Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thủ Sơn Thường Ngày: Báo Tuyết Tới Cửa Cầu Đỡ Đẻ - Chương 348: Nhà ngươi có cơm, nhà ta có mỏ (2)

Lúc này, Tiểu Cầu Cầu lông xù reo lên một tiếng, vừa rời khỏi ngón tay Lục Tiêu đã chực phi thẳng ra phía cửa sổ.

Cứ ngỡ nó sẽ “bay” thẳng ra ngoài, nhưng Lục Tiêu nhanh tay lẹ mắt đã ôm chộp nó trở lại.

Kít?

Tiểu gia hỏa nghiêng đầu sang một bên, ngơ ngác nhìn Lục Tiêu.

Vừa nãy không phải đã nói hết rồi sao, sao lại nhanh chóng thay đổi ý định th��?

“Ta không đổi ý, chỉ là ngươi cứ tí mẫn chuyển từng chút một thế này thì bao giờ mới xong?”

Lục Tiêu cười cười:

“Ta đi cùng ngươi, ngươi dẫn đường, có bao nhiêu ta cũng có thể một lần chuyển hết về cho ngươi.”

– Tốt quá!

Cảm nhận được ý định của mình đã được chấp thuận, Tiểu Cầu Cầu mặt mày hớn hở leo lên vai Lục Tiêu, ngoan ngoãn chờ hắn dẫn mình cùng xuất phát.

Dù sao buổi sáng vốn dĩ cũng không có kế hoạch gì khác ngoài việc mài chụp pha lê, Lục Tiêu nghĩ vậy liền dứt khoát giúp tiểu gia hỏa này chuyển nhà trước.

Đang định xuống lầu chào Biên Hải Ninh và mọi người, tiện thể lấy thêm cái rổ, cái giỏ gì đó rồi xuất phát, nhưng chưa kịp bước chân ra, Lục Tiêu đã cảm thấy bên cạnh bỗng truyền đến vài ánh mắt nóng rực.

Quay đầu nhìn lại, gia đình khỉ mực không biết từ lúc nào đã bò ra từ căn biệt thự nhỏ, lúc này đang ngồi thành một hàng ngay ngắn, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm Lục Tiêu.

Tụi con đều nghe thấy hết rồi, ra ngoài chơi mà không dẫn theo tụi con, như vậy không phải không h��p lẽ sao.

“Dẫn chứ, sẽ dẫn các ngươi, đi cùng đi cùng...”

Lục Tiêu biết nếu không dẫn theo, cả nhà chúng nó cũng sẽ nghĩ đủ trăm phương ngàn kế mà lén lút đi theo sau, thà rằng cứ trực tiếp dẫn theo chúng.

Nếu có chỗ nào không tiện leo trèo, còn có thể nhờ mấy đứa chúng nó giúp lên lấy.

Được Lục Tiêu cho phép, cả nhà khỉ mực đã chuẩn bị sẵn từ lâu, nhanh như chớp leo sang bờ vai còn lại của Lục Tiêu.

Tiểu khỉ mực đã sớm để ý đến cục lông nhỏ mới đến này, ngó nghiêng hồi lâu, cuối cùng vẫn đánh bạo trèo lên cổ áo Lục Tiêu, bò tới bên cạnh sóc bay nhỏ.

Sóc bay nhỏ dĩ nhiên chưa từng gặp khỉ mực bao giờ, ít nhiều cũng có chút e ngại đối với những thứ xa lạ, theo bản năng cuộn tròn lại, dán chặt vào cổ Lục Tiêu.

Tuy nhiên, khỉ mực thân hình cũng nhỏ bé, lại thêm tiểu khỉ mực còn chưa trưởng thành, hai cục lông nhỏ ngồi xổm cạnh nhau, trông thật sự không khác biệt là mấy.

Cộng thêm tính cách thân thiện bẩm sinh của tiểu khỉ mực, chỉ vài phút sau, cả hai đã tíu tít trò chuyện, thậm chí còn biết nhấm nháp đồ ăn cùng nhau.

Nhà còn chưa chuyển xong đã kết giao bạn bè rồi.

Cũng rất tốt.

Nhìn hai vật nhỏ chi chi tra tra trò chuyện trông có vẻ rất nghiêm túc, Lục Tiêu không nhịn được bật cười.

Sau đó vừa nghiêng đầu liền thấy trong hộp quan sát bên cạnh, cặp chị em tiểu xà rực rỡ đã gấp gáp vặn vẹo thân mình, dán chặt vào thành hộp.

Thấy Lục Tiêu thật sự để ý đến mình, cặp chị em không hẹn mà cùng vẫy đuôi kịch liệt.

Cha ơi! Nhìn con này, nhìn con này! Cha không thể bất công như vậy chứ!

Tụi con cũng đã lâu lắm rồi không được ra ngoài chơi! Sao cha lại dẫn mỗi chúng nó mà không dẫn tụi con?

“Sao thế, hai đứa con ghen tị à, cũng muốn ra ngoài chơi sao?”

Lục Tiêu không nhịn được cười, nhấc cặp chị em ra.

– Hức! Cha không thể bất công như thế! Tụi con cũng đã lâu lắm rồi không được ra ngoài chơi!

