Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thủ Sơn Thường Ngày: Báo Tuyết Tới Cửa Cầu Đỡ Đẻ - Chương 503: Châu Châu quyết tâm

Trọc rồi?

Cái gì trọc rồi?

Còn đang say sưa tận hưởng giây phút thân mật bên cạnh tỷ tỷ, lão Tam mãi một lúc sau mới kịp hiểu ra Châu Châu nói là cái gì.

– Ta chỗ nào trọc rồi??

Vốn dĩ mấy ngày nay đã rất nhạy cảm với chuyện rụng lông, lão Tam từ trong lòng Châu Châu thoắt cái bật dậy, vội vã cuống cuồng quay đầu nhìn xuống cơ thể mình.

– Tỷ tỷ, tỷ tỷ, trọc, chính là không có mao mao sao?

Thấy lão Tam vừa khẩn trương vừa vội vàng, Châu Châu muốn trấn an nó, thế nhưng nhỏ cá ướp muối lúc này lại mon men đến góp vui, còn ôm chặt lấy chân Châu Châu, với vẻ mặt như muốn nói “nếu không giải thích rõ thì đừng hòng thoát”.

Đứa trẻ này rõ ràng đầu óc không được nhanh nhạy cho lắm, nhưng câu hỏi lại rất đâm tâm.

Không còn cách nào, Châu Châu chỉ có thể khẽ gật đầu:

– Phải, trọc có nghĩa là không còn mao mao.

– Úc, báo báo, báo báo trọc!

Nhỏ cá ướp muối buông lỏng móng vuốt đang ôm bắp đùi Châu Châu, tiến đến bên cạnh lão Tam, rồi ùm một tiếng đặt mông ngồi xuống, dùng móng vuốt cào nhẹ hai cái vào chỗ lông ở gáy lão Tam – nơi mà lông đã gần như rụng trụi.

– Chỗ này, chỗ này trọc!

Lực tay của nhỏ cá ướp muối không hề nhỏ, tuy không đến mức làm lão Tam đau, nhưng cũng khiến những sợi lông vốn đã ‘lung lay sắp đổ’ rơi rụng dễ dàng.

Theo động tác của nó, lông tơ trên người lão Tam bay lên giống như tuyết rơi, rồi lại lả tả rụng xuống đất.

– Úc! Hiện tại chỗ này cũng trọc, còn có chỗ này, chỗ này...

Hoàn toàn không ý thức được việc rụng lông là chuyện đáng sợ, nhỏ cá ướp muối liên tục vồ lấy những sợi lông bay ra từ người lão Tam, chơi đến quên cả trời đất.

Lão Tam dù bình thường khá vô tư nhưng cũng rất để ý đến vẻ ngoài của mình, dù sao nó cũng là một con tiểu báo báo mà.

Vốn dĩ không thấy được những mảng trụi lông phía sau lưng nên đang sốt ruột, kết quả vừa quay đầu lại thì thấy lông mình bay đầy trời, khiến lão Tam vừa tức vừa tủi thân, "hừ" một tiếng, gục rạp xuống đất, ôm chặt lấy đầu, thút thít khóc.

Châu Châu vốn dĩ còn chưa kịp trấn an lão Tam, thấy nó tủi thân đến khóc lóc thảm thiết, Châu Châu xót xa vô cùng, vội vàng giáng một cái vào mông nhỏ cá ướp muối:

– Mấy cái móng vuốt của ngươi không thể nào chịu yên một lát sao? Lông của người ta có gì vui, sao ngươi không tự chơi lông của mình đi?

– Thế nhưng mà, thế nhưng mà lông của con, không rụng mà...

Nhỏ cá ướp muối cúi đầu xuống, dùng móng vuốt to lớn cào mấy lần lên người mình nhưng chẳng rụng được mấy cọng lông.

Lời nói vô tư của đứa trẻ, nghe vào tai lão Tam lại càng đâm tâm.

Sao lại chỉ có mình con rụng lông, rơi đầy đất đều là, còn rụng trụi nữa chứ!

Nó khóc đến lớn tiếng hơn.

– Rụng lông cũng không có gì lớn, rồi sẽ mọc lại thôi, đừng khóc, đừng khóc...

Châu Châu vội ôm lão Tam vào lòng dỗ dành. Chưa dỗ được mấy câu, lại quay đầu nhìn thấy nhỏ cá ướp muối đang cúi đầu gặm, rồi giật những sợi lông trên bụng mình để chơi đùa, không khỏi bó tay toàn tập.

