(Đã dịch) Thương Khung Chi Thượng - Chương 14:
14. Cuối cùng cũng có lần đầu tiên.
“Sao anh biết nơi này không thích hợp với tôi?”
“Bởi vì cậu luôn theo đuổi sự yên bình.” Ngón tay Claude gõ lên ngực Levi, tuy không mạnh nhưng lại rất có lực, “Chỉ là lòng cậu đang ngổn ngang, cho nên cậu muốn đến một nơi ồn ào náo nhiệt để quên đi tất cả buồn phiền.”
“Tôi nhớ rõ anh không phải triết học gia.” Levi hừ một tiếng, xoay người định đi liền bị đối phương giữ lại.
“Nếu thật sự lái “Thuần sắc thục nữ” lên trời, cậu sẽ trở thành mục tiêu bị quấy nhiễu nhiều nhất. Cậu không sợ sao?”
“Đó cũng là mục đích của tôi.” Levi cười, khóe môi vẽ nên đường cong, tựa như tách biệt hoàn toàn khỏi tiếng nhạc ồn ào xung quanh.
Claude bỗng vươn tay, mạnh mẽ kéo Levi về phía mình. Levi giật mình kinh ngạc, vội bám lấy lan can để giữ vững cơ thể, đang định nổi giận, Claude lại nâng gáy Levi lên, điên cuồng hôn lên môi cậu, ra sức siết lấy đôi môi ấy, xúc động như muốn nắm bắt lấy thứ gì đó chỉ lóe lên rồi tan biến.
Nụ hôn như vậy căn bản không phải trò đùa, Levi dù có ngu ngốc đến mấy cũng đã hiểu ra. Cậu dù sao cũng là một quân nhân từng trải qua huấn luyện chính quy, liền vươn tay đánh vào gáy Claude, mang theo khí thế muốn đoạt mạng đối phương.
Cảm nhận thấy nguy hiểm, Claude đột nhiên đẩy Levi ra.
Giữa đoàn người náo nhiệt, hai người đối diện nhau, ngón tay Levi nắm chặt lan can, bởi vì dùng sức mà ngón tay trắng bệch ra, đám đông ầm ĩ dưới lầu lại dường như đứng yên trong mắt Claude.
“Anh vừa làm gì?!” Levi nghiến răng.
“Tôi hôn cậu, không phải đùa giỡn.” Claude không chút biểu cảm nói.
“Vì sao?” Levi ngẩng đầu, hất cằm lên, loại thái độ xem thường này càng làm vẻ mặt Claude thêm lạnh lẽo.
“Cậu biết rất rõ vì sao, còn muốn hỏi tôi lý do. Levi Vampell là một kẻ giả dối đến vậy sao?” Claude từng bước tiến sát Levi, nhìn thẳng vào đồng tử cậu, không một ai có thể có được ánh mắt đầy sức mạnh như Claude, ghì chặt lấy đối phương, tựa như muốn len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn.
“Vớ vẩn.” Levi xoay người xuống lầu, khuất vào trong ánh sáng mờ ảo, để lại Claude đơn độc đứng trên lầu.
Ra khỏi cửa quán bar, gió lạnh ập tới làm Levi rụt người lại. Chợ đêm sáng rực dưới những ánh đèn, trong thành phố không có bầu trời sao này, những ngọn đèn kia tựa như những ngôi sao lấp lánh, chỉ có điều chúng không có linh hồn.
Vừa mở cửa phòng, Levi liền ra lệnh, “Không cần mở đèn, LithLith, và đừng nói gì với tôi.”
Trên đường đi, Levi không phải dẫm lên quần áo của mình thì cũng đá phải chai bia vứt dưới đất, hoặc vấp phải nội y của cô gái lần trước đã ngủ lại phòng cậu, cuối cùng cũng lảo đảo ngã xuống giường.
“Sao tôi lại gặp phải cái chuyện vớ vẩn này chứ? Vì sao cái kẻ vớ vẩn kia lại là Claude?!” Levi ngửa đầu, cậu biết rõ bản thân không thể quay lại khu Z, gặp Claude chính là tự hành hạ bản thân mình, mà cậu tuyệt đối sẽ không tự ngược đãi bản thân.
