Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tối Cường Đại Năng Khác Thường Nhân Sinh - Chương 41: Tới a, tới đánh lão tử a!

Sững sờ nhìn con huyết sắc cự viên vừa gầm thét xong vẫn không ngừng thở ra khói, Vô Thường Hy bỗng hoàn hồn.

“Nhân loại, ngươi đã tàn sát hậu duệ của ta?”

Ngay lúc đó, một âm thanh vang vọng trong đầu hắn, tựa tiếng chuông lớn, vang dội đến mức đầu óc Vô Thường Hy ong ong.

Lắc lắc đầu, hắn cười làm lành nhìn con khỉ khổng lồ:

“Khụ, cái đó… ta nói tất cả là hiểu lầm, ngươi có tin không?”

Con cự viên gào thét giận dữ, đưa tay tóm lấy Vô Thường Hy lên cao rồi đập mạnh xuống đất.

“Nhân loại dối trá! Dám giết hậu duệ của ta, ngươi phải dùng mạng sống để trả giá!”

“Ầm ầm!”

Thân thể Vô Thường Hy như một trái bóng bị huyết sắc cự viên đập mạnh xuống đất, khiến mặt đất trong phạm vi vài dặm sụp đổ và nứt toác không ngừng.

Va chạm mạnh cùng với lực phản chấn khiến Vô Thường Hy không nhịn được phun ra một ngụm máu. Dù thể chất của hắn lúc này đã đạt cấp SSS, nhưng không hiểu sao trong khu rừng này, hắn có một cảm giác suy yếu. Hơn nữa, con khỉ khổng lồ này cũng không phải dạng vừa.

Đưa bàn tay lớn túm lấy Vô Thường Hy dưới đất ném lên, huyết sắc cự viên liền đạp một cú. Lực đạo to lớn khiến Vô Thường Hy văng ngược ra như đạn pháo, đâm đổ vô số cây đại thụ cao lớn, rồi va người vào một vách núi đá, tạo thành một cái hố lớn.

“Khụ khụ!”

Ho ra một ngụm máu, Vô Thường Hy cảm giác toàn thân đau đớn, tựa như muốn tan thành từng mảnh. Từ nhỏ hắn chưa từng chịu qua sự đau đớn như vậy. Cộng thêm cảm giác suy yếu không rõ từ đâu tới này khiến hắn lần đầu cảm thấy hơi hoảng hốt.

Nhưng hắn là ai? Là Đại Ma Vương Vô Thường Hy! Chỉ vì chút thương thế này mà muốn làm khó hắn sao? Ha ha, đừng có đùa.

Hạ người khỏi vách núi, lau vệt máu trên miệng, hung tính trong Vô Thường Hy dần dần tăng lên. Hai mắt hắn híp lại, nở một nụ cười gượng gạo:

“Thật sự, rất mạnh, mạnh hơn hai con trước đó quá nhiều. Hơn nữa cảm giác suy yếu này, thật kỳ lạ.”

Ngẩng đầu nhìn bầu trời huyết sắc, cùng khắp nơi là rừng rậm huyết sắc, hắn dường như đã phát hiện ra điều bất thường. Có lẽ nguồn gốc của sự suy yếu của hắn chính là khu rừng huyết sắc này.

Ngay cả dị năng sinh mệnh hắn cũng không thể sử dụng. Không, nói đúng hơn là cấp độ chưởng khống của hắn quá thấp, trong trường hợp này hắn không thể vận dụng nó.

“Vô ích thôi, nhân loại. Trong lãnh địa của ta, toàn bộ sức mạnh của ngươi đều sẽ bị suy yếu, chỉ có thể dựa vào thể chất của mình. Còn ta, toàn bộ sức mạnh sẽ được tăng cường. Bây giờ, hãy đền mạng cho hậu duệ của ta!”

“Gào!”

Ngửa đầu gầm thét, khí thế khủng khiếp bùng nổ khiến mặt đất không ngừng rung chuyển, cuồng phong không ngừng càn quét, thổi bay tất cả mọi thứ.

Trầm trọng nhìn huyết sắc cự viên phía trước, cảm nhận được khí thế to lớn, sắc mặt hắn có chút không tốt.

