Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tối Cường Đại Năng Khác Thường Nhân Sinh - Chương 30: Lễ tết và về quê!

Khương Nhật Kha đã theo lời hứa, đưa Vô Thường Hy bình an trở về Vô gia trước bữa tối.

Ngay cả đến giờ phút này, nàng vẫn còn khá bất ngờ vì tên nhóc đó có thể được ông nội đồng ý cho ở lại Thiên Lam đại lục. Mặc dù là có điều kiện, nhưng như thế cũng đã quá đủ rồi.

Nhìn Vô Thường Hy bước vào biệt thự Vô gia, Khương Nhật Kha liền khẽ mỉm cười khi trở lại xe.

"Thật là một người đàn ông thú vị."

Đưa mắt nhìn bốn tiểu đệ của mình, Khương Nhật Kha liền mở miệng:

"Được rồi, chúng ta cũng trở về thôi, tiện thể đi liên hoan một bữa chứ. Cũng sắp Tết rồi, ai cũng về nhà mình, không biết bao giờ mới gặp lại được."

Nghe Khương Nhật Kha nói vậy, cả đám liền mắt sáng rực, nhao nhao đồng ý:

"Kha tỷ muôn năm!"

Vô Thường Hy bên này, ngồi trên bàn cơm, kể lại mọi chuyện cho cha mẹ mình. Cả hai đều vô cùng xúc động.

Ngay cả Vân Tử Dao, người đã biết trước một ít từ cha mình, cũng không ngoại lệ.

Đặt chén cơm trong tay xuống, Vô Thuần Nhạc liền thở dài:

"Không ngờ được, thế giới của chúng ta lại che giấu một bí mật lớn đến vậy. Nếu nó bị lộ ra, e rằng sẽ dẫn đến những phản ứng kinh hoàng đến nhường nào."

"Ta nghĩ một hồi đại loạn là điều khó tránh khỏi."

Gắp cho Vô Thuần Nhạc một miếng sườn, Vân Tử Dao cũng không nhịn được cảm thán.

"Nói như vậy, sau Tết này Tiểu Hy sẽ phải đi tới cái nơi gọi là Siêu Phàm Khu đó sao?"

Dừng lại động tác trong tay, Tô Hoàng Nguyệt có chút bận tâm nhìn Vô Thường Hy.

Qua lời kể của Vô Thường Hy, nàng cũng đã có thể tưởng tượng ra mặt thật của thế giới này nguy hiểm đến mức nào. Chưa nói tới những vùng sương mù mênh mông chưa rõ, chỉ riêng một Siêu Phàm Khu toàn những siêu phàm giả mạnh mẽ cũng đủ khiến một người bình thường sinh ra bất an và sợ hãi.

Mỉm cười cầm lấy bàn tay nhỏ của Tô Hoàng Nguyệt, Vô Thường Hy liền cho nàng một ánh mắt an tâm:

"Yên tâm đi, không tin sức mạnh của bạn trai em sao? Vài ba tên siêu phàm giả thì làm sao chịu nổi một quyền của ta. Hơn nữa, dựa vào lời của cô nàng điên kia, ta rất có thể là siêu phàm giả cấp S hoặc SS, mà hai cấp bậc này bên đó cũng là cường giả đứng đầu. Nên không cần đáng lo ngại đâu. Ngoài ra, mục đích chính của ta khi đến đó cũng chỉ là xác định đẳng cấp mà thôi, chứ không phải đi chiến tranh gì cả, không cần lo lắng thái quá."

"Nhưng mà...."

Không đợi nàng nói tiếp, Vân Tử Dao liền gắp cho nàng một miếng chân gà rán, nhẹ giọng trấn an:

"Được rồi, tin tưởng thằng bé Tiểu Hy một chút đi. Dù có hơi bất cẩn nhưng nó cũng rất bản lĩnh đấy chứ."

Thấy Vân Tử Dao đã nói vậy, Tô Hoàng Nguyệt mới hạ xuống nỗi lo lắng trong lòng. Không biết từ khi nào, nàng lại luôn đa sầu đa cảm như vậy. Có thể đây chính là cái gọi là tình yêu chăng.

"Ha hả, không hiểu sao ta luôn có cảm giác thứ cần bận tâm là sau khi có thằng nhóc này thì Siêu Phàm Khu sẽ thành ra cái dạng gì. Ta không nghĩ thằng nhóc này sẽ chịu thiệt thòi đâu."

Ăn miếng sườn trong chén, Vô Thuần Nhạc liền bất đắc dĩ nhìn Vô Thường Hy.

Từ nhỏ, thằng nhóc này đã là một đại ma vương tinh nghịch. Nếu đến một nơi không cần kiềm chế sức mạnh của hắn như Siêu Phàm Khu, không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Đột nhiên ông lại có chút hiếu kỳ là thế quỷ nào!

