(Đã dịch) Thủ Sơn Thường Ngày: Báo Tuyết Tới Cửa Cầu Đỡ Đẻ - Chương 310: Phần cuối của sinh mệnh cũng là bắt đầu
Do lần này xuất phát không giống lần trước phải vội vã, gấp gáp như vậy, lại thêm mang theo mấy con vật nhỏ lông xù, Lục Tiêu cố ý dặn dò Hắc Bạch Song Sát dẫn đường, ghìm tốc độ lại, không được chạy quá nhanh.
Nếu đi với tốc độ vừa phải, quãng đường một ngày rưỡi đó có thể kéo dài thành khoảng ba ngày, như vậy mọi người sẽ không quá mệt mỏi, mà các con vật cũng không bị xóc nảy nhiều.
Nhiếp Thành trước đó theo Lục Tiêu, tuy cũng từng cưỡi ngựa hoang vài lần, nhưng quãng đường đều không dài, nhiều nhất là một chuyến đi và về chỉ khoảng hai đến ba giờ.
Với cậu ta, việc cưỡi ngựa đường dài vẫn là lần đầu tiên.
Ban đầu Nhiếp Thành còn rất hưng phấn, nhưng cứ thế cưỡi một lúc, cậu ta dần nhận ra điều bất ổn.
Khá là... điên.
Để chuyến đi đường dài được thoải mái nhất có thể, Lục Tiêu còn cố ý cho cả ba con ngựa chở người đều được trang bị yên và giá hành lý.
Ban đầu thì quả thực cảm giác cũng không tệ lắm, nhưng càng về sau, Nhiếp Thành phát hiện kiểu chạy điên cuồng này quả thực có chút khó chịu.
Cả ngày trời như vậy, cái mông cứ như không còn là của mình nữa.
Thế mà Biên Hải Ninh và Lục Tiêu nhìn đều thần sắc như thường, hoàn toàn không hề có chút khó chịu nào vì bị xóc nảy, nên cậu ta cũng không dám mở miệng, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Ban đêm, tìm được một chỗ thích hợp để cắm trại qua đêm, Lục Tiêu và Biên Hải Ninh liền tung người xuống ngựa, thuần thục lấy lều vải từ túi Thủy An ra.
Đang định gọi Nhiếp Thành tới nhóm lửa nấu cơm, Lục Tiêu ngẩng đầu lên, lại phát hiện Nhiếp Thành ở cách đó không xa đang lết tới với một tư thế vô cùng quái dị.
"Tiểu Nhiếp, cậu làm sao vậy?"
Lục Tiêu giật mình, vội vàng buông việc đang làm trong tay xuống, chạy tới đỡ lấy Nhiếp Thành.
Biên Hải Ninh nghe tiếng cũng nhìn sang.
"Ta không sao mà, Lục ca, chỉ là cưỡi ngựa đường dài kiểu này thật sự là hơi quá điên rồ, cái eo của ta cứ như không còn là của mình nữa."
Nhiếp Thành xua tay, cười gượng gạo, rồi lại khó tin cất lời:
"Thể lực đại đội trưởng tốt, điều đó thì tôi biết rồi, nhưng Lục ca anh cưỡi ngựa cả ngày mà sao nhìn vẫn như không có chuyện gì vậy? Cho dù tôi có kém đến mấy, thể chất cũng đâu thể nào kém xa Lục ca như vậy chứ..."
Nhiếp Thành tuổi còn nhỏ, nhưng dù sao thời gian sống trong núi nhiều hơn Lục Tiêu rất nhiều, lại thường xuyên được rèn luyện thể chất, nên cậu ta có thắc mắc như vậy cũng không có gì là lạ.
"Cái này liên quan gì đến thể lực chứ?"
Nhiếp Thành vừa dứt lời, Lục Tiêu ngược lại có chút ngớ người ra:
"Ngựa hoang này chạy rất êm mà, cũng chỉ là cần chút sức để giữ thăng bằng khi ngồi trên lưng ngựa, nhưng có yên ngựa và bàn đạp hỗ trợ thì cũng không đáng kể. Với tốc độ tiến lên như vậy cũng đâu có nhanh, đâu đến mức làm cậu xóc nảy đến vậy chứ?"
"Êm ái á??"
Giọng Nhiếp Thành không nhịn được mà cao vút lên tám độ.
Cái kiểu ngựa chạy này mà lại dính líu gì tới hai chữ 'êm ái' sao??
"Ừm?"
Lục Tiêu lúc này cũng đã nhận ra điều gì đó qua giọng điệu của Nhiếp Thành, ngẩng đầu nhìn về phía con ngựa hoang màu xám trắng ở không xa, con ngựa mà Nhiếp Thành đang cưỡi.
