Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thương Khung Chi Thượng - Chương 3:

3. Thuần Sắc Thục Nữ.

Trong cơn mơ màng, Levi dường như nghe thấy tiếng lật sách bên tai. Chậm rãi mở mắt, cậu nhìn thấy gương mặt nghiêng tuấn tú mà điềm tĩnh của ai đó, như bị điện giật, Levi bỗng choàng tỉnh.

“Sao anh lại ở trong phòng tôi?”

“Tại sao tôi lại không thể ở trong phòng cậu?” Claude khẽ cười, anh tựa lưng ngồi cạnh Levi, đôi chân thon dài ẩn dưới lớp quần quân phục mạnh mẽ mà đầy khí lực. “Nếu cậu còn ngủ thêm chút nữa, tôi sẽ có thể xem hết quyển sách này đó.”

“Tôi đang nghĩ đây là phòng của tôi! Chẳng phải chỉ có giọng nói hoặc vân tay của tôi mới có thể vào được sao?” Sắc mặt Levi lạnh băng, cái cằm khẽ hếch lên, lộ vẻ kiêu ngạo bất tuân, chỉ vì có kẻ tự tiện xâm nhập lãnh địa của mình mà tỏ ra vô cùng bất mãn.

“Vì tôi sử dụng quyền hạn quản lý.” Claude nghiêng người, đặt cuốn sách sang một bên. “Tôi nhớ rõ đã nói với cậu chín giờ sáng nay phải tới khu huấn luyện Z có mặt? Nhưng cậu đã chậm tám tiếng. Để xác định tung tích của Thượng sĩ Levi Vampell, tôi đã cho phép quân vụ mở cửa phòng cậu.”

Levi hừ một tiếng, vò rối mái tóc như tổ quạ của mình.

“Vậy vì sao anh không gọi tôi dậy?” Cậu nghiêng đầu nhìn sang đồng hồ điện tử bên cạnh, quả thật đã hơn năm giờ chiều, cậu cũng không ngờ mình có thể ngủ lâu đến thế.

“Nếu cậu cần ngủ, tôi sẽ không quấy rầy.” Claude đứng dậy, ánh mắt thâm trầm. “Bởi vì từ nay trở đi, mỗi ngày cậu sẽ rất mệt. Ngoài ra để phòng ngừa cậu tiếp tục quên mất giờ có mặt hoặc những việc quan trọng khác, tôi sẽ thông báo cho quân vụ cài đặt hệ thống Trí Năng trong phòng cậu.”

“Hả?”

“Cùng đi ăn tối đi.” Claude ném chiếc áo T-shirt đặt trên ghế vào mặt Levi. “Sau đó sẽ nói với cậu về phi cơ chiến đấu có tốc độ còn nhanh hơn ‘Nguy Cơ Màu Xanh’.”

Levi ngẩn người hai giây, khóe môi từ từ nhếch lên một nụ cười. “Thì ra anh nói có loại phi cơ nhanh hơn ‘Nguy Cơ Màu Xanh’ là sự thật?”

“Cậu nói thử xem?”

Địa điểm dùng bữa tối của họ là một nhà hàng tên Bình Minh và Ánh Sáng. Trần nhà được vẽ hình bầu trời đầy sao để thực khách tại đây có thể tận hưởng cảm giác được bao phủ bởi bầu trời đêm. Người sống trong thành phố này rất ít khi thấy được bầu trời, cách trang trí như vậy mang lại cho nhà hàng một phong cách độc đáo.

Claude gọi vài món ăn, từ khai vị, món chính đến tráng miệng, đủ để thấy điều kiện sống của anh quả thực rất xa hoa.

Mà Levi ngay cả thực đơn cũng không thèm nhìn, đáp miệng gọi một phần sandwich, sau đó lại ngẩng đầu ngước nhìn ánh sao trên trần nhà, dường như thực sự say mê.

“Cậu đã từng làm nhiệm vụ ban đêm chưa?” Claude chống cằm nhìn đối diện Levi, nụ cười hài lòng hấp dẫn không ít thực khách trong nhà hàng.

“Từng có. Nhưng lại không có tâm trạng thưởng thức bầu trời đêm.”

“Vậy giờ nhìn phong cảnh như vậy, cậu có cảm giác gì?” Rượu khai vị của Claude đã được mang lên, anh nhẹ nhàng nâng ly rượu, ngón tay thon dài kết hợp với chất lỏng màu đỏ nổi bật, toát ra khí chất nghệ thuật.

“Chúng ta luôn tự cho rằng có thể chinh phục vũ trụ, nhưng cuối cùng lại vẫn bị vũ trụ chinh phục.” Levi cúi đầu, đôi tay đặt trên mặt bàn khẽ gõ nhịp.

“Nghe có vẻ cậu không thiên về vũ trụ.”

“Tôi tin tưởng mặt đất dưới chân tôi hơn.” Phần sandwich của cậu đã được mang lên, cậu cắn một ngụm, má phồng lên. Đến khi cậu ăn xong, Claude mới bắt đầu dùng bữa.

