậy, còn biết lễ nghĩa, phép tắc. . ."
"Ai mà chẳng có một thời niên thiếu nghịch ngợm cơ chứ. . . À, tấm lòng hiếu thảo của con trai không thể phụ lòng. Không biết khoai lang nướng của nó có được như năm xưa ta nướng không, ngon đến thế."
"Ca, ta nhớ khoai lang là bảy năm trước huynh mới phái người từ hải ngoại mang về mà?" Lục Ly bóc nhẹ lớp vỏ cháy xém của củ khoai, rồi lột ra, khoai lang màu vàng ươm tản ra hương thơm nồng nàn.
Đến ngày hai mươi bảy, Thẩm Lăng cũng từ kinh thành chạy đến. Gia đình cuối cùng cũng đoàn viên.
Tết năm ngoái, nhà chỉ có mỗi Lục Dĩnh, Tết năm nay lại thêm một nam một nữ.
"Lục Sanh, dạo này Huyền Thiên phủ có động thái lớn gì không?" Sau bữa ăn, Thẩm Lăng cùng Lục Sanh ra ngoài tản bộ để tiêu cơm, còn Bộ Phi Yên và Lục Ly thì dẫn các con đi ra Tô Châu thành ngắm chợ đêm.
Dù là ngày Tết, là tập tục của bách tính, nhưng luôn có người vì cuộc sống mà đến đêm Giao thừa vẫn còn phải làm việc. Giống như chợ đêm năm mới, người ta dạo phố ngắm đèn màu, các tửu lầu lớn giăng đèn kết hoa tưng bừng chờ đón khách đến vui vẻ ăn tiệc. Có người vui cười thì ắt hẳn phía sau có người phải trả giá.
"Có động thái lớn gì đâu chứ? Ta đã nghỉ ngơi một tháng rồi." Lục Sanh nghi ngờ hỏi.
"Ngươi đang điều tra Thành quốc cữu?"
"Ừm, ta nhận được hai vụ án, tựa hồ đều có liên quan đến hắn."
"Thành quốc cữu là cậu ruột của Ngũ hoàng tử."
"Dù là cậu ruột của ngươi ta cũng sẽ không vì tư tình mà làm việc trái pháp luật, Thẩm Lăng, ngươi biết ta là người thế nào mà, có vài lời ngươi không nên hỏi đâu."
"Cậu ruột của ta? Là Hoàng thượng đó." Thẩm Lăng trợn mắt, "Ngươi không nghĩ đến tại sao lại có người tố cáo Thành quốc cữu vào đúng thời điểm mấu chốt này sao?"
"Vấn đề này không phải vấn đề ta cần suy nghĩ, ta chỉ cân nhắc xem liệu việc đó có thật hay không, có xảy ra hay không. Chỉ vậy thôi!"
"Được rồi, nghe nói gần đây ngươi đang thu thập thiên tài địa bảo đúng không? Sao tự nhiên ngươi lại bắt đầu có hứng thú với loại vật này thế?"
"Chỉ là sở thích thôi." Lục Sanh ngẫm nghĩ một lát, vẫn không nói cho Thẩm Lăng sự thật. Chuyện luyện chế pháp bảo, Lục Sanh dự định sẽ vĩnh viễn giấu diếm. Những pháp bảo kia ở đâu ra? Thiên Đình! Đây chẳng phải là lý do tốt nhất sao, để tránh người khác biết rồi lại dòm ngó.
"Ngũ hoàng tử trong lúc tấn công Bách Liệt từng gặp phải một chuyện lạ, ba ngàn tướng sĩ bị vây trong một mê trận, đi ròng rã ba ngày ba đêm mà vẫn cứ luẩn quẩn tại chỗ cũ. Về sau vẫn là dựa vào mũi tên chỉ đường mới có thể đi xuyên qua rừng, phát hiện một vùng đất bảo địa tự nhiên, có Phượng Hoàng múa lượn, có Bạch Hổ tung hoành."
"Nói thẳng vào trọng điểm đi."
"Ngũ hoàng tử có một khối kỳ thạch, gặp nước thì sôi, gặp đất thì tan biến, gặp lửa thì hóa lỏng, kim loại đến gần thì vỡ vụn, chỉ có dùng gỗ để chứa mới bình an vô sự."
"Đừng hối lộ ta."
"Không phải hối lộ, sau khi biết, ta đã trộm nó từ phủ đệ của Ngũ hoàng tử. Bây giờ thứ này thuộc về ta."
"Ngươi cứ nói thẳng ngươi muốn làm gì đi."
"Thuở nhỏ ta mất mẹ, Thần Phi coi ta như con đẻ. Thuở nhỏ, chính Thần Phi đã bù đắp cho ta tình thương của mẹ mà ta thiếu thốn. Ngay cả trước khi Thần Phi qua đời vì bạo bệnh, người cũng gắng gượng chờ ta đến rồi mới an lòng nhắm mắt."
"Thành quốc cữu là người ca ca duy nhất của Thần Phi. Ta hy vọng dù ngươi có tìm được chứng cớ xác thực, cũng chờ đến khi ngôi vị Thái tử đã định xong xuôi rồi hãy truy bắt hắn quy án."
"Vụ án này tạm thời sẽ được gác lại, chờ qua Tết rồi mới có thể tiếp tục điều tra. Đầu tháng ba là thi khoa cử mới, cuối tháng ba mọi chuyện lắng xuống. Đến tháng ba, ta cũng chưa chắc đã nắm giữ được chứng cớ xác thực."
"Cảm tạ."
"Thật sự không phải Ngũ hoàng tử nhờ ngươi sao?" Lục Sanh kinh ngạc nhìn Thẩm Lăng.
"Ta đây trước mặt phụ nữ thì ít khi nói thật, nhưng trước mặt huynh đệ thì ta chưa bao giờ nói dối."
"Ừm! Ta tin ngươi!" Lục Sanh khóe miệng khẽ cong lên, "Thế thì. . . A Ly nàng ấy về rồi."
"Ồ! Nhanh vậy đã dạo xong rồi ư, vậy được, chúng ta cũng trở về thôi."
"Ta nói võ công cao quả nhiên có cái lợi riêng, chẳng gì có thể qua mắt được ngươi. Nàng muốn tặng ta bất ngờ gì ư? Tiết lộ một chút đi, A Ly người này đôi khi có chút. . . khó mà đoán được, những bất ngờ của nàng đôi khi khó mà chịu nổi đấy."
"Không có gì, chỉ là lén lút từ phía sau bịt mắt ngươi lại, sau đó chơi trò đoán xem ta là ai thôi." Lục Sanh mắt nhìn phía trước, nói với ngữ khí nhẹ nhàng như gió thoảng.
"Ây. . ." Thân thể Thẩm Lăng đột nhiên run lên.
"Cái gì. . . Từ lúc nào?"
"Ngay lúc ngươi nói ra câu ‘trước mặt phụ nữ thì ít khi nói thật’ đó. Chẳng lẽ ngươi không cảm nhận được sao?"
"Thẩm Lăng ——" Một tiếng gầm sư tử giận dữ, gần như dán vào tai Thẩm Lăng mà nổ vang.
Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free.