Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thủ Sơn Thường Ngày: Báo Tuyết Tới Cửa Cầu Đỡ Đẻ - Chương 374: Cứu mạng a, ta quyết muốn dát

– Mẹ, không phải, dì Hồ Hồ và chú Bạch cứ nhìn chằm chằm vào con kìa…

Lão tam giờ đây cao lớn hơn không ít, cũng không còn lỗ mãng như hồi bé. Khả năng nhìn sắc mặt người khác mà nói chuyện của nó tuy vẫn chưa sánh được với mấy người chị em gái, nhưng cũng coi như đã có chút tiến bộ.

Bị mẹ báo coi như "tấm chắn báo thức" đẩy ra chắn phía trước, phơi mình dưới ánh mắt săm soi của gia đình tiểu hồ ly, lão tam ít nhiều cũng thấy ngượng ngùng, bèn lẩm bẩm khẽ nói.

– Bảo mày chắn phía trước thì cứ chắn phía trước đi, đừng có nói nhiều!

Mẹ báo vùi đầu vào phía sau cơ thể con trai mình, cực kỳ bực bội mở miệng cắn một cái không nặng không nhẹ vào đùi lão tam, tiện thể còn vả một móng vuốt lên mông nó.

Lão tam có chút bị đau, nhưng lại không dám phản kháng, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn về phía bạch kim hồ, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả mếu.

Hồ ly không nằm trong danh sách thức ăn của báo tuyết, thông thường mà nói, dù có chạm mặt nhau trong núi thì vẫn có thể bình an vô sự.

Nhưng điều này không có nghĩa là hồ ly không sợ báo tuyết. Thân hình và khí thế của báo tuyết vốn mang theo uy áp trời sinh, đến nỗi hồ ly bình thường chỉ cần cảm nhận được đều sẽ tránh xa.

Bạch kim hồ tự nhiên cũng vậy. Bởi vì trước đó từ chỗ Lục Tiêu biết được mẹ báo vẫn luôn không vừa mắt mình, vốn khí thế đã yếu hơn một bậc nay lại càng bị đè nén thấp hơn, khiến lòng n�� tràn đầy thấp thỏm.

Có nên đi qua chào hỏi không? Có bị ăn đòn không nhỉ?

Bạch kim hồ bản năng vẫn tương đối muốn bỏ chạy, nhưng nghĩ đến nội dung cuộc trò chuyện với Lục Tiêu hôm qua, nó lại cảm thấy những lời mình đã nói trước đó không thể nói suông.

Hôm qua ngay trước mặt Lục Tiêu, nó đã thề son sắt rằng phải chứng minh năng lực của mình cho con báo đó thấy.

Nó cũng thực sự muốn khiến mẹ báo thay đổi chút ấn tượng xấu về mình. Dù sao đây cũng là tỷ muội thân thiết nhất của vợ mình, quan hệ cứ căng thẳng mãi thế này thì không hay.

Thế nên, sau một thoáng do dự, dù vẫn còn rất sợ, nhưng bạch kim hồ vẫn lấy hết dũng khí, chậm rãi tiến về phía chòi hóng mát.

Nhìn thấy hành động của bạch kim hồ, tiểu hồ ly cũng khẽ giật mình. Thế nhưng nó không ngăn cản, mà dựng tai đầy hứng thú, muốn xem rốt cuộc bạch kim hồ định làm gì.

– Chú Bạch.

Thấy bạch kim hồ đến, lão tam ngoan ngoãn gọi một tiếng. Khi còn chưa biết bạch kim hồ trước đó là đang giả ngu, mấy đứa mèo con biết nó là cha ruột của hai đứa Bình B��nh nhỏ, rảnh rỗi không có việc gì đều sẽ đến chơi với nó, quan hệ cũng khá hòa thuận.

– Cái đó…

Bạch kim hồ hơi ngẩng đầu, ánh mắt tìm kiếm nhìn về phía mẹ báo phía sau lão tam.