Chuyện ngày mai để ngày mai tính! Levi đắp chăn, ngay cả tắm cũng lười.
Sáng hôm sau, Levi hoàn toàn không xuất hiện ở phòng huấn luyện, Miller đã muốn nổi trận lôi đình.
“Người này ngày thường cà lơ phất phơ thì thôi đi, hiện tại ngay cả huấn luyện cũng chẳng buồn đến! Cậu ta rốt cuộc xem “Thuần sắc thục nữ” là cái gì?! Nhất định là lại cùng nữ nhân lêu lổng, quên sạch mọi trách nhiệm rồi!”
Những nhà nghiên cứu và nhân viên khác cũng đang thì thầm bàn tán, thậm chí còn tìm số điện thoại của Levi rồi gọi cho cậu, đáng tiếc là không ai nghe máy. Miller trong cơn nóng giận lập tức dùng hệ thống thông báo chung để phát lệnh.
“Mời Thiếu úy Levi Vampell nhanh chóng đến khu Z trình diện.”
“Mời Thiếu úy Levi Vampell trong vòng ba phút phải đến khu Z trình diện!”
“Thông báo khẩn cấp, Thiếu úy Levi Vampell cậu phải lập tức có mặt tại khu Z!”
Thế nhưng một loạt thông báo đều như đá ném ao bèo.
Miller sắp nổi điên, mà Claude lại như không có chuyện gì xảy ra mà vẫn ngồi yên trước máy tính.
“Thiếu tướng! Anh có nên ký lệnh điều tra không, phái người đến phòng của tên đó xem sao?!”
Claude chỉ làm dấu hiệu “bình tĩnh đi”, “Nếu cậu ấy đã không muốn đến, cậu ép buộc thì có lợi ích gì?”
Miller đứng sững lại, sau một lúc lâu mới có phản ứng, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi?!”
“Có lẽ Levi quá mệt mỏi, cứ để cậu ấy nghỉ ngơi một chút, để cậu ấy hiểu rõ bản thân mình thực sự muốn gì đi. Nếu là tôi, tôi cũng không muốn một phi công chiến đấu thiếu kiên định.” Morris luôn thản nhiên nói với vẻ thờ ơ lạnh nhạt từ một bên, chỉ là nụ cười của anh dường như muốn nói sự việc không hề đơn giản như vậy.
Claude nhắm mắt, nâng tay che lấy mắt mình, vô tình đối mặt với ánh mắt Morris, anh chỉ im lặng cười, làm Morris khẽ mất hứng.
Ngày hôm đó không hề là ngày cuối cùng Levi vắng buổi huấn luyện, mà là ngày đầu tiên. Sau vài ngày liên tục “đình công”, ngay cả Morris cũng không thể chịu đựng thêm.
“Tôi đi bắt cái tên hỗn đản kia về!” Miller gân xanh nổi đầy trán, nghiến răng nghiến lợi rời khỏi phòng huấn luyện.
“Ai cũng không được đi tìm Levi, trừ khi cậu ấy tự quay lại.” Giọng Claude vang vọng khắp căn phòng, ánh mắt kinh hoàng của mọi người đều đổ dồn về phía anh, bước chân Miller cũng đóng băng tại chỗ, cậu dùng ánh mắt khó hiểu nhìn cấp trên của mình.
Trong ánh mắt mỗi người ngoài nghi hoặc, còn có hoang mang.
“Đây là mệnh lệnh.” Nụ cười trên môi Claude biến mất, toàn bộ khu Z bỗng nhiên hiểu được, mệnh lệnh này – Tuyệt đối không thể làm trái.
Nhưng lại có một người không thèm để mệnh lệnh này vào mắt.
Đêm đó, Morris mang theo hai chai bia tới trước cửa phòng Levi.
“Mở cửa, thằng nhóc! Tôi biết cậu ở bên trong. Đàn ông với nhau, có chuyện gì thì cứ nói ra đi chứ!”
Levi đang ngồi thẫn thờ trên giường, nghe thấy tiếng Morris liền tỉnh thần trở lại.
