Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tối Cường Thiếp Thân Hệ Thống - Chương 1201: Mấy chỉ con ruồi nhỏ!

"Tần tiên sinh, xin nể mặt mà tha cho họ."

Đội trưởng Hồng vừa lau mồ hôi lạnh trên trán, vừa ngượng ngùng tiến đến cầu xin Tần Dương, trong lòng thầm mắng đám cấp dưới mắt mù, ngay cả Tần Dương cũng dám trêu chọc.

"Sao lần nào tôi đến thế tục giới cũng phải va chạm với Thần Vũ Tổ của các anh vậy?"

Tần Dương nửa cười nửa không, nhìn Đội trưởng Hồng rồi hờ hững hỏi.

"Ừm... chuyện này..."

Đội trưởng Hồng lộ vẻ xấu hổ, cúi đầu nhìn thi thể Chương Sa Kiến. Đáy mắt hắn xẹt qua một tia lạnh lẽo, nhưng trên mặt vẫn cố nặn ra nụ cười khó coi: "Đều là hiểu lầm, hiểu lầm cả thôi."

"Hiểu lầm ư? Vừa rồi rõ ràng đã biết giấy tờ của tôi là thật, vậy mà vẫn cố tình đi xác minh, định làm gì, lẽ nào anh tưởng tôi không biết sao?"

Khóe môi Tần Dương nhếch lên một nụ cười trào phúng.

Đội trưởng Hồng rợn cả sống lưng, cảm giác ánh mắt đối phương như có thể nhìn thấu tâm can mình, ấp úng đáp: "Bởi vì Tần tiên sinh ngài có thân phận khá đặc biệt, nên cấp trên đã căn dặn, nếu thấy giấy tờ của ngài thì nhất định phải kiểm tra kỹ lưỡng."

"Kiểm tra ư? E là báo cáo thì đúng hơn."

Tần Dương cũng lười vạch trần trò vặt này của đối phương. Trước mắt, anh giẫm nhẹ một cái, những sợi dây leo kia tự động rút về dưới đất, các đội viên Thần Vũ Tổ cũng được tự do.

Giờ phút này, ánh mắt họ nhìn về phía Tần Dương vô cùng sợ hãi, cứ như thể đang nhìn một con quái vật.

"Đội trưởng Hồng, hắn... hắn giết Chương Sa Kiến." Một người đàn ông run giọng nói.

"Được rồi, tôi biết rồi, các anh đưa thi thể đi xử lý nhanh đi."

Đội trưởng Hồng sốt ruột phất tay, sau đó cung kính nói với Tần Dương: "Tần tiên sinh, hay là để tôi lái xe đưa ngài về nhà nhé?"

"Không cần."

Tần Dương cầm lấy tấm giấy chứng nhận màu đen từ tay hắn, rồi dẫn Anh Chỉ Nguyệt bước lên truyền tống trận.

Nhìn bóng dáng hai người Tần Dương biến mất trong truyền tống trận, Đội trưởng Hồng thở phào, lẩm bẩm: "Quả không hổ danh Long Hồn, trăm nghe không bằng một thấy. Sao hôm nay lại để tôi phải đụng độ ông ta chứ, cha mẹ ơi!"

"Đội trưởng Hồng, hắn chính là Long Hồn ư!"

Nữ đội viên bên cạnh kinh ngạc che miệng, có chút ngỡ ngàng.

Đội trưởng Hồng tức giận nói: "Cô nói xem? Chứ còn ai dám có gan giết người của Thần Vũ Tổ nữa! Khỉ thật, tôi cũng quá xui xẻo."

"Cấp trên có dặn dò gì không ạ?"

"Chỉ thị ư?" Đôi mắt Đội trưởng Hồng lóe lên, trên mặt nở một nụ cười cổ quái, lẩm bẩm: "Khoa trương quá thì cũng chẳng tiện gì, khéo giờ ông ta muốn về giới Cổ Võ cũng không về được."

...

Những tòa nhà cao tầng, ánh đèn lộng lẫy, cảnh đêm diễm lệ rực rỡ dưới màn đêm, phồn hoa như một giấc mộng.

