Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 157: Kẻ thù truyền kiếp gặp mặt

Hà Khứ và Hà Tòng xuống ngựa, chắp tay thi lễ với Lôi Thiên Hổ: "Lôi bảo chủ, ngưỡng mộ đã lâu."

"Thật hân hạnh gặp được hai vị. Chẳng hay dạo này Lý lão gia tử vẫn mạnh khỏe chứ?" Lôi Thiên Hổ cười nói.

"Lão gia tử vẫn khỏe mạnh, nhưng vì đường sá xa xôi, ông ấy cuối cùng không thể đích thân tới. Mong Lôi bảo chủ thứ lỗi." Hà Khứ tiến lên nói.

"Không sao. Lý lão gia tử đã phái hai vị tới đây là Lôi mỗ đã cảm thấy vô cùng vinh hạnh rồi. Mời hai vị vào trong ngồi." Lôi Thiên Hổ nói.

Hà Tòng quan sát xung quanh một hồi, đoạn hạ giọng nói: "Sao không thấy tiểu trủng chủ?"

Lôi Thiên Hổ nghe vậy bèn hỏi: "Tiểu huynh đệ đang tìm ai à?"

Hà Khứ thay em trai đáp lời: "À, lần trước lão trủng chủ chia tay cháu ngoại, vẫn luôn nhớ mong, thế nhưng..."

Lôi Thiên Ngân ở bên cạnh nghe vậy, có chút mơ hồ: "Cháu ngoại của Lý lão gia tử... là ai vậy?"

Lôi Thiên Hổ dường như hiểu ra ẩn tình, hỏi: "Vô Kiệt, hắn đã gặp Lý Tổ Vương lão gia tử rồi à?"

"Đúng vậy, bọn họ bị Ám Hà truy sát, đã vào Kiếm Tâm trủng tạm lánh nạn một thời gian." Hà Khứ đáp nhưng không nhắc đến chuyện Lôi Vô Kiệt đã kế thừa Tâm kiếm.

"Ám Hà." Lôi Thiên Hổ cau mày, trầm giọng nói: "Vô Kiệt còn chưa về Lôi gia bảo."

"Chẳng lẽ..." Hà Khứ lòng căng thẳng, trầm ngâm nói.

"Hai vị cứ vào trong phòng khách ngồi trước đã. Mấy ngày trước ta đã phái môn hạ đệ tử ra ngoài tìm hắn, đến giờ vẫn chưa có tin tức gì truyền về. Chắc là do đi đường chậm trễ, không sao đâu." Lôi Thiên Hổ nói.

Hà Khứ và Hà Tòng nhìn nhau, tuy trong lòng vẫn lo lắng nhưng vì đang trong buổi tiệc, không tiện nói thêm chuyện này, bèn chắp tay, bước vào phòng khách. Đệ tử Lôi môn tiếp khách dẫn họ tới bàn chính. Người duy nhất ngồi ở chiếc bàn đó là Ôn Lương, đang mỉm cười chào họ: "Chào hai vị thiếu hiệp Kiếm Tâm trủng."

"Thật hân hạnh. Chẳng hay vị thiếu hiệp đây là?" Hà Khứ đáp lễ.

"Tại hạ Ôn Lương, tới từ Lĩnh Nam Lão Tự hào Ôn gia." Ôn Lương nho nhã, lễ phép đáp.

"Ôn gia... Thật hân hạnh." Hà Khứ mỉm cười kéo Hà Tòng ngồi xuống đối diện Ôn Lương. Hai người bọn họ lớn lên trong Kiếm Tâm trủng từ nhỏ, không hiểu nhiều về cách đối nhân xử thế trên giang hồ nhưng cũng từng nghe qua một số truyền thuyết giang hồ. Bọn họ nhớ kỹ một vài điểm quan trọng khi hành tẩu giang hồ, và một trong số đó là...