Levi chờ đợi có chút nhàm chán, dùng tăm đảo qua lại trong miệng, nhìn quanh đánh giá khắp mọi ngóc ngách trong nhà hàng và thực khách.

Những người tới đây tiêu dùng chủ yếu đều là giới thượng lưu. Cách đó không xa có một cô gái mặc váy màu ngọc lục bảo, làn da trắng nõn, khóe môi mang theo nụ cười ngọt ngào ý nhị trò chuyện cùng nam tử đối diện, chẳng hẹn mà gặp, bốn mắt chạm nhau với Levi.

“Đó là vị hôn thê của Thượng tá Ames. Nếu Thượng tá thấy cậu dụ dỗ vị hôn thê của hắn, không chừng sẽ khiến cậu mất đầu đó.” Claude tốt bụng nhắc nhở.

“Hắn sẽ khiến tôi mất đầu.” Levi chẳng thèm để ý, tiếp tục tìm kiếm mục tiêu.

Ngồi gần cửa sổ là một nữ sĩ quan tóc ngắn, nụ cười tươi thoải mái, lúm đồng tiền sâu càng làm tăng thêm vài phần mị lực.

“Ồ – là Thiếu úy Elis.” Claude quay đầu về phía nữ sĩ quan kia vẫy tay, có vẻ rất thân thiện.

Đối phương bật cười, đứng dậy cúi chào theo đúng tiêu chuẩn. “Ngài khỏe không, Thiếu tướng Sean!”

“Đang là thời gian nghỉ ngơi, không cần giữ lễ nghi như vậy.” Nụ cười của Claude luôn có sức hút phi thường. “Hôm nay cùng bạn gái hẹn hò sao? Cô quả thật nên dành chút thời gian ở cạnh cô ấy đi.”

“Vâng, chúng tôi còn hẹn nhau đi xem phim mà.” Khuôn mặt Thiếu úy Elis toát ra vẻ ngọt ngào.

Levi bĩu môi, thật không ngờ Thiếu úy Elis kia lại thích phụ nữ.

Nói chuyện vài câu, Claude xoay người tiếp tục thưởng thức món tráng miệng.

“Hình như anh có ý định làm tôi thấy khó chịu?” Levi ném chiếc tăm trên miệng lên mặt bàn, hành động khiếm nhã như vậy do cậu làm ra lại có một loại phong độ tùy tính, khiến người ta không cách nào cảm thấy phản cảm.

“Cậu hiểu lầm rồi, tôi chỉ muốn giúp cậu không cần ôm quá nhiều ảo tưởng viển vông.”

“Vậy thì, cái gì mới không phải là ‘ảo tưởng viển vông’ chứ?”

“Tôi muốn cậu thành thật đi huấn luyện, thích ứng với hệ thống điều khiển mà cậu chưa từng được tiếp xúc, sau đó điều khiển ‘Thuần Sắc Thục Nữ’, khiến nó bay lên trời cao.” Claude dừng một chút, bắt chước giọng điệu Levi. “Đá lũ người ngoài hành tinh ra khỏi Thái Dương Hệ.”

Levi nhìn thẳng vào mắt anh, cậu thừa nhận trong khoảnh khắc đã bị ánh mắt ấy mê hoặc, giống như suy nghĩ của mình cũng trôi dạt theo giọng nói của đối phương. Cậu không phải một chàng trai ngây thơ, đơn thuần, lần đầu tiên nhìn vào đôi mắt Claude, trực giác nói cho cậu biết ẩn sau nụ cười khiêm tốn, hòa nhã của anh chỉ là băng giá và hững hờ.

Nhưng khi tầm mắt cậu và anh chạm nhau, xuất hi���n một loại ảo giác dường như mọi thứ trong không khí đều như bùng cháy.

Sau bữa tối, Levi theo Claude tới khu Z. Đây là nơi quan trọng nhất của căn cứ không quân K11, rất nhiều nghiên cứu tinh vi đều được tiến hành lặng lẽ ở đây. Hai đầu hành lang là những nơi nghiên cứu khác nhau, từ cửa sổ thủy tinh nhìn vào có thể thấy biểu cảm mọi người hết sức chuyên chú, toàn bộ máy tính phân tích không ngừng vận hành, các loại số liệu nhảy liên tục trên màn hình, thay đổi trong chớp mắt.

Tại một nơi như vậy, thành quả của mỗi lần nghiên cứu thực sự có tác dụng không tưởng trong mỗi lần nhân loại chiến đấu chống lại những kẻ xâm lược.

Đã mười giờ đêm, vẫn không ít chuyên gia và học giả tiến hành tính toán và thí nghiệm. Khi Claude đi vào đều cố gắng rón rén bước đi, thỉnh thoảng sẽ vẫy tay ra hiệu cho những nhân viên nghiên cứu thấy anh mà cúi chào, để tránh kinh động tới những người khác. Levi theo sát đằng sau, nhỏ giọng hỏi: “Nơi này có thi thể người ngoài hành tinh không vậy? Nói không chừng các người còn bắt sống được chúng, rồi nhốt ở đâu đó để nghiên cứu thì sao?”

