(Đã dịch) Thủ Phú Dương Phi - Chương 148: Sát sinh
Rẽ vào góc, Dương Phi đi đến hành lang bên dưới mảnh đất trống.
Một bên mảnh đất trống là dãy nhà lầu, bên còn lại là khu dân cư với cây cối um tùm, không người quản lý nên cỏ dại mọc rậm rạp, cây cối che khuất tầm nhìn. Ban ngày có lẽ rất râm mát, nhưng giờ phút này trông vào chỉ thấy âm u.
Dãy nhà ba đơn nguyên, nhà Âu Dương Tuyết nằm ở đơn nguyên thứ ba.
Nàng bước đi trên con đường quen thuộc, tiến vào hành lang.
Ba thanh niên kia theo sát phía sau.
Xung quanh tối đen như mực, chỉ có ánh sáng yếu ớt của trời, cùng với đèn neon từ con đường cách đó không xa.
Trong thoáng chốc, Dương Phi cảm thấy cái hành lang kia cũng có chút quen thuộc.
Có lẽ, những hành lang trong các khu phố cũ này trông đều na ná nhau thôi.
Hắn chưa kịp bước vào, bên trong bỗng nhiên truyền đến một tiếng rít.
Âm thanh rất ngắn ngủi, nếu không để ý, khó mà nghe thấy.
Dương Phi chạy vội vào hành lang, nhìn thấy ba thanh niên kia đang cầm bao bố, trùm lên đầu Âu Dương Tuyết, vừa đấm đá túi bụi vào người cô, vừa dùng dây thừng trói chặt cô lại.
Lại nghe thấy một thằng nhóc đội mũ bóng chày, giọng cố ý khàn đặc nói: “Mẹ kiếp, đánh đấm gì ở đây? Bịt mồm nó lại rồi lôi ra ngoài, kéo ra cái rừng cây bên kia đi, hôm nay nhất định phải giết chết nó!”
Dương Phi trong lòng chấn động mạnh.
Hắn lại nhớ tới một mẩu tin tức đã đọc ở kiếp trước.
Có một nữ giáo viên nọ, vì quản giáo học sinh quá nghiêm khắc nên bị ba nam sinh kéo vào rừng cây nhỏ hành hạ đến chết.
Những bản tin năm 1993, rất nhiều điều không được viết thẳng ra, nhưng chỉ hai chữ "hành hạ đến chết" cũng đủ để người ta tưởng tượng ra một màn tội ác tàn khốc, kinh hoàng.
Còn về phần quá trình có hay không những tình tiết bạo lực không thể miêu tả, thì người chết là hết, truyền thông lại càng kiêng kị không nhắc đến.
Về sau, ba nam sinh này bị bắt và phải ngồi tù.
Một vụ án, hủy hoại bốn gia đình.
Dương Phi bước tới, trầm giọng quát: “Buông cô ấy ra!”
Ba người kia tưởng hắn là người ở trên lầu, vừa kinh vừa sợ. Nhưng khi thấy rõ Dương Phi chỉ có một mình, bọn chúng liền không còn sợ hãi nữa, chỉ vào Dương Phi quát: “Không liên quan gì đến mày! Cút đi!”
Đứng gần đó, Dương Phi thấy rõ ràng, ba người này còn rất trẻ, quả thực trông giống học sinh cấp 3.
Dương Phi không biết, ba người đó với Âu Dương Tuyết rốt cuộc có quan hệ gì, nhưng bất cứ khúc mắc nào cũng không thể khiến người khác phải chết.
Dương Phi trấn định tự nhiên, lạnh lùng nói: “Các cậu không muốn ngồi tù thì buông cô ấy ra, lập tức cút đi.”
“Con mẹ nó, mày muốn chết!”
“Đừng tin hắn, hắn chỉ vừa mới thấy chúng ta, trên tay lại không có điện thoại, làm sao mà báo cảnh sát được? Có mỗi mình hắn, ba thằng chúng ta, sợ gì hắn chứ? Giết một người cũng là giết, giết hai cái cũng là giết!” Thằng nhóc đội mũ bóng chày thì thầm nói.