Mẹ báo vùi đầu vào phía sau cơ thể con trai, trong lòng vốn đã khó chịu lại không biết phải đối mặt với bạch kim hồ thế nào, mong nó tự giác rời đi.

Kết quả quay đầu lại chỉ nghe thấy con trai Đại Tráng ngốc nghếch của mình đang ngoan ngoãn gọi hồ ly, tức giận đến nỗi mở miệng cắn ấp úng một miếng vào mông béo của lão tam, hung hăng lẩm bẩm một tiếng:

– Mau nói ta đi ngủ!

– Chú Bạch, chú muốn tìm mẹ con ạ… Ái!!

Lão tam còn chưa nói hết câu, thì đã cảm thấy một cơn đau nhói điếng người ập đến từ mông, đau đến nỗi nó không kìm được kêu *ái* lên một tiếng.

Nó không hiểu tại sao mẹ lại không muốn nói chuyện với chú Bạch, nhưng cơn đau truyền đến từ mông vẫn khiến nó thành thật làm theo lời mẹ báo, tủi thân mở miệng:

– Cái đó… chú Bạch, mẹ con bảo mẹ con ngủ rồi, không tiếp khách…

Năm đứa mèo con còn lại đang xem kịch hóng chuyện đồng loạt vùi đầu xuống, khó nhọc nén cười run rẩy cả người.

Xong rồi, tam ca/tam đệ lại sắp bị cắn nữa rồi.

Quả nhiên, lời vừa dứt, lão tam lại lần nữa cảm nhận được một cơn đau nhói ở bên mông còn lại. Thậm chí còn cảm nhận được chút da lông bị giật xuống.

– Không phải! Mẹ! Con không phải làm theo lời mẹ dạy sao! Sao mẹ còn cắn con nữa chứ!

Thực sự không chịu nổi, lão tam nhảy dựng lên, tủi thân lẩm bẩm với mẹ báo.

Mẹ báo: …Cái đồ ngốc này!

Nếu không phải hai cô con gái còn bé quá không che được, thì có đến lượt mày đâu!

Vật che chắn duy nhất cũng đã nhảy đi mất, mẹ báo không còn cách nào, chỉ đành gắng gượng đứng dậy, liếc trộm bạch kim hồ đầy chột dạ, thấp giọng hỏi:

– Có chuyện gì?

Mẹ báo cực kỳ chột dạ, muốn cố tình tỏ ra lạnh lùng để che giấu sự ngượng ngùng của mình.

Nhưng trong mắt bạch kim hồ, vẻ mặt ấy lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

À, nó quả nhiên không thích ta.

Nghĩ là nghĩ vậy, nhưng bạch kim hồ vẫn lấy hết dũng khí, mạnh dạn mở lời:

– Ta… ta biết nàng không thích ta, nhưng nàng yên tâm, ta sẽ cố gắng nuôi Hồ Hồ và các con cho chúng no bụng. Còn nếu nàng… nếu nàng cần, ta cũng sẽ cố gắng hết sức để cung phụng nàng.

Trên gương mặt băng sơn của mẹ báo ẩn hiện những vết rạn nứt.

Không phải, hả? Ngươi cung phụng ta ư?

Ngươi có muốn nghe lại xem mình đang nói cái gì vớ vẩn không vậy??

Một bên mẹ báo còn đang cố gắng giữ vững hình tượng vì thể diện, bên kia tiểu hồ ly đã không nhịn được bật cười.

Nó làm sao cũng không ngờ, bạch kim hồ đi tìm Khuê Khuê lại muốn nói những lời này.

Một con hồ ly tinh ranh như vậy, sao lại có thể nói ra những lời ngốc nghếch đến thế?

Nghe được tiếng cười trong trẻo của tiểu hồ ly, bạch kim hồ cũng ngẩn người, phản ứng đầu tiên là tự hỏi mình có nói sai điều gì không.

