(Đã dịch) Tòng Phần Mộ Trung Ba Xuất Đích Đại Đế - Chương 658: Nấm độc
Minh Nguyệt, Minh Nguyệt...
Tiêu Trần nhìn xuống vết rách trên người mình, cất tiếng gọi lớn.
Tiểu nhóc Lưu Tô Minh Nguyệt không biết từ đâu chui ra. Đầu tóc thì lùm xùm cỏ dại, tay còn cầm mấy cây nấm nhỏ xinh đẹp.
"Hì hì hi!"
Lưu Tô Minh Nguyệt cười tủm tỉm, đưa những cây nấm đến tận miệng Tiêu Trần.
"Đại Đế ca ca, đây chính là những cây nấm nhỏ rất có linh khí, cực kỳ có lợi cho sức khỏe đó nha!"
Tiêu Trần nhìn những cây nấm nhỏ màu sắc sặc sỡ, vẻ mặt đầy hoài nghi.
"Cái thứ này, trông giống hệt hoa văn rắn độc, ngươi chắc chắn ăn được sao?"
Lưu Tô Minh Nguyệt chu môi nhỏ, phụng phịu nói: "Thật sự ăn được mà, ta cảm nhận được linh khí cường đại của chúng đó!"
Tiêu Trần nhìn sang Vũ Vô Địch đang ngồi trên vai trái mình: "Vô Địch, ngươi từng thấy mấy thứ này bao giờ chưa?"
Vũ Vô Địch lắc đầu, nói rất chân thành: "Tiểu thư Minh Nguyệt là tinh linh của núi, cảm nhận của nàng chắc là không sai đâu."
"Hì hì, cám ơn Vô Địch ca ca." Thấy Vũ Vô Địch tán thành mình, Lưu Tô Minh Nguyệt mỉm cười ngọt ngào.
Tiêu Trần vẫn còn hơi e dè chưa dám ăn, tiểu nha đầu này nổi tiếng là hay mơ màng. Lỡ đây là nấm độc thì chẳng phải chưa kịp làm gì đã toi mạng rồi sao?
Thấy Tiêu Trần không chịu ăn, Lưu Tô Minh Nguyệt hai mắt rưng rưng.
"Đây là ta tìm mãi mới thấy được đó... Ngươi ăn thử một miếng đi mà!"
Nhìn vẻ mặt đáng thương của Lưu Tô Minh Nguyệt, Tiêu Tr���n thở dài.
Vì để hồng nhan nở nụ cười, ngày xưa có Chu U Vương chơi trò lửa khói đùa cợt chư hầu, nay có Thôn Thiên Đại Đế dùng thân mình thử độc ăn nấm.
"Thôi được rồi, mấy cây nấm cỏn con này thôi mà, có gì mà làm khó ta được chứ."
Tiêu Trần cũng là người cứng rắn, một ngụm nhét ba bốn cây nấm nhỏ vào miệng.
Lưu Tô Minh Nguyệt thấy vậy thì mặt mày hớn hở.
Nấm vừa vào miệng liền tan chảy, hóa thành những luồng linh khí ùa vào cơ thể.
"Ừm, không sai."
Cảm nhận được linh khí tẩm bổ cơ thể mình, Tiêu Trần hài lòng gật đầu.
"Hương vị rất tốt." Tiêu Trần chẹp chẹp vài tiếng, như đang ăn kem vậy: "Ngươi muốn ăn thêm hai cái không, Vô Địch?"
"Chết tiệt!"
Tiêu Trần vừa nghiêng đầu, đã dọa Vũ Vô Địch giật nảy mình.
"Sao vậy?" Trong lòng Tiêu Trần dâng lên dự cảm chẳng lành.
Những cây nấm hóa thành linh khí, ngay lúc này đột nhiên bắt đầu tán loạn khắp cơ thể.
"Trần ca, mặt của huynh..." Vũ Vô Địch vẫy tay, một tấm gương vàng xuất hiện trước mặt Tiêu Trần.
Nhìn vào trong gương, thấy gương mặt lấm tấm những đốm hoa mai màu đen.
Tiêu Trần nhìn Lưu Tô Minh Nguyệt, hét toáng lên: "Ta đã bảo là có độc mà, chết tiệt!"
Rầm!
Tiêu Trần trợn trắng mắt hôn mê bất tỉnh.
"Oa... Ta không cố ý đâu."
Nhìn Tiêu Trần khắp người lấm tấm những đốm hoa mai kỳ lạ, Lưu Tô Minh Nguyệt tại chỗ sợ đến khóc òa, vội lấy Sơn Thần ngọc ra định trị liệu cho Tiêu Trần.
"Khoan đã, khoan đã, tiểu thư Minh Nguyệt."
Vũ Vô Địch đưa bàn tay vàng nhỏ bé đặt lên người Tiêu Trần để tiếp mạch: "Cứ như vậy, tạm thời đừng trị liệu vội, nhân tiện rèn luyện khả năng kháng độc cho Trần ca chút."
Lưu Tô Minh Nguyệt hai mắt đẫm lệ lưng tròng.
"Huynh ấy sắp biến thành con hươu sao rồi, còn rèn luyện kháng độc cái gì nữa chứ?"
"Không sao, không sao." Thấy Lưu Tô Minh Nguyệt sắp khóc, Vũ Vô Địch vội vàng an ủi: "Đừng lo lắng, Trần ca có thể chất đặc biệt..."
Vũ Vô Địch còn chưa nói xong thì những đốm hoa mai trên người Tiêu Trần đã từ màu đen biến thành màu xanh lá cây.