Không biết vì sao Levi lại không thể phớt lờ Morris, có lẽ vì hai người họ là cùng một loại người.
Lười biếng đi ra mở cửa, cũng không cần chào hỏi dài dòng, Levi co chân ngồi xuống sofa.
Vừa lúc đèn sáng lên, Morris nhìn quanh căn phòng bừa bộn, cười to, “Nhóc con, phong cách của cậu khiến tôi thấy thoải mái vô cùng đấy!”
Nói xong, Morris đá chiếc tất đã vài ngày không giặt của Levi, ngồi xuống đưa một chai bia cho cậu, “Uống chút đi, mát ruột!”
Levi đón lấy uống liền một hơi hai ngụm, “Tới làm gì? Khẳng định không phải đến tìm tôi uống bia, nếu không anh phải mang tới mấy két chứ không phải mỗi hai chai này.”
“Hắc hắc, não cậu vẫn còn linh hoạt đấy chứ!” Morris khoác vai Levi, “Nói đi, sao lại không đến khu Z huấn luyện? Mọi người còn đang nghĩ có phải cậu đang chết mê chết mệt trong tình yêu ngọt ngào hay không!”
“Ngọt ngào…” Levi khẽ cười châm biếm, nếu như người đàn ông vạm vỡ như Claude được gọi là ngọt ngào.
“Claude thổ lộ với cậu đúng không?”
“Hừ, anh luôn thẳng thắn như vậy sao?” Levi không lấy làm lạ khi Morris nói thẳng vào vấn đề, chỉ là không ngờ anh ấy lại biết.
“Thổ lộ thì thổ lộ thôi.” Morris khẽ cụng chai với Levi, nhìn trần nhà, “Cậu xem hành động của cậu bây giờ đi, chính là biểu hiện của việc kỳ thị đồng tính. Nếu như một nữ quân nhân thổ lộ với cậu như Claude đã làm, thì hôm nay cậu đã sớm vui vẻ đến phòng huấn luyện rồi.”
“Sao có thể giống nhau chứ?” Levi uống một ngụm bia, “Anh ta có thể lựa chọn không nói gì, không làm gì.”
Morris bất đắc dĩ lắc đầu, “Cậu thật sự không biết vì sao Claude phải nói ra sao?”
“Vì sao?”
“Bởi vì cậu ta phải xác định nếu có một ngày cậu lái “Thuần sắc thục nữ” bay lên bầu trời, tình cảm của anh ta dành cho cậu sẽ không làm ảnh hưởng đến khả năng phán đoán của cậu. Vào thời điểm ấy, không một ai có thể bảo vệ cậu. Tất cả những gì Claude có thể làm vì cậu là điều chỉnh từng tính năng của “Thuần sắc thục nữ” đến mức hoàn mỹ nhất, cho cậu khóa huấn luyện tốt nhất, sau đó sẽ giống như những người khác, ngẩng đầu dõi theo cậu, và là người lo lắng cậu sẽ gặp nguy hiểm hơn bất kỳ ai khác.”
Levi cúi đầu, tóc mái che đi đôi mắt nên không nhìn rõ được cảm xúc, “Nghe anh nói vậy, dường như Claude rất rất yêu tôi.”
“Cậu ta yêu cậu hay thích cậu, tôi không thể nào biết được. Tôi chỉ muốn cậu xác nhận rằng cậu sẽ không có ý định vứt bỏ “Thuần sắc thục nữ”. Nếu không, tôi sẽ nói với Claude đừng lãng phí thời gian để chờ đợi cậu, chúng ta sẽ tìm kiếm phi công kế tiếp phù hợp.”
Morris vỗ vai Levi, “Cậu đã không còn là một đứa trẻ, Levi, trong thời đại đặc biệt này, từ thời khắc cậu trở thành quân nhân, cậu đã không còn quyền bốc đồng, tùy tiện nữa rồi.”
Morris rời khỏi, Levi tựa trên sofa, mỉm cười.
Ban đêm, trong khu Z, Claude vừa xem màn hình ba chiều, vừa hoàn thành hồ sơ nghiên cứu. Toàn bộ phòng nghiên cứu chỉ còn lại một mình anh, không gian yên tĩnh như thể đang ngủ say.
