Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tối Cường Đại Năng Khác Thường Nhân Sinh - Chương 46: Đưa cho Khương Nhật Kha lễ vật!

Tại sảnh tiếp khách quý của tòa cao ốc Phoenix.

Lúc này, Khương Nhật Kha, Vô Thường Hy, Phoenix Diager, Phoenix Wallter và Phoenix Laya đang cùng nhau dùng bữa.

Tuy nhiên, bầu không khí có chút không đúng.

Nhìn Vô Thường Hy đang ăn ngấu nghiến, mấy người không khỏi đưa mắt nhìn nhau.

Mấy món ăn này ngon đến vậy sao?

Đến mức cần phải ăn ngấu nghiến như thế à?

Trời đất quỷ thần ơi, đây là một cường giả cấp thiên tài đấy chứ!

Còn Khương Nhật Kha thì đã quay mặt đi, nàng thật sự không muốn quen biết cái tên này.

Tuy nói tên này đến từ thế giới khác, đối với mỹ thực đỉnh cấp ở đây mà tỏ ra thích thú như vậy thì cũng không có gì sai. Thế nhưng, tên khốn này ít nhất cũng nên giữ chút hình tượng chứ, dù sao cũng là một siêu phàm giả cấp SS, chưa đạt tới cấp SSS thì ít nhất cũng phải tỏ ra khiêm tốn một chút. Cái kiểu này thì quá… quá…

Thật là mất mặt có được không!!!

Cũng không thể trách Vô Thường Hy, ai bảo những món mỹ thực ở đây đều được vận chuyển từ thành HanHaMer tới. Lần đầu nếm thử có phản ứng như vậy là điều dễ hiểu, nhưng một vị cường giả đỉnh cấp mà cũng có phản ứng thái quá như thế thì khiến đám người ở đây có chút không quen mà thôi.

Cảm thấy bầu không khí không đúng, Vô Thường Hy đang say mê thưởng thức mỹ thực liền dừng động tác trên tay, ngẩng mặt nhìn mọi người xung quanh, vẻ mặt ngơ ngác.

“Mọi người nhìn ta làm gì vậy? Các ngươi không ăn sao? Đừng khách sáo, cứ tự nhiên như ở nhà đi, ta sẽ không ngại đâu!”

“Ách….”

Đám người: “…”

Khá lắm, bọn họ thật sự cạn lời.

Trời đất quỷ thần ơi, “cứ tự nhiên như ở nhà” cái gì! “Ta sẽ không ngại” cái gì! Câu này rốt cuộc ai mới nên nói ra hả?

Ngươi còn có mặt mũi mà nói ra những lời này sao?

Im lặng nhìn nhau, bọn họ cảm thấy vị cường giả cấp SS mới nổi này có chút… cái gì ấy nhỉ…

Ngay cả Khương Nhật Kha cũng tối sầm mặt lại.

Ta điên mất thôi!

Cái tên này có thể đừng vô sỉ như vậy không hả? Vô liêm sỉ như thế thì làm sao có vợ được chứ!

Khoan đã, hình như hắn có bạn gái rồi thì phải.

Thật sự cạn lời.

Thấy tên này còn có ý định tiếp tục ăn, Diager không nhịn được đành bất đắc dĩ giả vờ ho khan một tiếng.

“Khụ, cái kia, Vô Thường Hy đại nhân, ngài cảm thấy những món mỹ thực này có vừa lòng không?”

“Đương nhiên vừa lòng chứ! Từ nhỏ đến lớn ta chưa từng được ăn món nào ngon như vậy. Nếu cha mẹ ta mà biết thì chắc chắn sẽ rất hâm mộ, hắc hắc.”

“Vậy sao? Nếu đã vậy thì lát nữa ta sẽ cho người mang tới một phần nữa, để phụ mẫu ngài cũng nếm thử một chút.”

“Vậy thì ngại quá, món ăn quý giá như vậy chắc hẳn rất hiếm đây.”

“Ha hả, đương nhiên là không rồi. Những món này vẫn còn rất nhiều, nếu muốn mua thì ở thành HanHaMer có thể dễ dàng tìm thấy.”

