(Đã dịch) Thương Khung Chi Thượng - Chương 24:
24. Một lần ngất xỉu trong đời…
“Được.”
Chỉ một chữ đơn giản ấy, tựa như lời thề hẹn chắc chắn sẽ đạt được. Levi mở to hai mắt, dường như nghĩ tới điều gì, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười.
“Kẻ ở khu Z, chính Claude đã nói tôi là ‘độc nhất vô nhị’!” Levi gạt vòng tay Leslie ra, “Nhưng tôi không ưa cái cách dùng từ ‘độc nhất vô nhị’ này.”
“Vì sao?” Leslie nhìn Levi đang hưng phấn trước mặt, dường như cậu đã thoát ly khỏi thế giới phàm trần.
“Bởi vì ‘cô độc’ nghĩa là tôi chỉ có thể làm một ‘anh hùng cô độc’. Làm anh hùng vốn dĩ đã chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, lại còn muốn làm anh hùng cô độc, thật quá bi kịch!” Levi hai tay đút túi quần, nhún vai, ngẩng đầu lên, nhìn một mảng hắc ám bao phủ đỉnh thành phố, “Leslie, cậu nghĩ mình có thể điều khiển “Thuần Sắc Thục Nữ” không?”
Leslie mỉm cười, ánh đèn thành phố bỗng chốc trở nên ảm đạm, mất đi vẻ rực rỡ trước nụ cười của hắn.
“Việc cậu có thể làm được, lẽ nào ta lại không thể?”
“Được —” Levi một tay kéo Leslie, chạy nhanh. Khi một chiếc taxi lướt qua, Levi giơ tay chặn lại.
“Cậu muốn đi đâu?”
“Phòng huấn luyện khu Z.”
Khi đến nơi, vẫn còn rất nhiều nghiên cứu viên miệt mài với công việc của mình.
Levi lặng lẽ bước đi trên hành lang uốn lượn, thỉnh thoảng nghiêng đầu nói với Leslie, “Cậu xem, đám người kia đều cuồng công việc, chẳng hề thấu hiểu ý nghĩa thực sự của cuộc sống.”
“Cậu cho rằng ý nghĩa thực sự của cuộc sống là gì?” Leslie lơ đãng hỏi.
“Thỏa sức phóng khoáng.”
Sau khi kiểm tra dấu vân tay, cửa phòng huấn luyện mở ra. Một dáng người đang ngồi trước máy vi tính, gõ bàn phím rất nhanh.
Trái tim Levi đập mạnh, cậu chợt nghĩ, lẽ nào lại là cái tên mình không muốn gặp nhất?
Trớ trêu thay, giây tiếp theo Levi đã khẳng định dáng người này chắc chắn không phải Claude.
“Ha, ai lại chuyên nghiệp đến thế, đêm khuya rồi mà vẫn chưa về nhà?” Levi bước tới, thầm nghĩ chẳng phải là Miler sao, ai ngờ khi đối phương quay đầu lại đã khiến cậu giật mình.
Dưới đôi mắt là quầng thâm đen sì, râu ria xồm xoàm, quân trang nhăn nhúm vắt trên vai, nhìn kiểu gì cũng thấy đã lâu chưa giặt.
“Morris? Không thể nào! Nhìn thế nào thì anh cũng chẳng phải loại người thích tăng ca.” Levi cố tình bày ra vẻ mặt khoa trương.
“Nếu cậu không sống sót trở về thì tôi đã có thể tự do tự tại rồi.” Morris híp mắt, dáng vẻ mệt mỏi đến cực điểm. Khi hắn thấy Leslie cách đó không xa, ánh mắt bỗng sáng lên, “Trời ạ, Levi, một kẻ cặn bã như cậu làm thế nào mà lại quen biết được một mỹ nhân như thế?”
Levi quay đầu nhìn Leslie, thầm nghĩ, không biết từ ‘mỹ nhân’ này có khiến hắn nổi giận không, may mà vẻ mặt Leslie vẫn bình tĩnh như cũ.
“Này, đêm nay có thể để bạn tôi thử hệ thống mô phỏng của “Thuần Sắc Thục Nữ” một lần không?” Levi khoác vai Morris, không ngờ đối phương không chịu nổi sức nặng của cậu mà thiếu chút nữa đập cằm lên bàn máy tính.
Morris dời mắt sang phía Leslie, sờ cằm như có điều suy nghĩ, “Người có thể khiến Levi mang cậu tới thử hệ thống mô phỏng của “Thuần Sắc Thục Nữ” – tôi nghĩ chỉ có một, cậu là Leslie Ryukyu Clesis?”
Leslie chỉ lặng lẽ đứng đó, tựa như hắn chỉ là một khán giả bình thường.
