(Đã dịch) Trạch Thiên Ký - Chương 194: Quyển 1 - Chương 194-1
Thuở nhỏ, gia cảnh ta nghèo khó, tính tình chất phác, trầm mặc. Ta không bạn bè, không người thân, ăn cháo không có thịt, nhưng lại chỉ thích đọc sách. Ngoài đọc sách ra, ta chẳng làm gì khác. Bình sinh ta không có chí lớn, chỉ thầm nghĩ sau khi vào kinh sẽ thi được vào Thiên Đạo Viện để đọc sách, rồi sau đó lại thầm mong được cùng nàng đọc sách, dù nàng chẳng hề có hứng thú với việc đó.
Đây là đoạn mở đầu bút ký của Vương Chi Sách. Trần Trường Sinh đọc mà cảm thấy thân cận, tựa như khi trước ở Thanh Đằng Yến gặp Cẩu Hàn Thực. Dù biết rõ đối phương là địch thủ, nhưng hắn vẫn nảy sinh cảm giác gần gũi, bởi vì cả hắn cũng là người chỉ thích đọc sách.
- Trên đường vào kinh, khi qua vương phủ Thiên Lương Quận, ta gặp Thái Thú, rồi sau đó là Thái Tổ. Kế đến, ta lại gặp Tề Vương, và rồi, ở Lạc Dương ta lại gặp hắn một lần nữa. Còn có Đại huynh nữa. Đúng vậy, cũng tại cái ngõ nhỏ đầy nước bẩn ở Lạc Dương ấy, ta gặp Trần Nhi, vì thế liền giữ nàng lại.
- Lạc Dương cao quý, khó nơi nào sánh kịp, chỉ có điều thứ gì cũng đắt đỏ, ngay cả bánh nướng cũng đắt hơn những nơi khác. Huống chi khi đó mỗi ngày đều đánh giặc. Dùng hết tiền, nàng lại muốn quay lại nghiệp cũ. Ta cảm thấy giết người là không tốt, nàng hỏi ta phải sống như thế nào. Ta nghĩ hay là cứ vào kinh đi thi. Mặc dù không vào được Thiên Đạo Viện th�� cũng có thể ở ngoài Thiên Thư Lăng bán bản dập giả. Ta vẫn luôn tự cho mình là thư sinh, chữ viết cũng không tệ lắm.
- Nàng theo ta tới kinh đô nhưng không hề rời đi, mà thật ra, muốn rời khỏi cũng chẳng được, bởi vì đại quân của Thái Tổ Hoàng đế đã bao vây kinh đô. Cũng chính là khi đó, ta mới biết Đại huynh rời khỏi Lạc Dương đã không bao giờ trở về được nữa. Cuối cùng, vào ngày phá thành, ta cùng Trần Nhi đứng trên thuyền, cách cầu Nại Hà nhìn Tề Vương cưỡi con thú trắng một sừng, biết rằng ngày khá giả sắp tới rồi.
- Bệ hạ đăng cơ trước Thiên Thư Lăng, Ma tộc đại quân lại kéo đến. Sau đó hai năm, Ma tộc lại tiếp tục tới. Tề Vương thỉnh thoảng đến nhà trọ tìm chúng ta rảnh rỗi nói chuyện phiếm vài câu. Có thể nhìn ra tâm tình của hắn càng ngày càng không tốt. Một ngày nọ, hắn uống nhiều, nhìn chằm chằm vào mắt ta mà nói rằng, từ lúc ở thành Lạc Dương, hắn vẫn nghĩ ta tới để giúp hắn. Ta lại có chút không hiểu, ta chỉ là một thư sinh tay trói gà không chặt, có năng lực gì mà giúp hắn chứ? Hơn nữa... Ta đến kinh đô, chỉ là muốn tiến vào Thiên Đạo Viện để đọc sách mà thôi.
- Ta thi đậu vào Thiên Đạo Viện, bắt đầu đọc sách, hòa nhập vào cuộc sống mình hằng mong ước. Nhưng nàng lại không thích cuộc sống bình thản này. Ta mang nàng đi Ly Cung xem thanh đằng, đi Quốc Giáo Học Viện xem dung thụ, nàng đều không ưng. Nàng nói ánh sáng mặt trời quá gay gắt, nói dung thụ quá cao, mấu chốt nhất chính là nơi đó quá đỗi thái bình. Có đêm, ta xem tạp ký Lạc Dương rồi bật cười, nàng lại nở nụ cười lạnh, nói cũng chỉ có người như ta mới chịu được những ngày đạm bạc, nhàm chán này. Ta hiểu ý của nàng nên không muốn nói tiếp, đành phải trầm mặc.
- Sau đó, nàng rốt cục rời khỏi kinh đô, không biết là đi Tuyết Lão Thành hay là đi tìm Hoa đại ca. Tóm lại, nàng đã rời xa ta. Ta nghiêm túc suy nghĩ ba ngày ba đêm, xác nhận mình không thể thay đổi được gì liền tiếp tục việc học. Chỉ có những lúc rảnh rỗi trước khi ngủ, ta mới bắt đầu tự hỏi về chuyện tu hành. Ta vẫn luôn cho rằng mình không có tiềm chất tu hành, càng chưa nói tới thiên phú gì, nhưng mà không hiểu vì sao, một người đã qua tuổi bốn mươi mới bắt đầu tu hành như ta đây lại không hề gặp chướng ngại trong truyền thuyết. Ta chỉ dùng một đêm đã lĩnh hội được cái gọi là tu hành. Đêm đó động tĩnh hơi lớn, kinh động đến rất nhiều người. Vì thế, cũng không hiểu ra sao, ta trở thành người nổi tiếng. Tề Vương cầm thánh chỉ của Thái Tổ Hoàng đế cứng rắn buộc ta vào triều làm quan. Rất nhiều người cho rằng ta sẽ kiêu ngạo vì chuyện đêm đó, nhưng trên thực tế, ta đang đắc ý vì trò chơi nhỏ mình làm ra được lưu hành khắp kinh đô rồi toàn bộ đại lục. Tóm lại, ta biến thành danh nhân, bắt đầu ra vào phủ đệ của những nhân vật tiếng tăm. Tề Vương và mấy vị Vương gia đều cùng ta giao hảo, cuộc sống dường như trở nên vui vẻ, trừ việc nàng không còn quay trở lại.