“Thật sao? Vậy cảm ơn thành chủ đại nhân!”

Hắn cũng chẳng khách sáo gì, hắn biết Diager muốn thiết lập quan hệ tốt với mình. Vô Thường Hy cũng không ngại cho đối phương cơ hội tiếp cận, dù sao hắn cần có người ở thế giới này có thể cung cấp cho hắn rất nhiều thông tin, mà Diager vừa vặn phù hợp.

Mỉm cười, Diager cũng cảm thấy vui vẻ. Hắn không ngờ vị cường giả cấp SS mới nổi này lại dễ nói chuyện như vậy, còn trẻ mà đã đạt tới trình độ này, lại không hề cuồng vọng tự cao, thật sự rất hiếm có.

Liếc mắt nhìn con trai trưởng của mình một cái, Diager lại một lần nữa khách sáo mở miệng.

“Cái kia, ta có việc này muốn hỏi Vô Thường Hy đại nhân, ngài sẽ không ngại chứ?”

Dừng động tác trên tay, lấy khăn lau miệng, Vô Thường Hy cười nói:

“Có thể. Mà thành chủ không cần xưng ta là đại nhân. Ta nhỏ tuổi hơn ngài, không cần phải như vậy, ta cũng không có hứng thú với việc bị gọi là đại nhân, cứ gọi tên ta là được. Hơn nữa ta cũng có việc muốn hỏi ngài đây.”

Vô Thường Hy nói vậy khiến Diager có chút ngạc nhiên. Nói thật, hắn cảm thấy vị cường giả cấp SS mới nổi này rất đặc biệt.

Không giống những thanh niên khác, chỉ cần có chút thực lực và địa vị đã cảm thấy bản thân ưu việt, không coi ai ra gì. Còn Vô Thường Hy trước mắt, ngoại trừ tính tình có chút cổ quái ra, thật sự rất dễ nói chuyện, còn thân thiện hơn cả con trai hắn.

Nếu để cha mẹ Vô Thường Hy biết ý nghĩ của Diager, chắc chắn họ sẽ trách trời thương dân rằng có một người thành thật bị tiểu tử này lừa gạt. Không biết khi Diager biết tính cách thật của Vô Thường Hy, liệu hắn có còn cái ý nghĩ hoang đường này không?

Bỏ qua những suy nghĩ kỳ quái đó, Diager cũng hỏi ra câu hỏi của mình.

“Vậy ta có thể gọi ngươi là Vô thiếu không?”

“Có thể.”

“Vô thiếu, ngươi chắc không phải người ở đây phải không?”

“Người ở đây?”

Nghi hoặc nhìn Diager, hắn vẫn chưa rõ ý của thành chủ cho lắm.

“Ý ta là, ngươi không phải cư dân của Siêu Phàm giới sao?”

“Thành chủ sao lại nói vậy?”

Nhíu mày, Vô Thường Hy sắc mặt nghiêm túc nhìn đối phương.

Đặt ly rượu trên tay xuống, Wallter bên cạnh liền mỉm cười trả lời:

“Dựa vào ánh mắt tò mò của Vô thiếu đối với mọi thứ ở đây, cũng như lỗ hổng kiến thức của ngươi. Đặc biệt, một siêu phàm giả cường đại như Vô thiếu đây chắc chắn không thể vô danh như vậy, trừ phi…”

“Vô thiếu là một ẩn thế cường giả, không thuộc quản hạt của Siêu Phàm Liên Minh, sống độc lập bên ngoài.” Diager cũng tiếp lời Wallter.

Ở một bên, Phoenix Laya cũng rất hiếu kỳ nhìn người thanh niên trẻ tuổi trước mặt. Nàng cũng rất muốn biết liệu hắn có đúng như cha nàng nói, là một ẩn thế cường giả hay không.

Im lặng một lúc, Vô Thường Hy liền bật cười.

