(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 281: Tạm biệt Tuyết Nguyệt
Bất tri bất giác, đã tới mùa đông.
Tuyết Nguyệt Thành cũng đón trận tuyết đầu mùa.
“Hạ Quan Phong, Thượng Quan Hoa, Thương Sơn tuyết, Nhị Hải nguyệt.” Tư Không Trường Phong ngồi trên ghế đá cạnh túp lều cỏ ở Thương Sơn nói: “Bốn cảnh sắc của Tuyết Nguyệt Thành, hình như ngươi chưa từng thấy trăng trên Nhị Hải.”
“Trăng trên Nhị Hải, bốn mùa đều thấy được.” Tiêu Sắt ngồi đối diện hắn, lạnh nhạt đáp.
“Đúng vậy, vì bốn mùa đều thấy được nên lúc nào cũng có thể tới xem, ấy vậy mà năm này qua năm khác, chỉ còn trăng Nhị Hải là ngươi vẫn chưa được thấy một lần. Chuyện đời cũng nhiều điều tương tự như vậy.” Tư Không Trường Phong giơ tay phải ra, ngắm nhìn bông tuyết tan chảy trong lòng bàn tay: “Gần đây ngươi luyện công ra sao?”
“Mới hoàn thành bước đầu tiên.” Tiêu Sắt đáp: “Có hơi chậm. Có điều nhờ luồng chân khí Mạc Y ban tặng, ta vẫn miễn cưỡng duy trì cảnh giới Kim Cương Phàm Cảnh.”
“Không biết tên Cơ Nhược Phong kia đi đâu. Chẳng biết sư môn của hắn là gì, người truyền thụ là ai mà lại tinh thông đến tám chín phần công phu trong thiên hạ, hắn đã truyền nội công tâm pháp nào cho ngươi?” Tư Không Trường Phong hỏi.
“Hoàng Long Sơn, Bát Quái Tâm Môn.” Tiêu Sắt đáp.
Tư Không Thiên Lạc ngạc nhiên: “Tâm pháp Đạo môn? Hoàng Long Sơn? Chẳng phải Hoàng Long Sơn đã tuyệt tích mấy chục năm rồi sao?”
Tiêu Sắt lắc đầu: “Ta cũng không biết, lần này trở về, ta nghe nói Kim Bảng đã thay đổi, hẳn sư phụ ta cũng đã về rồi. Ta vẫn còn nhiều thắc mắc, cần tìm gặp hắn.”
“Ngươi biết Bách Hiểu Đường ở đâu không?” Tư Không Trường Phong nghi hoặc hỏi.
Bách Hiểu Đường, biết hết mọi chuyện trong thiên hạ, nhưng thiên hạ lại không biết về Bách Hiểu Đường.
“Ta biết.” Tiêu Sắt nhìn một bông tuyết lững lờ rơi xuống chén, tuyết càng lúc càng rơi dày hơn: “Ở Thiên Khải.”
Tư Không Trường Phong cười nói: “Chẳng trách giờ này rồi mà ngươi còn chưa lên đường.”
Tiêu Sắt đặt chén rượu xuống, nhìn tuyết bay đầy trời.
Tư Không Trường Phong đứng dậy: “Nghe nói lần đầu tiên ngươi gặp hắn, tuyết cũng bay đầy trời. Ngươi không định nói lời từ biệt sao?”
Tiêu Sắt cũng đứng dậy, chắp tay trong áo, dù thương thế đã không còn đáng ngại nhưng hắn vẫn giữ vẻ lười biếng thường thấy: “Có gì mà tạm biệt. Một năm nay ngày nào cũng thấy hắn, bây giờ mắt không thấy tâm không phiền.”
Tuy ngoài miệng nói vậy nhưng hai người vẫn cùng nhau xuống núi.
Bên ngoài Tuyết Nguyệt Thành, một chiếc xe ngựa lẳng lặng đứng chờ.
Tư Không Thiên Lạc đứng bên cạnh xe ngựa, vẻ mặt hờn dỗi: “Đầu tiên là đại sư huynh, ngày hôm qua vội vã về lại Đường Môn của hắn. Hôm nay ngươi cũng phải đi, bỏ ta ở lại Tuyết Nguyệt Thành một mình. Đúng là quá đáng.”
“Thiên Lạc sư tỷ, ngươi giả bộ khổ sở cũng phải giả cho giống chứ?” Lôi Vô Kiệt gãi đầu gãi tai: “Ngươi nhìn khóe miệng ngươi đi, sắp không giấu được nụ cười rồi. Chờ sau khi ta đi, ngày nào ngươi cũng có thể tới tìm Tiêu Sắt chơi rồi? Nhưng phải khuyên ngươi, dạo này Tiêu Sắt đang cần tĩnh tâm luyện công, đừng quấy rầy hắn mãi thế.”
“Muốn chết à?” Tư Không Thiên Lạc giơ tay nắm lấy trường thương.
“Đừng đừng đừng.” Lôi Vô Kiệt vội vàng che đầu: “Bây giờ kiếm của ta hỏng rồi, không đánh nổi sư tỷ.”
“Tiểu Kiệt, đi thôi.” Một âm thanh yếu ớt vang lên từ trong xe ngựa.
“Vâng, tỷ tỷ. Đệ tới ngay.” Lôi Vô Kiệt nói, sau đó hắn nhìn về phía xa, lẩm bẩm: “Sao hắn còn chưa tới?”
“Chắc hôm nay hắn tới túp lều cỏ luyện công, dù sao ngươi cũng chẳng đi được bao lâu đâu.” Tư Không Thiên Lạc xua tay: “Ngươi đi mau đi.”