Hắc Bạch Song Sát đang nghỉ ngơi một bên cũng nghe được đoạn đối thoại vừa rồi giữa Nhiếp Thành và Lục Tiêu, liền một trái một phải kẹp chặt con ngựa hoang kia ở giữa, nheo mắt nhìn chằm chằm.
Hiếm hoi lắm mới được ân nhân chọn trúng, mà mày lại không hiểu chuyện như vậy sao?
Bị ánh mắt dò xét của hai vị thủ lĩnh nhìn chằm chằm ��ến mức trong lòng có chút bứt rứt khó chịu, con ngựa hoang màu xám trắng lập tức nhận sai ngay, nhưng giọng điệu nghe có chút oan ức:
- Lão đại, chuyện này thực sự không thể trách em được ạ, là con người kia tự nói thích xóc nảy một chút mà, nên em mới cố hết sức làm cho cậu ta xóc nảy đấy! Cứ chạy thế này em cũng mệt lắm!
Nhiếp Thành đương nhiên không nghe hiểu cuộc đối thoại của đàn ngựa hoang. Theo cậu ta thấy, ba con ngựa hoang lúc nãy chỉ là tụ tập lại một chỗ, khịt mũi vài cái rồi khẽ hí vài tiếng.
Nhưng khi lọt vào tai Lục Tiêu, thì suýt chút nữa anh đã cười té ghế.
Thần linh ơi, Nhiếp Thành thích xóc nảy một chút cơ à? Xương hông của Nhiếp Thành còn sắp bị xóc nát đến nơi, làm sao có thể thích xóc nảy thêm chút nào nữa chứ.
Đây rốt cuộc là hiểu lầm kiểu gì vậy?
"Cậu cứ ra lều bên kia nghỉ ngơi đi," Lục Tiêu nói, "để tôi đi "dạy dỗ" lại con ngựa cậu đã cưỡi một chút. Thực sự không được thì ngày mai cậu đổi sang cưỡi ngựa của cha nó."
Lục Tiêu cố nhịn cười, khi thấy Nhiếp Thành khập khiễng đi về phía lều nghỉ ngơi, anh mới tiến đến bên cạnh mấy con ngựa hoang, vươn tay vỗ vỗ trán con ngựa hoang màu xám trắng, thấp giọng hỏi:
"Cậu ta nói thích xóc nảy một chút khi nào vậy?"
- Là lần trước đó chứ ạ, lần trước cậu ta chọn em với anh, cùng lão đại đi hái quả đó!
Con ngựa hoang màu xám trắng với ánh mắt vô tội và đầy tủi thân nói:
- Em chính tai nghe cậu ta nói "vui vẻ, thật kích thích, thích lắm!" mà! Lão đại, anh nghĩ mà xem, lúc đó anh cũng ở bên cạnh để làm chứng cho em mà!
Ngựa cha ngớ người ra, vốn định thúc móng vào mông đứa em trai mình một cú, giờ lại ngượng ngùng hạ xuống:
- Hình như quả thực là có chuyện như vậy thật.
Lục Tiêu ban đầu đã không còn chút ấn tượng nào về chuyện này, giờ bị nhắc nhở mới nhớ ra.
Đó là lần đầu tiên Nhiếp Thành cưỡi ngựa hoang, mà quãng đường cũng không quá xa, lại được trải nghiệm cảm giác xóc nảy cực mạnh mà không gây ra ảnh hưởng gì lớn, nên cậu ta mới nói như vậy.
Không ngờ con ngựa hoang này lại nhớ mãi không quên, cố ý dồn hết sức lực để Nhiếp Thành một lần nữa trải nghiệm cảm giác hoang dã mãnh liệt y như lúc đó, kết quả còn bị oan uổng.
Chuyến này đúng là "ngựa tốt người hỏng" thật rồi.
"Được rồi, tôi biết rồi, không trách cậu nữa," Lục Tiêu nói. "Từ mai trở đi cứ cố gắng chạy êm một chút là được."
Lục Tiêu vỗ vỗ cổ con ngựa hoang:
- Hôm nay chạy cả ngày c��ng vất vả cho mấy đứa rồi, cứ đi loanh quanh đâu đó dạo chơi, nghỉ ngơi một chút đi, sáng mai chúng ta mới xuất phát lại cơ mà.
"Chuyện gì vậy? Ta nhìn Tiểu Nhiếp có vẻ không ổn chút nào."