Nó rất muốn hỏi thẳng, nhưng quay đầu nhìn thấy tiểu hồ ly cười lăn lộn trên đất, khóe miệng nó cũng bất giác nhếch lên.

Nàng cười thật vui vẻ.

Nàng đã rất lâu rồi không cười như vậy trước mặt mình.

Mặc dù không biết mình đã nói chuyện gì buồn cười, nhưng chỉ cần khiến nàng cười vui như vậy, cũng đã rất tốt rồi.

– Cái đó… vậy ta đi săn mồi đây, nàng đợi ta nhé.

Lời này vừa là nói với tiểu hồ ly, cũng là nói với mẹ báo.

Dứt lời, bạch kim hồ liền như một làn khói lao nhanh ra ngoài, chỉ mấy hơi thở đã không còn thấy bóng.

Mắt thấy phương hướng bạch kim hồ biến mất, mẹ báo cảm thấy tâm trạng vốn đã bực bội giờ đây như đổ thêm dầu vào lửa.

Không phải, bộ ngươi nghĩ ta thiếu thốn đến mức cần ngươi cung phụng hả??

Một bên khác tiểu hồ ly vẫn còn khúc khích cười, mẹ báo thực sự không nhịn được, trực tiếp nhảy tới, nhẹ nhàng cắn vào gáy tiểu hồ ly, rồi ngậm lấy nó tung lên tung xuống vài lần không nặng không nhẹ:

– Cái lão công này của nàng thật sự là đầu óc có vấn đề! Hắn không phải giả vờ đấy chứ!!

Mặc dù tức hổn hển, nhưng mẹ báo dù sao cũng nhớ tiểu hồ ly từng bị thương và phẫu thuật, nên chỉ tung hai lần liền thả xuống.

Tức thì tức, nó không muốn làm tiểu hồ ly bị thương. Nhất là trước đó vì chuyện bạch kim hồ đã từng làm tiểu hồ ly tổn thương một lần, mặc dù tiểu hồ ly chưa từng nhắc qua, nhưng điều này vẫn luôn là một nút thắt trong lòng mẹ báo.

– Làm gì mà tức giận như vậy? Nó ngốc, nàng cũng chấp nhặt làm gì?

Bị thả xuống, tiểu hồ ly cũng không tức giận, run run bộ lông, đứng thẳng người, tiến đến bên cạnh mẹ báo dịu dàng liếm lên gương mặt đang cau có của nó.

Một bên tiểu Bình Bình đỏ cũng dán vào, học theo dáng vẻ của tiểu hồ ly mở miệng nhỏ cắn cắn bắp chân mẹ báo:

– Dì ơi, dì thơm thơm.

– …Vậy thì thơm một chút.

Mẹ báo cúi đầu xuống, vuốt ve vài lần lên đỉnh đầu tiểu Bình Bình đỏ.

Gần đây, trong khoảng thời gian làm "người giám hộ" cho lũ mèo con và ở chung với chúng mỗi ngày, mẹ báo cũng không còn mâu thuẫn với sự tồn tại của các con non như trước nữa.

Khi chúng dựa vào làm nũng, nó cũng sẽ không khó chịu mà nghiêm mặt đáp lại chúng.

– Không chấp nhặt… Nàng nghe xem nó nói cái gì vớ vẩn chứ, ta cần nó nuôi sao?

– Ta cũng không nghĩ nó có thể như vậy… Chắc là Ân công đã nói gì đó với nó, cho nên nó vừa muốn dỗ dành ta, vừa muốn lấy lòng nàng chăng.

Tiểu hồ ly rốt cuộc cũng là người linh hoạt nhất trong nhà, thấy kiểu hành động này của bạch kim hồ, liền đoán ngay Lục Tiêu đã bày mưu tính kế cho nó.