Cứu mạng, hai đứa bé cùng một lúc làm loạn thế này sao mà trông nổi chứ!

– Mẹ cũng bảo lông của con rụng rồi sẽ mọc lại, mà còn mọc dày và đẹp hơn... Nhưng sao lại phải trọc lốc trước đã chứ!

Lão Tam tủi thân vô cùng:

– Tỷ tỷ và các em đều không rụng, chỉ có con rụng...

– Trưởng thành chính là sẽ rụng lông mà, tỷ tỷ cũng từng rụng như thế.

Châu Châu cố gắng hết sức để giọng nói khàn khàn của mình nghe không quá đáng sợ, nhẹ giọng dỗ dành lão Tam:

– Con phát triển nhanh hơn cả tỷ tỷ và các em, nên việc rụng lông sớm cũng là bình thường thôi. Hồi nhỏ tỷ tỷ cũng từng rụng lông như thế, vốn dĩ là như vậy cả.

Châu Châu đưa tay vỗ vỗ nhỏ cá ướp muối, đứa đang được dùng làm mẫu vật minh họa:

– Lông xù như thế này, rụng đi rồi lông mới mọc ra sẽ dày dặn và đẹp đẽ như bây giờ, đừng sợ.

– Thật sao? Khi đó tỷ tỷ cũng vậy sao? Lông cũng rụng từng mảng, trơ trụi như của con bây giờ ư?

Nghe được Châu Châu dùng chính mình làm ví dụ, lão Tam hơi nới lỏng móng vuốt to lớn đang bụm mặt, tủi thân hỏi nhỏ.

– Ừm... Hồi đó tỷ tỷ còn nhỏ quá, không nhớ rõ lắm, nhưng đúng là cũng rụng rất nhiều lông, con đừng sợ nhé.

Chuyện thay lông của mình lúc nhỏ, Châu Châu thực ra nhớ rất rõ. Lông của nó không rụng từng mảng trơ trụi như lão Tam bây giờ, mà là rụng một lớp rồi mọc một lớp mới, dần dần trở nên dày đặc hơn.

Nhìn lão Tam trong bộ dạng này, Châu Châu thực sự không đành lòng nói thật để khiến lão Tam càng thêm bất an. Nhưng cũng không muốn nói dối, nên đành bảo mình không nhớ rõ.

Nhưng... nó quả thật có thể cảm nhận được rằng việc lão Tam rụng lông có vẻ không bình thường.

– Vậy, vậy được rồi ạ...

Châu Châu tỷ tỷ đã nói vậy, lão Tam bớt lo lắng phần nào, không còn khóc rống nữa, yên lặng nằm xuống trong lòng Châu Châu.

Chỉ là nằm yên chưa được bao lâu thì lại khẽ cựa quậy rồi đứng dậy, thỉnh thoảng muốn cào mấy lần.

– Trên người con ngứa lắm sao?

– Vâng, mẹ bảo khi thay lông thì người sẽ rất ngứa ạ.

– Vậy để tỷ tỷ gãi giúp con nhé.

Khi lão Tam gãi, không ít lông tơ rơi rụng. Châu Châu hiếm khi không cảm thấy ghét bỏ, ngược lại rất kiên nhẫn dùng móng vuốt nhẹ nhàng phẩy qua phẩy lại trên người nó, giúp lão Tam gãi những chỗ không tiện với tới.

Gãi một hồi, Châu Châu phát hiện một điểm dị thường.

Tại những chỗ “bị rụng lông” của lão Tam, dưới lớp lông tơ mỏng manh còn sót lại, sát với làn da, có thể thấy rõ những mảng da thịt trắng nõn, nhưng giờ đây lại mọc lên từng vệt ban không đều, lúc đậm lúc nhạt, hình thù bất quy tắc như những cánh hoa.

Theo động tác gãi của nó, những vảy da nhỏ li ti bong ra không ngừng.

Châu Châu giật mình, tim đập thình thịch.

Châu Châu từng gặp thứ tương tự mọc trên người lão Tam trước đây.

Trước kia, khi chưa về nhà, nó cùng Tiểu Hải từng bị nhốt vào những môi trường mô phỏng khác nhau để thử nghiệm.

