Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 185: Giữ mạng ba ngày

Khi Lôi Vô Kiệt tỉnh lại, Anh Hùng Yến đã kết thúc được một ngày. Hắn nằm trên giường, khắp người quấn đầy băng vải, cố gắng mở mắt ra quan sát cảnh tượng trong phòng. Chỉ thấy Đường Liên cũng bị băng bó khắp người, đang ngủ trên chiếc giường bên cạnh.

“Đại sư huynh, đại sư huynh.” Lôi Vô Kiệt nhỏ giọng gọi, nhưng Đường Liên vẫn nhắm mắt, không hề đáp lời.

Lôi Vô Kiệt nhớ khi đó Lôi Vân Hạc đưa hắn và mọi người vào Lôi gia bảo được một lúc, trong lòng yên tâm nên hôn mê bất tỉnh. Giờ đây hắn chỉ thấy toàn thân đau đớn, không biết đã ngủ bao lâu. Hắn gắng gượng ngồi dậy, hét lớn ra bên ngoài: “Có ai không! Có ai không!”

“Đừng có gọi, gọi nữa thì vết thương rách ra đấy.” Lôi Vân Hạc đẩy cửa bước vào, không nhịn được liếc nhìn Lôi Vô Kiệt một cái.

“Sư bá.” Lôi Vô Kiệt ngượng ngùng gọi.

“Chút tu vi đó của ngươi mà còn cưỡng ép thi triển Hỏa Chước thuật Nghiệp Hỏa cảnh, đúng là không muốn sống.” Lôi Vân Hạc tức giận nói: “Ngoan ngoãn nằm ba ngày nữa đi, nếu không chưa nói đến việc phá hỏng công lực cả đời, có khi sau này còn không đi lại được.”

“Những người khác sao rồi ạ?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Hình như đại sư huynh của ngươi vẫn còn thương tích trên người, chắc phải nằm mấy hôm nữa mới đứng lên được. Cô gái họ Diệp kia không bị thương gì nghiêm trọng, chỉ dính một chút chưởng kình cuối cùng của Tô Xương Hà, nhưng thể chất cô b�� này vốn không được tốt, cũng phải nằm nghỉ. Còn con gái Tư Không Thiên Lạc bị thương không nhẹ hơn các ngươi, nhưng lại tỉnh lại nhanh nhất.” Trong lời nói của Lôi Vân Hạc như có ẩn ý.

“Vậy giờ các cô ấy đang ở đâu?” Lôi Vô Kiệt nghi hoặc: “Nghe giọng điệu của sư bá, các cô ấy đã tỉnh lại rồi sao?”

“Không chỉ tỉnh rồi, giờ đang ngồi trước cửa Kỳ Lân các đây.” Lôi Vân Hạc đáp.

“Kỳ Lân các? Hai người ấy đến đó làm gì?” Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một chút: “Chẳng lẽ là Tiêu Sắt?”

“Đúng là Tiêu huynh đệ của ngươi.” Lôi Vân Hạc gật đầu: “Hòa thượng và Tạ Tuyên đã ở trong đó suốt mười hai canh giờ mà không có chút động tĩnh gì. Nếu không phải Tạ Tuyên từng nói người ngoài tuyệt đối không được bước vào, e rằng hai cô gái ấy đã xông vào rồi.”

“Cái gì!” Lôi Vô Kiệt giật mình, vội vàng bò xuống giường, nhưng hành động này lại chạm đến vết thương, đau đến mức nhe răng trợn mắt.

Lôi Vân Hạc tò mò nhìn hắn: “Rốt cuộc Tiêu Sắt có sức hút gì mà khiến ai cũng canh cánh trong lòng đến vậy?”

