(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 39: Một kiếm của Kiếm Tiên lưu truyền cả ngàn đời
Lôi Vô Kiệt ngơ ngác nhìn vị tiền bối của mình cưỡi hạc bay về phía tây, không khỏi sinh lòng ngưỡng mộ: “Đây mới thật là cao thủ chứ.” Nhưng cũng may, tuy tính cách vị tiền bối này kỳ quái, song hắn cũng xem như mình đã vượt qua được tầng thứ mười lăm và có thể lên thẳng tầng mười sáu. Hắn thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục đi lên, nhưng tầng mười sáu lại trống không.
Không có ai, không một bóng người.
Lần này Lôi Vô Kiệt không chọn chờ đợi mà nhảy một cái, phá tan nóc nhà, bước lên đỉnh Đăng Thiên các, cao giọng quát: “Đệ tử môn hạ của Lôi Oanh Lôi gia bảo, Lôi Vô Kiệt tới hỏi kiếm Tuyết Nguyệt thành!”
“Cầu kiến Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y!”
Hỏi kiếm Tuyết Nguyệt thành? Cầu kiến Lý Hàn Y?
“Điên rồi.” Tư Không Thiên Lạc nhỏ giọng nói một câu.
Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y, một trong năm vị Kiếm Tiên trên thế gian này, từ khi xuất kiếm tới nay chưa một lần bại, ba lần giao đấu với thành chủ Thiên Hạ Vô Song thành đều toàn thắng. Cho dù hắn là đệ tử Lôi môn, cho dù hắn được chân truyền của Lôi Oanh, nhưng mà...
Hắn có tư cách gì để hỏi kiếm một Kiếm Tiên lừng lẫy như vậy?
Đường Liên và Tiêu Sắt biết nội tình nên sắc mặt không lấy gì làm ngạc nhiên, chỉ có điều trong lòng lại dâng lên cảm giác sợ hãi khó tả.
Bản thân ba chữ Lý Hàn Y đã mang theo một cảm giác đáng sợ. Trong ba vị thành chủ của Tuyết Nguyệt thành, Tư Không Trường Phong được tôn làm Thương Tiên độc nhất vô nhị trong thiên hạ, nhưng lại hành xử tiêu sái tự nhiên, là người duy nhất trong ba vị thành chủ thân cận với các đệ tử, và cũng là thành chủ duy nhất thật sự quản lý Tuyết Nguyệt thành. Ngược lại, đại thành chủ Bách Lý Đông Quân lại như thần long thấy đầu mà không thấy đuôi, cho dù là Đường Liên cũng chưa từng gặp ngài được mấy lần. Mỗi lần truyền thụ, ngài chỉ nói vài câu ít ỏi, thậm chí đôi khi chỉ đơn giản là một phong thư được đưa tới. Trong giới đệ tử có lời đồn, thật ra đại thành chủ quanh năm tự do phiêu bạt bên ngoài, vốn không ở trong Tuyết Nguyệt thành. Còn nhị thành chủ Lý Hàn Y vẫn luôn cư ngụ trong Thương Sơn, bế quan luyện kiếm, chưa từng xuất hiện ở Tuyết Nguyệt thành. Mọi thứ về ông ấy đều là một ẩn số.
“Lý Hàn Y là người như thế nào?” Tiêu Sắt hỏi Đường Liên.
Đường Liên lắc đầu: “Không biết.”
“Trông ra sao?” Tiêu Sắt lại hỏi.
Đường Liên vẫn lắc đầu: “Không biết.”
“Ngươi chưa từng thấy ông ấy à?” Tiêu Sắt không hiểu bèn hỏi.
Đường Liên lắc đầu: “Ta từng gặp nhị sư tôn bảy lần, nhưng có đến sáu lần chỉ nghe tiếng mà không thấy người. Lần duy nhất nhị sư tôn hiện thân thì lại dùng khăn xám che mặt. Hơn nữa, ngài chưa bao giờ nói chuyện với ta, nên ta cũng không biết nhiều về ông ấy.”
Tiêu Sắt lại quay sang Tư Không Trường Phong: “Thương Tiên tiền bối chắc chắn biết rõ chứ ạ?”
Tư Không Trường Phong lắc đầu thản nhiên đáp: “Tính khí rất tệ! Hơn nữa, tiểu tử này phá hỏng đỉnh các, cho dù Hàn Y không ra tay giáo huấn hắn, ta cũng sẽ ra tay!”