Tuyệt đối đừng ngồi cạnh người Ôn gia!

Ôn Lương gãi đầu: "Miệng thì nói hân hạnh mà hành động thì chân thật quá nhỉ?"

Lôi Thiên Hổ vẫn cung kính đứng ngoài cửa.

Lôi Thiên Ngân nhìn ánh mặt trời chói chang, buồn bã n��i: "Chắc sẽ không đến nữa, e là quá giờ lành mất rồi."

Trong danh sách khách mời, vẫn còn hai phái chưa tới: Đường môn và Tuyết Nguyệt thành.

"Ta thấy có vẻ như Đường môn không nể mặt Lôi gia bảo, vốn dĩ không định tới đây." Trong phòng khách có người xì xào bàn tán.

"Ta thấy chưa chắc đã đơn giản đến thế, chẳng phải Tuyết Nguyệt thành cũng chưa đến sao? Không khéo là hai bên đã bắt tay với nhau rồi. Đại đệ tử Tuyết Nguyệt thành hiện tại vốn xuất thân từ Đường môn, có lẽ Đường môn đã thuyết phục được Tuyết Nguyệt thành, định bài xích Lôi gia bảo." Có người nói.

"Thế sao người của Ôn gia lại tới?" Bên cạnh có người hỏi hắn.

"Ngươi không nhìn xem Ôn gia phái ai tới. Ngươi có nghe nói tới người này không?" Người kia khinh thường nói.

Ôn Lương nghe thấy, quay lại, hứng thú nhìn người kia: "Ngươi chưa nghe nói tới ta?"

Người kia bị ánh mắt của Ôn Lương làm cho giật mình nhưng vẫn ương ngạnh đáp: "Chưa từng."

"Đương nhiên rồi, ta chưa từng hành tẩu giang hồ, làm sao ngươi nghe nói tới ta được." Ôn Lương cười khẽ một tiếng, giơ ống tay áo lên. Một con bò cạp đỏ bò lên ngón tay hắn: "Tiêu Hoa, ra nào, để vị huynh đài này làm quen với ta."

"Tam Vĩ Độc Hạt (bò cạp ba đuôi)!" Có người kinh hãi hét lên.

Tam Vĩ Độc Hạt, một chích chết người.

Người kia chỉ tay vào Ôn Lương, cánh tay run rẩy: "Ngươi... ngươi định giết người trong Lôi gia bảo à?"

"Làm gì có, Tiểu Hoa của ta rất ngoan ngoãn, nó sẽ nghe lời ta, ngoan ngoãn theo ngươi. Chờ khi ngươi ra khỏi Lôi gia bảo, trở lại nhà mình, chuẩn bị có một giấc ngủ thật say, nó sẽ cắn ngươi một cái." Ôn Lương mỉm cười nhìn người kia: "Sau đó..."

"Có người tới!" Đột nhiên có người hô lớn, mọi người vội vàng quay đầu nhìn ra ngoài. Ôn Lương cũng thu con bò cạp đỏ về, nhìn ra bên ngoài với vẻ hứng thú.

Chỉ thấy một chiếc xe ngựa dừng lại, người đánh xe là một thiếu niên chừng mười bốn tuổi. Hắn xuống xe, cung kính chờ đợi ở một bên.

Màn che xe ngựa được vén lên. Từ trên xe, một người đàn ông tuổi chừng ba mươi, thân hình cao gầy bước xuống.

"Đường Hoàng?" Có người nhận ra hắn.

"Người phụ trách việc dạy dỗ đệ tử ngoại phòng của Đường môn, Đường Hoàng ư? Đường môn phái một nhân vật quan trọng như vậy tới ư? Ngoại trừ mấy vị lão gia tử ra, hiện tại trong Đường môn, người có địa vị cao nhất chắc chỉ có Đường Hoàng?" Có người kinh ngạc thốt lên.

"Xem ra Đường môn không dám thất lễ với Lôi gia bảo."