Lôi Vô Kiệt cố nhịn đau, không còn sức nói chuyện, hắn đẩy cửa bước từng bước khập khiễng về phía Kỳ Lân các. Chỉ chốc lát sau đã gặp hai cô gái. Diệp Nhược Y và Tư Không Thiên Lạc đang đợi ở đó, một người trông có vẻ không bị thương nhưng thần sắc lại tiều tụy, suy yếu; còn một người khác toàn thân quấn đầy băng vải, trông thê thảm hơn cả mình.

“Sao rồi?” Lôi Vô Kiệt đi tới hỏi.

Diệp Nhược Y đáp: “Vẫn không có tin tức gì.”

Tư Không Thiên Lạc lẩm bẩm: “Không ổn rồi, còn một canh giờ nữa mà vẫn bặt vô âm tín, ta nhất định phải xông vào.”

“Không được!” Diệp Nhược Y kiên quyết từ chối: “Tạ tiên sinh đã nói, ông ấy chưa ra thì chúng ta không thể vào. Huống chi việc ông ấy vẫn còn trong đó chứng tỏ vẫn đang chữa trị cho Tiêu Sắt, tình hình vẫn chưa đến mức quá tệ.”

Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Cô nói đúng.”

“Thiếu chủ!” Đột nhiên sau lưng vang lên hai giọng nói quen thuộc. Lôi Vô Kiệt kinh ngạc quay đầu lại, phát hiện Hà Khứ và Hà Tòng của Kiếm Tâm trủng đang đứng đó, bèn vui vẻ nói: “Sao hai vị lại tới đây?”

“Lôi gia bảo tổ chức Anh Hùng yến lần này, vốn dĩ lão trủng chủ không muốn đến. Thế nhưng, không lâu sau khi thiếu chủ rời đi, lão gia tử lại đổi ý, phái hai chúng tôi tới bái kiến. Không ngờ lại gặp chuyện kinh khủng như vậy.” Hà Khứ lắc đầu, giọng nói hơi áy náy: “Hai chúng tôi chẳng giúp được gì, chỉ tiếc cho Lôi bảo chủ cả một đời anh hùng...”

Hà Tòng vốn ít lời cũng lên tiếng: “Vốn dĩ lần này tới đây hai chúng tôi còn thầm lo lắng. Dù sao năm xưa Lôi tướng quân bị Lôi gia bảo khai trừ, chúng tôi e rằng lần này sẽ bị từ chối tiếp đón. Nhưng thái độ của Bảo chủ Lôi Thiên Hổ khiến chúng tôi rất bất ngờ.”

“Chuyện này không thể trách hai vị được.” Lôi Vô Kiệt thở dài.

Nhưng đúng lúc này, cửa Kỳ Lân các bị đẩy ra, Tạ Tuyên lúc nào cũng tiêu sái phong độ nhưng giờ đây lại lộ vẻ mệt mỏi. Hắn thấy mọi người, không khỏi ngạc nhiên: “Đúng là tình thâm ý trọng, các vị đều ở đây à?”

“Tiền bối, Tiêu Sắt thế nào rồi ạ?” Tư Không Thiên Lạc vội vàng hỏi.

Tạ Tuyên nghiêng người, chỉ thấy trong gian nhà, trên giường, Tiêu Sắt đang nhắm mắt ngồi đó. Hòa thượng Vô Tâm đặt song chưởng sau lưng cậu ta, sương mù lượn lờ bên cạnh, vẫn đang truyền khí cho Tiêu Sắt. Tạ Tuyên thở dài: “Ẩn mạch của Tiêu Sắt vốn đã bị tổn thương nghiêm trọng, lần này cưỡng ép vận công đã làm tổn thương đến căn cơ. Hai chúng tôi dùng toàn lực cũng chỉ có thể tạm thời áp chế thương thế của cậu ta. Nhưng nhiều nhất cũng chỉ chống đỡ được bốn ngày, qua bốn ngày, hai chúng tôi cũng không thể bảo toàn tính mạng cậu ta.”