Thấy lão cha mình nói vậy, Vô Thường Hy liền không vui:

"Lão cha, cha đây là ý gì? Con là người như vậy sao? Nói như vậy là trắng trợn bôi nhọ con. Con đây, một thanh niên có tam quan chính đáng, thích giúp người làm niềm vui, học sinh phẩm học kiêm ưu, đi tới đâu cũng được nhiều người kính nể, sao c�� thể như cha nói một dạng được."

Vô Thuần Nhạc: "...."

Vân Tử Dao: "...."

Tô Hoàng Nguyệt: "...."

Không nhịn được suýt chút nữa phun đồ ăn trong miệng ra, Vô Thuần Nhạc liền im lặng nhìn đứa con trai này của mình. Rốt cuộc tên nhóc này đã đạt tới cảnh giới vô sỉ thứ mấy mới có thể nói ra những lời này? Không hổ là con trai mặt dày của hắn.

Serlny, đang một bên thưởng thức món cá hồi yêu thích, cũng cảm thấy lời chủ nhân mình nói có chút không chân thực. Thật vô sỉ, thật mặt dày.

Dương Lan, đang bê thức ăn tới, cũng lảo đảo suýt ngã. Vị thiếu gia nhà mình cái gì cũng tốt, chính là da mặt có hơi dày.

Không biết ý nghĩ của mọi người, Vô Thường Hy vẫn một mặt dương dương tự đắc. Hắn cảm thấy những lời mình nói đều không thể chê vào đâu được.

Tức giận kẹp miếng thịt vào miệng hắn, Tô Hoàng Nguyệt liền có chút muốn cười. Tên nhóc này thật là...

Mà nhắc tới chuyện phẩm học này, sắc mặt Vô Thuần Nhạc liền nghiêm túc:

"Đúng rồi, nãy con có nói, vị Hộ Thần đại nhân kia muốn con gia nhập cái trường đ���i học do liên minh chính phủ thành lập có phải không?"

"Đúng vậy, không chỉ vậy, lão đầu kia còn khẳng định con không cần tham gia thi đại học, hết năm lớp 12 liền có thể nhập học."

Nói tới chuyện này, hắn liền đắc ý không thôi. Không phải thi đại học ư, đồng nghĩa với việc lượng học tập của hắn sẽ giảm đi trông thấy, thậm chí là có thể không cần tới trường. Đây là chuyện vui vẻ đến nhường nào! Quả là lão thiên gia cũng giúp hắn.

Xác định tính chân thực trong lời nói của Vô Thường Hy, Vô Thuần Nhạc và Vân Tử Dao liền có một loại xúc động muốn khóc. Cảm tạ lão thiên, rốt cuộc bọn họ cũng không cần lo cho thằng nhóc này thi trượt đại học.

Với thành tích và cái tính cách lười biếng của tên nhóc này, liệu có đậu được một trường đại học hạng hai hay không vẫn là một vấn đề. Bây giờ thì tốt rồi, không những không cần học, còn có thể gia nhập cái trường đại học do liên minh chính phủ thành lập. Nghe tên thôi đã thấy oách rồi còn gì.

Giữa cảm xúc vui sướng của mọi người, chỉ có Tô Hoàng Nguyệt là cảm x��c có chút trùng xuống.

Ban đêm, tại sân thượng biệt thự, dựa vào lan can, Tô Hoàng Nguyệt liền trầm tư nhìn mênh mông bầu trời đêm.

Đi lên sân thượng thấy cảnh này, Vô Thường Hy liền có chút kinh ngạc.

Từ phía sau ôm lấy Tô Hoàng Nguyệt vào lòng, hắn liền quan tâm hỏi:

"A Nguyệt, có chuyện gì mà lại lên đây một mình vào giờ này?"

Cảm nhận được lồng ngực ấm áp cùng với bàn tay to lớn của Vô Thường Hy, Tô Hoàng Nguyệt liền thở ra một hơi, cầm lấy bàn tay hắn, có chút tâm tư nói:

"Không có gì, chỉ là em đang suy nghĩ chút vấn đề mà thôi."

"Là về chuyện của anh sao?"

Tô Hoàng Nguyệt im lặng không trả lời cũng đã khiến hắn khẳng định được đôi phần.

Kéo nàng quay người lại, dùng trán chạm nhẹ trán nàng, hắn liền ôn nhu mở miệng:

"A Nguyệt, anh muốn nói với em, dù việc gì xảy ra, anh cũng sẽ không rời xa em. Dù có cũng chỉ là một hai ngày, hoặc ngắn hơn nữa. Vì vậy không cần bận tâm quá nhiều, cứ vui vẻ hưởng thụ cuộc sống, và cứ là Nguyệt ma vương như mọi hôm là được, được chứ?"

Im lặng một lúc, Tô Hoàng Nguyệt liền bật cười, lấy tay hắn đặt lên gò má của nàng, oán trách nói:

"Nguyệt ma vương cái gì chứ, em đâu có ghê gớm như vậy."

