(Đã dịch) Hồi Đáo Địa Cầu Đương Thần Côn - Chương 1242: Binh bại như núi ngã
Mười vạn thiên binh tán loạn mà chạy, trên bầu trời tạo thành dòng người hỗn loạn cuồn cuộn, cực kỳ hùng vĩ.
Trong khắp thủ đô, bất kể nơi nào cũng có thể thấy bóng dáng thiên binh chạy tán loạn, hầu như không một thiên binh nào còn khoác giáp cầm kích.
Trên mặt tất cả thiên binh đều hiện rõ vẻ kinh hoàng.
Khôi giáp vũ khí quá mức rườm rà, các thiên binh ngại khôi giáp vũ khí làm chậm tốc độ của mình, trên đường chạy trốn đã vứt bỏ toàn bộ.
Đúng là vứt mũ cởi giáp!
Các tu sĩ ẩn mình trong bóng tối nhìn những thiên binh không ngừng chạy trốn, trong lòng rung động khôn xiết, sự sùng bái đối với Cửu Đế đạt đến tột đỉnh.
Các tu sĩ hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, rốt cuộc là loại tồn tại nào, mà chỉ bằng một người, lại khiến cho mười vạn thiên binh thiên tướng phải tán loạn?
Sự tồn tại của Cửu Đế đã hoàn toàn lật đổ nhận thức của các tu sĩ về thế giới.
Trương Tử Lăng một mình đứng giữa hư không, nhìn mười vạn thiên binh chạy tán loạn, khóe môi hiện lên nụ cười thản nhiên.
Toàn bộ thủ đô đều đã bị Trương Tử Lăng phong tỏa, các thiên binh căn bản không thể thoát thân, một khi chạm phải những xiềng xích đen kịt đó, liền sẽ trực tiếp bị lực lượng quy tắc ma đạo bám trên xiềng xích đánh tan tành.
Trong thời gian ngắn ngủi này, đã có mấy ngàn tên thiên binh vì hoảng loạn không tìm được lối mà chạm phải xiềng xích, trực tiếp mất mạng.
Những thiên binh còn lại đang chạy trốn cũng phần lớn đều lưu lại ven rìa thủ đô, không biết phải chạy đi đâu, vô cùng sợ hãi.
Trên bầu trời, cũng chỉ có Tứ Đại Thiên Vương canh giữ bên cạnh Lý Tịnh đang bất tỉnh, không biết phải làm sao.
Dẫu sao Lý Tịnh là cấp trên của bọn họ, nếu như Tứ Đại Thiên Vương cứ thế bỏ mặc Lý Tịnh mà chạy trốn, thật không ổn chút nào.
Bất quá, Tứ Đại Thiên Vương lại không muốn đối mặt Ma Đế, trong tình thế tiến thoái lưỡng nan này, Tứ Đại Thiên Vương chỉ vì chút do dự nhất thời, liền bị động đứng cạnh Lý Tịnh.
Các thiên binh thiên tướng, chạy trốn quá nhanh.
"Chúng ta bây giờ..." Quảng Mục Thiên Vương nhìn ba người còn lại, không biết phải làm gì.
"Xem ra, bốn người các ngươi còn rất có dũng khí đấy chứ!"
Lúc này, thanh âm của Trương Tử Lăng vang lên bên tai Tứ Đại Thiên Vương, khiến cho bốn người cả người run rẩy, thân thể lập tức cứng đờ.
Thanh âm của Trương Tử Lăng, ngay lập tức khiến Tứ Đại Thiên Vương như rơi xuống địa ngục.
"Ma, Ma Đế..." Quảng Mục Thiên Vương cười khổ nhìn về phía Trương Tử Lăng, trong mắt ngập tràn sợ hãi.
Nhìn nụ cười ấm áp kia của Trương Tử Lăng, lại nghĩ tới vừa rồi Trương Tử Lăng đã tàn nhẫn giết chết một vị Thánh nhân, Quảng Mục Thiên Vương liền cảm thấy không tự nhiên chút nào, hai chân điên cuồng run rẩy, con xích long quấn quanh người hắn cũng run rẩy cả người, trong mắt đều là sợ hãi.
Ba người còn lại cũng chẳng khá hơn Quảng Mục Thiên Vương là bao, đầu óc trống rỗng.
Từ khoảnh khắc Trương Tử Lăng nói chuyện trở đi, Tứ Đại Thiên Vương liền hoàn toàn sợ đến tê liệt, bây giờ bọn họ còn có thể đứng vững, hoàn toàn dựa vào ý chí mà chống đỡ.
"Ma, Ma Đế đại nhân, hắn, thật ra thì ta, bốn anh em chúng tôi cũng không có gì ân oán, bốn anh em chúng tôi cũng chỉ là làm công cho Thiên Đình, kiếm miếng cơm qua ngày, tuyệt đối không có ý định đối đầu với Ma Đế đại nhân!"