Trong đó có một căn phòng thử nghiệm vô cùng ẩm ướt và nóng bức.

Sau một thời gian sống ở đó, cả nó và Tiểu Hải đều nổi những nốt sởi màu đỏ ngứa ngáy, lông dày cũng rụng từng mảng không ít.

Giống hệt tình trạng của lão Tam bây giờ... Vô cùng giống.

Rất ngứa, lông sẽ rụng trụi lủi, nếu dùng sức gãi sẽ làm da bị trầy xước, sau đó chảy ra nước vàng nhạt rồi kết thành từng mảng cứng.

Rất khổ sở, mà lại phải mất rất rất nhiều thời gian mới có thể khỏi.

Nhưng sao trên người nó lại mọc ra thứ này? Ở đây không nóng, mà cũng chẳng ẩm ướt mà.

Nghĩ đến kinh nghiệm của mình, Châu Châu bản năng vô thức cho rằng Lục Tiêu đã làm gì đó với lão Tam.

Nhưng ý nghĩ đó vừa chợt lóe lên, Châu Châu liền lắc đầu quầy quậy, quẳng phăng những suy nghĩ đó ra khỏi đầu.

Hẳn không phải vậy, hắn hẳn là sẽ không làm ra chuyện như thế.

Béo Bảo Bảo đã nói rất nhiều lần rồi, hắn là một con người rất tốt, một người cha rất tốt.

Hẳn chỉ là ngoài ý muốn... ngoài ý muốn thôi.

– Tỷ tỷ, sao tỷ tỷ không gãi nữa? Trên người con vẫn còn hơi ngứa...

Lão Tam đang dụi vào lòng Châu Châu không hề biết sự bối rối của nó lúc này, vẫn ngoe nguẩy đuôi nũng nịu, như muốn Châu Châu gãi tiếp cho đỡ ngứa.

– Được rồi, để tỷ tỷ gãi cho con.

Châu Châu lấy lại bình tĩnh, tiếp tục gãi cho lão Tam, chỉ là lực ở móng vuốt nhẹ hơn trước đó một chút.

– Bảo Bảo, tỷ tỷ có thể hỏi con mấy câu không?

Một bên gãi cho lão Tam, Châu Châu một bên cố gắng để giọng điệu của mình nghe nhẹ nhõm và bình thường nhất có thể, rồi mở miệng hỏi.

– Được chứ, tỷ tỷ, tỷ tỷ cứ hỏi ạ.

– Cái nhân loại Lục Tiêu đó... ý tỷ tỷ là cha con ấy, hắn có làm gì con không?

– Làm gì con là sao ạ? Con không hiểu lắm.

Lão Tam hơi nghi hoặc xoay người lại, nhìn về phía Châu Châu.

– Cũng như là... có để con ở chỗ nào rất nóng, rất ẩm ướt không?

– Đương nhiên là không rồi ạ, con bình thường đều ở cùng với tỷ tỷ và các em mà. Cha bảo chúng con lớn rồi, phải học cách thích nghi với môi trường bên ngoài, thường ngày không cho chúng con ngủ trong nhà... Nhưng nếu con muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể về nhà chơi. Nói tóm lại, cha không hề hạn chế chúng con đâu.

Nói xong, đôi mắt lão Tam lấp lánh nhìn về phía Châu Châu:

– Tỷ tỷ, sao tỷ tỷ đột nhiên hỏi về cha vậy, có phải tỷ tỷ cũng bắt đầu thích hắn rồi không?

– Thích thì... cũng không hẳn là đến mức đó, chỉ là tò mò một chút thôi.

Châu Châu cúi đầu xuống, hình ảnh Lục Tiêu hiện lên trong tâm trí nó.

Dưới ánh trăng mờ ảo, người đàn ông trẻ tuổi đưa tay khoác lên móng vuốt của nó, biểu lộ kiên định. Ngươi có thể đối với ta như vậy.

– Nhưng mà... Bắt đầu thích? Con biết tỷ tỷ không thích hắn ư? Con không ngại sao?

Trầm mặc một lát, Châu Châu lại ngẩng đầu, nhìn về phía lão Tam hỏi.

– Ừm...

Lão Tam nghĩ nghĩ:

– Nếu nhất định phải nói, thì vẫn có một chút để ý ạ. Bởi vì con rất thích cha, cũng thích tỷ tỷ, cho nên tất nhiên cũng muốn tỷ tỷ có thể thích cha.