Thế nhưng đối với nó mà nói, trong lòng đã sớm không còn tức giận nhiều đến vậy, Lục Tiêu dạy bạch kim hồ tạo ra bậc thang này, đúng là gãi đúng chỗ ngứa.

Tiểu hồ ly mừng còn không kịp, làm sao có thể vạch trần bạch kim hồ.

– Ân công?

Mẹ báo trừng mắt nhìn.

Trước đó trở về quá sớm, ước chừng lúc ấy Lục Tiêu hẳn là còn chưa dậy, cũng không muốn về đánh thức nó, lúc này mới chọn ở bên ngoài chòi hóng mát đợi một lát, tiện thể hóng chuyện, xem mấy ngày nay mình không ở nhà thì có chuyện gì lạ xảy ra không.

Vừa nãy bị màn kịch này của bạch kim hồ làm cho tức đến ong đầu, giờ mới hậu tri hậu giác nhớ ra, đã bạch kim hồ được thả ra, vậy Lục Tiêu hẳn là cũng đã dậy rồi.

Phiền muộn quá, đi tìm Ân công dán dán vậy.

– Vậy ta đi về trước đây.

Mẹ báo nghĩ nghĩ, cái đuôi dài mềm mại khẽ vẫy hai lần.

– Đi đi, nàng nhiều ngày không về, Ân công khẳng định cũng nhớ nàng lắm.

Tiểu hồ ly cười tủm tỉm tai khẽ run, mắt thấy bóng dáng mẹ báo biến mất trong sân viện, lúc này mới một lần nữa đứng dậy, mang theo bên cạnh tiểu Bình Bình đỏ cùng ra ngoài săn mồi.

Lão công ngốc nghếch nhà mình thì đã được dạy dỗ rồi, nhưng vấn đề của Khuê Khuê và tên đàn ông bạc bẽo kia, cũng không dễ giải quyết như vậy.

Ân công chắc sẽ đau đầu lắm đây.

Mẹ báo và tiểu hồ ly đều đi rồi, mấy đứa mèo con cũng nhao nhao bò dậy tản đi, chuẩn bị bắt đầu kế hoạch săn mồi trong ngày.

Chỉ Tuyết Doanh vẫn nằm im tại chỗ.

– Sao không đi bắt thức ăn? Không đói bụng sao, hay là Trảo Trảo đau chân?

Lão đại với động tác luôn chậm hơn một chút cũng di chuyển chậm rãi, mấy đứa em đã đi khuất bóng, nó mới vừa vươn vai chuẩn bị khởi hành, nhưng thấy Tuyết Doanh nằm bất động ở đó, hơi kỳ lạ hỏi.

– Trảo Trảo khỏe mà, con muốn đợi một chút cha nuôi về, có việc muốn hỏi cha nuôi ạ, chị đi trước đi ạ.

Giọng Tuyết Doanh vừa mềm vừa ngọt ngào.

– Ồ, vậy thì tốt, vậy chị đi trước nhé.

Tuyết Doanh từ trước đến nay là đứa thông minh nhất trong mấy đứa em, cũng có suy nghĩ riêng của mình, lão đại không nghi ngờ gì, gật gật đầu rồi tự mình xuất phát.

Đợi đến khi bóng dáng chị cả hoàn toàn biến mất, Tuyết Doanh lúc này mới chuyển ánh mắt về phía bạch lang đang nằm phục trước căn phòng nhỏ bên cạnh, nóng ruột đến nỗi đôi chân nhỏ cào loạn xạ trên đất.

Này nha, cha nuôi sao vẫn chưa đi vậy!

***

Một bên khác, sau khi thả bạch kim hồ ra, Lục Tiêu rửa mặt xong, vừa bưng phần thức ăn chuẩn bị cho hai chị em tiểu xà hôm nay lên lầu.