Hắn đã hiểu tại sao mình lại có cảm giác suy yếu. Hóa ra, trong lãnh địa của đối phương, hắn sẽ bị suy yếu hoàn toàn, còn chính nó sẽ được tăng cường toàn bộ, giống như những lĩnh vực trong tiểu thuyết vậy.

Vậy thì lãnh địa này chỉ mình nó có, hay tất cả những kẻ đạt đến cấp SSS đều có? Bởi vì hắn có thể cảm nhận được, dù con khỉ lớn này rất mạnh, nhưng cũng chỉ ở cấp SSS, giống hắn, không hề đạt đến cấp độ cao hơn.

Thế tại sao hắn lại không có? Do chưa khai phá ra hay thật sự không có?

Vô Thường Hy liền có cảm giác mình là một SSS cấp giả.

Không suy nghĩ thêm. Dù bị suy yếu, nhưng bị đánh mà không đáp trả thì không phải phong cách của Vô Thường Hy.

“Ha ha, dù bị suy yếu, nhưng lão tử cũng sẽ đá đít ngươi, cái con khỉ đỏ này!”

“Ăn chiêu thức mới của lão tử, Kamehameha!”

Nghiêng người, Vô Thường Hy đưa hai lòng bàn tay chụm lại đặt xuống bên hông phải, bắt đầu dồn toàn bộ năng lượng vào lòng bàn tay rồi phóng ra khỏi cơ thể, tập trung vào khoảng không giữa hai tay, tạo thành một quả cầu năng lượng kim sắc toát ra khí tức cường đại cùng kim quang chói mắt.

Thật ra đây không phải chiêu thức gì mới mẻ. Đối với những người trên Thiên Lam đại lục, nó lại quá đỗi quen thuộc. Dù sao bộ anime siêu phẩm Bảy viên ngọc rồng, hầu như ai cũng đã xem qua. Mà một fan cuồng Ngọc Rồng như hắn đây, sao có thể không xem.

Do chưa thể phát minh ra chiêu thức nào mới, cộng thêm việc sở hữu dị năng năng lượng có thể phát ra các đòn pháo năng lượng giống trong Bảy viên ngọc rồng, Vô Thường Hy liền mượn luôn Kamehameha làm chiêu thức. Hắc hắc.

“Kame… hame… ha!”

Đưa hai tay chụm lại chĩa thẳng về phía trước, một đạo pháo năng lượng kim sắc to lớn liền từ vị trí của Vô Thường Hy kéo dài đến phía huyết sắc cự viên.

Những nơi đi qua, mặt đất, cây cối đều bị sóng năng lượng hóa thành hư vô. Trên mặt đất cũng bị năng lượng phân hủy kéo dài thành một rãnh lớn vài chục dặm.

“Grừ!”

Gầm nhẹ một tiếng, huyết sắc cự viên liền khinh thường nhìn đạo pháo năng lượng đang bắn về phía mình, há miệng nuốt chửng toàn bộ những thứ đó vào bụng.

Vô Thường Hy: “?????”

Vẫn giữ nguyên tư thế bắn chưởng, Vô Thường Hy ngơ ngác nhìn con huyết sắc cự viên đã ăn hết Kamehameha của mình rồi còn đánh một cái nấc.

???

Mẹ nó, ngang tàng đến vậy sao? Lão tử bảo ngươi ăn nhưng cũng đâu cần ăn thật như vậy, làm thế thì mặt mũi ta sẽ không còn ra gì hay sao?

Không để ý đến Vô Thường Hy đang ngơ ngác, huyết sắc cự viên híp đôi mắt huyết sắc lại, há miệng ngưng tụ một quả cầu năng lượng huyết sắc. Hai tay nó mở ra, hai quả cầu năng lượng khác cũng dần dần ngưng tụ.

Rất nhanh, ba quả cầu năng lượng lớn bằng căn nhà đã được ngưng tụ, mang theo uy thế hủy diệt bắn thẳng về phía Vô Thường Hy.

Nhếch mép cười, Vô Thường Hy nắm chặt hai tay, ánh mắt ngưng lại:

“Chỉ như vậy mà muốn hạ gục lão tử, đừng có đùa!”