"Ha hả, em không tự hiểu lấy sao? Em thử hỏi những người từng bị em chi phối, sợ hãi xem, có ai dám bảo em không phải Nguyệt ma vương không? Cụ thể là lão Lý, lão Vương mấy tên đó, bọn hắn nói về em lúc nào cũng thần sắc sợ hãi, toàn thân run rẩy ấy chứ."

Tô Hoàng Nguyệt: "...."

Nếu để ba tên đó biết Vô Thường Hy nói những lời này trước mặt Nguyệt ca, sợ là sẽ tức điên lên mất.

Mẹ nó lão Hy, bọn ta cùng ngươi có thù gì oán gì mà ngươi lại như vậy hãm hại bọn ta!!!

Lần nữa bật cười, nàng liền im lặng nhìn người bạn trai có tính cách trẻ con này của mình.

Thật là, hết nói nổi.

Tô Hoàng Nguyệt cười như vậy cũng khiến Vô Thường Hy thả lỏng một hơi. Hắn thật sự lo lắng cô bạn gái bé nhỏ của mình sẽ suy nghĩ nhiều.

Nhưng hắn lại không biết rằng, trong lòng Tô Hoàng Nguyệt lúc này khao khát trở thành Siêu Phàm Giả đến nhường nào. Bởi vì nàng muốn cùng hắn ở một thế giới, nàng muốn cùng hắn học cùng trường đại học.

Không rõ vì sao, Tô Hoàng Nguyệt luôn có một linh cảm, cái trường đại học do liên minh chính phủ các quốc gia thành lập chắc chắn có liên quan đến siêu phàm giả. Linh cảm này thật mãnh liệt.

"Được rồi, đi ngủ thôi, cũng không còn sớm nữa."

Bỏ đi mấy suy nghĩ này, Tô Hoàng Nguyệt liền kéo Vô Thường Hy trở về phòng ngủ.

Không ai biết rằng, đúng vào khoảnh khắc Tô Hoàng Nguyệt sinh ra ý muốn sở hữu dị năng, viên bi nhỏ mà Vô Thường Hy nhặt được liền có dị động.

Trước ánh mắt kinh ngạc của Serlny, nó không ngừng phát sáng!

...

Thời gian cứ như vậy thấm thoát trôi qua. Kể từ hôm đó cũng đã qua không ít ngày. Trong khoảng thời gian đó, Tô Hoàng Nguyệt có trở về với cha mẹ một thời gian dài.

Thẳng đến hôm nay, nàng lại xuất hiện ở Vô gia, bởi vì hôm nay là ngày 31 tháng 12, cũng là ngày cuối cùng của năm cũ, sắp bước sang một năm mới, cũng là lúc Tết đến xuân về.

Vì vậy, Vô gia từ sáng sớm đã chuẩn bị lên đường về quê ăn Tết. Lần này không chỉ có Vô gia một nhà ba người, m�� còn có thêm hai thành viên mới là Serlny và Tô Hoàng Nguyệt.

Serlny thì không nói làm gì, còn nguyên nhân Tô Hoàng Nguyệt cùng Vô gia về quê là vì Tết năm nay, Ngô Hân và Tô Trường Thanh dự định không ở nhà ăn Tết, mà cùng nhau đi hưởng kỷ niệm hai mươi năm ngày cưới. Hơn nữa, bên nội ngoại của Tô Hoàng Nguyệt đều đ�� không còn ông bà nội, bà ngoại. Vì vậy, để cho vợ chồng mình có thể vui vẻ hưởng kỳ nghỉ của hai người, Tô Hoàng Nguyệt liền được gửi tới nhà Vô gia.

Biết chuyện này, Vân Tử Dao và Vô Thuần Nhạc đều rất vui lòng, ngay cả Vô Thường Hy cũng không có ý kiến gì.

Nói đùa, con dâu tương lai của Vô gia, trước tiên đi gặp gia trưởng nhà trai là quá mức hợp lý. Biết được tin này chắc chắn ông nội Vô Thường Hy sẽ rất bất ngờ.

Trên xe, biết mình sắp gặp ông nội của nhà chồng tương lai, nàng lại vô cùng khẩn trương. Khí chất bá đạo, lạnh nhạt, hào sảng thường ngày cũng biến mất tăm, trông nàng như một đứa trẻ lo lắng bị bắt nạt.

Điều này khiến Vô Thường Hy, tên nhóc đó, trêu nàng một hồi. Và cái kết là Hy ca của chúng ta bị ăn một quyền.

Nhìn Tô Hoàng Nguyệt vẫn còn khẩn trương bất an, Vân Tử Dao liền bật cười:

"Được rồi, không cần lo lắng như vậy đâu. Ông nội Tiểu Hy rất thân thiện, sẽ không làm khó con đâu."

"Ha hả, không sai. Lão cha ta dù nhiều lúc rất khó tính, nhưng đối xử với con dâu, cháu dâu thì miễn chê. Hỏi lão bà của ta là biết."

"Ừm, đối xử còn thân hơn cả con gái ruột. Mỗi lần trở về quê là dì hai của Tiểu Hy lại ghen tị vì không được thiên vị bằng ta đấy."