“Cậu chưa từng gặp qua chúng sao?” Ngón tay Claude nhẹ nhàng đặt lên thiết bị nhận diện, cửa mở, con đường dài với ánh sáng nhạt nhòa hiện ra.

“Chưa từng.” Levi nhún vai, đây là động tác biểu đạt ý tứ không sao cả của cậu. “Chúng trước giờ lúc nào cũng ở trong phi thuyền, nhưng tôi cũng nghe người ta nói chúng chết ra sao, cũng đã xem nhiều ảnh chụp trên tạp chí. Dáng vẻ hơi mờ nhạt, nghe nói não của chúng cũng chính là trái tim, vân vân…”

Claude tùy ý lắng nghe Levi lảm nhảm, hai phút sau, trước mắt họ là một vùng sáng rực rỡ.

Trước mắt hiện ra thứ giống như bể kính trưng bày một chiếc phi cơ chiến đấu màu xám trắng, đường nét lưu loát tựa hồ khiến không khí cũng phải dãn ra theo, ánh đèn hắt lên bề mặt rạng rỡ tỏa sáng.

Levi đứng lặng ở cửa, ánh mắt hoàn toàn bị nó chiếm lĩnh.

Claude dựa tường nhìn biểu cảm của Levi. “Đây là ‘Thuần Sắc Thục Nữ’. Nó là chiếc phi cơ đầu tiên bắt được người ngoài hành tinh ba năm trước. Tốc độ, các hạng mục chỉ tiêu và trang bị vũ khí tấn công của ‘Thuần Sắc Thục Nữ’ đều có ưu điểm hơn so với những kẻ xâm lược. Nếu có người điều khiển được nó, đồng nghĩa chúng ta có thể giành lại quyền khống chế bầu trời.”

“Anh nói… Nó thật sự nhanh đến vậy sao?”

“Đúng, cho dù đạt đến cực hạn phi hành mười giờ liên tục, nó cũng sẽ không bị mất kiểm soát.”

“Vậy… vì sao không ai lái nó… là vì tốc độ sao?”

“Đúng vậy, bởi vì từ trước đến nay chưa thể tìm được phi công nào có thể theo kịp tốc độ của nó. Cho dù miễn cưỡng chấp nhận được tốc độ như vậy, lại ít ai có thể thực hiện được các thao tác hệ thống, mặc dù khả năng xác định vị trí mục tiêu hay tấn công đều rất tiên tiến, nhưng dưới tình huống thần kinh căng thẳng cao độ, có bao nhiêu phi công có thể duy trì tuyệt đối tỉnh táo?”

Levi chậm rãi tiến gần ‘Thuần Sắc Thục Nữ’, vươn tay sờ lên thân chiếc phi cơ, loại xúc cảm này khiến tim cậu đập mạnh.

“Hiện tại cậu nhìn thấy nó, nói tôi biết cậu có suy nghĩ gì?”

“Suy nghĩ của tôi là – Nó nhất định thuộc về tôi.” Levi nghiêng mặt, khóe môi cong lên nụ cười khiến Claude đứng bên cạnh thoáng thất thần.

“Nó có phải của cậu hay không còn phải xem ngày mai cậu biểu hiện thế nào với hệ thống mô phỏng.” Claude xoay người đi, tiêu sái bước đi. Anh khẽ cúi đầu mỉm cười, dường như đang cười nhạo chính mình.

Buổi sáng hôm sau, Levi nghe được âm thanh báo thức của hệ thống Trí Năng liền bật dậy, mặc quân phục rồi vào phòng vệ sinh.

Hệ thống Trí Năng được trang bị trong phòng cậu tên là Lilith, hình đại diện là một cô bé rất đáng yêu. Cô bé thường cùng Levi trò chuyện, Levi thường hỏi một số vấn đề mà Lilith có thể trả lời nghe rất logic, nhưng thực tế lại là đáp án chẳng liên quan. Mặt khác, Levi chỉ cần nói cho hệ thống này biết việc mình muốn làm, thiết bị điện tử trong phòng sẽ tự động khởi động vào thời gian thích hợp, ví dụ như pha cà phê, nấu nước nóng, giặt quần áo và báo thức dậy.

“Lilith thân mến, cô có biết vì sao Mặt Trời lại mọc phía Tây không?” Levi vừa đánh răng vừa nghịch ngợm hỏi.

“Trục Trái Đất đi qua tâm Trái Đất, là trục giả tưởng giữa Nam Cực và Bắc Cực, nó vuông góc với đường xích đạo của Trái Đất. Trái đất tự quay quanh trục theo hướng từ Tây sang Đông, đây là hệ quả của vận động theo thuyết tương đối…” Lilith bắt đầu trình bày về sự vận động và thuyết tương đối, cho đến khi Levi khoác quân phục rời khỏi phòng.

Toàn bộ nội dung này là bản dịch riêng, xin vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép từ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free