Thân thể thon dài, chỉ to hơn chiếc bút bi một chút, quấn chặt lấy cổ tay Lục Tiêu, trông hệt như hai chiếc vòng tay xinh đẹp, một đỏ một trắng.

Những âm thanh ủy khuất nho nhỏ cũng vang lên trong đầu Lục Tiêu.

Mặc dù bình thường cặp chị em này hơi nghịch ngợm, cũng thường xuyên làm những chuyện không ngờ tới, nhưng lần này chúng thật sự ủy khuất có lý có tình.

Từ lúc đi khu vực trung tâm về đến giờ, chúng nó cũng chỉ được ra ngoài hít thở vài phút vào ngày Lục Tiêu trở về, thật sự là đã bí bách lắm rồi.

“Dẫn hai đứa con ra ngoài... không ổn lắm đâu.”

Lục Tiêu thò đầu ra ngoài nhìn thoáng qua, Đồ Ngốc lúc này cũng không có nhà.

Không có Đồ Ngốc trông chừng, hai cái que kem nhỏ dài này mà chơi điên lên không biết chui vào đâu, ra-đa lại có phạm vi hạn chế, biết tìm chúng ở đâu đây?

– Cha! Không ra ngoài cũng được! Hai đứa con chơi ở nhà thôi! Cam đoan không chạy lung tung!

Nghe ra sự lo lắng của Lục Tiêu, cặp chị em vội vàng cố gắng chứng minh bản thân.

Không ra ngoài mà chỉ chơi ở nhà, hẳn là không vấn đề gì.

Lục Tiêu nghĩ nghĩ, mang cặp chị em xuống nhà dưới, sau đó thò đầu ra ngoài gọi tiểu hồ ly từ trong sân vào:

“Buổi sáng ta phải ra ngoài một chuyến, hai cái vật nhỏ này ở nhà hoạt động một chút, con giúp ta trông chừng chúng được không?”

Lục Tiêu chỉ chỉ cặp chị em đang quấn trên cổ tay.

– Vâng.

Tiểu hồ ly ngoan ngoãn vẫy vẫy đuôi.

Tuy hai con tiểu xà nhỏ bé, nhưng cũng không thoát khỏi đôi mắt tinh tường của tiểu hồ ly.

Nhớ ngày đó khi tiểu xà rực rỡ “vượt ngục”, tiểu hồ ly đã phát hiện ra sự có mặt của nó ngay lập tức.

Việc này giao cho tiểu hồ ly làm, Lục Tiêu rất yên tâm.

Mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa, Lục Tiêu lúc này mới vào kho lấy một chiếc giỏ nhỏ, cùng gia đình khỉ mực và sóc bay nhỏ chuẩn bị đi “khai thác”.

Còn tiểu hồ ly thì an tĩnh nằm sấp trên sàn nhà, nhìn hai cái que kem nhỏ đang điên cuồng chạy tới chạy lui khắp phòng.

Cảm giác phấn khích khi tìm lại được tự do nhanh chóng qua đi, cặp tiểu xà rực rỡ đã lâu không được lang thang ở tầng một bắt đầu quan sát những thay đổi trong phòng.

Ừm, phòng khách vẫn là phòng khách, phòng bếp cũng không có gì khác.

Phòng ăn... Hả? Phòng ăn ư?

Đôi mắt vàng xinh đẹp của nó nhanh chóng khóa chặt một vật trên bàn ăn.

Là chai bia vị trái cây mà Lục Tiêu đã mở n���p, nhưng chưa kịp uống.

Tiểu xà rực rỡ thè lưỡi, bắt lấy mùi bia trái cây ngọt ngào, thoang thoảng trong không khí.

Đồ ngon đây!

Nó rất muốn lập tức bò lên bàn để tìm hiểu cho rõ, nhưng tiểu hồ ly lại đang nằm sấp cách đó không xa.

Tiểu xà rực rỡ không quên lần trước bị tiểu hồ ly tha mất miếng thịt vụn, lúc đó đau lòng thấu gan ruột.

Không được, không thể bị phát hiện.

Phải chờ một thời cơ mà nó không để ý.

Tiểu xà rực rỡ giả vờ lơ đãng bơi qua bơi lại trong nhà ăn, vừa đi vừa lén lút quan sát tiểu hồ ly.

Tiểu hồ ly cũng không khiến chúng chờ đợi quá lâu. Chẳng mấy chốc, trong sân đã truyền đến giọng nói hồn nhiên của Tuyết Doanh:

– Hồ Hồ di di, cô mau đến xem này, cha lại nặn Mạt Tử rồi!

Tiểu hồ ly nghe tiếng liền nhanh chóng chạy ra ngoài, tiểu xà rực rỡ, vốn đã rình rập chờ đợi cơ hội này ở một bên, nhanh như chớp chạy về phía bàn ăn, men theo chai bia mà bò lên.

...

Phần sau chương sẽ được bổ sung vào khoảng chín giờ sáng, nếu không thoát ra rồi vào lại, chỉ cần lật qua lật lại là có th�� nhìn thấy bản đầy đủ, ta sẽ không chậm trễ. 【Thấy dấu ngoặc này chứ, thấy được là bản đầy đủ đó.】

Ba ba, ngủ ngon nha.

Mọi bản quyền nội dung biên tập này thuộc về truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free