“Thiên Lạc sư tỷ, ngươi không nghe tỷ tỷ ta nói à?” Lôi Vô Kiệt cười khổ: “Lần này ta tới Kiếm Tâm Trủng không chỉ đơn thuần là sửa kiếm.”
“Ngoại trừ sửa kiếm còn làm gì nữa?” Tư Không Thiên Lạc hỏi.
“Còn phải tu kiếm tâm, tỷ tỷ nói ta phải tới cảnh giới Kiếm Tiên mới được phép tới mộ đó. Năm xưa mẫu thân ta dưỡng kiếm bảy ngày mới miễn cưỡng bước vào cảnh giới Kiếm Tiên. Sư phụ ta Lôi Oanh cũng mất mười năm mới đến cảnh giới Kiếm Tiên. Đâu thể đơn giản như vậy được!” Lôi Vô Kiệt cười khổ.
Tư Không Thiên Lạc không nhịn được cười ha hả: “Thế thì lúc ta gặp lại ngươi, chẳng phải ngươi đã là một ông chú già rồi à?”
Lôi Vô Kiệt làm mặt quỷ: “Không đúng, là một ông lão.”
“Tiểu Kiệt.” Lý Hàn Y ngồi trong xe ngựa lại gọi.
“Đến đây đến đây.” Lôi Vô Kiệt thở dài, quay người: “Được rồi, đâu phải Diệp cô nương đâu mà phải chờ đợi lâu thế này!”
“Ngươi chỉ kiên trì được có thế mà đòi theo đuổi Diệp cô nương?” Một giọng nói mang ý trêu ghẹo vang lên, Lôi Vô Kiệt vội quay người lại, chỉ thấy một người từ đằng xa bay tới, đáp xuống đất, một người áo xanh, thần thái lười biếng, chính là Tiêu Sắt.
“Ta tưởng ngươi không tới.” Lôi Vô Kiệt bĩu môi.
Tiêu Sắt lập tức quay người, khom lưng cúi chào một tiếng: “Nhị thành chủ rời thành, sao ta lại không tới chứ.”
Lý Hàn Y cười nói: “Thôi làm trò đi, có gì dặn dò Tiểu Kiệt thì nói nhanh đi, đừng làm trễ giờ lên đường của chúng ta!”
“Gấp cái gì, trên đường đi chậm một chút.” Tư Không Trường Phong đã ngồi bên ngoài xe ngựa từ lúc nào không hay, nói với phu xe: “Đừng quá xóc nảy.”
Phu xe vội vàng gật đầu: “Tuân lệnh, tam thành chủ.”
“Lái nhanh một chút, ta là nhị thành chủ, hắn là tam thành chủ, phải nghe lời ta chứ.” Lý Hàn Y lạnh nhạt nói.
Tư Không Trường Phong nhún vai một cái: “Cãi nhau bao năm như vậy, ngươi không thấy mệt à?”
Bên kia, Lôi Vô Kiệt âm thầm hỏi Tiêu Sắt: “Ngươi nói xem, ta muốn vào cảnh giới Kiếm Tiên kia cần mấy năm?”
Tiêu Sắt chẳng buồn nhấc mí mắt: “Ba mươi năm.”
Lôi Vô Kiệt “xì” một tiếng: “Nghe nói thằng nhóc Vô Song đó đã là nửa bước Kiếm Tiên, lẽ nào ta cũng phải mất đến ba mươi năm sao? Ngươi coi thường ta?”
“Tu kiếm tâm không phải cày ruộng, ai mà biết được một ngày cày bao nhiêu, một năm được mấy thước ruộng? Có người kẹt ở nửa bước Kiếm Tiên hai mươi năm, tỷ như Tống Yến Hồi đến giờ vẫn chưa thể đột phá Kiếm Tiên cảnh. Có người đọc sách hai mươi năm chưa từng cầm kiếm, vừa cầm kiếm đã được phong là Kiếm Tiên, như Tạ Tuyên Tạ tiên sinh. Ngươi muốn ta cho một con số cụ thể ư? Ta nói ngày mai cũng được đấy, nhưng ngươi tin không?” Tiêu Sắt nhìn Lôi Vô Kiệt.
Lôi Vô Kiệt lắc đầu: “Không tin.”
Tiêu Sắt gật đầu: “Cút đi.”
“Ta không biết có nên nhân lúc này ta còn thắng được ngươi, đánh cho ngươi một trận rồi tính sau không nhỉ?” Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một chút rồi nói.
“Đừng nói nhảm, tính khí tỷ tỷ của ngươi không tốt lắm đâu.” Tư Không Trường Phong tiến tới, xách Lôi Vô Kiệt quẳng vào xe ngựa: “Tiểu Lôi Kiếm Tiên, hy vọng khi gặp lại, mái tóc ngươi chưa bạc trắng.”
Lôi Vô Kiệt cười khổ ngồi trên xe ngựa: “Tam thành chủ, không cho ta chút lòng tin được à?”
“Lòng tin?” Tư Không Trường Phong gật đầu: “Được, Tiểu Lôi Kiếm Tiên ngày mai sẽ bước vào cảnh giới Kiếm Tiên.”
“Đi!” Lôi Vô Kiệt đoạt roi của phu xe, vung lên.
Ngay khi Lôi Vô Kiệt vừa khuất dạng, một đệ tử Tuyết Nguyệt Thành tới thông báo: “Tam thành chủ, có khách tới.”
“Khách gì?”
“Hai người khách rất kỳ quái. Một kiếm khách mù lòa, một cầm sư câm điếc.”
Tư Không Trường Phong và Tiêu Sắt nhìn nhau, nói đầy ẩn ý: “Đúng là kỳ quái.”
Nội dung trên đây thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mời bạn đón đọc.