“Phoenix thành chủ nói không sai. Ta từ nhỏ đã sống trên núi cao, rất ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Nếu không phải nữ nhân Khương Nhật Kha này phát hiện ra ta, thì bây giờ ta vẫn còn là một người rừng trên núi nhảy disco với tinh tinh đấy!”

Khương Nhật Kha: ��…”

Đám người: “…”

Khóe miệng co giật nhìn Vô Thường Hy, Khương Nhật Kha cũng không biết nói gì. Cái tên này đúng là biết cách chém gió, nói cứ như thật vậy.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng nàng vẫn phải gật đầu đồng tình với lời hắn nói. Dù sao thân phận thật của tên này có chút nhạy cảm. Đối với người không biết về Thiên Lam đại lục thì không có vấn đề gì to tát, nhưng đối với những siêu phàm giả biết về sự tồn tại của nó, thân phận của Vô Thường Hy vô cùng đặc biệt.

Phải biết, tài nguyên ở thế giới này đã bị các thế lực lớn, các tổ chức khai thác gần hết. Muốn tìm thêm nguồn tài nguyên mới chỉ có thể vượt qua màn sương mù xám xịt kia, tìm đến một đại lục mới, nhưng điều này quá nguy hiểm, có thể nói là cửu tử nhất sinh.

Vì vậy, Thiên Lam đại lục chưa được khai phá đối với đám người này chính là một miếng mồi béo bở, mang sức hấp dẫn chết người. Nếu không phải có kết giới của Minh Chủ và rào cản ngăn trở, e rằng Thiên Lam đại lục đã bị bọn này nuốt chửng không còn một mẩu xương.

Nàng mang thân phận tôn nữ của Khương Thái Sơ mới khiến cho đám người này kiêng kị. Nhưng tên Vô Thường Hy này, dù rất mạnh, rất cường đại, tuy nhiên ở thế giới này nếu bại lộ thân phận đặc biệt kia của hắn, rất có thể sẽ thu hút sự chú ý của các lão quái vật, khi đó sẽ vô cùng phiền toái.

Khương Nhật Kha cũng không muốn nơi mình đã sống 20 năm bị bọn này phá hoại, vì thế nàng chỉ có thể hùa theo lời Vô Thường Hy mà nói tiếp.

“Ân, hắn nói không sai. Ta cũng là tình cờ gặp hắn tại thâm sơn cùng cốc. Lúc đó tên này giống y như một dã nhân, chơi đu cây với khỉ, đua tốc độ với sói, rất ra trò đấy. Nếu không phải thấy hắn cường đại thì ta cũng chẳng thèm mang tên này tới đây đâu.”

Cười ranh mãnh, nàng liền đắc ý nhìn cái tên đó.

Hừ hừ, ai bảo tên này cứ chọc ghẹo nàng. Có cơ hội nàng cũng sẽ phản kích lại.

Đấu với tỷ tỷ đây, ngươi còn non lắm!

Vô Thường Hy: “…”

Sắc mặt đen lại, Vô Thường Hy dùng ánh mắt bất thiện nhìn Khương Nhật Kha.

Hay lắm, nữ nhân điên này cũng dám chọc ghẹo hắn, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà.

Nghe được những lời này, Phoenix Diager mắt sáng rực. Nếu đúng như lời Khương Nhật Kha nói, vậy có thể chiêu mộ vị cường giả cấp SS này về phe mình không nhỉ?

“Khụ, vậy Vô thiếu có ý định gia nhập vào thế lực nào không?”

“Gia nhập thế lực?”

Lực chú ý chuyển hướng về Phoenix Diager, Vô Thường Hy hơi kinh ngạc, hắn không nghĩ tới thành chủ sẽ hỏi như vậy.

Tuy nhiên, nếu nghĩ kỹ lại, hắn cũng hiểu nguyên nhân Diager hỏi như thế.

Lắc đầu, Vô Thường Hy đưa ra quan điểm của mình.

“Hiện tại ta không muốn gia nhập bất kỳ thế lực nào, do một số nguyên nhân, vì thế ta sẽ không cân nhắc vấn đề này.”

“Vậy sao!”

