Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 53: Nhất kiếm đoạn thủy, thiên giang tuyệt lưu

Nhất kiếm đoạn thủy, thiên giang tuyệt lưu

Trên Thương Sơn, lúc này chỉ có một người. Đó là Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y.

Lôi Vô Kiệt giật mình kinh hãi, vội vận chân khí tăng tốc bước đi.

Trong đêm đen, nam tử đeo khăn che mặt màu đen dừng bước. Trên ngực hắn vẽ hình một con nhện đỏ sẫm, biểu tượng của tổ chức Mạng Nhện Tuyết Nguyệt Thành.

Một nam tử khác mặc trang phục tương tự chạy tới bên cạnh hắn, nhỏ giọng nói: “Có cần báo cáo với Tam thành chủ không?”

Nam tử đeo khăn lắc đầu: “Không cần, hắn đi tiếp về phía trước là tới Thương Sơn. Nơi đó có Nhị thành chủ.”

“Nhưng hiện giờ Lôi Vô Kiệt cũng đi theo, liệu có nguy hiểm gì không?” Một người khác hỏi.

Nam tử kia hơi nhíu mày: “Không đâu. Người này đến tìm Nhị thành chủ, sẽ không làm loạn đâu. Hắn sẽ không động thủ với Lôi Vô Kiệt.”

“Người vừa đến đúng là...?” Một người khác cả kinh.

Nam tử kia gật đầu: “Đúng vậy. Đây đã là lần thứ tư hắn tới bái kiến rồi.”

Lôi Vô Kiệt đuổi theo đến vã mồ hôi hột. Nhiều lần cứ ngỡ đã đuổi kịp, nhưng kẻ đó lại tăng tốc, vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Đến khi người nọ đi thẳng đến chân núi Thương Sơn mới dừng lại, quay đầu liếc nhìn Lôi Vô Kiệt một cái, giọng trầm hùng, uy nghiêm cất tiếng: “Ngươi là ai?”

Lôi Vô Kiệt sửng sốt, có lẽ cũng không ngờ vị khách không mời mà đến này lại lên tiếng hỏi trước, không khỏi thấy nực cười: “Ta còn chưa hỏi ngươi là ai đấy?”

“Ta có thể nói tên của ta, nhưng ngươi có dám hỏi không?” Trong bóng đêm, đôi mắt kẻ đó chợt lóe lên tia sáng. Lôi Vô Kiệt cảm thấy bả vai đau nhức, cúi xuống nhìn, phát hiện máu tươi đã thấm đỏ một mảng vai áo.

“Đây là? Kiêu Đồng kiếm?” Lôi Vô Kiệt kinh hãi, nhớ đến loại kiếm thuật kỳ lạ trong truyền thuyết. Kiếm thuật này ít người biết đến, nhưng những ai luyện thành công đều nổi danh khắp một phương.

“Mau tránh đường.” Người nọ trầm giọng, uy nghiêm nói.

Lôi Vô Kiệt lại lắc đầu: “Sư phụ đang bế quan, mấy hôm nay người không muốn có ai tới quấy rầy. Nếu ngươi thật sự muốn bái kiến, cứ chờ hai ngày nữa. Sau hai ngày, ngươi lên núi, ta không ngăn cản ngươi.”

“Hả?” Người nọ cười, ánh mắt lại lóe lên tia sáng, nhưng lúc này Lôi Vô Kiệt đã có kinh nghiệm, lập tức nghiêng người né tránh. Kẻ đó chẳng giận, chỉ nói: “Ngươi là đệ tử của Lý Hàn Y? Lý Hàn Y nhận đệ tử? Ngươi tên là gì?”

“Lôi Vô Kiệt.” Lôi Vô Kiệt lớn tiếng đáp.

“Lôi Vô Kiệt.�� Người nọ suy nghĩ một chút rồi nói: “Ta từng nghe tên của ngươi.”

Lôi Vô Kiệt vui mừng, không ngờ mình không chỉ có tiếng trong Tuyết Nguyệt thành mà còn nổi danh bên ngoài như vậy.

“Ta cũng có một đệ tử, trí nhớ của nó không tốt lắm, nhưng lại nhớ rất rõ tên ngươi.” Người nọ bước lên trước một bước. “Nhưng giờ ta đang cần gặp Lý Hàn Y gấp, không có thời gian dây dưa với ngươi. Tránh ra đi, ta không hại ngươi.”

Lôi Vô Kiệt vẫn cố chấp lắc đầu: “Sư phụ dặn ta ba ngày này không cho phép bất kỳ ai quấy rầy người. Tuy ta kém cỏi, nhưng cũng không thể để ngươi tùy tiện đi qua như vậy.”

“Vớ vẩn.” Người nọ cười lạnh một tiếng, nháy mắt đã lướt ra sau lưng Lôi Vô Kiệt: “Ngươi ngăn được ta chắc?”

Lôi Vô Kiệt vội vàng quay người, vận Hỏa Chước thuật, xuất quyền đánh ra.

“Lôi môn Hỏa Chước thuật, Cách Không Vô Song quyền. Ra chiêu hay lắm.” Người kia vung nhẹ ống tay áo, hấp thụ toàn bộ luồng quyền kình đó. “Còn gì lợi hại hơn không?”

Lôi Vô Kiệt hiểu người trước mắt có võ công cao tới mức không thể lường trước được, không dám giấu giếm gì nữa, chỉ trong chớp mắt đã dốc hết mọi công phu sở trường của mình.