Ai ngờ sau Đường Hoàng lại có thêm hai người nữa bước xuống.

"Hai người này là..." Có người hỏi.

"Một người là Đường Huyền, người dùng độc số một của Đường môn, một người là Đường Thất Sát, truyền nhân Thiên Yết thủ của Đường môn. Cả hai đều là những người phụ trách việc dạy dỗ đệ tử ngoại phòng." Ôn Lương thản nhiên nói: "So với bọn họ, Ôn gia chỉ phái một mình ta, đúng là hơi có vẻ thất lễ."

Ba người kiệt xuất nhất trong số các đệ tử đồng lứa của Đường môn cùng xuất hiện tại Anh Hùng Yến của Lôi gia bảo. Đối với những người vốn là kẻ thù truyền kiếp của Lôi gia bảo, đây không khác gì một ân huệ tày trời. Thế nhưng sau khi ba người xuống xe, họ chỉ đứng nghiêng người tại chỗ, không hề có ý tiến tới chào hỏi Lôi Thiên Hổ.

"Ồ? Chẳng lẽ trong xe ngựa vẫn còn ai sao?" Ôn Lương xoay nhẹ chén rượu trong tay, trầm ngâm nói.

"Chẳng lẽ có ai trong Tam lão Đường môn tới?" Trong đám người có kẻ xì xào bàn tán.

Lôi Thiên Hổ bất chợt cất bước, đi tới trước xe ngựa, nhưng cũng không chào hỏi Đường Hoàng cùng những người khác mà chỉ ngẩng đầu nhìn thẳng vào xe ngựa.

Trong xe có một giọng nói già nua vang lên chậm rãi: "Thiên Hổ, chờ ta hút xong điếu này thì xuống ngay."

"Không sao." Lôi Thiên Hổ khẽ cười, cứ thế cung kính đứng giữa mặt trời chói chang, đợi cho đến khi điếu thốc được hút xong.

Cuối cùng tấm màn xe ngựa cũng được vén lên. Một ông lão mặc áo bào đen, thân hình cao lớn, hiện ra trước mắt mọi người.

Giang hồ hiện nay là do Tuyết Nguyệt thành, Vô Song thành chia đôi thiên hạ, Ngũ Đại Kiếm Tiên tung hoành giang hồ, thiếu niên anh hùng xuất hiện lớp lớp. Nhưng vẫn có một số người, cho dù là thành chủ Tuyết Nguyệt thành Bách Lý Đông Quân hay Cô Kiếm Tiên Lạc Thanh Dương, gặp mặt cũng phải cung kính gọi một tiếng "tiền bối".

Kiếm Tâm trủng Lý Tổ Vương là một người trong số đó. Ông lão từ trên xe ngựa bước xuống đương nhiên cũng là một người khác.

Đường môn, Đường lão thái gia.

"Thiên Hổ, đợi lâu không?" Đường lão thái gia mỉm cười đưa tẩu thuốc cho thiếu niên đánh xe.

"Lão thái gia đích thân giá lâm, dù chờ một ngày một đêm cũng không sao cả." Lôi Thiên Hổ đáp.

"Được, lễ phép hơn cha ngươi nhiều." Đường lão thái gia cười ha hả, không nói nhiều lời, trực tiếp đi ngang qua Lôi Thiên Hổ, dẫn ba người Đường Hoàng vào trong phòng khách.

Lôi Thiên Ngân nhanh chóng phản ứng, hô lớn: "Đường môn, Đường lão thái gia dẫn theo Người phụ trách ngoại phòng Đường Hoàng, Đường Huyền, Đường Thất Sát tới dự tiệc!"

Mỗi nhân vật của Đường môn tới đây đều xứng đáng được xướng danh hiệu đầy đủ.

"Đây mới thật là Anh Hùng Yến." Có người cảm thán.

Mọi bản quyền của văn bản này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free