Diager có chút tiếc nuối, nhưng hắn cũng hiểu, muốn thuyết phục một vị cường giả cấp SS gia nhập vào thế lực không phải chuyện đơn giản.

Nhìn Vô Thường Hy một cái, Wallter liền rơi vào trầm tư, không nói một lời.

Nhiệm vụ của hắn hôm nay chỉ là quan sát đối phương, xem có đúng như trong tư liệu là cường giả cấp SS hay không, và hắn cũng đã có đáp án.

Điều này khiến ánh mắt của hắn nhìn Vô Thường Hy có thêm vài phần kiêng kị.

Không ngờ a, hắn còn tưởng r���ng Lạc Băng Uyển Tình đã là kẻ yêu nghiệt nhất, nhưng bây giờ hắn đã gặp một người còn yêu nghiệt hơn cả người phụ nữ đáng sợ kia.

Đúng là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.

Điều chỉnh lại cảm xúc, Diager lại một lần nữa mỉm cười nhìn Vô Thường Hy.

“Nếu Vô thiếu sau này có ý định gia nhập tổ chức nào đó thì mong có thể cân nhắc chúng ta, VinnTnerlas, cũng như Phoenix gia tộc.”

“Có thể.”

Gật đầu đồng ý, Vô Thường Hy cũng không từ chối, dù sao cũng chỉ là khách sáo một câu mà thôi, có gia nhập hay không còn phải xem tâm trạng của hắn.

Còn bây giờ là lúc hắn hỏi ra những thắc mắc của mình.

“Vậy cái kia, Phoenix thành chủ, ta có chút nghi hoặc muốn nhờ ngài giải đáp.”

“Vô thiếu cứ nói ra đi, trong khả năng hiểu biết của ta sẽ giúp ngươi giải đáp thắc mắc.”

“Ân, ta muốn hỏi về một số thông tin cụ thể về các tổ chức khủng bố ở thế giới này.”

Nghe được những lời này, Diager, Wallter và Laya liền đưa mắt nhìn nhau.

Bọn họ cũng rất kinh ngạc khi Vô Thường Hy hỏi về vấn đề này…

Trên đường trở về từ chỗ thành chủ, Vô Thường Hy vẫn không ngừng trầm tư.

Hắn hỏi ra như vậy cũng có nguyên nhân. Dù sao mới tới hắn đã đụng độ một tổ chức khủng bố, rất có thể về sau mỗi lần tới đây lại đụng độ bọn chúng là rất cao, bởi vì Khương Nhật Kha có thân phận đặc thù ở đó, việc các tổ chức khủng bố nhòm ngó là điều đương nhiên.

Theo thông tin từ Diager, thế giới này có không ít tổ chức khủng bố, mà trong đó nổi tiếng nhất cũng như mạnh nhất có ba tổ chức.

Thứ nhất là Tiếu Lệ Cuồng Minh, một tổ chức khủng bố có quy mô khá lớn, rất nhiều thành viên, rải rác khắp nơi. Thực lực trung bình của mỗi thành viên cũng không hề yếu, thấp nhất cũng là cấp C, cao nhất thậm chí có cấp SS.

Tổ chức này hành sự rất là cuồng vọng, thường không để ý tới hậu quả, làm việc vô cùng điên cuồng. Do vậy, chúng bị truy nã rất nhiều, có không ít thân phận lộ diện, nhưng cũng không ít thân phận ngầm, tồn tại trong xã hội loài người.

Đặc điểm dễ nhận biết nhất chính là những chiếc mặt nạ lúc cười, lúc khóc kia.

Thứ hai, là một tổ chức được gọi là Nhất Nhân Lệnh. Tổ chức này có quy mô vô cùng nhỏ bé, có thể nói cả tổ chức chỉ có một người, một siêu phàm giả cường đại. Không ai biết hắn là ai, không ai biết hắn mạnh tới mức nào, chỉ biết là rất mạnh. Còn tại sao lại coi hắn như một tổ chức, đơn giản là vì tên này có lực lượng ngang với một siêu cấp thế lực, một người chống đỡ thiên quân vạn mã, đối chọi với Tiếu Lệ Cuồng Minh không hề lép vế.