Quả nhiên là như vậy.

Châu Châu yên lặng thở dài trong lòng, đang định nói với lão Tam rằng nếu nó mong muốn, mình sẽ thử chấp nhận.

Nhưng không đợi nó mở miệng, lão Tam liền nói tiếp:

– Nhưng mà, tỷ tỷ, tỷ tỷ cũng có thể lựa chọn không thích mà.

Vẻ mặt lão Tam rất chân thành, nhìn chằm chằm Châu Châu, từng chữ từng câu hỏi:

– Tỷ tỷ từng bị những nhân loại khác đối xử không tốt, đúng không ạ?

– Con biết ư?

Châu Châu sững sờ.

– Cũng không hẳn là biết... Lúc cha cùng các bằng hữu của hắn nhắc đến, Nhị Tỷ có nghe lén được... Con nghe loáng thoáng từ Nhị Tỷ một chút ạ.

– Tỷ tỷ, những nhân loại khác đối xử không tốt với tỷ tỷ, tỷ tỷ có thể không thích nhân loại mà, không cần ép buộc bản thân phải thích cha, cũng không cần vì con mà thích. Tỷ tỷ có thể chỉ thích mình con thôi.

Lão Tam há miệng khẽ gặm gặm bộ lông mềm mại trên ngực Châu Châu:

– Dù là cha hay là con, đều mong tỷ tỷ ở đây có thể sống vui vẻ, điều đó mới là quan trọng nhất. Nếu cha khiến tỷ tỷ cảm thấy không vui, thì tỷ tỷ không cần thích hắn cũng chẳng sao cả.

Châu Châu nhìn chằm chằm lão Tam đang nằm trong lòng mình thật lâu.

Đôi mắt màu xám tro nhạt ấy trong veo, thuần khiết, không hề vướng một chút tư lợi nào, chỉ tràn đầy sự chân thành.

– Con thật sự nghĩ như vậy sao?

– Con thật sự nghĩ như vậy ạ.

...

Lại trầm mặc thêm một lát, Châu Châu đột nhiên bật cười.

Giọng cười của nó, vốn bị thuốc câm làm cho khàn đục, không hề dễ nghe chút nào, thậm chí chợt nghe còn có phần đáng sợ.

Nhưng lão Tam và nhỏ cá ướp muối ở bên cạnh lại đồng thời mở to hai mắt nhìn.

– Tỷ tỷ, tỷ tỷ đang cười...

Nhỏ cá ướp muối, vốn đang chơi một mình hơn nửa ngày, nghe thấy tiếng cười liền bu đến, mạnh mẽ cọ vào Châu Châu:

– Tỷ tỷ, tỷ tỷ cười vui vẻ quá! Tỷ tỷ thích Báo Báo, thì cũng thích con một chút nha...

– Nếu con không lăn lóc lấm lem bùn đất thì tỷ tỷ cũng sẽ thích con thôi.

Châu Châu cười một hồi lâu mới dừng lại, vỗ vỗ lưng nhỏ cá ướp muối nói.

– Con sạch sẽ mà! Con tắm rồi! Tỷ tỷ thích con đi!

Nhỏ cá ướp muối đứng lên, dang tay về phía Châu Châu, khoe cái bụng trắng tinh của mình – hôm qua mới tắm ở đầm nước, sạch sẽ vô cùng.

Châu Châu không đáp lời, chỉ dùng móng vuốt ôm nhỏ cá ướp muối về bên cạnh mình, sau đó lại nhìn về phía lão Tam:

– Có dọa con không? Giọng của tỷ tỷ...

– Không có không có! Con thích tỷ tỷ cười với con!

Lão Tam cười hì hì, cuộn mình thành một cục báo tròn:

– Tỷ tỷ sau này cũng phải thường xuyên cười với con nha!

– .... Được.

Mặc dù không còn cười thành tiếng nữa, nhưng trong mắt Châu Châu không còn sự sắc bén đề phòng thường ngày nữa, thay vào đó là ý cười hiếm thấy và ôn hòa.

– Tỷ tỷ, còn con nữa, cũng cười với con nha...

Nhỏ cá ướp muối cũng ở bên cạnh khoa tay múa chân.

– Vậy con phải ăn cơm ngoan, ngủ thật ngon, và không lăn lóc làm bẩn người nhé.