“Sao thế, không thể thử sao? Chẳng lẽ còn muốn đi xin chỉ thị của cái tên ngụy quân tử Claude kia?” Vừa nghĩ đến cái tên đã làm chuyện kia với mình, tâm tình Levi còn phức tạp hơn cả giận dữ.
“Cậu nói Claude là ngụy quân tử, e rằng trên đời này chỉ có mình tôi tin cậu.” Morris gõ vài dòng chỉ lệnh, toàn bộ không gian được bao phủ bởi một chương trình máy tính ba chiều, “Cậu có thể mặc sức thử, chút quyền hạn này tôi vẫn có.”
“Đa tạ!” Levi vội vàng mở cửa khoang điều khiển của hệ thống, ngoắc Leslie. “Này, thật sự rất thú vị!”
Leslie ngồi xuống, khởi động hệ thống.
“Thằng nhóc cậu thật là xấu xa.” Morris bày ra vẻ hăng hái, “Cậu là muốn nhìn thấy bộ dạng cậu ta nôn mửa đến đứng không vững đấy à?”
Nói đến đây, Levi mới nhớ lại lần đầu tiên mình bước ra khỏi hệ thống, nôn đến trời đất quay cuồng, sau đó còn hôn mê đến vài ngày.
“Ai nha, anh nhắc tôi mới nhớ, chắc tôi phải mang cái bô tới đây mới được.”
“Thôi được rồi, cậu có thể tưởng tượng ra bộ dáng một mỹ nam tử như Leslie mà ôm cái bô nôn thốc nôn tháo không?”
Cả hai lập tức ngẩng nhìn trời, trăm miệng một lời: “Thật không thể tưởng tượng nổi…”
Trên hình ảnh nổi ba chiều, phi cơ chiến đấu của Leslie đã tiến vào bầu trời, rất nhanh đã rơi vào một trận hỗn chiến. Morris không biến thái như Miler, chỉ ra lệnh cho ba phi thuyền vây công Leslie.
Levi mở to hai mắt, hoàn toàn tập trung tinh thần quan sát Leslie đang rất chật vật thoát khỏi sự truy đuổi của địch nhân. Tuy nhiên, khả năng phản xạ, độ nhạy cảm với không gian cùng năng lực thích ứng của Leslie đối với hệ thống mô phỏng khiến người khác phải kinh ngạc.
Morris cũng nổi lên ý xấu, sau khi tăng thêm chỉ lệnh, hai phi thuyền nữa gia nhập hàng ngũ vây công Leslie.
“Trung tá Morris, tôi sẽ bẻ gãy cổ anh.” Từ loa truyền đến thanh âm lạnh như băng của Leslie.
“Ha ha,” Levi cười đến gập người, “Tôi rất mong chờ đấy.”
“À, cậu hiểu lầm rồi, là Levi nói không thể để thời gian cậu chống đỡ trong hệ thống lâu hơn cậu ta, ép tôi phải hạ chỉ lệnh đấy.” Morris hướng Levi nhíu mày.
Chỉ là không nghĩ tới, vẻ mặt Levi vẫn trầm tĩnh, “Leslie nhất định sẽ trụ được hơn năm phút, tôi đã biết điều đó khi bay cùng hắn.”
“Cậu tín nhiệm cậu ta đến vậy, Claude sẽ ghen đấy.”
“Hừ.” Levi phớt lờ.
Kết quả lần này khiến Morris hưng phấn không thôi, bởi vì Leslie đã kiên trì trong hệ thống được năm phút bốn mươi giây, lâu hơn ba giây so với lần đầu tiên của Levi.
“Cậu ta đã phá kỷ lục.” Morris hưng phấn xử lý số liệu của Leslie.
Levi chỉ mở cửa khoang thuyền, nhìn Leslie vẫn duy trì tư thế ngồi bên trong.
“Muốn nôn không?”
Đối phương nhắm mắt, không nói lời nào.
Levi vẫy tay, một thùng rác thông minh tự động trượt đến trước mặt cậu. Levi thản nhiên vỗ vai hắn, “Muốn nôn thì nhanh nôn đi, chỉ khi chúng ta hoàn toàn ngất xỉu một lần, mới có sức chịu đựng để chống đỡ mọi thứ.”
Leslie gập mạnh người, hai tay níu chặt thùng rác, nôn thốc nôn tháo.
Levi trầm mặc, lấy tay vỗ lưng hắn, nói mát, “Cậu xem, buổi tối chúng ta không nên đi ăn cơm Tây đắt tiền, toàn bộ đều nôn hết rồi, thật quá lãng phí.”
Mãi đến khi Leslie không nôn nữa, Levi hít một hơi nói: “Muốn tôi cõng cậu về không?”
Đối phương trầm mặc, không nói gì như dự kiến.
Levi đặt cánh tay hắn khoác lên vai mình, cõng Leslie lên.