Sau khi ghi chép xong khẩu phần ăn hằng ngày của hai chú rắn nhỏ, Lục Tiêu cũng tiến hành nâng cấp hộp quan sát thường dùng của chúng.

Từ hai chiếc hộp quan sát cỡ nhỏ, nâng cấp thành một chiếc rương quan sát cỡ lớn. Có đủ chỗ để đặt thức ăn cho chúng tùy ý tìm kiếm sau khi tiêu hóa xong, cũng có thể đặt nhiều nhánh cây để leo trèo, giúp chúng không bị nhàm chán khi không ra ngoài được.

Thế nhưng, Lục Tiêu còn chưa kịp ném thức ăn buổi sáng cho chúng thì cánh cửa phòng ngủ phía sau đã kẽo kẹt vang lên.

“Hải Ninh? Sáng nay hay là cậu nấu cơm đi, lát nữa tôi còn muốn sang nhà kính bên kia xem một chút.”

Tưởng là Biên Hải Ninh đến hỏi bữa sáng ăn gì, Lục Tiêu không quay đầu lại, nói một câu.

Nửa ngày không nghe thấy đáp lại, Lục Tiêu còn có chút bực bội, kết quả vừa quay đầu lại thì vừa vặn nhìn thấy mẹ báo chân trước đã chống lên khung cửa, chuẩn bị nhảy vào.

“Về rồi sao? Mấy ngày rồi không gặp ngươi.”

Lục Tiêu cười tươi roi rói.

Mẹ báo nguyên bản trong lòng rất phiền muộn, nhưng nhìn thấy nụ cười của Lục Tiêu, cảm giác phiền muộn trong lòng dường như cũng tan biến đi một chút.

– Ừ, về phá nát ga trải giường của ngươi đây.

Biết Lục Tiêu thích sạch sẽ, mẹ báo nhảy lên giường, như khiêu khích, đặt đôi móng vuốt đen sì của mình lên ga trải giường, dùng sức cọ xát vài lần.

“Ngươi cứ phá nát đi, đâu phải không giặt được đâu, trước khi ngủ thay cái khác là được mà.”

Mẹ báo mặc dù là loài mãnh thú ăn thịt “hung mãnh nhất” và có hình thể lớn nhất trong toàn bộ cứ điểm, nhưng trên thực tế tính tình, đối với suy nghĩ và hành vi còn lâu mới được trưởng thành như bạch lang và tiểu hồ ly, hệt như một đứa trẻ con vậy.

Lục Tiêu liếc mắt một cái liền nhận ra nó đang hờn dỗi.

Ném thức ăn cho hai chị em tiểu xà xong, Lục Tiêu thò đầu ra ngoài nhìn thoáng qua sân, trống rỗng.

Không mang con mồi về, lại đi ra ngoài mấy ngày…

“Ngươi là ra ngoài tìm cái gì?”

Lục Tiêu mở ngăn kéo lấy ra chiếc lược chải lông, vỗ vỗ thành giường, rồi ngồi xuống phía bên kia, ra hiệu mẹ báo lại gần để chải lông cho nó, vừa cười vừa hỏi.

!!

Đôi mắt to tròn màu xám khói bỗng nhiên mở căng ra, mẹ báo quay đầu lại, với vẻ mặt như thấy quỷ nhìn Lục Tiêu:

– Sao ngươi biết!

“Vì ta biết đoán mà.”

Lục Tiêu cười càng vui vẻ hơn, tay vẫn không ngừng chải lông trên thân mẹ báo, vừa chải vừa hỏi:

“Ngươi là đi tìm cái kẻ đã vứt bỏ ngươi không chút đoái hoài, cái tên ‘đàn ông bạc bẽo’ đó à?”

– …Cũng đúng, ngươi lợi hại như vậy, đoán ra cũng chẳng có gì lạ… Thấy con bạch hồ ly kia ta không vui, ta muốn tìm tên đáng ghét đó đánh cho hắn một trận hả giận.