Nói lại chuyện này, Vân Tử Dao liền che miệng cười. Chỉ cần nghĩ tới sắc mặt của dì hai thằng bé Tiểu Hy là nàng lại vui vẻ.

Lời của hai vợ chồng cũng khiến Tô Hoàng Nguyệt bớt bất an phần nào, nhưng mà nói gì thì nói, nàng vẫn có chút khẩn trương.

Nhìn cái bộ dạng này của nàng, Vô Thường Hy đang mải vuốt lông Serlny liền cười gian. Đưa mắt nhìn ra ngoài cửa xe, thấy đã đi tới vùng ngoại thành, không có nhiều xe cộ cũng không có camera an ninh, hai mắt hắn liền sáng.

Quay lại nhìn Tô Hoàng Nguyệt, Vô Thường Hy liền cười xấu xa:

"Muốn bớt căng thẳng khẩn trương không?"

Vô Thường Hy đột nhiên nói vậy nàng vẫn chưa hiểu ra sao, nhưng mà động tác tiếp theo của hắn liền khiến nàng không nhịn được kinh hô. Ngay cả Vân Tử Dao và Vô Thuần Nhạc cũng ngạc nhiên đến mức chửi tục:

"Cmn!"

Chỉ thấy tên nhóc này ôm lấy Tô Hoàng Nguyệt từ phía sau, liền mở c���a xe rồi thả người nhảy ra.

Một màn bất ngờ khiến hai vợ chồng đều trợn mắt hốc mồm. Ngay cả Serlny cũng đầy đầu chấm hỏi???

Cho tới khi thằng nhóc này ôm theo Tô Hoàng Nguyệt còn đang thất thần bay tới sát bên cạnh xe, tiện tay đóng lại cửa phía sau, hai vợ chồng mới thở phào một hơi. Tiếp đó liền muốn lên giọng quở trách.

Nhưng không đợi hai vợ chồng mở miệng, Vô Thường Hy liền làm một thủ thế cáo từ, sau đó mang theo Tô Hoàng Nguyệt phóng thẳng lên trời.

Im lặng một hồi, Vô Thuần Nhạc liền đen mặt mở miệng:

"Mẹ nó, thằng nhãi này thật không để người ta bớt lo."

Che miệng bật cười, Vân Tử Dao liền tiếp lời:

"Kệ bọn nhỏ đi, khu này vắng người cũng không sợ bị phát hiện. Hơn nữa, cho bọn nhỏ không gian riêng, biết đâu lại tiến triển thần tốc."

"Cũng đúng, ước mơ có cháu bế của ta đều dựa vào hai đứa nhỏ này."

"Nghĩ gì vậy cha anh, bọn nhỏ còn trẻ như vậy, cứ đợi vài năm nữa đi."

"Hắc hắc, lão bà đại nhân nói đúng."

Trên tầng mây, lấy lại tinh thần Tô Hoàng Nguyệt liền tức giận cắn nhẹ một miếng vào vai Vô Thường Hy.

"Hỗn đản, ngươi làm cái gì vậy, suýt chút nữa dọa chết ta!"

"Hắc hắc, không phải là muốn giúp em bớt khẩn trương sao?"

Mặc kệ cho nàng cắn, Vô Thường Hy liền hắc hắc cười.

"Bớt cái con khỉ, càng căng thẳng thì có! Lần sau cũng đừng làm như vậy, ít ra cũng phải nói trước cho ta một tiếng để chuẩn bị tinh thần."

"Rõ thưa A Nguyệt đại nhân!"

"Hừ."

Nói xong, hắn liền tăng tốc bay về phía trước.

Nói gì thì nói, được bay trên trời như vậy, cảm nhận gió trời thổi vào mặt cũng khiến nàng thả lỏng không ít.

Vài tiếng sau, khi xe của Vô Thuần Nhạc lái vào cổng làng, liền thấy Vô Thường Hy và Tô Hoàng Nguyệt hai đứa nhỏ này đã ở đó, đang ăn thịt xiên.

Ngồi trở lại trên xe, đưa một phần thịt xiên cho Serlny bé nhỏ, Vô Thường Hy liền lầu bầu:

"Lão cha, cha làm cái quỷ gì mà đi chậm như vậy chứ, có biết bọn ta đợi ở đây bao lâu rồi không?"

Kìm lại xúc động muốn đánh cho thằng nhóc này một trận, Vô Thuần Nhạc liền có chút im lặng:

"Thằng nhóc này rốt cuộc tới đây từ bao giờ?"

"Xem nào, hình như là bốn tiếng trước."

Vô Thuần Nhạc: "...."

Trầm mặc lái xe vào trong thôn, Vô Thuần Nhạc đã không biết nói gì. Rất tốt, hơn 500 km lộ trình, thằng nhóc này bay chỉ mất vài phút là tới nơi. Đây rốt cuộc là tốc độ gì.