Hai quyền vung ra, lực lượng kinh khủng bùng nổ, đánh bay hai quả cầu năng lượng. Với quả cầu cuối cùng, Vô Thường Hy vung mạnh đầu khiến trán mình trực tiếp va chạm với nó, lực lượng to lớn bùng nổ liền khiến qu�� cầu năng lượng này trực tiếp nổ tung tại chỗ.

“Oanh!!!!”

Một lần nữa, đám mây hình nấm lại xuất hiện, nhưng lần này nó không duy trì được quá lâu mà bị khí thế của Vô Thường Hy thổi bay. Ngẩng mặt nhìn huyết sắc cự viên ở không xa, Vô Thường Hy định mở miệng trào phúng, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến nụ cười của hắn đông cứng trên mặt.

“Ta đi!”

Nhìn vô số quả cầu năng lượng huyết sắc lơ lửng trên không trước mắt, cùng một số quả đang dần dần ngưng tụ, trong lòng Vô Thường Hy thầm chửi thề không biết có nên nói ra hay không.

Cái này mẹ nó cũng quá bá đạo đi, còn hơn cả hack. Đây rốt cuộc là muốn đùa kiểu gì vậy, không có cách chơi như thế này!

Vô Thường Hy chưa bao giờ cảm thấy tâm mệt mỏi như lúc này.

“Nhân loại, ta đã nói trong lãnh địa của ta, ta chính là mạnh nhất. Hãy đón nhận cơn thịnh nộ của Bạo Thực Huyết Viên!”

Tiếng nói vừa dứt, vô số quả cầu năng lượng chi chít trên trời liền rơi xuống, mang theo uy năng khủng khiếp, như mưa đổ ập xuống.

Sắc mặt đại biến, Vô Thường Hy liền mở ra bức trướng vô hình bao phủ toàn thân.

Tiếp đó, chính là một trận oanh tạc bao trùm mặt đất.

“Oanh oanh oanh oanh oanhhhhh!…”

Từ trên cao nhìn xuống, phạm vi vài ngàn dặm giống như một chiến trường bị bom nguyên tử liên tục oanh tạc. Khắp nơi là những vụ nổ dày đặc, sóng nhiệt to lớn khiến phạm vi vài ngàn dặm bên ngoài không ngừng bị thổi bay, càn quét.

Cũng may trong khu rừng này không có sinh linh sinh sống, nếu không sau một phen này, e rằng tất cả đều đã hóa thành tro tàn.

Sau một hồi, cuộc oanh tạc khủng khiếp cuối cùng cũng ngừng lại. Phạm vi vài ngàn kilomet vuông đều là những hố sâu lớn, bên trong là năng lượng tàn dư chưa tiêu tan cùng với khói bụi bốc lên.

Khói bụi tan đi liền hiện ra thân ảnh Vô Thường Hy ở trung tâm một hố sâu. Lúc này hắn toàn thân chật vật, khắp nơi là những vết thương có thể nhìn thấy được và hơi nóng không ngừng bốc lên. Hai tay rũ xuống, toàn thân cúi gằm, từng giọt máu chảy xuống, nhỏ giọt trên mặt đất.

Mà bức trướng năng lượng của hắn đã bị đánh tan trong lúc oanh tạc.

Ngã quỵ xuống, Vô Thường Hy cố hết sức ngẩng đầu nhìn con cự viên phía trước. Đôi mắt mơ hồ, hắn chỉ có thể thấy nó đang bước đến gần mình.

“Ngươi… thật sự rất mạnh…”

Không ngừng thở dốc, Vô Thường Hy cảm thấy chưa bao giờ đau đớn như lúc này, đau đến muốn chết đi. Nhưng hắn không thể chết. Vì mọi người, vì A Nguyệt, hắn không thể chết.

“Nhưng… muốn giết chết lão tử…

…là mơ tưởng!”

“Ầm ầm!”

Ánh mắt trợn lớn, khí thế của Vô Thường Hy không ngừng tăng lên. Sự suy yếu do lãnh địa của huyết sắc cự viên gây ra cũng đang dần dần giảm bớt. Khí thế kinh khủng trong nháy mắt lấn át cả khí thế của huyết sắc cự viên, khiến cho cả khu rừng huyết sắc cũng phải rung chuyển.