Thấy mấy con ngựa hoang đã đi xa, Biên Hải Ninh, người vừa dựng xong lều, lúc này mới lại gần, có chút tò mò hỏi.
"Con ngựa này là con mà Tiểu Nhiếp cưỡi khi đi hái cà núi với tôi lần trước đó," Lục Tiêu khóe miệng không nhịn được cong lên, vừa cười vừa hỏi, "lần đầu tiên cậu ta cưỡi ngựa, anh có nhớ không?"
"Sao mà không nhớ được chứ," Biên Hải Ninh nhẹ gật đầu. "thằng bé đó về cứ hưng phấn mấy ngày liền, ngày nào cũng kể cưỡi ngựa hoang thật kích thích, thật vui."
"Chắc là lần đó cậu ta thể hiện ra vẻ rất vui vẻ, nên con ngựa kia mới tưởng cậu ta thích kiểu chạy hoang dã như vậy, thế là hôm nay mới cố ý đưa cậu ta đi trải nghiệm một ngày hoang dã nữa, kết quả suýt nữa thì làm nát xương hông của Tiểu Nhiếp."
...
Sau một thoáng im lặng, Biên Hải Ninh quay đầu nhìn về phía Nhiếp Thành ở không xa, vừa nhìn vừa c��ời như điên:
"Thằng nhóc ranh này cũng có lúc tự làm tự chịu như vậy sao?"
Nhiếp Thành ở bên lều đang đun nước, không nghe rõ lắm nội dung cuộc nói chuyện của Lục Tiêu và Biên Hải Ninh, chỉ nghe thấy tiếng cười cuồng dã của Biên Hải Ninh, trong lòng không khỏi có chút lẩm bẩm.
Sao lại có cảm giác đại đội trưởng đang cười mình nhỉ...
...
Sáng sớm hôm sau, mấy người lại một lần nữa chuẩn bị lên đường.
Nghỉ ngơi một đêm, xương hông của Nhiếp Thành cũng không còn đau đến thế, nhưng vẫn còn ê ẩm, nhức mỏi.
Nhìn mấy con ngựa hoang, vừa nghĩ đến còn phải cưỡi thêm hai ngày nữa, trong lòng cậu ta liền thầm than.
Nhưng biết làm sao đây, đã đi đến đây rồi, chuyến đi này mới chỉ bắt đầu, tổng không thể vì mình mà làm hỏng cả chuyến đi được.
Nhiếp Thành cũng chỉ có thể kiên trì trèo lên ngựa.
Cứ nghĩ mình sẽ phải chạy một đoạn đường chết không sống, thì Nhiếp Thành chợt phát hiện, con ngựa hoang hôm qua còn rất xóc nảy, hoang dã, hôm nay chạy lại vô cùng êm ái, thoải mái dễ chịu, đơn giản cứ như nó đã lén lắp một bộ giảm xóc cấp mười trong đêm vậy.
"Lục ca, Lục ca!"
Nhiếp Thành cực kỳ hưng phấn, vỗ vỗ mình ngựa, thúc nó tăng tốc một chút, rồi chạy đến bên Lục Tiêu, cố gắng sánh vai cùng anh:
"Lục ca, hóa ra tài huấn ngựa của anh cũng lợi hại đến vậy sao! Hôm nay nó chạy thật êm ái, không hề xóc nảy chút nào!"
Lục Tiêu ở bên cạnh mỉm cười, còn chưa kịp mở lời, thì con ngựa hoang mà Nhiếp Thành đang cưỡi đã không chịu được, vừa chạy vừa hí lên:
- Lời gì thế! Cậu đang nói cái gì vậy hả! Là thấy cậu thích nên tôi mới chạy kiểu đó chứ! Anh em tốt mà nói vậy sao! Cậu nói vậy là tôi dỗi đấy!
Vừa kêu, con ngựa hoang vừa bất ngờ hất Nhiếp Thành một cái.
Tiếng cười vui vẻ của Nhiếp Thành liền tắt ngúm.
Con ngựa này sao mà thù dai thế không biết...
Nhờ có ngựa cha đã đi qua hai lần dẫn đường, nên trên đường đi đều rất êm ả và thuận lợi, thậm chí còn sớm hơn nửa ngày so với kế hoạch đã định, mà đã tới khu vực biên giới của vùng lõi.
So với cảm giác hoàn toàn không thể đặt chân được như những l��n trước, thì lần này, con đường dẫn vào rừng đã lờ mờ hiện ra, chắc hẳn là "tác phẩm" của đàn ngựa do ngựa cha dẫn tới hơn một tháng trước.
Mỗi bản dịch tại truyen.free đều là một thế giới mới đang chờ bạn khám phá.