Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 226: Thiếu niên đi trên biển

Tư Không Thiên Lạc ngừng thương, Mộc Xuân Phong cũng thu kiếm.

Trận tỷ thí này quả thật quá mãn nhãn, đến cả hắn cũng mong chờ kết quả cuối cùng.

Rốt cuộc là Đường Liên công lực thâm hậu, phong thái trầm ổn kiên nghị sẽ thắng, hay Lôi Vô Kiệt khí thế sắc bén, bừng bừng khí phách sẽ chiến thắng?

Tiếng ho nhẹ vang lên phía sau bọn họ. Chỉ thấy Tiêu Sắt đã rút kim châm bạc trên trán, khoác tấm da cừu đi từ trong khoang thuyền ra, tựa lưng vào vách thuyền quan sát trận tỷ thí này.

Đó là ngân hà đối đầu hoa kiếm.

Chỉ thấy kiếm hoa lập tức khô héo, ngân hà lại càng thêm rực rỡ!

Lôi Vô Kiệt không phục, ánh mắt lập tức trở nên đỏ rực, hơi nước bốc lên quanh thân. Hắn muốn thiêu đốt ngân hà này!

Đường Liên cười lạnh một tiếng, chỉ thấy tay trái hắn vung lên, ánh ngân hà cũ chưa tan, một ngân hà khác đã lại dâng lên!

“Lên!” Lôi Vô Kiệt xoay người, định thi triển thêm một chiêu nữa.

Nhưng Đường Liên đột ngột vung ngân hà đánh thẳng vào đỉnh đầu Lôi Vô Kiệt, sau đó mũi chân khẽ đạp lên mặt nước, tung mình nhảy trở về thuyền. Hắn không có khinh công đi lại trên mặt biển dễ dàng như Lôi Vô Kiệt, cho nên sau khi ra chiêu thành công lập tức lui về.

Bên kia Lôi Vô Kiệt trúng một chiêu, thân thể bị đánh rơi xuống biển, đột nhiên nhảy ngược lên. Một tay hắn cầm Tâm kiếm, tay còn lại vỗ nước liên hồi, đâu còn vẻ khí thế phi phàm lúc vừa rồi. Hắn chỉ vừa sặc nước vừa la ó: ���Ta... ta không biết bơi! Cứu với! Ta không biết bơi!”

Chưởng vừa rồi của Đường Liên dùng quá nhiều chân khí, lúc này đang nhắm mắt tọa thiền, yên lặng vận công.

Tiêu Sắt có vẻ không quan tâm tới sống chết của vị huynh đệ này. Sau khi chứng kiến kết cục thì mất hết hứng thú, ngáp dài một cái rồi quay trở vào khoang thuyền.

Tư Không Thiên Lạc ôm vẻ mặt vô tội nhìn Mộc Xuân Phong: “Ta... cũng không biết bơi.”

“Cứu mạng!” Lôi Vô Kiệt gào muốn rách họng: “Ta không biết bơi, cứu với!”

Mộc Xuân Phong nhấc mặt nạ lên, bất đắc dĩ nói: “Vớt hắn lên.”

“Rõ.” Lập tức có người nhận lệnh, cờ lệnh phất lên. Chỉ thấy một tấm lưới đánh cá từ trong thuyền được bắn ra, bọc lấy Lôi Vô Kiệt đang bơi gần đó. Vài thủy thủ hợp lực kéo hắn vào. Lôi Vô Kiệt toàn thân ướt sũng, dáng vẻ chật vật bò ra khỏi lưới, nằm vật xuống boong thuyền, vừa ngửa đầu nhìn bầu trời vừa thở hổn hển.

“Sư huynh vẫn là sư huynh, Vô Kiệt bái phục!” Lôi Vô Kiệt khó nhọc nói.

Đường Liên vận khí nửa chừng, mở mắt, chậm rãi nói: “Không dạy dỗ tiểu tử ngươi một chút, ngươi lại chẳng coi sư huynh ra gì.”

Mộc Xuân Phong đột nhiên cất tiếng cười lớn. Hắn rất vui, mặc dù còn chưa tới đảo Tam Xà, mặc dù chưa bắt được con Thiết Lưu Ly khổng lồ kia, còn chưa chế được thuốc cho huynh trưởng của mình, nhưng hắn đã gặt hái được thứ quý giá hơn. Cho dù lúc này phải lập tức về phủ, hắn vẫn cảm thấy xứng đáng, vô cùng đáng giá! Hắn cười không ngớt, không hề có ý dừng lại.

Tư Không Thiên Lạc nhìn hắn như nhìn kẻ ngu: “Rốt cuộc ngươi cười cái gì vậy?”

Mộc Xuân Phong dừng cười rồi nói: “Ở Thanh Châu Mộc gia, ta luôn như một kẻ lập dị, các ngươi có biết vì sao không?”

“Bởi vì ngươi không đi buôn bán mà lại học y thuật?” Tư Không Thiên Lạc nghi hoặc nói.