Mấy ngày nay ngoại trừ hàng ngày tu luyện thuật rút kiếm ra, hắn còn ngoan ngoãn luyện La Hán Phục Ma quyền kia, đã đạt được chút hiệu quả. Bởi vì hắn phát hiện, khi mình nhắm mắt trầm tư không ngờ có thể chậm rãi cảm nhận được bản tướng La Hán trong tâm mình. Có lúc vung quyền đã không cần phải suy nghĩ, thuận theo bản tướng trong lòng là có thể thi triển như nước chảy mây trôi.

“La Hán quyền?” Người nọ hơi cau mày.

“Là La Hán Phục Ma thần thông!” Lôi Vô Kiệt hét lớn một tiếng, xuất quyền đánh ra, làm dấy lên một cơn cuồng phong.

Người nọ lui lại, nhảy lên đỉnh một gốc cây, cúi nhìn Lôi Vô Kiệt: “Được, quả xứng danh thần thông.”

Lôi Vô Kiệt vận hết chân khí toàn thân lên song quyền, áo đỏ tung bay.

“Để ta ra một chiêu kiếm vì ngươi.” Người nọ chậm rãi rút kiếm trong tay, mũi kiếm đã gãy.

“Mũi kiếm của ta do sư phụ ngươi đánh gãy.” Người nọ chậm rãi nói.

“Nó tên là Đoạn Thủy, nhưng không phải vì nó là một thanh kiếm gãy, mà vì tám chữ này.” Người nọ nhẹ nhàng vuốt ve thân kiếm.

“Nhất kiếm đoạn thủy, thiên giang tuyệt lưu.” Người nọ đột nhiên cúi đầu, giọng nói vẫn đầy uy nghiêm.

“Ngươi vừa hỏi tên của ta, hiện giờ chắc ngươi đã biết tên của ta là gì.”

Lôi Vô Kiệt không nói gì nhưng thân thể lại khẽ run rẩy. ‘Nhất kiếm đoạn thủy, thiên giang tuyệt lưu’, tám chữ này bất cứ ai trong giang hồ đều từng nghe qua. Chủ nhân của tám chữ đó tuy không đứng trong năm vị Kiếm Tiên nhưng vẫn là chủ của một trong Tứ Đại Thành.

Thiên Hạ Vô Song Thành, Thành chủ Tống Yến Hồi.

Có rất nhiều truyền thuyết liên quan tới Tống Yến Hồi. Có người nói nguồn gốc tên của hắn bắt nguồn từ việc khi còn trẻ từng chém một kiếm lên bầu trời, chiêu kiếm đẹp đến mức khiến bầy én phải quay đầu bay về, kiếm khí sót lại vấn vít giữa không trung. Đáng tiếc là Vô Song Thành khi hắn ra đời đã không còn uy thế như xưa. Mặc dù dưới sự nỗ lực của hắn, Vô Song Thành vẫn là một trong Thiên Hạ Tứ Thành, nhưng so với Tuyết Nguyệt Thành nhất môn tam kiệt vẫn còn kém một bậc. Sau đó hắn lại thử kiếm với Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y ba lần, lần nào cũng kết thúc với thất bại nên chưa thể lọt vào hàng ngũ Kiếm Tiên. Nhưng có lần, sông Thương Lan lũ lụt dâng cao. Theo truyền thuyết, khi đê vỡ, Tống Yến Hồi xuất một kiếm, kiên cường chặn đứng dòng lũ chỉ trong nửa khắc, cứu sống hơn ngàn người dân gặp nạn, mới có câu nói ‘nhất kiếm đoạn thủy, thiên giang tuyệt lưu’.

Nghe nói Tống Yến Hồi thích luyện kiếm bên bờ sông, mọi kiếm thuật đều dùng chữ ‘thủy’ đặt tên.

“Chiêu kiếm này tên là Vạn Thủy Thiên Sơn.” Tống Yến Hồi giương cao thanh kiếm, đột nhiên bổ mạnh xuống.

Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy kiếm khí dâng trào mênh mông như thủy triều, từng đợt nối tiếp nhau ập thẳng về phía mình. Hắn vội vàng vận hết chân khí toàn thân, vung quyền đánh tới.

Chỉ giây lát sau, hai bóng người giao nhau.

Lôi Vô Kiệt quỳ rạp xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi.

Tống Yến Hồi vẫn đứng đó, thanh kiếm vẫn còn nằm trong vỏ, hắn thở dài: “Ta đã nghĩ sai, ngươi chưa đủ tư cách để ta xuất kiếm này.” Hắn quay người, chậm rãi đi về phía trước. Khi đi ngang qua Lôi Vô Kiệt, một thanh kiếm đột nhiên ngăn trước mặt hắn.

“Thính Vũ?” Tống Yến Hồi nhẹ giọng nói.

“Ta đã nói rồi, sư phụ dặn ta không cho phép bất kỳ ai quấy rầy người. Ta còn chưa chết, ngươi không thể đi qua.” Lôi Vô Kiệt đứng dậy lau vết máu nơi khóe miệng, giơ tay đặt lên chuôi kiếm.

Trên chuôi kiếm, tiếng sấm vang lên.

Lôi Vô Kiệt chậm rãi rút thanh kiếm này ra, chỉ trong khoảnh khắc, gió núi gầm thét, hoa lá bay lượn.

“Ta cũng có một chiêu kiếm, tên kiếm là Nguyệt Tịch Hoa Thần.”

“Kiếm Tiên - Lý Hàn Y truyền thụ!”

Bản biên tập này là tâm huyết của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free