Cuối cùng, là một tổ chức được gọi là Thần. Tổ chức này vô cùng bí ẩn, hành sự cẩn thận đến kinh người. Đến nay vẫn không ai có chút thông tin gì về bọn chúng, từ đâu mà tới, có quy mô ra sao, thực lực tổng hợp như thế nào, mục đích là gì, chỉ biết nó được gọi là Thần, chỉ thế mà thôi.

Vô Thường Hy cũng biết được, những kẻ mà họ đã chạm trán thuộc về Tiếu Lệ Cuồng Minh. Sau này, việc đụng độ với đối phương là điều không thể tránh khỏi.

“Tiếu Lệ Cuồng Minh sao? Tốt nhất đừng tới trêu chọc lão tử.”

Ánh mắt híp lại, Vô Thường Hy liền cười lạnh.

Hắn bây giờ đã không phải cái tên chỉ biết ăn chơi, lừa bạn bè như trước kia. Sau nhiều lần chiến đấu và lần suýt chết dưới tay con khỉ đỏ, hắn bây giờ đã có chút máu lửa.

Sáng hôm sau.

Hôm nay chính là ngày cuối Vô Thường Hy ở lại thế giới này, vì thế từ sáng sớm hắn đã cùng Khương Nhật Kha thức dậy để đi mua đồ.

Mua đồ gì sao?

Đương nhiên là đủ loại vật phẩm mang về rồi. Nào là gia vị, nào là thiết bị tiên tiến, nào là dược phẩm gen… Hắn đều mua hết.

Những thứ này đối với người thân của hắn có trợ giúp vô cùng lớn, có khả năng cũng tăng cường khả năng phòng vệ cho mọi người. Hắn không muốn sự kiện bắt cóc tương tự lần trước xảy ra lần nữa.

Hiện tại Vô Thường Hy trong tay đầy tiền thì vô cùng tự tin, thấy ưng ý là mua, thấy thích thú là mua.

Cứ thế, hắn mua a mua, mua a mua.

Đi theo hắn, Khương Nhật Kha đã đơ người, nàng có chút xót xa cho đống tinh tệ kia.

Nhiều tinh tệ như vậy mà tên này mua không chớp mắt, còn kinh khủng hơn cả phụ nữ.

Sau khi mua sắm kha khá, hai người liền xuất phát tới HanHaMer thưởng thức những món mỹ thực tuyệt hảo nhất thế giới.

Nói thật, ngày hôm đó Vô Thường Hy suýt nữa ăn no vỡ bụng, bởi vì quá ngon.

Ngon đến mức hắn đều muốn bay lên.

Sau một ngày mệt mỏi, cả hai liền trở lại khách sạn.

Nằm vật ra ghế sofa, Vô Thường Hy thật sự không muốn nhúc nhích.

“Ah, mệt quá.”

Ném cho hắn ánh mắt khinh bỉ, Khương Nhật Kha liền không biết nói gì.

Mua nhiều cũng là ngươi, đi nhiều cũng là ngươi, ngươi còn có mặt mũi than mệt à?

Cảm nhận được ánh mắt của đối phương, Vô Thường Hy liền không vui.

“Này, ánh mắt đó là sao hả?”

“Chậc, ngươi còn không tự biết sao?”

“Ha hả, ngươi gan lớn thật đấy, hôm qua còn dám chọc ghẹo ta, đúng là không biết chữ ‘chết’ viết thế nào mà!”

“Có giỏi thì tới đây đi, tỷ tỷ đây sợ gì ngươi!”

Hai chân vắt chéo, nàng liền khiêu khích nhìn Vô Thường Hy.

Thấy nữ nhân này còn dám khiêu khích mình, Vô Thường Hy liền cười.

“Nghĩ ta không dám làm gì ngươi à?”

Vốn định tiến tới dạy cho nàng biết tay, nhưng chú ý tới hộp quà đã chuẩn bị cho A Nguyệt ở một bên, hắn mới kìm nén cảm xúc.