Bị một trận đòn đánh cho tê dại, Vô Thường Hy tuy thương thế không hề nhẹ, nhưng kèm theo đó, thể chất của hắn ngày một tăng lên, độ tương thích với sức mạnh ngày càng lớn, cùng đủ loại miễn dịch và kháng thể. Quan trọng hơn, một loại lực lượng mới trong cơ thể hắn dần dần nảy mầm.

Cảm nhận được trạng thái bất thường của Vô Thường Hy, ánh mắt huyết sắc cự viên liền ngưng lại. Nó có một dự cảm không lành. Đạt đến cấp SSS, nó đã sinh ra linh trí, không khác nhiều so với một con người trưởng thành. Vì vậy, trí thông minh của nó lớn hơn nhiều so với hai hậu duệ của nó.

Điều này khiến nó càng quyết đoán trong việc nhanh chóng ra tay.

Nghĩ vậy, nó liền không cho nhân loại nhỏ bé kia cơ hội, lại một lần nữa ra tay.

“Bạo Viên Bá Khí, Chấn!”

“Ù ù!”

Đột nhiên một đạo khí thế nặng nề xuất hiện đổ ập xuống, khiến Vô Thường Hy đang muốn phản kích liền bị đè bẹp xuống đất, không thể động đậy. Ngay cả mặt đất của khu rừng huyết sắc này cũng bị lún xuống hơn vài chục centimet so với bên ngoài, toàn bộ đều không ngừng rạn nứt.

Chưa dừng lại, một cái đuôi quét ngang liền đánh bay Vô Thường Hy xa vài chục dặm, đâm sập vô số cây đại thụ, đại sơn, tạo ra một đống đổ nát to lớn.

Toàn thân dần dần toát ra khí thể huyết sắc, cơ thể to lớn gồng lên. Trong miệng rộng không ngừng ấp ủ một đạo năng lượng kinh khủng, chỉ một chút rò rỉ ra ngoài cũng khiến không gian xung quanh trở nên vặn vẹo mờ ảo.

“Chết đi nhân loại, hãy cảm thấy vinh dự vì được chết dưới tuyệt kỹ của ta!”

“Tuyệt kỹ, Bạo Viên Thổ Tức, Cuồng Bá Huyết Viêm!”

Ngẩng mặt há miệng, một đạo hỏa diễm huyết sắc liền từ trong miệng nó phun ra, mang theo khí thế cuồng bạo đốt cháy hết thảy, hóa thành một cái đầu khỉ khổng lồ há miệng rộng, đớp thẳng về phía Vô Thường Hy.

Vừa cố sức đứng dậy, Vô Thường Hy nhìn công kích cận kề trước mắt, đồng tử hắn liền co lại. Một loại khí tức nguy hiểm bao phủ toàn thân hắn.

Hắn chưa bao giờ cảm thấy cái chết lại gần mình đến như vậy.

Nhìn công kích càng lúc càng gần, lần đầu tiên Vô Thường Hy sinh ra cảm giác nuối tiếc và tuyệt vọng. Hắn thật sự không muốn chết. Nếu chỉ có một mình hắn, có thể hắn sẽ không ngần ngại cái chết. Nhưng mà hắn còn rất nhiều bằng hữu, còn rất nhiều người thân, còn nhân sinh thú vị để hưởng thụ. Đặc biệt hắn còn A Nguyệt, nếu hắn chết nàng sẽ rất đau lòng. Hắn không muốn thấy nàng đau lòng, vì vậy hắn không thể chết.

Ngoài ra, còn cả điều hắn hứa với bạch mao quái còn chưa thực hiện, hắn sao có thể chết?

Đó là không thể nào!

Trong không gian thức hải, Trắng đang ngủ say trong cái kén huyết sắc lớn đột nhiên mở mắt. Đôi mắt huyết sắc phản chiếu ra ánh sáng bình tĩnh.

Cùng lúc đó, quanh thân Vô Thường Hy đột nhiên xuất hiện vô số thể năng lượng huyết sắc giống như huyết dịch, không ngừng ngưng tụ hóa thành một khuôn mặt ác ma mơ hồ, mở ra nụ cười ác liệt nuốt chửng công kích đang tới gần, rồi lại thu vào bên trong cơ thể Vô Thường Hy.

