Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 295: Đại sư huynh của Tuyết Nguyệt thành

"Khách quan, trà của ngài đây."

Trong quán trà nhỏ ven đường, tiểu nhị cung kính bưng bình trà lên, rót một chén mời vị khách trước mặt. Cậu bé sống ở vùng này từ nhỏ, vì gia cảnh nghèo khó nên đã đến đây làm thuê được sáu, bảy năm. Gặp gỡ bao nhiêu khách vãng lai, cậu cũng học được không ít khả năng quan sát người. Và người đàn ông trước mắt cậu, thoạt nhìn đã thấy vô cùng bất phàm.

Người này vận y phục đen, mày kiếm mắt sáng, dù dung mạo còn trẻ nhưng đã toát lên vẻ uy nghiêm mơ hồ. Nam tử nâng chén trà, làn hơi mịt mờ bốc lên. Hắn thổi nhẹ mấy hơi rồi đăm chiêu nhìn màn mưa như tấm rèm châu phía ngoài quán, hạ giọng hỏi: "Trời đã mưa nhiều ngày rồi ư?"

"Đúng vậy, vùng chúng tôi thường mưa lắm, nhất là vào mùa này. Có khi mưa kéo dài hơn nửa tháng trời." Tiểu nhị đáp.

Nam tử gật đầu khẽ, không nói gì thêm. Tiểu nhị có chút thất vọng. Cậu không dám kết giao với con người khí độ bất phàm này, mà chỉ khao khát được trò chuyện với hắn đôi lời. Cứ như thể chỉ cần được nói chuyện với người này, cậu sẽ trở nên khác biệt so với những người còn lại trong thôn.

"Quê của khách quan có xa chỗ này lắm không ạ?" Tiểu nhị cố gắng tìm đề tài.

"Ừm." Nam tử đặt chén trà xuống, đăm chiêu nhìn màn mưa: "Ta có hai căn nhà, đều cách nơi đây rất xa."

"Vậy khách quan tới đây làm gì ạ?" Tiểu nhị thuận theo hỏi tiếp.

Nam tử mỉm cười rồi lạnh nhạt đáp: "Giết người."

Tiểu nhị đột nhiên rùng mình. Cậu cố gắng trấn tĩnh tâm thần, cẩn thận quan sát gương mặt nam tử nhưng không hề thấy chút đùa cợt nào.

"Khách quan, ngài thật... thật là biết nói đùa." Tiểu nhị lắp bắp.

"Tiểu nhị, có rượu không?" Nam tử không tiếp tục đề tài vừa rồi, đột nhiên hỏi.

Tiểu nhị ngạc nhiên một chốc, sau khi tỉnh táo lại lập tức gật đầu: "Có thì có, nhưng không phải rượu quán bán, mà là tôi tự chuẩn bị riêng để uống. Mang từ nhà đến đây ạ."

"Không sao. Ta sẽ trả gấp ba tiền rượu cho ngươi." Nam tử đáp rất sảng khoái.

"Không phải rượu ngon gì đâu ạ. Khách quan quá khách khí rồi!" Tiểu nhị chạy đi như làn khói, lát sau ôm một bình rượu nhỏ tới, rót cho nam tử kia một chén.

Nam tử đẩy cái ghế dài, nói: "Ngươi cũng ngồi xuống, uống một chén."

Tiểu nhị vui mừng khôn xiết, quên luôn chuyện nam tử này vừa nói tới đây để giết người. Cậu ngồi phịch xuống, học theo lời mấy vị tiên sinh nghèo kiết trong làng mà nói: "Vinh hạnh! Vinh hạnh!" Trong quán trà không lớn, chỉ có hai người bọn họ đang ngồi. Không có khách khứa nào khác cần tiếp đón, tiểu nhị đương nhiên không từ chối. Huống hồ, được uống rượu cùng một công tử như vậy, sau này cậu có thể khoác lác rất lâu.

Nam tử uống một hớp rượu, mi mắt dần giãn ra, hỏi: "Đây là rượu gì?"

"Rượu mười tiền đồng một bình thôi, nào có danh tiếng gì đâu, là Lão Tao Thiêu tự ủ đấy ạ. Không phải tôi khoác lác đâu, rượu cha tôi ủ không hề kém cạnh rượu trong mấy quán trọ lòe loẹt kia đâu!" Tiểu nhị uống thêm một hớp rượu, giọng điệu cũng lớn dần.

"Lão Tao Thiêu?" Nam tử mỉm cười. "Ta rất hay nghe nhắc tới. Không biết Lão Tao Thiêu này có giống như trong Tuyết Lạc Sơn Trang không?"

"Tuyết Lạc Sơn Trang, cái tên thật văn nhã. Đó là một trang viên đẹp lắm ư?"