“Đây là một điểm, nhưng ngươi biết ta là tam công tử của Mộc gia mà không biết tình huống cụ thể trong thế hệ này của Mộc gia ta. Dưới ta còn hai muội muội. Trên ta còn một nhị ca đã chết yểu từ khi còn bé, còn có một đại ca mắc bệnh có thể sẽ không có con nối dõi. Cho nên ta chính là gia ch��� Mộc gia thế hệ tiếp theo, nhưng ta không muốn kế thừa chỗ của cải kếch xù đó mà muốn chữa khỏi cho đại ca. Nếu đại ca khỏi bệnh, vậy theo truyền thống Mộc gia, vị trí gia chủ sẽ vẫn thuộc về huynh ấy. Cho nên trong mắt người ở Thanh Châu chúng ta, ta là một kẻ ngu ngốc.” Mộc Xuân Phong cười nói: “Thế nhưng, Thiên Lạc cô nương, ngươi có thấy ta là kẻ ngu không?”

Tư Không Thiên Lạc cả giận nói: “Gia tài bạc triệu nhưng không có tình người, thế thì thông minh ở đâu? Người ở Thanh Châu các ngươi mới là kẻ ngu.”

“Đúng vậy, lúc đó trong thất chưởng quỹ có bốn chưởng quỹ âm thầm tìm gặp ta, can ngăn ta làm chuyện này. Bọn họ đều nói mình là người ủng hộ ta, sau này chắc chắn sẽ dốc hết sức phụ giúp ta, bảo ta đừng làm chuyện điên rồ nữa.” Mộc Xuân Phong ngẩng đầu lên nói: “Thế nhưng đối với ta mà nói, tương thử hữu bì, nhân nhi vô nghi. Nhân nhi vô nghi, bất tử hà vi?"

“Bọn họ nói ta đọc sách đến nỗi trở nên ngu ngốc, đầu óc toàn nhân nghĩa đạo đức, thế nhưng kẻ ngu là bọn họ. Của cải đời người đâu mang ��ược xuống mồ, nhưng tình nghĩa lại có thể lưu danh thiên cổ, bên nào nặng bên nào nhẹ, bọn họ không thể hiểu nổi.” Mộc Xuân Phong tiếp tục nói: “Cho nên ta rời khỏi Thanh Châu, rời xa những người đó, gặp các ngươi, ta rất vui.”

“Chúng ta thì sao?” Tư Không Thiên Lạc còn chưa hiểu.

“Ta cảm thấy các ngươi và ta là những người đồng điệu.” Mộc Xuân Phong nói: “Nhìn võ công là có thể hiểu được lòng người, ta thấy các ngươi đều rất tốt! Ta thật sự rất quý mến!”

“Những người như thế nào?” Tư Không Thiên Lạc hơi bối rối, nếu người đứng nói chuyện cùng Mộc Xuân Phong là Tiêu Sắt, chắc chắn hắn không như mình, chỉ biết ngây ngô hỏi “vì sao”.

“Thiếu niên.” Mộc Xuân Phong chậm rãi thốt lên hai chữ.

“Ta cũng là thiếu niên. Khi thua không nản lòng, khi thắng chẳng kiêu căng. Tay cầm kiếm, lòng ôm chí nghĩa. Thấy biển cả bao la dâng trào hào khí, thấy hoa đua nở lòng tràn ngập hân hoan. Dù đường phía trước tiềm ẩn hiểm nguy, dẫu có những sợ hãi chưa tường, nhưng có bằng hữu kề vai, chỉ mong cùng uống rượu ca hát thỏa thuê. Muốn cười cứ cười, muốn mắng cứ mắng, đạo lý nhân gian chứa trong vạn quyển sách, nhưng duy chỉ cầu sống thuận theo tâm ý mình!” Mộc Xuân Phong tuôn ra một tràng.

Tư Không Thiên Lạc bị lời này khiến cho kinh ngạc. Hai người chỉ giao chiến trên biển một trận, thực chất chỉ là một chiêu đối đầu, nhưng Mộc Xuân Phong đã buột miệng thốt ra bao nhiêu cảm khái. Trong lòng cô thầm nghĩ, đúng là không thể hiểu nổi người giàu, mà người giàu lại còn đọc sách nữa thì đúng là đầu óc có vấn đề.

“Quan trọng nhất là chúng ta còn một điểm giống nhau.” Mộc Xuân Phong lại mỉm cười, khẽ ấn ngón tay, thoát ra khỏi lớp Bá Vương Giáp. Y phục trắng phau phấp phới trong gió, tựa hồ mang theo chút tiên khí thoát tục: “Chúng ta đều rất đẹp.”

“Đẹp thì gọi là thiếu niên, không đẹp, chẳng qua chỉ là người trẻ tuổi.” Cuối cùng Mộc Xuân Phong kết luận một câu.

Nhưng những lời này như gieo vào lòng Tư Không Thiên Lạc. Cô không có cảm xúc nào muốn bày tỏ nhiều hơn, cô chỉ là một cô gái, một cô gái đang ở độ tuổi đẹp nhất, không điều gì khiến cô vui sướng hơn việc được người khác khen xinh đẹp. Cô gật đầu cái rụp: “Ngươi nói đúng lắm!”

Lúc này Đường Liên và Lôi Vô Kiệt đều đã ngưng điều tức. Bọn họ cũng nghe được những lời vừa rồi của Mộc Xuân Phong, trong lòng dâng trào một cỗ hứng khởi. Trong mắt bọn họ, cuối cùng Mộc Xuân Phong không còn là người mà họ coi là “kim chủ” suốt hành trình nữa, mà là... một người đồng hành thực sự.

Bọn họ nhìn nhau mỉm cười.

Mộc Xuân Phong phất ống tay áo gọi: “Chuẩn bị rượu!”

Mọi bản quyền đối với tác phẩm biên tập này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free