Một bên Vân Tử Dao cũng có chút kinh ngạc, dù sao tốc độ này là có chút nhanh quá mức.

Không để ý những thứ này, cảm giác khẩn trương của Tô Hoàng Nguyệt lại xuất hiện, bởi vì bây giờ đã tới Vũ Tấn thôn, nơi mà ông nội Vô Thường Hy đang ở.

Đi thêm một đoạn, dừng xe lại trước một căn tứ hợp viện, mấy người liền nhanh chóng xuống xe.

Vừa xuống xe, từ trong nhà liền có một người đàn ông trung niên, da có chút ngăm đen, gương mặt có vài phần giống Vô Thuần Nhạc đi ra tiếp đón:

"Đại ca, đại tẩu, các ngươi cũng đã về rồi, còn có cả thằng bé Tiểu Hy nữa chứ. Lâu không gặp thật lớn rồi."

Nhìn người tới, Vô Thường Hy liền hướng đối phương vấn an:

"Tam thúc hảo."

"Ha, tam đệ à, dạo này vẫn khỏe chứ?"

Ôm lấy đối phương, Vô Thuần Nhạc liền sang sảng cười.

"Khỏe, đương nhiên khỏe. Đại ca ngươi không biết đâu, ta dạo gần đây buôn bán thuận lợi, mỗi ngày kiếm đầy bồn đầy bát, không có gì lo âu đương nhiên rất khỏe. Hơn nữa, thằng nhóc nhà ta thi đậu lớp trọng điểm nhị trung khiến ta hài lòng vô cùng."

"Ha hả, vậy thì chúc mừng tam đệ. Nhớ xuống bếp làm thật nhiều mỹ thực coi như khoản đãi mọi người nhé. Rất lâu chưa được nếm thức ăn tự tay ngươi làm, có chút tưởng niệm đó."

"Chả lẽ đại tẩu làm không ngon sao?"

"Sao có thể so với đầu bếp hạng nhất như ngươi."

"Đại ca quá lời rồi, hahaha."

Đây chính là Vô Hữu Đại, tam thúc của Vô Thường Hy, em trai thứ ba của Vô Thuần Nhạc. Ông sống ở thành phố 29, mở một cửa hàng lớn, hiện tại đang làm đầu bếp chính. Tay nghề hạng nhất đã giúp cửa hàng có danh tiếng vô cùng tốt.

Lúc này, một thiếu niên liền chạy tới bên cạnh Vô Thường Hy, hưng phấn hô:

"Hy ca!"

Đây chính là Vô Hữu Danh, con trai của Vô Hữu Đại. Năm nay học lớp 8, thành tích học tập khá tốt, không giống ai đó :))))

Thấy người tới, Vô Thường Hy liền nhếch mép, xoa mạnh đầu đối phương:

"À, là Tiểu Danh sao, đã lớn như vậy rồi. Có bạn gái hay chưa?"

Vô Hữu Danh: "...."

"Ca, anh đừng hỏi em vấn đề này được không? Năm nào trở về anh cũng hỏi vấn đề này không chán sao?"

Khinh bỉ nhìn tên nhóc này, Vô Thường Hy liền nhỏ giọng:

"Thằng nhóc này thì biết cái gì chứ. Ta nói vậy đều là vì ngươi tốt. Mỗi lần nói vậy có phải hay không ngươi sẽ có chút nhói lòng? Có phải hay không rất mất mặt, rất muốn tìm bạn gái?"

"Cái này...."

Khó xử gãi gãi đầu, Vô Hữu Danh cũng không biết trả lời thế nào, nhưng cảm giác Hy ca nói rất đúng.

"Vậy là đúng rồi. Khi đó ngươi sẽ mạnh dạn hơn tiếp xúc với các bạn nữ, rất nhanh liền có thể có bạn gái. Như vậy còn phải cảm tạ ta đâu."

Vô Hữu Danh: "...."

"Nhưng mà, em có người thích rồi, không thể làm như vậy."

"Ngốc à ngươi, có người thích còn không mau theo đuổi người ta, chả lẽ đợi tới lúc để người đàn ông khác cưa đổ người trong mộng của ngươi mới tỉnh ngộ không thành?"

Vô Hữu Danh: "..."

"Nhưng em cảm giác mình không xứng với bạn ấy."

"Lại nói cái gì ngu ngốc! Con trai Vô gia chúng ta còn lo không xứng?"

Nghe người em trai này nói lời, Vô Thường Hy liền một hồi tiếc rèn sắt không thành thép.

Từ trong xe đi ra, Tô Hoàng Nguyệt nghe được lời của bạn trai mình, sắc mặt liền sạm lại, tức giận đánh hắn một quyền:

"Nói nhăng cái gì vậy, thằng nhóc còn nhỏ như vậy mà anh khuyên linh tinh gì không đâu!"