"Ta không biết. Một người trong số họ tả rất sống động, rằng đó là một trang viên văn nhã, bên ngoài cửa tuyết rơi, bên trong nhà hoa nở. Kẻ khác lại bảo nó chỉ là một quán trọ rách rưới. Chắc là chỉ to hơn quán trà của ngươi một chút, lại còn gió lùa khắp nơi, nóc nhà thủng lỗ chỗ." Nam tử lại u��ng thêm một chén rồi đặt chén rượu xuống, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm. Tiểu nhị vốn định nói thêm gì đó, nhưng ánh mắt của nam tử khiến cậu khựng lại. Sau đó, nam tử áo đen đặt một thỏi bạc vụn lên bàn: "Tiểu nhị. Tạm thời ta bao trọn quán trà này, hai canh giờ nữa ngươi hãy trở lại."

Tiểu nhị ngây ngốc hỏi: "Khách quan nói vậy là sao ạ?"

"Ngươi quên lời ta vừa nói sao?" Nam tử vỗ vai tiểu nhị: "Ta tới đây là để giết người. Mau chạy đi, không chạy thì sẽ không kịp nữa đâu."

Nam tử giọng điệu nặng nề, ánh mắt chân thành khiến tiểu nhị cuối cùng cũng xác nhận nam tử này quả thật không nói đùa. Cậu cảm thấy toàn thân đột nhiên lạnh toát, ngay cả bình rượu Lão Tao Thiêu kia cũng không thể sưởi ấm được cảm giác lạnh lẽo trong lòng cậu. Cậu lảo đảo đứng dậy rồi nhanh chóng chạy ra ngoài. Không lâu sau khi cậu đi khỏi, vài chục con ngựa đạp tan màn mưa, đất bùn bắn lên khắp nơi, phi thẳng tới phía này.

"Cuối cùng cũng tới." Nam tử thu hồi ánh mắt.

"Dừng!" Người cầm đầu hô to, vung tay phải. Vài chục con ngựa lập tức dừng lại. Hắn tháo chiếc khăn đen che mặt chống mưa, để lộ khuôn mặt đầy vết sẹo đao kiếm. Hắn nhìn nam tử áo đen đang chậm rãi uống rượu trong quán, chậm rãi nói: "Đại đệ tử Tuyết Nguyệt Thành, Đường Liên."

"Thiên Khải Tứ Hộ Vệ, Huyền Vũ, phương vị Bắc." Đường Liên đặt chén rượu xuống, đứng dậy. "Đây là thân phận của ta khi tới đây. Đương nhiên, nếu ngươi nhất quyết muốn thêm "Tuyết Nguyệt Thành" trước tên ta cũng được."

"Tuyết Nguyệt Thành, đại sư huynh Đường Liên. Ta tới là vì sư đệ của ta!"

Kẻ cầm đầu lập tức nhảy xuống ngựa, chậm rãi rút kiếm trong tay ra, nước mưa từ từ nhỏ giọt trên thân kiếm. Hắn nhìn Đường Liên nói: "Ám Hà Tô gia, Tô Trạm."

"Ám Hà báo danh tức là không để cho đối phương sống sót. Có điều ta rất tò mò, danh hiệu của ngươi là gì?" Đường Liên hỏi.

"Tham Lang." Tô Trạm gằn từng chữ một.

Đường Liên cười khổ: "Xem ra trận này không dễ đánh chút nào."

Tô Trạm gật đầu: "Lần này sẽ có rất nhiều người tới giết hắn, nhưng ngươi lại lựa chọn con đường khó khăn nhất, ngăn cản chúng ta."

"Đúng vậy, ai bảo ta là đại sư huynh cơ chứ?" Đường Liên lắc đầu bất đắc dĩ: "Đại sư huynh chẳng phải là kẻ hứng chịu mọi mũi đao sao? Huống hồ, Ám Hà các ngươi và Đường Môn của ta có mối huyết thù. Mặc dù ý tưởng của lão gia tử và ta khác nhau, nhưng dù sao ta cũng lớn lên dưới tay của ông ấy. Các ngươi giết ông ấy, cũng phải trả giá."

Tô Trạm nhẹ nhàng xoay chuôi kiếm: "Ta nghe nói Đường Liên được chân truyền từ đệ nhất cao thủ thiếu niên của Đường Môn, Đường Liên Nguyệt. Tuy còn trẻ nhưng đã tinh thông thủ pháp ám khí đệ nhất Đường Môn, "Vạn Thụ Phi Hoa". Hôm nay được chứng kiến, quả là vinh hạnh."

"Ngươi sai rồi." Đường Liên lắc đầu: "Tuy ta là người của Đường Môn, nhưng dẫu sao cũng tới vì người họ Tiêu. Ta không dùng ám khí, chỉ có một chưởng, một quyền và bảy bình rượu." Hắn đột nhiên đứng dậy, vung tay áo. Bảy bình ngọc tinh xảo xếp thành một hàng trên bàn.

"Thiên Xu, Thiên Tuyền, Thiên Ki, Thiên Quyền, Ngọc Hành, Khai Dương, Dao Quang. Đây là bảy bình rượu "Tinh Dạ" được truyền từ Tửu Tiên."

"Mời ngài uống thử!"

Bản biên tập này là tài sản của truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free