"Ô ô, đổi... đổi màu rồi... Vô Địch ca ca."
Lưu Tô Minh Nguyệt lau nước mắt, không ngừng dùng bàn tay nhỏ chạm vào những đốm hoa mai, trông ngơ ngác đến đáng thương.
"Chớ hoảng sợ."
Vũ Vô Địch cuối cùng là người từng trải, bảo trì bình thản. Hắn vẫn đang bắt mạch cho Tiêu Trần, chặt chẽ quan sát tình hình.
"Ô ô ô"
Lúc này Tiêu Trần toàn thân run rẩy, sùi bọt mép liên hồi, trông như người bị kinh phong vậy. Những đốm hoa mai cũng từ màu xanh lá biến thành màu trắng bạc.
"Đại Đế ca ca nhanh bị độc chết rồi... Ô ô"
"Không sao, không sao." Vũ Vô Địch an ủi Lưu Tô Minh Nguyệt, Tiêu Trần tuy trông bề ngoài như một con tắc kè hoa bị trúng độc, nhưng mạch đập vẫn rất ổn định.
"Ừm, ổn định một cách yếu ớt." Vũ Vô Địch gật đầu đầy thâm ý.
Không biết Tiêu Trần gặp phải người bạn chuyên hãm hại thế này, là bất hạnh hay may mắn đây?
"A, chơi gì thế, trông có vẻ vui lắm nhỉ!"
Hắc Phong, con heo ú na ú nần, không biết từ đâu xông ra, trên đuôi còn buộc một cái túi. Cái túi nặng trịch không biết đựng gì bên trong.
"Phốc..."
Hắc Phong nhìn Tiêu Trần đang nằm co giật trên mặt đất, suýt nữa thổ huyết.
"Chết tiệt, đây là đâu ra cái tinh linh xanh lam vậy?"
Thì ra ngay lúc này, những đốm hoa mai trên người Tiêu Trần đã biến thành màu xanh da trời.
"Ô ô Hắc Phong ca ca..." Lưu Tô Minh Nguyệt khóc sướt mướt kể lại mọi chuyện.
Hắc Phong tên này tại chỗ ngồi phịch xuống đất cười, cứ th�� mà lăn lộn.
"Ha ha... Ngươi cái ác ma nhỏ cũng có ngày hôm nay."
Hắc Phong vênh váo cái mông nhỏ tròn vo, cái phịch ngồi lên mặt Tiêu Trần.
"Ư ử nhé..."
Hắc Phong lắc mông bự trên mặt Tiêu Trần, cà xát lung tung một hồi.
Lưu Tô Minh Nguyệt trợn mắt há hốc mồm nhìn, tên này không giúp đỡ thì thôi, lại còn làm chuyện như vậy.
"Oa..." Lưu Tô Minh Nguyệt òa khóc nức nở.
"Lão tử đạp chết mi, con heo chết tiệt này!"
Vũ Vô Địch vẻ mặt đầy vạch đen, tung một cước đá vào mông Hắc Phong.
"Vũ Vô Địch, hôm nay heo gia gia mà không đánh cho ngươi ỉa ra cứt, thì coi như ngươi giỏi!"
Hắc Phong bay vút lên không trung, buông lời hung hăng.
Một phút đồng hồ sau, Hắc Phong với hai quầng mắt thâm sì, ngồi ngoan ngoãn bên cạnh Tiêu Trần. Hiện tại hắn và Vũ Vô Địch cả hai đều không có tu vi. Vũ Vô Địch chỉ còn Kim Thân, còn Hắc Phong thì đã bị đánh về nguyên hình. Thế nhưng rõ ràng, vị đại tông sư võ đạo Vũ Vô Địch này vẫn mạnh hơn một con heo một chút.
Hắc Phong ngồi dưới đất, dùng chân che một bên mắt, cẩn thận dò xét Lưu Tô Minh Nguyệt và Vũ Vô Địch.
"Ai nha, đừng lo lắng, loại nấm đó ta biết rõ mà, không có gì đáng lo đâu."
Lưu Tô Minh Nguyệt vẻ mặt ngơ ngác, cái thứ đáng tin nhất của con heo chết tiệt này chính là cái miệng của nó.
"Hắc hắc, Minh Nguyệt ngươi đừng không tin chứ, Trư ca (Bát Giới) ngươi bản lĩnh khác không có, nhưng bàn về kiến thức uyên bác này, ta nói thứ hai thì không ai dám nói thứ nhất đâu."
Hắc Phong vênh váo vẫy vẫy móng heo.
"Khoác lác đại vương." Lưu Tô Minh Nguyệt phồng má, nghiêng đầu qua một bên.
Vũ Vô Địch lúc này lại không hề phản bác con heo chết tiệt này. Bởi vì sự thật đúng là như vậy, với thân phận một con heo béo ú, tên này quả thực có đầy bụng kinh luân. Hắc Phong điệu đà lắc lắc đầu heo, như thể trên đầu nó có mái tóc bồng bềnh vậy.
"Cây nấm này, có phải hái ở Cửu Âm Chi Địa không?"
Lưu Tô Minh Nguyệt vẻ mặt ngơ ngác, với thân phận một kẻ chỉ biết ăn với ngủ, thì làm sao biết Cửu Âm Chi Địa là gì.
"A..." Hắc Phong bất đắc dĩ dùng móng heo vẽ một bản đồ địa hình lên mặt đất. Ch�� vài nét vẽ, khung cảnh đã hiện lên cực kỳ sống động.
Bản biên tập này được truyen.free giữ bản quyền, mời quý độc giả theo dõi.