Một bên tiếp tục gãi ngứa cho lão Tam, Châu Châu một bên dặn dò nhỏ cá ướp muối.

– Tỷ tỷ, tỷ tỷ dùng thêm chút sức nữa đi ạ.

Cảm thấy lực của Châu Châu quá nhẹ, lão Tam có chút bất mãn kêu la.

– Không thể dùng sức, lúc thay lông mà gãi quá mạnh thì lông mới sẽ không mọc ra được, sẽ cứ thế mà trọc hoài đó.

Sau khoảng thời gian vui vẻ ngắn ngủi, Châu Châu lại đặt sự chú ý vào những vệt ban trên người lão Tam.

Nó rất rõ ràng nhớ rằng lúc ấy thứ tương tự trên người mình cũng rất ngứa, nếu cứ gãi đi gãi lại, gãi rách da rồi sẽ rất khó lành, hơn nữa còn rất đau.

Không muốn lão Tam phải sợ hãi hay chịu khổ như thế, Châu Châu chỉ có thể dọa nó một chút như vậy.

Nhưng phương pháp hù dọa này hiển nhiên rất hữu hiệu. Lão Tam nghe xong việc lông có thể sẽ không mọc ra được, lập tức ngoan ngoãn rút lại móng vuốt đang rục rịch muốn cào:

– Con không gãi nữa! Con cam đoan không gãi lung tung đâu!

– Ngoan.

Châu Châu hài lòng vỗ vỗ lão Tam, trong lòng lại tính toán.

Những thứ này mọc trên người lão Tam rất chậm lành, còn có thể càng ngày càng lớn, càng ngày càng nhiều. Cứ để vậy thì chắc chắn không được rồi.

Nhắc đến... Lần trước nhỏ cá ướp muối bị bệnh, nhân loại kia cho uống thuốc mấy ngày liền nhảy nhót tưng bừng.

Bảo Bảo đang mọc cái này trên người, có khi nào cũng có thể nhờ hắn giúp cho uống chút thuốc không...

Đối với việc nhờ vả nhân loại, Châu Châu trong lòng thực ra vẫn rất mâu thuẫn.

Nhưng nó lại không nỡ nhìn lão Tam chịu khổ.

Nhìn chằm chằm những mảng ban lớn trên người lão Tam, do dự rất lâu, Châu Châu cuối cùng hạ quyết tâm.

Lần sau, lần sau nhân loại kia lại đến, sẽ nhờ hắn cho Bảo Bảo uống thuốc.

Cho uống thuốc, biết đâu lại khỏi ngay.

Ăn cơm trưa xong, Lục Tiêu cùng Biên Hải Ninh liền cùng nhau đi thu dọn một mớ hỗn độn trong và ngoài sân – cơm tất niên ăn xong, cũng chẳng thể trông cậy vào mấy đứa nhóc tự dọn dẹp được.

Sau giờ ngọ, ánh nắng ấm áp. Những lão già đang nằm tổ cạnh cửa sổ vừa nghe Lục Tiêu cùng mấy người dọn dẹp quét tước bên ngoài, vừa trò chuyện:

– Lão Cẩu Nước Tiểu à, ông đừng nói, đôi khi ta thật sự ghen tị với những sinh linh bé nhỏ chân to này, muốn ra là ra ngoài ngay... Ta cũng muốn ra ngoài vung vãi chút đồ ngon cho đứa cháu trai lớn của ta. Hắn đúng là một người tốt mà.

– Ông chỉ cần bồi dưỡng thêm cho hắn là hắn đã vui vẻ cả ngày rồi.

Lão Nấm hừ một tiếng.

– Là vậy thôi, ta cũng chỉ có thể bồi dưỡng thêm cho hắn... May mà ta đã sớm chuẩn bị!

Lão Cữu cười hắc hắc.

– Ông thật sự cho ư?

Lão Nấm vốn dĩ chỉ trêu chọc thuận miệng, nghe lời lão Cữu lại đâm ra ngây người.

– Cho chứ, lúc đầu đổi cho ngươi nhiều Già La như vậy, ta chẳng phải cũng đã chuẩn bị bồi dưỡng thêm cho hắn sao. Hắn không muốn, ta không thể thật sự không chu đáo mà không cho hắn được chứ.

Bản văn này, với từng con chữ được trau chuốt, là tài sản trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free