Ngay sau đó, không gian một hồi vặn vẹo, thân ảnh Vô Thường Hy liền giống như thuấn di, biến mất tại chỗ.

Lúc sau xuất hiện đã là bên ngoài khu rừng huyết sắc.

Ngơ ngác nhìn khu rừng trước mắt, Vô Thường Hy vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Hắn chỉ biết mình đã thoát khỏi công kích kinh khủng kia và thoát ra khỏi khu rừng huyết sắc. Lúc đó do mải suy nghĩ nên hắn cũng chưa xác định được cụ thể tình huống.

Nhưng hắn biết một điều, hình như mình sở h���u dị năng không gian. Mặc dù mới chỉ có thể làm tới thuấn di một bước này, chẳng lẽ là do sử dụng cổng không gian dẫn tới hắn đã thức tỉnh dị năng hệ không gian?

Thoát khỏi khu rừng huyết sắc, cũng như thoát khỏi lãnh địa huyết sắc phía sau, sinh mệnh chi lực của Vô Thường Hy liền tự động bao phủ hắn, dần dần khôi phục toàn bộ thương thế.

Rất nhanh, Vô Thường Hy liền nhảy nhót như không có chuyện gì xảy ra.

Mà trong khu rừng huyết sắc, con huyết sắc cự viên ngây người nhìn tuyệt kỹ của mình đột nhiên bị một khuôn mặt giống như ác ma nuốt chửng, cùng với sự biến mất của Vô Thường Hy. Ngoài tâm tình ngơ ngác ra, nó còn vô cùng chấn kinh và sợ hãi.

Trong khoảnh khắc đó, trên khuôn mặt ác ma huyết sắc kia, nó cảm nhận được khí tức tử vong. Nó dám cam đoan, chỉ cần dám manh động, mình có thể sẽ bị giết ngay lập tức.

Cường đại vô biên, kinh khủng vô tận, vô tình vô cảm, đó là thứ nó cảm nhận được từ khuôn mặt ác ma, thứ mà nó chưa từng cảm nhận qua từ vị kia.

Đưa ánh mắt xuyên qua khoảng cách vô tận nhìn về phía Vô Thường Hy bên ngoài, tâm tình huyết sắc cự viên vô cùng phức tạp.

Mặc dù rất hận nhân loại kia đã giết chết hai hậu duệ của mình, nhưng nó càng e ngại thứ ẩn giấu trong cơ thể nhỏ bé đó.

“Grừ!”

Nhẹ gầm một tiếng, nó liền quay người đi về hang động của mình. Chuyện này nó định bỏ qua.

Nó thì dự định bỏ qua, nhưng đã bị hành một trận thì Hy ca đây sao có thể nuốt trôi cục tức này!

Xác định mình sở hữu dị năng không gian, hai mắt Vô Thường Hy liền sáng bừng. Mặc dù mới chỉ chưởng khống được một ít, mới chỉ có thể làm đến mức thuấn di, nhưng đối với hắn đã là quá đủ.

Lấy ra y phục mới thay vào, Vô Thường Hy liền cười ác liệt, trong ánh mắt là vô cùng phẫn nộ.

“Ha ha, đại khả ái, dám bán hành cho lão tử. Dù hiện tại không đánh lại ngươi, nhưng làm ác tâm ngươi thì lão tử vẫn làm được.”

Nhìn khí độc xám sắc trong lòng bàn tay, Vô Thường Hy liền cười:

“Đến lúc thử nghiệm uy lực của khí độc ác liệt này, moahahaha!”

Thân ảnh hắn biến mất tại chỗ, chỉ để lại tiếng cười của Vô Thường Hy vang vọng.

Lần nữa xuất hiện trong khu rừng huyết sắc, mặc dù cảm nhận được sự suy yếu, nhưng so với trước đó đã giảm đi rất nhiều.

Có thể là cơ thể hắn đang tiếp tục tiến hóa.

Bỏ qua ý nghĩ đó, nhìn cảnh vật xung quanh, hắn liền cười gian xảo:

“Lan tỏa đi, độc tố đánh rắm!”