“Vậy có cách gì không?” Diệp Nhược Y đột nhiên nghĩ ra: “Sư phụ, sư phụ có cứu được cậu ta không?”

“Quốc sư Tề Thiên Trần? Đúng là có khả năng. Thế nhưng từ Lôi gia bảo tới Thiên Khải trong vòng bốn ngày, có là thần tiên cũng chẳng làm được. Có điều, ngoại trừ Tề Thiên Trần, vẫn còn một người có thể cứu được cậu ta.” Tạ Tuyên nói.

“Ai?” Ba người đồng thanh hỏi.

“Dược Vương Tân Bách Thảo.” Tạ Tuyên gằn từng chữ một: “Y thuật của Dược Vương Tân Bách Th��o cao thâm thông thiên, vượt xa ta. Ta không chữa được nhưng có lẽ hắn sẽ chữa được. Chỉ có điều Dược Vương Tân Bách Thảo dạo chơi tứ hải nhiều năm, hành tung mờ ảo, khó dò, biết tìm hắn ở đâu...”

Tư Không Thiên Lạc không nhịn nổi: “Tiền bối, ngài có thể nói điều gì hữu dụng hơn không?”

“Chắc chắn phải có cách, nhất định phải có cách!” Lôi Vô Kiệt cau mày, lẩm bẩm.

Hà Khứ và Hà Tòng nhìn nhau, Hà Khứ chắp tay thi lễ nói: “Có lẽ Kiếm Tâm trủng có thể giúp được chuyện này.”

“Hả? Kiếm Tâm trủng biết Dược Vương hiện đang ở đâu à?” Tạ Tuyên nhướn mày.

“Dược Vương hành tung bất định, đã bặt vô âm tín trên giang hồ mấy năm nay, Kiếm Tâm trủng làm sao biết được. Chỉ có điều Dược Vương có một đệ tử đóng cửa, được chân truyền của Dược Vương, thậm chí còn trên cả Thương Tiên Tư Không Trường Phong năm xưa. Hiện giờ người này đang ở Kiếm Tâm trủng.” Hà Khứ đáp.

“Đệ tử đóng cửa của Dược Vương ư? Năm xưa Tư Không Trường Phong một lòng chỉ muốn học thương, không có lòng học y, cho nên Tân Bách Thảo khi tuổi già lại nhận thêm một cô bé truyền thụ y bát. Ta cũng từng nghe chuyện này, nếu là cô bé ấy, có lẽ có thể thử xem. Chỉ có điều...” Tạ Tuyên cau mày: “Đến Kiếm Tâm trủng mất mấy ngày?”

“Nhanh nhất cũng phải bốn ngày.” Hà Khứ buồn bã đáp.

“Đi đi về về sẽ mất tám ngày, công lực của ta và hòa thượng Vô Tâm không thể chống đỡ đến lúc đó.” Tạ Tuyên lắc đầu.

“Còn có ta!” Lôi Vô Kiệt hô: “Ta cũng có thể giúp một tay!”

“Cả tôi nữa!” Tư Không Thiên Lạc vội vàng nói.

“Ngươi chưa vào Tiêu Dao Thiên Cảnh, chân khí không đủ thuần khiết, không những không cứu được Tiêu Sắt mà còn khiến cậu ta bị thương nặng hơn.” Tạ Tuyên nói.

Hà Tòng đột nhiên lên tiếng: “Nếu tôi đảm bảo trở về trong vòng bảy ngày thì sao?”

“Bảy ngày so với bốn ngày, vẫn là quá xa.” Tạ Tuyên thở dài.

“Không, bảy ngày đã đủ rồi.” Ánh mắt Hà Tòng chợt sáng lên: “Trước khi Tiêu Sắt rời Kiếm Tâm trủng, Hoa Cẩm đã tặng cho cậu ta một viên thuốc.”

Tư Không Thiên Lạc chợt nhớ ra, bật thốt: “Tam Nhật hoàn!”

Bản biên tập này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free