Còn Lôi Vô Kiệt hô hào một lúc lâu sau vẫn không ai đáp lại, không khỏi xấu hổ, đằng hắng một cái, lại cao giọng hô: “Đệ tử môn hạ của Lôi Oanh Lôi gia bảo, Lôi Vô Kiệt tới hỏi kiếm Tuyết Nguyệt thành!”
“Cầu kiến Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y!”
Vẫn không ai đáp lời, trên đỉnh các gió rất lớn. Lúc này Lôi Vô Kiệt cảm thấy hơi lạnh, nhớ lại lúc nãy Lôi Vân Hạc gọi gió dẫn lôi trên đỉnh các với phong thái tựa tiên nhân, thầm nghĩ sao cùng là người với nhau mà lại có sự chênh lệch lớn đến thế.
“Đệ tử môn hạ...” Lôi Vô Kiệt lại kêu lên.
“Kêu gào cái nỗi gì? Ồn ào chết đi được.” Lôi Vô Kiệt cảm thấy mắt hoa lên, một người mặc áo trắng, đeo khăn che mặt màu xám đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn. Người nọ nổi giận quát: “Hỏi kiếm Tuyết Nguyệt thành? Dựa vào cái gì, chỉ bằng cái thanh Sát Trư kiếm của ngươi à?”
Lôi Vô Kiệt nhỏ giọng sửa lại: “Là Sát Phố kiếm...”
“Cút!” Trường kiếm trong tay người nọ vung lên, nửa đỉnh các bị kiếm này hất tung.
“Lý Hàn Y, tên khốn kiếp!” Tư Không Trường Phong tiếc đỉnh các kia, tức tối mắng.
Lôi Vô Kiệt bị chiêu kiếm này đánh rơi, ngã thẳng từ tầng mười sáu xuống.
Dù có lên được tầng mười sáu thì đã sao, cũng như Thương Tiên năm đó chỉ một thương đã gõ rơi lão ăn mày, lúc này Lý Hàn Y cũng chỉ một kiếm mà đánh ngã Lôi Vô Kiệt.
Nhưng khi Lôi Vô Kiệt ngã tới tầng mười ba, hắn lại dùng kiếm cắm vào Đăng Thiên các, rơi xuống thêm ba tầng nữa mới ngừng. Hắn vận chân khí toàn thân, ảo ảnh Già Lâu La sau lưng lại hiện lên, vận thẳng tới Già Lâu La của Hỏa Chước thuật! Hắn điểm nhẹ mũi chân, nhảy lên, lại một lần nữa bước lên đỉnh Đăng Thiên các.
“Hỏa Chước thuật, Già Lâu La cảnh?” Lý Hàn Y cầm trường kiếm nhíu mày: “Cái trò xiếc này mà cũng đòi lấy ra trình diễn? Thật là mất mặt!” Trường kiếm của hắn lại vung lên, toàn bộ đỉnh các đều bị thổi bay mất. Lôi Vô Kiệt không đứng vững lại ngã xuống.
Tư Không Trường Phong đứng bên dưới đau đớn khôn nguôi, không nỡ xem tiếp.
Khác với sự đau lòng của Tư Không Trường Phong, các trưởng lão trong Tuyết Nguyệt thành lại chen nhau lao tới, tung mình bay về phía Đăng Thiên các.
Lạc Minh Hiên đuổi theo Lạc Hà Tiên Tử đang chạy như điên, thở hổn hển hỏi: “Sư phụ, sao mọi người lại chạy vội vã như vậy ạ?”
Doãn Lạc Hà nhìn bóng người áo trắng đứng trên đỉnh các, trầm giọng nói: “Xem chiêu kiếm của Kiếm Tiên!”
Lần này Lôi Vô Kiệt ngã thẳng xuống đất. Người giữ các tầng một Tạ Yên Thụ đang ngẩng đầu quan sát trận chiến thì thấy mắt hoa lên, bóng người áo đỏ kia đã ngã ngay trước mặt mình. Tạ Yên Thụ đi tới vỗ vỗ lên vai hắn, hỏi: “Chết chưa?”
Thân thể Lôi Vô Kiệt run nhẹ.
“Còn chưa chết à?” Tạ Yên Thụ lại gõ hắn một cái.
“Dậy!” Lôi Vô Kiệt đột nhiên đứng lên.
“Xác... xác chết vùng dậy ư?” Tạ Yên Thụ sợ tới mức lùi liền ba bước.
Lúc này quần áo trên người Lôi Vô Kiệt đã rách, toàn thân dính đầy bụi đất. H���n rút thanh Sát Phố kiếm ra khỏi tay, nhún người nhảy lên.