Không được, không thể làm ra chuyện có lỗi với A Nguyệt.

Thấy hắn định tiến tới rồi lại chùn bước, Khương Nhật Kha hừ lạnh.

“Ah, đàn ông!”

Vô Thường Hy: “…”

Chết tiệt.

Không nói nhiều lời, hắn xông tới ngay.

Một lúc sau, nhìn Khương Nhật Kha một bên xoa mông, một bên dùng ánh mắt phẫn nộ xen lẫn xấu hổ nhìn mình, Vô Thường Hy có chút lúng túng.

Hình như hắn đùa hơi quá rồi.

Uất ức, vô cùng uất ức, còn có phẫn nộ. Vô Thường Hy cái tên hỗn đản này vậy mà… vậy mà đánh vào mông nàng!

Hắn có biết điều này có ý nghĩa gì đối với một người phụ nữ không?

“Tên biến thái chết tiệt, tên hỗn đản chết tiệt, ngươi đi chết đi aaaaa!”

Mặt đỏ bừng vì tức giận, nàng rút bội kiếm ra, liền muốn xông lên chém chết cái tên này.

Vậy mà dám làm ra chuyện này với nàng, quá hỗn đản!

Càng nghĩ càng giận, ánh mắt nàng càng trở nên nguy hiểm.

Thấy Khương Nhật Kha có vẻ muốn hắc hóa, Vô Thường Hy liền co rúm lại.

Không kịp nghĩ ngợi nhiều, Vô Thường Hy li��n lấy từ không gian lưu trữ ra một vật, đưa đến trước mặt đối phương.

Mà khi thấy vật này, Khương Nhật Kha liền ngây người.

Đây không phải là thanh katana nàng nhìn trúng lúc sáng đi qua cửa hàng vũ khí sao?

Bởi vì giá cả quá cao nên nàng mới tiếc nuối từ bỏ, nhưng tên này vậy mà…

Lúc này, cảm xúc của Khương Nhật Kha vô cùng phức tạp.

Quay mặt đi gãi gãi mặt, Vô Thường Hy thản nhiên mở miệng.

“Cho ngươi đấy. Đây coi như là lễ vật để cảm ơn ngươi đã chiếu cố ta thời gian này, cũng coi như là tạ lỗi vì lúc nãy ta có hơi quá phận với ngươi.”

Nhận lấy trường kiếm, nàng liền vô cùng phức tạp nhìn đối phương.

“Sao ngươi biết ta thích thanh kiếm này?”

“Khi đó ngươi đứng ngắm nó một lúc nhưng không mua, ta đoán là ngươi quá nghèo không có tiền mua, vì thế mới mua lại coi như là lễ vật tặng cho ngươi đó.”

Khương Nhật Kha: “…”

Vốn còn đang có chút xúc động, sắc mặt Khương Nhật Kha liền tối sầm lại.

Mẹ nó, quả nhiên từ miệng tên này chưa bao giờ có lời hay ý đẹp!

Cái gì mà “quá nghèo không mua được”? Ta cũng là một tỷ phú đấy chứ, chẳng qua thanh kiếm này đắt quá thôi, mười ức tinh tệ đấy, ngươi có hiểu không???

Nhưng suy nghĩ lại, tên này bây giờ đâu có thiếu tiền đâu!

Tính ra trong mắt hắn, nàng thật sự là quá nghèo rồi…

Chết tiệt!!!

Tức giận liếc hắn một cái, nàng liền quay đầu đi chỗ khác.

“Hừ, đừng nghĩ thế mà tỷ tỷ sẽ tha thứ cho ngươi đấy nhé!”

“Không tha thứ cũng được thôi, vỏ kiếm thì ngươi không cần đâu nhỉ, hắc hắc.”

Đắc ý cười, Vô Thường Hy liền lấy ra vỏ kiếm vuốt ve.

Khương Nhật Kha: “???”

Chết tiệt, còn có thể chơi trò này à.

Toàn bộ nội dung chương này được dịch bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free