Nhìn thành phố quen thuộc, Tần Dương cảm khái: "Ở cái giới Cổ Võ cổ xưa, nhuốm màu thời gian kia lâu quá rồi, giờ trở lại đô thị lớn luôn có chút không quen, cảm giác cứ như xuyên không thật vậy."

Còn Anh Chỉ Nguyệt thì như một cô bé tò mò, mắt ngó đông ngó tây, tay nhỏ nắm chặt vạt áo Tần Dương, hệt như một đứa trẻ con sợ bị lạc mất.

Nàng sinh ra và lớn lên ở giới Cổ Võ, chưa từng đặt chân đến thế tục giới.

Mặc dù thỉnh thoảng cũng đã lướt qua trên điện thoại hoặc máy tính của một vài tu sĩ, nhưng tận mắt chứng kiến thì vẫn không kìm nén nổi sự kích động trong lòng, cảm giác như lạc vào một thế giới ảo mộng khác.

Đặc biệt là khi nhìn thấy những quầy ăn vặt ven đường, nàng lập tức miệng thèm thuồng, bản năng sờ s bụng mình.

"Muốn ăn không?"

Nhận thấy biểu cảm của cô bé, Tần Dương không khỏi bật cười, nhẹ giọng hỏi.

Anh Chỉ Nguyệt theo bản năng gật đầu lia lịa, nhưng rồi như chợt nhớ ra điều gì, vội vàng lắc đầu: "Không, chúng ta cứ tìm Vũ Đồng tỷ tỷ trước đi, anh nhất định đang sốt ruột muốn gặp cô ấy."

"Em đúng là ngày càng hiểu ý người khác hơn đấy."

Tần Dương véo nhẹ chóp mũi tinh xảo của cô bé, vừa cười vừa nói: "Chẳng vội gì lúc này, đã đến rồi thì anh sẽ tận tình làm chủ nhà, dẫn em đi ăn chút gì trước đã."

"Ừm."

Cô bé mỉm cười, gật gật đầu nhỏ.

Tần Dương tùy tiện ghé vào một quán nhỏ, gọi vài món ăn vặt đặc sắc như xiên nướng, đậu phụ thối...

Những món này thời đại học, anh vẫn thường cùng Ngô Thiên Kỳ, Triệu Đình ra ngoài ăn, uống bia nhâm nhi xiên nướng, thấy lòng vui vẻ vô cùng.

Nhưng mà cùng con gái thì chưa bao giờ ăn, hôm nay là lần đầu tiên.

Nhìn Anh Chỉ Nguyệt khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng, miệng nhỏ cắn từng chút xiên nướng, vẻ mặt hạnh phúc vui sướng, Tần Dương trong lòng bỗng thấy có chút hoảng hốt khôn tả.

So với cảnh chém giết, cuộc sống bình yên thế này thật sự khó có được, giống như hai vợ chồng đang tận hưởng sự an nhàn.

"Phu quân, chàng cũng ăn đi."

Thấy Tần Dương nãy giờ chỉ ngồi nhìn, Anh Chỉ Nguyệt cầm đũa, kẹp một miếng đậu phụ thối đưa tới tận môi chàng, đôi mắt cong cong như vành trăng khuyết.

Tần Dương hé miệng, nhẹ nhàng nhai miếng đậu phụ, mơ hồ nói: "Một đũa này của em, lại mang đến không ít kẻ thù cho anh rồi."

"Hả? Kẻ thù ư?" Anh Chỉ Nguyệt chớp đôi mắt đẹp, vô cùng khó hiểu.

Đột nhiên, nàng như cảm nhận được điều gì đó, nhìn quanh một lượt xung quanh, phát hiện hầu như tất cả đàn ông đều đang nhìn nàng, có người lén lút nhìn, có người lại nhìn thẳng không kiêng nể.

Hầu như mỗi ánh mắt đều chứa đựng ghen ghét, ngưỡng mộ, và sự thèm muốn nóng bỏng...