Ngay lúc đó, cách đó không xa bỗng vang lên một tiếng hô.
“Đệ tử môn hạ của Triệu Ngọc Chân núi Thanh Thành, Lý Phàm Tùng. Tới bái kiến Tuyết Nguyệt thành, hỏi kiếm Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y!”
Thanh kiếm gỗ đào trên lưng thư đồng cũng phóng ra. Thư sinh Lý Phàm Tùng nhảy lên, nắm lấy thanh kiếm gỗ đào ấy, bay thẳng lên Đăng Thiên các.
“Không tệ, có phong thái của Triệu Ngọc Chân!” Tư Không Trường Phong tán thưởng.
Lôi Vô Kiệt quay người lại, vẻ mặt ấm ức: “Người đang ở trên các là ta! Ngươi muốn hỏi kiếm chỗ Kiếm Tiên thì tự leo từ tầng một lên đi chứ.”
Chiêu kiếm của Lý Phàm Tùng như cầu vồng xuyên qua mặt trời, ánh sáng trắng rực rỡ, phong thái tựa tiên nhân. Chiêu kiếm kia bay thẳng tới đỉnh các, ngừng lại trước ngực Kiếm Tiên Lý Hàn Y, chỉ còn cách một tấc!
“Vô Lương kiếm?” Lý Hàn Y nhướn mày.
“Là Vô Lượng kiếm!” Lý Phàm Tùng gầm lên.
“Lượng cái rắm!” Trường kiếm của Lý Hàn Y vẽ thành một vòng tròn, từ trên không chém xuống. Mạnh mẽ, hùng hồn, thế nhưng lại là đao pháp Ngũ Hổ Đoạn Hồn Đao hoàn toàn không hề cao siêu.
“Đánh với loại nhãi ranh hôi sữa như ngươi thì cần gì dùng chiêu kiếm?” Lý Hàn Y ngạo nghễ nói.
Lý Phàm Tùng chỉ cảm thấy có một luồng lực lượng nặng tựa ngàn quân giáng xuống đầu. Thế gian có lời đồn, kiếm chiêu của Tuyết Nguyệt thành Lý Hàn Y nhẹ nhàng nhanh chóng, phóng khoáng tới cực điểm. “Phóng khoáng cái rắm!” Lý Phàm Tùng tức đến mức chửi một tiếng, kiếm thế bị ngăn cản, cuối cùng bị một kiếm bổ xuống, rơi thẳng mười sáu tầng, ngã ngay cạnh Lôi Vô Kiệt.
Lôi Vô Kiệt ngơ ngác nhìn cao đồ núi Thanh Thành vừa oai phong được một chốc này, do dự một lát rồi hỏi: “Huynh đài, huynh có sao không...?”
Lý Phàm Tùng đứng dậy, phủi bụi đất trên người rồi thản nhiên nói: “Không đánh nổi.”
Lôi Vô Kiệt vội vàng gật đầu tán thành: “Không đánh nổi.”
Lý Phàm Tùng suy nghĩ một chút rồi đề nghị: “Vậy hay là... chúng ta cùng lên?”
Giờ phút này Lôi Vô Kiệt không còn chút kiêu ngạo nào, vội vàng gật đầu: “Được thôi!”
“Đệ tử môn hạ của Lôi Oanh Lôi gia bảo, Lôi Vô Kiệt tới hỏi kiếm Tuyết Nguyệt thành!”
“Đệ tử dưới trướng Triệu Ngọc Chân núi Thanh Thành, Lý Phàm Tùng cũng tới hỏi kiếm Tuyết Nguyệt thành!”
Một thanh kiếm hoa văn lửa đỏ, một thanh kiếm gỗ đào, lần thứ hai phóng lên.
Lý Hàn Y nhìn hai người hầu như không chút do dự mà liên thủ với nhau, cười lạnh một tiếng. Hắn đột nhiên cắm thanh kiếm trong tay vào trong các, nhảy lên, tay áo múa một vòng, hai luồng kiếm khí lập tức tan tác trong ống tay áo.
Lý Phàm Tùng đột nhiên phun ra ngụm máu tươi, lại rơi xuống.
Ảo ảnh Già Lâu La sau lưng Lôi Vô Kiệt lại tan vỡ, cũng rơi thẳng xuống.
Doãn Lạc Hà đứng xa xa quan sát trận chiến tán thưởng: “Kiếm pháp hay lắm.”