Từ thân thể Vô Thường Hy, một luồng khí vụ xám sắc không ngừng tuôn trào ra, rất nhanh nó đã bao phủ cả khu rừng huyết sắc.

Trong hang động, cảm nhận có kẻ xâm phạm lãnh địa của mình, huyết sắc cự viên liền mở mắt. Nó tức giận vọt ra hướng thẳng vị trí kẻ xâm phạm.

Khi thấy là Vô Thường Hy, một tia e ngại thoáng qua, nó liền phẫn nộ gầm thét:

“Gào!!!”

“Nhân loại, ngươi còn dám tới lãnh địa của ta, thật là không biết sống chết!”

Nhảy lên, huyết sắc cự viên liền như lưu tinh lao xuống vị trí Vô Thường Hy, một quyền đập xuống.

“Phanh, ầm ầm!”

Một quyền này giáng xuống, mặt đất trong phạm vi vài trăm dặm lại một lần nữa đổ sụp.

Xuất hiện ở cách đó không xa, Vô Thường Hy liền khinh thường cười:

“Ha ha, bắt được lão tử rồi hãy nói, đồ khỉ đít đỏ!”

Huyết sắc cự viên: “…”

“Gào!!!!”

Phẫn nộ gầm thét, nó liền trực tiếp xuất hiện ở vị trí Vô Thường Hy, một quyền chính là vung xuống.

“Ầm ầm!”

Lại một cái hố sâu to lớn được tạo ra, nhưng Vô Thường Hy vẫn chưa bị đánh trúng.

“Tới đi, tới đánh lão tử đi!”

Ngoắc ngoắc ngón tay, Vô Thường Hy liền tỏ vẻ vô cùng phách lối.

Cảm thấy mình bị sỉ nhục, đường đường siêu phàm thú cấp diệt vong sao có thể nhẫn nhịn.

“Gào!”

Tiếp đó chính là một cảnh tượng trốn một đuổi.

“Ta ở đây, tới bắt ta đi!”

“Gào!!!”

“Ầm ầm!”

“Lại trượt rồi ha ha ha, ngươi chẳng lẽ chỉ số chính xác là 0 à, đánh toàn miss!”

“Nhân loại vô sỉ!”

“Ầm ầm!”

“Chậm như vậy chắc lão bà ngươi rất khổ cực à, bảo sao hậu duệ ngươi một đứa màu đen, một đứa màu vàng, bây giờ ta cũng đã hiểu, hắc hắc.”

Huyết sắc cự viên: “…..”

“Gào!!!!”

“Nhân loại đáng chết, dám ăn nói linh tinh!!!”

“Ầm ầm!”

“Hắc hắc, đừng như vậy tức giận, nhân sinh phải xanh một chút mới thuận lợi có phải hay không?”

“Gàoooooooo!!!!”

“Oanh!!!!! Ầm ầm!”

Tránh thoát một đạo pháo năng lượng, Vô Thường Hy liền xuất hiện tại ngoài khu rừng huyết sắc. Nhìn huyết sắc cự viên đang phẫn nộ, hắn liền trêu tức:

“Ha ha, tới đi, tới bắt lão tử đi, hay là sợ rồi?”

Dù rất phẫn nộ, nhưng mà nó không thể bước ra khỏi lãnh địa, nếu không…

Nhìn ngọn tuyết sơn cao vút phía xa, huyết sắc cự viên liền lộ ra một tia sợ hãi.

Hướng về phía Vô Thường Hy gầm một tiếng tức giận, nó liền quay người trở lại.

Thấy nó bỏ chạy, Vô Thường Hy liền cười lạnh:

“Cũng tới lúc độc tố phát huy tác dụng.”

“Tạch!”

Búng tay một cái, huyết sắc cự viên đang đi bỗng nhiên dừng bước. Nó đột nhiên cảm thấy bụng mình có chút khó chịu, phía sau hậu môn cũng giống như có thứ gì muốn đi ra.

Như nghĩ tới điều gì, đôi mắt nó liền trừng lớn.

Tác phẩm này được sở hữu bởi truyen.free, trân trọng mọi sự ủng hộ của độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free