Trên hành lang phảng phất truyền đến tiếng bước chân, khóe môi Claude khẽ cong lên một nụ cười.
Cửa trượt mở ra, một bóng người khoanh tay đứng đó, “Nếu tôi dự định không quay lại, anh chăm chỉ nghiên cứu những thứ đó để làm gì?”
“Dành cho phi công tiếp theo.”
“Nếu cậu ta có thể lái được “Thuần sắc thục n���”, phải chăng anh cũng sẽ yêu thương cậu ta?” Giọng nói của Levi mang ý dò xét.
Claude cười nhạt một tiếng, “Tôi tự nhận mình là một người vô cùng lý trí, có thể phân biệt rõ ràng sự khác nhau giữa yêu một người và yêu một ước mơ.”
Levi ung dung bước tới, không hề tránh né mà nhìn thẳng vào đôi mắt xanh biển của Claude, “Nếu vậy anh nghe cho kỹ đây, anh yêu tôi là chuyện của anh. Nhưng tình cảm của anh vĩnh viễn không được trở thành trở ngại ràng buộc tôi.”
“Thành giao.” Claude giơ tay phải ra, Levi cũng không chút do dự bắt tay anh.
“Còn nữa, tôi không cho phép anh hôn tôi, cũng không cho phép anh quấy rối tình dục.”
“Tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Ngay khi Levi đang suy nghĩ về ý nghĩa của hai từ “hết sức”, thì thông báo khẩn cấp vang lên trong khu Z.
“Tất cả phi công sở hữu chiến cơ khẩn cấp vào vị trí! Tất cả phi công sở hữu chiến cơ khẩn cấp vào vị trí!”
Đèn cảnh báo màu đỏ đang xoay tròn, biểu thị “Cảnh báo cấp độ một”, toàn bộ căn cứ K11 rơi vào tình trạng điều động khẩn cấp.
Levi ngẩng đầu, “Xảy ra chuyện gì rồi?”
Claude chuyển màn hình sang kênh tin tức, trên bầu trời đêm không một vì sao, chỉ có trận giao hỏa kịch liệt chiếu sáng rực cả bầu trời. Ước đoán sơ bộ, có một đội chiến cơ đang bị sinh vật ngoài hành tinh tập kích, so sánh sức mạnh hai bên, nếu như không có sự trợ giúp hiệu quả, trong vòng ba phút toàn quân sẽ bị diệt. Chỉ trong vòng mười giây nói chuyện, dường như tất cả chiến cơ của căn cứ K11 đều đã xuất kích, thậm chí còn hạ lệnh “Tự do khai hỏa”.
“Sao lại thế này?”
“Là đội St. Louis, họ phụ trách vận chuyển X-II cho chúng ta.”
“Chính là nguyên tố nhân tạo quý hiếm đó, chỉ cần 0,01 mg chất đó là có thể khiến toàn bộ động cơ của căn cứ có thể hoạt động liên tục trong ba năm?”
“Đúng vậy, chúng ta cần thứ đó…” Claude cau mày.
“Đám sinh vật ngoài hành tinh kia cũng muốn.” Levi nhanh chóng xoay người, mở cánh cửa trước mặt ra.
“Cậu muốn đi đâu?” Hai bàn tay Claude siết chặt thành nắm đấm trong túi quần, đi theo sau Levi, tuy rằng ngay lúc đó anh đã hiểu Levi muốn làm gì.
Khi phòng trưng bày rộng lớn mênh mông hiện ra trước mắt, Claude và Levi cùng ngẩng đầu nhìn lên.
Chiến cơ màu bạc yên tĩnh nằm đó, dưới ánh đèn chờ đợi một cách lẳng lặng để được kích hoạt.
Levi bước lên trước, bước vòng xuống dưới “Thuần sắc thục nữ”, cậu vẫn giữ nụ cười trên môi, nhún vai, tựa như một vị thần.
“Cuối cùng cũng có lần đầu tiên, Claude nhỉ.”
Toàn bộ nội dung dịch thuật này được truyen.free độc quyền phát hành.