Dương Phi nghĩ thầm, mình đã quá xem nhẹ những kẻ này rồi.
Đúng vậy, đã dám ra tay giết giáo viên thì còn chuyện gì không dám làm nữa?
Dương Phi không muốn nói nhiều, không đợi đối phương kịp phản ứng, hắn xông lên trước, tóm lấy cổ thằng nhóc đội mũ bóng chày, đập mạnh vào tường.
Thằng đội mũ bóng chày có vẻ rất mạnh bạo khi đối phó phụ nữ, nhưng trước mặt Dương Phi, nó chẳng khác nào con gà con, chẳng đáng một xu.
Vẻ mặt vô cùng bình tĩnh của Dương Phi khiến hai tên còn lại sợ sững sờ, nhất thời ngây người không dám tiến lên.
Thằng đội mũ bóng chày kêu một tiếng: “Mẹ cái...”
Dương Phi tóm đầu hắn, lại đập thêm hai lần vào tường.
“Mẹ cái...” Thằng đội mũ bóng chày đầu óc quay mòng mòng, mắt hoa lên.
Dương Phi thúc một cú cùi chỏ, đánh vào bộ ngực hắn.
Thằng đội mũ bóng chày ngửa người ra sau, ngã vật xuống đất.
Hai tên còn lại lúc này mới bàng hoàng phản ứng, buông Âu Dương Tuyết ra, xông vào đánh Dương Phi.
Dương Phi nhanh nhẹn tung một cú đá vào đầu gối một tên, đồng thời giáng nắm đấm về phía thái dương tên còn lại.
Những học sinh này, bình thường ở nhà được nuông chiều, ở trường học cũng lười biếng, chỉ được cái miệng hống hách, chẳng có thân thể cường tráng hay chút chiêu thức đánh đấm nào.
Dương Phi bình tĩnh tỉnh táo, tung chiêu đánh thẳng vào yếu huyệt đối phương, chỉ vài đòn đã khiến cả ba tên ngã lăn ra đất.
Hắn giải khai sợi dây trói trên người Âu Dương Tuyết, kéo chiếc bao bố trên đầu cô ra.
“Âu Dương lão sư, cô không sao chứ?” Dương Phi trầm giọng nói, “Cô có nhận ra bọn chúng không?”
“Nhận ra. Bọn chúng là học sinh lớp Tám.” Âu Dương Tuyết trên mặt như bao phủ một tầng sương trắng, lạnh giọng nói: “Các em tại sao có thể đối xử với giáo viên như thế này?”
Ba tên trên đất hoảng sợ, đứng dậy, chạy ra ngoài.
Mã Phong và Kim Đại Bảo đã sớm đến, đang đứng ở đầu hành lang, vừa rồi chứng kiến cảnh Dương Phi anh hùng cứu mỹ nhân nên không tiến lên hỗ trợ.
Thấy ba tên muốn chạy, Mã Phong cười lạnh nói: “Chúng mày thử xem, nếu có thể vượt qua tao mà chạy thoát, tao sẽ đổi họ theo chúng mày!”
Kim Đại Bảo ngậm điếu xì gà to đùng, haha cười nói: “Ranh con, lớn ngần này rồi mà chỉ biết bắt nạt giáo viên! Gia đình chúng mày không dạy phải tôn sư trọng đạo à? Bọn khốn này, phế bỏ chúng nó đi, nuôi lớn cũng chỉ là lũ gây họa!”
Ba tên tiến không được, lùi không xong, hoảng loạn như chó nhà có tang.
Dương Phi muốn gọi điện thoại báo cảnh sát.
Âu Dương Tuyết vội vàng ngăn lại, nói: “Chỉ cần báo cảnh sát, sẽ phá hủy tiền đồ của bọn chúng.”
Dương Phi nhẹ nhàng thở dài, nghĩ thầm nếu không phải mình tình cờ gặp phải, chỉ nửa tiếng nữa cô đã là người chết, thế mà cô vẫn còn lo lắng cho tiền đồ của chúng?