Người kia nặng hơn nhiều so với tưởng tượng.
Khi đi tới cửa, Morris mở miệng, “Nếu cậu muốn một chiếc “Thuần Sắc Thục Nữ” khác, cũng chỉ có thể đi tìm cái tên ngụy quân tử trong miệng cậu.”
Levi ho một tiếng, “Anh không cần phải nhắc nhở tôi cái sự thật tàn khốc đó.”
“Sao lại nói vậy? Có lẽ đối với Claude, sự tồn tại của cậu mới chân chính là một sự thật tàn khốc.”
Levi cười cười, “Chúng ta vĩnh viễn không có cách nào kiểm soát người khác nghĩ như thế nào, điều đơn giản nhất chính là tận hưởng cuộc sống của mình.”
Nói xong, Levi cũng không quay đầu lại, cõng Leslie rời đi.
Dọc đường đi, người trên lưng luôn cau mày. Levi thì lại buồn cười nói: “Lacey thân mến của tôi, trước đây tôi có nằm mơ cũng không dám mơ đến mình có thể cõng cậu trên lưng đi trên đường. Cậu cao ngạo đến vậy, ngay cả lời nói cũng khinh thường không thèm nói chuyện với tôi.”
Cánh tay Leslie siết chặt, chặt đến nỗi thiếu chút nữa Levi không thở nổi.
Đi tới cửa ký túc xá của Leslie, Levi thả hắn xuống, đặt ngón tay hắn lên máy quét vân tay, cửa mở ra.
Phòng của người kia, gọn gàng, đơn giản đến mức không có bất kỳ vật bài trí dư thừa nào.
Levi đặt Leslie lên giường, đắp chăn, “Này, đoán chừng cậu phải hôn mê khoảng hai ba ngày, tôi sẽ trực tiếp xin phép cho cậu.”
Đối phương không trả lời, nhưng khuôn mặt nhăn nhó khiến người khác cảm thấy hắn đang rất vất vả.
“Hắc, cậu hãy nghỉ ngơi thật tốt, tôi quay về bệnh viện đây.” Levi vừa mới đứng dậy, cổ tay đã bị đối phương giữ lại.
Leslie vẫn đang nhắm mắt, khẽ mím môi, nhưng bàn tay đang giữ chặt cổ tay Levi cho thấy hắn tuyệt đối không muốn cậu rời đi.
Gãi đầu, Levi nghiêng người nằm nghiêng bên cạnh Leslie, “Này, cậu có biết hiện tại trông cậu thê thảm lắm không? Cậu xác định muốn tôi thấy bộ dạng hiện tại của cậu sao?”
Cánh tay Leslie dùng chút lực, Levi liền ngã xuống, chống khuỷu tay đỡ lấy thân mình, chóp mũi cách Leslie gần trong gang tấc.
Levi cười khẽ một tiếng, “Ấy, cậu đừng thầm mến tôi chứ, bên ngoài còn một dàn mỹ nhân đang chờ tôi kia mà.”
“Câm miệng.” Chỉ hai chữ ấy thôi, Leslie nói ra cũng mang khí thế lạ thường.
Levi đành phải nằm cạnh hắn. Điều khiến cậu buồn rầu chính là bàn tay đang giữ cổ tay mình của Leslie vẫn rất dùng sức, và đang run rẩy.
“Cậu buông tay được không, tôi cũng sẽ không chạy trốn đâu.” Levi có chút bất đắc dĩ.
Leslie nghiêng người, trực tiếp ôm cổ Levi, đầu vùi vào trong ngực Levi, giống như chỉ cần ôm chặt cậu, trời đất đang xoay tròn của hắn sẽ ngừng lại.
Cổ tay của Levi đã được giải thoát, nhưng cả người lại bị đối phương ôm chặt. Cậu chỉ có thể buồn cười vỗ lưng Leslie, “Được rồi, Lacey… tôi sẽ ở đây, không đi đâu cả.”
Cứ như vậy, lực đạo của Leslie mới nhẹ đi một chút, Levi cuối cùng cũng có thể thở.
“Cậu vận khí thật tốt, lúc mắt hoa còn có thể nắm lấy tôi. Còn tôi lúc ấy chỉ có thể tự mình nằm trên giường…”
Thật ra cũng không hẳn… trong giây lát Levi nhớ tới Claude, chính là cái tên kia, cặp mắt xanh biển ấy đã thu hút toàn bộ tinh lực của Levi, khiến cậu quên đi trời đất đang quay cuồng.
A… A… Vì sao mình lại nhớ tới cái tên kia chứ? Levi buồn bực.
“Tôi… muốn tắm rửa…” Leslie khó chịu nói.
*** Mọi bản dịch chương này ngoài truyen.free đều không được phép lưu hành.