Quay ra nhìn Vô Hữu Danh, nàng liền mỉm cười:

"Đừng nghe tên này nói linh tinh nhé, còn nhỏ như vậy cứ lo việc học là chủ yếu. Đừng như anh của con, thành tích không ra gì. Chỉ cần học giỏi là các bạn nữ sẽ tự mến mộ con."

Không phục bĩu môi, Vô Thường Hy liền lẩm bẩm:

"Không phải anh học kém em vẫn yêu anh đó sao?"

Tô Hoàng Nguyệt: "...."

Cái này nàng liền không có cách nào phản bác.

Nhìn người phụ nữ xinh đẹp quá phận trước mắt, Vô Hữu Danh có chút sững sờ. Hắn lúc này suy nghĩ là:

"Đẹp quá, dữ dội quá!"

Phản ứng lại, hắn liền có chút kinh ngạc:

"Tỷ tỷ, chị là bạn gái của Hy ca sao?"

Ngượng ngùng gật đầu, Tô Hoàng Nguyệt cũng không phủ nhận.

Lời nói của Vô Hữu Danh liền thu hút sự chú ý của Vô Hữu Đại, người đang nói chuyện với Vô Thuần Nhạc. Khi thấy Tô Hoàng Nguyệt, hai mắt hắn liền sáng lên.

"Đại ca, đây là bạn gái của thằng bé Tiểu Hy sao?"

Nhỏ giọng bên tai hắn nói, Vô Thuần Nhạc có chút kiêu ngạo:

"Không sai, làm sao, thấy cháu dâu của ngươi thế nào?"

"Tuyệt, ngươi đã cưới được đại tẩu là người phụ nữ ưu tú như vậy, giờ tới Tiểu Hy cũng không ngoại lệ. Quả nhiên là đại ca."

Hướng Vô Thuần Nhạc đưa ngón tay cái, Vô Hữu Đại cảm giác đại ca mình một nhà toàn là nhân vật giỏi.

"Đó là đương nhiên, còn không xem ca ngươi là ai."

Ôm theo Serlny xuống xe, Vân Tử Dao thấy mấy người vẫn còn đứng ngoài cổng trò chuyện, nàng liền bật cười:

"Được rồi, còn không mau vào trong nhà, còn muốn ở ngoài này tới bao giờ? Tí để cha biết lại bị mắng cho xem."

Nhắc tới lão cha, Vô Thuần Nhạc và Vô Hữu Đại liền rùng mình.

Ngay sau đó, mấy người cũng nhanh chóng vào nhà.

Ông nội của Vô Thường Hy là Vô Thần Sơn, năm nay cũng đã hơn 70 tuổi. Bà nội Vô Thường Hy thì đã mất hai năm trước đó.

Vô Thần Sơn thì vẫn khỏe mạnh, mỗi ngày đều chăn sóc cho một đám gia súc, gia cầm mà không có biểu hiện gì mệt mỏi. Biết đại con trai mình một nhà trở về, hắn liền vô cùng vui mừng.

Đặc biệt, khi biết cháu nội mình còn mang theo một cô gái xinh đẹp trở về, nghe nói là cháu dâu tương lai, hắn liền càng vui mừng hơn nữa.

Quả không hổ là con trai Vô gia ta, chính là có bản lĩnh như vậy.

Một hồi ca ngợi khiến Vô Thường Hy, tên nhóc này, thiếu chút nữa đã bay lên trời cùng mặt trời vai kề vai.

Điều này làm Vô Thuần Nhạc có chút ghen tị. Rõ ràng trước đó mình cũng mang con dâu về sao lão cha không có khen như vậy.

Chỉ có thể nói, mỗi lần trở về nhà, Vô Thường Hy lại trở thành bảo bối tôn tử của Vô Thần Sơn, nhanh chóng hóa thành tồn tại đỉnh kim tự tháp. Ngay cả là con dâu, cháu dâu,... cũng phải xếp sau.

Hơn nữa, nghe tin cháu trai bảo bối của mình được tuyển thẳng vào một trường đại học lớn, Vô Thần Sơn liền không tiếc đại khai sát giới, giết gà mổ heo, ngay cả con trâu đang định bán cũng mang ra làm thịt.

Trong nhà nhìn đám người bận rộn bên ngoài, Tô Hoàng Nguyệt liền cảm giác bầu không khí thật ấm áp.

"Không ngờ ông nội đã có tuổi rồi vẫn còn mạnh mẽ như vậy."

"Khanh khách, đó là đương nhiên. Thân thể phụ thân được bác sĩ khen là còn cường tráng hơn cả đàn ông trung niên đấy."

Âm thanh này là của một người phụ nữ xinh đẹp nói ra. Nàng chính là Vô Tịnh Liên, dì hai của Vô Thường Hy, em gái thứ hai của Vô Thuần Nhạc, là cô con gái duy nhất trong ba anh em nhà Vô gia.

Hiện đang sống ở bên nhà chồng tại thành phố 19, có một người con trai đang học đại học năm hai, lớn hơn Vô Thường Hy vài tuổi, hơn nữa còn học ngành tài chính.