Âu Dương Tuyết sửa sang lại mái tóc rối bời, nói với giọng đầy tâm huyết với ba người kia: “Chuyện ngày hôm nay, cô có thể coi như chưa từng xảy ra. Các em đi đi, về sau không được tái phạm sai lầm ngu dại này nữa. Các em còn trẻ, tương lai còn dài, đừng vì một chút ân oán cá nhân mà đánh đổi cả cuộc đời. Nếu các em không thích môn học của cô, cô sẽ xin nhà trường đổi giáo viên khác.”
Ba học sinh vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc nhìn cô, rồi lại nhìn Mã Phong đang đứng chặn ở cổng.
Âu Dương Tuyết nói với Dương Phi: “Thả bọn chúng đi đi.”
Dương Phi bất đắc dĩ ừ một tiếng, liếc mắt ra hiệu cho Mã Phong.
Mã Phong hiểu ý, quay người nhặt một tảng đá dưới gốc cây bên kia, cầm chặt trong tay trái, tay phải dùng sức đấm thẳng vào tảng đá.
Hòn đá vỡ tan tành theo tiếng động.
Ba học sinh sợ đến run cầm cập.
Mã Phong cười lạnh nói: “Còn dám mạo phạm cô ấy, tao liền một quyền đấm xuyên hộp sọ của chúng mày! Còn chưa cút!”
Ba tên ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Dương Phi nhặt chiếc cặp sách bọn chúng đánh rơi, dốc ngược chiếc cặp xuống đất.
Loảng xoảng, rất nhiều thứ rơi ra, có dao, có búa sắt, có băng dính, còn có hai lọ nhỏ chứa những thứ giống thuốc viên.
Dương Phi nhặt lên xem xét, cười lạnh một tiếng.
Âu Dương Tuyết cũng nhìn thấy, người cô run rẩy.
Nếu như không phải Dương Phi, hậu quả khó mà lường được!
Âu Dương Tuyết rùng mình một cái, nghĩ lại mà thấy sợ.
Dương Phi nhặt đồ vật cất vào, giao cho cô: “Không sao đâu, cô cứ xử lý số này đi, nếu muốn báo cảnh sát, đây đều là vật chứng, chúng tôi đều là nhân chứng cho cô. Âu Dương lão sư, cô về sau chú ý một chút, không biết bọn chúng có còn tìm cách trả thù cô không.”
Âu Dương Tuyết hỏi: “Dương Phi, làm sao cậu biết bọn chúng sẽ hãm hại tôi?”
Dương Phi nói: “Cô nghĩ nhiều rồi. Làm sao tôi biết được? Tôi là vừa vặn đi ngang qua, nhìn thấy ba tên kia đi theo sau cô, thấy hành tung bọn chúng đáng ngờ nên mới theo vào xem.”
“Cảm ơn anh.”
“Không cần đâu. Tôi đi đây.”
“Chờ một chút, cậu đã nghỉ học khá nhiều ngày rồi.”
“Lão sư, Vương hiệu trưởng không có nói với cô sao? Tôi chỉ đi học cho có danh, thường ngày rất bận.”
“Cậu là muốn du học?”
Những học sinh đi du học thường không quan tâm đến thành tích, gia đình dùng tiền cho đi du học, kiếm một tấm bằng hạng ba về, còn có vốn để khoe khoang hơn cả sinh viên đại học danh tiếng trong nước.
Ở trường Nhất Trung này, những học sinh nh�� có điều kiện không phải là số ít.
“Tạm thời, tôi chưa quyết định đâu.”
“Vậy nếu muốn học tốt, tốt nhất vẫn nên quay lại lớp học. Ngày mai có bài kiểm tra, cậu nhớ tham gia.”
“Lão sư, à cô ơi, chuyện đó để sau đi, khi nào rảnh, tôi sẽ đến.”
Âu Dương Tuyết bị thái độ của cậu ta làm cho nghẹn lời, thế nhưng người ta vừa cứu mạng mình, cô không thể lấy cái uy của giáo viên ra làm khó cậu ta được, đành bất lực nhìn cậu ta rời đi.
Tuy là bản convert, chúng tôi vẫn trau chuốt từng câu chữ để mang đến trải nghiệm đọc hoàn hảo nhất cho độc giả truyen.free.