Lạc Minh Hiên không hiểu bèn hỏi: “Rõ ràng nhị thành chủ đã buông kiếm ra rồi, thế này mà cũng coi là kiếm chiêu sao ạ?”
Doãn Lạc Hà liếc mắt nhìn hắn, hừ lạnh: “Trẻ con không dạy được.”
Lạc Minh Hiên gãi gãi đầu: “Vậy nên mới bị người ta đánh ngã chứ.”
Đường Liên lại hét lên một tiếng: “Kh��ng tốt!” Vừa rồi, Lý Phàm Tùng và Lôi Vô Kiệt có chân khí hộ thể nên mới có thể ngã từ tầng mười sáu xuống mà chỉ bị thương ngoài da. Nhưng lúc này, chân khí của cả hai đã bị kiếm khí của Lý Hàn Y phá bỏ. Lần này mà ngã xuống, chắc chắn sẽ chết!
Lúc này thư đồng Phi Hiên lại bước lên trước, vung nhẹ bàn tay, hô lớn một tiếng: “Ngừng!”
Thế rơi của hai người đột nhiên giảm đi.
Bàn tay Phi Hiên đẩy nhẹ lên trên, lại hô một tiếng: “Lên!”
Hai người lại bay lên trên.
“Hay lắm! Đại Long Tượng Khí của núi Thanh Thành! Hóa ra cao thủ đang ở đây.” Tư Không Trường Phong tán thưởng.
Phi Hiên lại chẳng dễ chịu gì, từng giọt mồ hôi lớn lăn dài trên trán.
“Ngươi còn xuất kiếm được không?” Lý Phàm Tùng nhìn Lôi Vô Kiệt với sắc mặt tái nhợt.
Lôi Vô Kiệt siết chặt Sát Phố kiếm trong tay: “Vẫn còn đánh được một kiếm.”
Lý Phàm Tùng gật đầu: “Vừa hay, ta cũng còn một chiêu kiếm.”
“Vô Kiệt còn một kiếm, kính mong Kiếm Tiên chỉ giáo!” Lôi Vô Kiệt dùng chút sức lực cuối cùng, hét lớn.
“Phàm Tùng c��ng có một kiếm, kính mong Kiếm Tiên chỉ giáo!” Lý Phàm Tùng cũng cao giọng hô theo sau.
“Kiếm tên là Liệt Hỏa Oanh Lôi!”
“Kiếm tên là Vô Lượng Thiên Cương!”
Một ánh sáng đỏ, một ánh sáng tím, dần dần giao thoa giữa không trung, kiếm khí bừng bừng bay lên, xua tan cả mây trời. Lý Hàn Y khẽ cau mày, áo trắng phất phơ trong gió, Đăng Thiên các lung lay như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
“Thế này mới xứng tầm để hỏi kiếm Kiếm Tiên chứ.” Tư Không Trường Phong cười nói.
Lý Hàn Y thở dài: “Tên đúng là khó nghe, hai vị sư phụ của các ngươi đều có khiếu đặt tên thật độc đáo. Kiếm lên!”
Thanh kiếm hắn cắm trong các bay về tay hắn, thân kiếm lóe lên một luồng sáng trắng.
Kiếm tên Thiết Mã Băng Hà, đứng hạng ba trong thiên hạ thập đại danh kiếm!
Lý Hàn Y vung trường kiếm: “Ta cũng có một kiếm, kiếm tên là Nguyệt Tịch Hoa Thần!”
Khác với mấy chiêu kiếm vừa rồi của Lý Hàn Y, chiêu kiếm này lại vô cùng đẹp đẽ, mềm mại và chậm rãi, như làn khói bếp từ từ dâng lên, ẩn chứa hơi ấm nhẹ nhàng, như hoa tươi buổi sớm mai, vầng trăng buổi tối, ôn nhu tới cực điểm, khiến người ta chỉ muốn say đắm đến chết trong đó.
Chiêu kiếm cực kỳ đẹp đẽ nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm. Hoa sơn trà trong toàn bộ Tuyết Nguyệt thành đều bay lên, ngàn vạn cánh hoa xoay quanh trường kiếm của Lý Hàn Y, đẹp đến mức không thể tả nổi.
“Đúng là một kiếm của Kiếm Tiên.” Tư Không Trường Phong khen ngợi.
“Lưu truyền cả ngàn đời.” Doãn Lạc Hà khép hờ mắt, ngửi hương hoa đang lan tỏa khắp thành.
Nội dung này được biên soạn bởi truyen.free, xin vui lòng trân trọng bản quyền.