Đó cũng chính là người thanh niên đeo kính thanh tú đang ra sức kéo con trâu ngoài kia, tên Huỳnh Thế An.

Người đàn ông trung niên đang cùng Vô Thuần Nhạc mổ lợn, có vài phần giống Huỳnh Thế An, chính là Huỳnh Thế Kiệt, chồng của Vô Tịnh Liên. Hiện đang là trưởng phòng của một tòa báo có tiếng.

Xem mấy người náo nhiệt làm việc, Tô Hoàng Nguyệt liền cười cười nhìn Vô Tịnh Liên bên cạnh:

"Ừm, thật là náo nhiệt."

Mỉm cười, dắt theo Tô Hoàng Nguyệt đi tới nhà bếp, Vô Tịnh Liên liền thần bí nói:

"Đó là đương nhiên. Đi, dì hai hôm nay sẽ cho con xem món ăn chân truyền của Vô gia, gà rang muối ớt."

Vào trong bếp, Vô Hữu Đại cùng Vân Tử Dao đã đang bận rộn.

Thấy thế, Tô Hoàng Nguyệt và Vô Tịnh Liên cũng tới giúp một tay.

Mọi người ai cũng chung sức để làm ra một bữa tối tuyệt vời trong bầu không khí vui vẻ và ấm cúng.

Chỉ có Serlny là được toàn bộ Vô gia yêu thích, được cho một đống cá rán ngồi một góc thưởng thức.

Cùng nhau trải qua bữa tối tuyệt vời, cả nhà liền vui vẻ chơi đùa, đánh bài, chơi game,... Có thể nói là vô cùng náo nhiệt.

Và ai cũng rất hoan nghênh cô cháu dâu tương lai này của mình, Tô Hoàng Nguyệt, khiến cho nàng rất nhanh liền hòa mình vào đại gia đình này.

Sắp tới đêm giao thừa, cả đại gia đình liền cùng nhau đếm ngược 30 giây, chờ đợi năm mới tới:

"30, 29, 28.... 3, 2, 1, chúc mừng năm mới!!!!"

Trong tiếng pháo hoa rộn rã, cả nhà đều hướng về nhau chúc mừng năm mới.

"Chúc mừng năm mới mọi người!"

"Dì hai, chúc mừng năm mới!"

"Ngươi cũng vậy nhé tam đệ!"

"Đại ca chúc mừng năm mới!"

"Haha, nhị muội năm mới vui vẻ nhé."

"Hy ca, chúc mừng năm mới! Cả chị dâu cũng vậy ạ!"

"Ừm, cảm ơn hai đệ nhé."

"Hắc hắc cảm tạ nhé Tiểu An, Tiểu Danh, hai ngươi năm mới sớm có bạn gái nhé."

Vô Hữu Danh: "...."

Huỳnh Thế An: "...."

...

Sau đó chính là cùng hướng Vô Thần Sơn đồng loạt chúc mừng năm mới. Điều này khiến ông cười vô cùng vui vẻ.

Cả đời hắn cũng chỉ mong con cháu sum vầy, ngày ngày hạnh phúc như vậy. Hẳn là bà nó bên kia cũng mong vậy.

Kết thúc khâu chúc phúc, chính là tặng hồng bao. Đám nhỏ ai ai cũng nhận được không ít hồng bao, đặc biệt hồng bao của Vô Thuần Nhạc, tiền cứ gọi là lớn không tưởng.

Khiến cho một đám tiểu gia hỏa vô cùng vui vẻ.

Mùng một Tết cứ như vậy trong vô vàn tiếng cười cùng bầu không khí vui sướng trôi qua. Sau đó mọi người đều đi chúc Tết khắp thôn.

Xong việc, cuối cùng đám nhỏ cũng có thời gian rảnh để vui đùa.

Cùng Tô Hoàng Nguyệt, Vô Hữu Danh, Huỳnh Thế An trở lại khu vườn phía sau tứ hợp viện, Vô Thường Hy mấy người liền bắt đầu trò chuyện vui đùa.

Đầu tháng một, không khí có chút lạnh, tuyết cũng rơi rất nhiều. Điều này giúp mấy người có thể tha hồ nặn người tuyết và chơi ném tuyết.

Bên này, một mình Vô Thường Hy cân cả Tô Hoàng Nguyệt lẫn Vô Hữu Danh và Huỳnh Thế An.

Chỉ cần bị tên nhóc này ném một quả, cam đoan liền có thể nằm xuống, mà một khi nằm xuống sẽ bị vùi trong mưa cầu tuyết không thể đứng dậy.

"Ha hả, xem ta liên hoàn đại pháo!"

Tô Hoàng Nguyệt tinh ý liền ra hiệu cho Serlny mập ú tấn công Vô Thường Hy, sau đó vọt tới ôm lấy hắn.

Cứ như vậy hai người liền ngã vào đống tuyết, rồi bị phản ứng lại của Vô Hữu Danh và Huỳnh Thế An thế công chôn vùi.