- Những ngày yên ổn, hạnh phúc không thể kéo dài, ta hiểu đạo lý này, chỉ là không ngờ nó lại chấm dứt đột ngột như thế. Đêm đó, kinh đô bỗng nhiên giới nghiêm. Trong nhà ta có hai vị khách, họ đều là khách khanh của Tề Vương phủ. Họ muốn ta làm chút chuyện. Ta ngẫm nghĩ một lát rồi không đáp ứng, nhưng cũng không có ý định ngăn cản Tề Vương. Ta biết với tính tình của hắn, bất cứ kẻ nào cũng khó có khả năng ngăn nổi bước chân. Sáng sớm hôm sau, xe ngựa bắt đầu chuyển thi thể ra khỏi thành. Ta đứng trên lầu nhìn về hướng Bách Thảo Viên, nhìn nơi đó chậm rãi dâng lên khói trắng, yên lặng cầu nguyện đừng có quá nhiều người chết, ít nhất những Vương gia mà ta quen đừng chết. Đáng tiếc, việc không theo ý người, mấy vị Vương gia đã chết, bao gồm cả vợ con của họ.
- Ta ở nhà ngồi ba ngày không ra ngoài, cũng không hỏi han tin tức. Hai vị khách khanh tới cũng chỉ nhìn nhau trầm mặc không nói. Cuối cùng, Tề Vương xử lý xong chuyện bên ngoài, tự mình đến đây. Vào thời khắc khẩn trương như vậy, không ngờ hắn lại dành thời gian tới gặp ta. Ta không biết nên cảm thấy vinh hạnh hay cần phải cảnh giác. Tề Vương nói không ngại việc mấy ngày qua ta trầm mặc, nhưng cần ta tỏ thái độ của mình ra cho dân chúng thấy. Ta chỉ có thể trầm mặc. Hắn nhìn chằm chằm hỏi ta rốt cuộc có thái độ gì. Ta ngẫm nghĩ một lát rồi nói ta không có thái độ gì. Vì thế, đổi lại là hắn bắt đầu trầm mặc, sau đó hắn xoay người rời đi. Đó là lần cuối ta và hắn dùng thân phận bằng hữu nói chuyện với nhau, bởi vì ngay sáng hôm sau hắn đã chính thức kế vị, trở thành hoàng đế của Đại Chu.
- Ta không bị đoạt quan, cũng không bị giam lỏng, càng không bị tống vào tù. Ta chỉ là bị những người trong triều cố ý lãng quên. Nhưng người giống như ta bị cố ý lãng quên, chỉ có một người khác, đó là Thái Tổ Hoàng đế. Tề Vương... Không, phải nói là Bệ hạ, hoặc là muốn tận hiếu, lo lắng Thái Tổ Hoàng đế ở trong thâm cung nhàm chán mà làm ra chuyện gì đó, hoặc là còn nhớ giao tình mà lo lắng ta ở nhà nhàm chán cũng làm ra chuyện gì đó, cho nên đã hạ chỉ bảo ta vào hoàng cung để bồi Thái Tổ.
- Nhất định phải nói, cuộc sống ngắn ngủi trong thâm cung rất thú vị. Chỉ sau mấy tháng, Thái Tổ như già đi mấy trăm tuổi, biến thành một lão nhân chân chính, không còn dễ nổi giận như trước mà hiền lành hơn nhiều lắm. Hắn kh��ng hề quan tâm quốc sự, mà đương nhiên hắn cũng chẳng có cách nào quan tâm, cũng không có ai cho phép hắn quan tâm. Vì thế, hắn bắt đầu quan tâm tới việc đánh cờ và những thị nữ xinh đẹp trong cung. Vế sau ta khuyên can, hắn không thích nghe. Còn vế trước, trên bàn cờ hắn khó thắng ta, ngược lại còn thấy hứng thú. Trong thâm cung, ta cùng lão nhân gia đánh rất nhiều ván cờ, vừa đánh vừa nói chuyện phiếm. Vì thế, ta nghe được rất nhiều chuyện xưa, sau đó vẫn ghi nhớ trong lòng.
Trần Trường Sinh nhìn những dòng chữ này, tâm tình khó có thể bình tĩnh. Những điều này đều là Vương Chi Sách tự thuật, là ghi chép câu chuyện của một nhân vật huyền thoại. Lời hắn kể tuy rất hỗn loạn, cũng rất giản lược, nhưng lại tinh tường thuật lại hành trình cuộc đời mình. Mà đoạn hành trình vừa rồi chính là những năm tháng sóng gió nhất của đại lục, vì thế nó mang tính mãnh liệt.
Mọi quyền đối với bản dịch thuật này đều thuộc về truyen.free.