Anh Chỉ Nguyệt đỏ bừng mặt, cúi đầu lặng lẽ ăn.

Tần Dương có chút bất đắc dĩ. Dung mạo của Anh Chỉ Nguyệt, trong số những người phụ nữ anh từng biết, chỉ đứng sau Lan Băng Dao, Dạ Mộng Tịch và Liễu Trúc Thiền, hoàn toàn có thể "hạ gục" những cô hoa khôi thông thường.

Cộng thêm vẻ cổ điển toát ra từ người nàng, sức sát thương đối với đàn ông là cực lớn.

Nhìn đám đàn ông xung quanh với vẻ mặt như "Trư Bát Giới", Tần Dương âm thầm lắc đầu.

Nếu những người này biết đôi tay ngọc trắng muốt kia của Anh Chỉ Nguyệt đã nhuốm không ít máu người, e rằng sẽ chẳng còn nhiệt tình mà nhìn trộm như vậy nữa.

Bỗng nhiên, anh nhướng mày, nhìn mấy tên lưu manh đang chuẩn bị đứng dậy ở bàn bên cạnh, bất đắc dĩ nói: "Có lũ ruồi bọ tới quấy rầy hứng thú của chúng ta rồi."

"Ruồi bọ ư?"

Anh Chỉ Nguyệt nhìn ngó hai bên, vẻ mặt vô cùng khó hiểu: "Đâu có, chỉ có một hai con muỗi thôi mà."

Tần Dương rút ra một que gỗ, đưa cho nàng, thản nhiên nói: "Cho chúng một bài học, ra tay mạnh bạo một chút, để khỏi còn có những con ruồi khác tới quấy rầy chúng ta."

Cô bé đã nghe rõ.

Nhẹ nhàng nắm chặt que gỗ, nàng quay đầu nhìn mấy tên lưu manh kia, nhẹ giọng hỏi: "Giết chúng luôn ư?"

"Đây là thế giới pháp trị, đừng có giết người bừa bãi. Mà cho dù có giết cũng không phải ở đây, dễ dàng bị người quay video tung lên mạng đấy." Tần Dương thản nhiên nói.

"À, ta hiểu rồi." Anh Chỉ Nguyệt gật gật đầu.

"Em gái, trông em non choẹt ghê, có hứng thú đi làm vài chén với mấy anh không?"

Một tên lưu manh tóc đỏ, mặt mày ngổ ngáo, dáng vẻ đầu trâu mặt ngựa, bước chân lảo đảo đi tới trước mặt Anh Chỉ Nguyệt, một chân gác lên ghế, cười hì hì hỏi.

Thấy cảnh này, các thực khách xung quanh đều không dám lên tiếng, thần sắc tiếm nuối.

E rằng cô bé này sắp bị mấy tên lưu manh kia làm khó dễ rồi.

Thấy Tần Dương vẫn yên vị trên ghế, bạn gái bị trêu ghẹo cũng không can thiệp, những người xung quanh không khỏi lộ ra ánh mắt khinh bỉ, cho rằng Tần Dương đã sợ đến ngây người.

Thật không hiểu một người đàn ông nhát gan như vậy, làm sao lại "câu" được cô gái xinh đẹp nhường này.

Vài người có tâm lý bất mãn thầm mắng.

"Mỹ nữ, em có trang điểm không đó, da dẻ mềm mại ghê."

Tên lưu manh nhìn gò má trắng trẻo, tinh tế như ngọc của Anh Chỉ Nguyệt, bụng dưới rạo rực, liếm liếm môi, chỉ muốn nhào tới hôn một cái.

"Xoẹt!"

Đúng lúc này, cổ tay Anh Chỉ Nguyệt khẽ rung lên, một que gỗ nhọn hoắt trực tiếp xuyên thủng gò má bên trái tên lưu manh, rồi xuyên thẳng sang cả gò má bên phải.

Máu tươi tuôn xối xả!

Đây là bản quyền truyện độc quyền của truyen.free, hãy ghé thăm để ủng hộ tác giả và nhóm dịch.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free