"Xin lỗi Nguyệt tỷ, nhưng vì nhân dân, tỷ hãy hy sinh!"

"Bọn ta sẽ ghi nhớ công lao to lớn của tỷ...."

Đang lúc mấy tên đó chơi vui, Vô Hữu Danh và Huỳnh Thế An liền bị gọi đi có chút việc, thế là chỉ còn lại Vô Thường Hy và Tô Hoàng Nguyệt.

Vực dậy từ đống tuyết, cả hai liền nhìn nhau cười:

"Hahaha, A Nguyệt, trên đầu em thật nhiều tuyết."

"Hì hì, anh cũng vậy đó."

Giúp nhau rũ xuống tuyết trắng trên người, ánh mắt cả hai liền giao thoa.

Giữa khí trời lạnh buốt, cảm nhận hơi ấm của đối phương khiến trái tim hai người bắt đầu loạn nhịp.

Nhìn gần gương mặt anh tuấn của Vô Thường Hy trước mắt, Tô Hoàng Nguyệt liền đỏ mặt, đưa ra một quyết định trọng đại.

Tiếp đó, nàng liền nhắm mắt lại, chờ đợi điều kế tiếp.

Thấy thế, sững sờ một chút, Vô Thường Hy cũng hiểu ra. Mỉm cười, hắn nhẹ tiến gần lại Tô Hoàng Nguyệt.

Khoảng cách hai người càng lúc càng gần, càng lúc càng gần.

Cho tới khi môi hai người khẽ chạm vào nhau, cùng lúc đó Vô Thường Hy cũng đưa tay ôm lấy Tô Hoàng Nguyệt vào lòng.

Khoảnh khắc này, tình cảm hai người càng thêm tăng tiến. Hai mảnh trái tim liền hợp thành một, một cảnh tượng lãng mạn như vậy vĩnh viễn được ghi khắc.

Dưới tuyết rơi lất phất, hình ảnh của hai người thật đẹp đẽ và mỹ lệ.

Chụp lại khoảnh khắc này, trên lầu Vân Tử Dao liền hài lòng cười.

Đi đến bên cạnh nàng, Vô Thuần Nhạc liền mỉm cười:

"Từ bây giờ, Tiểu Nguyệt chính thức là người của Vô gia chúng ta rồi."

"Ừm, ta thật vui đó, hai đứa nhỏ cuối cùng vẫn đến với nhau."

"Ha hả, bây giờ chỉ chờ ngày làm ông nội thôi."

...

Tại nhà ông nội ở lại đến mùng 3 Tết, cáo từ ông nội và mọi người, Vô gia một nhà liền xuất phát tới Thành Đô, chúc Tết nhà ngoại.

Tới nhà Vân gia, do Vân Tử Hào là quân nhân, ngoài ra các dì, các cậu của Vô Thường Hy cũng là quân nhân, dẫn tới bầu không khí không được thoải mái, tùy ý như bên nội, nhưng cũng có một loại không khí khác.

Khi biết Tô Hoàng Nguyệt là con gái của Tô Trường Thanh, bây giờ thành bạn gái của cháu ngoại mình, Vân Tử Hào hết sức hài lòng, đối xử với nàng tốt hơn Vô Thuần Nhạc và Vô Thường Hy rất nhiều, khiến hai cha con cứ tưởng mình là người ngoài (✖╭╮✖).

Tại đây ở lại một ngày, cùng mọi người vui vẻ trò chuyện, cùng Vân Tử Hào tâm sự chuyện siêu phàm giả. Sau đó, Vô gia một nhà liền cáo từ về đi chúc Tết một số nơi như nhà Lưu Minh, hoặc Vô Thường Hy và Tô Hoàng Nguyệt tới nhà đám bạn chúc Tết như Lý Khương Cường, Vương Siêu, Lương Phúc ba tên này, còn có lớp trưởng và Lý Khả Nhi, Dương Dương,... Tiếp đó cả đám liền cùng nhau tới nhà lão Trương chúc Tết.

Có thể nói, Tết năm nay đối với Vô Thường Hy cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc hơn mọi năm rất nhiều.

Hắn vô cùng mãn nguyện.

Đặc biệt khi có người yêu để Tết này không bị lạnh lẽo :)))))

Hết chương.

Ps: Dù đã hết Tết, nhưng ở đây tác vẫn gửi lời chúc năm mới vui vẻ, đạt được nhiều thành tích và điều mình mong muốn đến toàn bộ độc giả ヽ( ⌒o⌒)人(⌒-⌒ )ノ.

Tí nữa sẽ ra chương hai, tổng cộng sẽ rơi vào gần 10k chữ coi như là 1 ngày 3 chương, để cảm tạ các đạo hữu ủng hộ cũng như là đạt mốc tăng chương yêu cầu.(。•̀ᴗ-)✧

Sản phẩm sáng tạo này được thực hiện dựa trên tài liệu gốc của truyen.free, với sự kính trọng và tri ân sâu sắc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free