Mẹ báo run run cái đuôi, một lần nữa nằm xuống, giọng buồn rầu.

“Thế nên, nhìn biểu tình này của ngươi, là không tìm được?”

– Tìm được một điểm vết tích, nhưng không tìm thấy hắn.

Vừa nhắc đến chuyện này, mẹ báo càng thêm khó chịu:

– Ta tìm theo dấu vết mãi cho đến cái chỗ mà ngươi từng đi qua, tìm được một nơi hắn đã từng ghé. Mùi tuy rất nhạt, nhưng vẫn có thể nhận ra là mùi của hắn. Mà này, chỗ đó cách nơi ngươi từng đến không xa, ta còn ngửi thấy mùi của ngươi nữa.

Cái này…

Lục Tiêu lập tức nghĩ tới cái hang động từng phát hiện trước đây.

Ban đầu còn định hỏi mẹ báo đó có phải là điểm dừng chân của nó khi đến khu trung tâm không, nào ngờ chính nó đã kể ra trước rồi.

Cái hang động kia không phải nó đã ở, mà là cha ruột của mấy đứa báo tuyết nhỏ đã ở.

Nhưng nhìn theo hướng này, mọi chuyện lại trở nên quái dị hơn.

Lần này tiến vào khu trung tâm, chờ đợi bên hồ hơn nửa tháng, cả Lục Tiêu và mọi người đều không phát hiện tung tích của bất kỳ động vật cỡ lớn nào trong phạm vi khu trung tâm, ngay cả động vật cỡ nhỏ bình thường cũng hiếm khi xuất hiện.

Thế nhưng, cái hang động này lại xác nhận một cách rõ ràng rằng đã từng có một loài mãnh thú ăn thịt cỡ lớn như báo tuyết trú ngụ ở đây.

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra…?

Một bí ẩn được giải đáp, nhưng lại càng nhiều bí ẩn khác trỗi dậy.

Thế nhưng chuyện này mẹ báo khả năng cao cũng không biết, nếu không nó đã không phải đuổi theo mãi đến tận khu trung tâm như vậy.

“Không tìm được trước hết thì không tìm nữa nhé, ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày thật tốt một chút? Ta làm cho ngươi đồ ăn ngon.”

Lục Tiêu đưa tay vỗ vỗ cái đầu to xù lông của mẹ báo, cười nói như dỗ một đứa trẻ.

– Vậy ta muốn ăn món thịt hầm đậu mà ngươi làm trước đó.

“Được thôi, ta đi làm ngay cho ngươi đây, ngươi ngủ một giấc đi nhé, tỉnh dậy là có ăn.”

– …Hừ.

Mặc dù thoạt nhìn vẫn không vui vẻ lắm, nhưng rõ ràng trong mắt mẹ báo có một chút ý cười.

Dỗ dành xong mẹ báo với tính khí trẻ con, Lục Tiêu đi xuống lầu đem nguyên liệu đậu nành hầm thịt heo đã rã đông, chuẩn bị sẵn sàng, rồi chuyển hướng sang nhà kính, định đi tưới nước cho lão cữu cằn nhằn, tiện thể xem Quyết Diệp và kén bướm thế nào.

Cầm b��nh phun, Lục Tiêu đắc ý đẩy cửa vào nhà, tâm trạng vui vẻ vừa đi vừa hát khẽ, thế nhưng vừa liếc mắt đã thấy, cách lão cữu cằn nhằn không xa, cây Quyết Diệp vốn đang xanh tốt lại héo rũ mềm oặt, mặt lá trở nên vàng úa, nhăn nheo, trông như sắp chết đến nơi.

“A!!!”

Một tiếng kêu chói tai bỗng vang lên.

Quyết của ta! Quyết của ta chết mất rồi!

Toàn bộ nội dung bản thảo này đều thuộc bản quyền của truyen.free, xin đừng quên nguồn nhé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free