"Vừa rồi Ma Đế đại nhân cũng nhìn thấy, tên Lý Tịnh kia bảo chúng tôi xuất chiến, chúng tôi cũng đã cự tuyệt, Ma Đế đại nhân ngài anh minh thần võ như thế, bốn anh em chúng tôi làm sao dám cùng ngài đối nghịch?"
Đến bây giờ, Quảng Mục Thiên Vương cũng chẳng còn đoái hoài Lý Tịnh có phải là cấp trên hay không, giữ mạng là quan trọng nhất, vì vậy Quảng Mục Thiên Vương quả quyết bán đứng Lý Tịnh, muốn đầu quân dưới trướng Ma Đế.
Dẫu sao vừa rồi Ma Đế tùy tiện chém giết một vị Thánh nhân, chỉ bằng uy áp đã khiến mấy chục vị Thánh nhân khác không cách nào nhúc nhích, thực lực như vậy, đủ để cho Tứ Đại Thiên Vương vứt bỏ tất cả để đầu hàng.
Thần Cung, tuyệt đối không làm gì được Ma Đế!
Huống chi, sau lưng Ma Đế còn có cả một phương Ma Giới hùng mạnh, mấy vị Đại Thánh.
Đại quân Ma Giới bây giờ đang chiếm cứ Thần Giới, có thể đổ bộ xuống bất cứ lúc nào.
Sự chênh lệch thực lực giữa Ma Đế và Thần Cung, trong mắt Quảng Mục Thiên Vương, thật sự là quá lớn.
Trương Tử Lăng nhìn Quảng Mục Thiên Vương và con xích long quấn quanh người hắn, vẻ kiêu ng��o thường thấy giờ đây biến thành sự khúm núm thật nực cười, không khỏi thất thanh bật cười, cảm thấy thú vị.
Đầu hàng để giữ mạng sao?
Thấy biểu cảm Trương Tử Lăng thay đổi, Quảng Mục Thiên Vương cũng thầm nhủ có hy vọng, vội vàng ra hiệu cho ba người còn lại, sau đó Tứ Đại Thiên Vương liền đồng loạt quỳ xuống trước Trương Tử Lăng.
"Ma Đế đại nhân minh xét, bọn ta đã ngưỡng mộ Ma Giới từ lâu, hôm nay bị mị lực sâu sắc của Ma Đế đại nhân khuất phục, muốn bỏ tà theo chính, hy vọng Ma Đế đại nhân có thể tiếp nhận bốn anh em chúng tôi!"
Quảng Mục Thiên Vương trơ trẽn nói, trực tiếp định nghĩa Thiên Đình thành phe phản diện.
Mà lúc này Lý Tịnh cũng vừa mới tỉnh lại, vừa vặn nghe thấy lời nói của Quảng Mục Thiên Vương.
"Bốn tên súc sinh các ngươi! Lại dám phản bội Thiên Đình!" Lý Tịnh giận dữ gầm lên, hoàn toàn không để ý đến tình hình xung quanh, liền tung một chưởng đánh về phía Quảng Mục Thiên Vương.
Quảng Mục Thiên Vương chỉ vì một chút sơ sẩy bị Lý Tịnh đánh bay ra ngoài, con xích long trên ng��ời hắn cũng kêu gào một tiếng, hiển nhiên bị trọng thương.
"Bốn kẻ các ngươi lại dám đầu hàng Ma Giới, đơn giản là sỉ nhục của Thiên Đình, hôm nay ta sẽ thay Thiên Đình diệt trừ lũ phản đồ các ngươi!"
Lý Tịnh rút ra thanh phối kiếm của mình, cuồng bạo thần lực từ trong cơ thể bộc phát ra.
Trương Tử Lăng thú vị nhìn Lý Tịnh cùng Tứ Đại Thiên Vương, cũng không có ý định nhúng tay.
Mà Quảng Mục Thiên Vương bị Lý Tịnh đánh bay ra ngoài, sợ Lý Tịnh làm như vậy sẽ khiến Trương Tử Lăng thay đổi ý định, cũng liền trong lòng hạ quyết tâm, cưỡng ép ổn định khí huyết đang sôi trào trong lòng, hướng Lý Tịnh quát mắng: "Lý Tịnh ngươi đúng là đồ hèn hạ vô sỉ, không nói còn đố kỵ tài đức, một mực chèn ép những người tài giỏi hơn ngươi, ngay cả con trai ruột Na Tra cũng không buông tha, ngươi chính là một súc sinh!"
Na Tra bây giờ là đại tướng dưới trướng Ma Đế, Quảng Mục Thiên Vương mượn Na Tra mắng Lý Tịnh, vừa có thể làm rối loạn tâm cảnh của Lý Tịnh, lại vừa có thể có được hảo cảm của Ma Đế, có thể nói là m���t mũi tên trúng hai đích.
Quả nhiên, khi Quảng Mục Thiên Vương nhắc đến Na Tra, Lý Tịnh liền lập tức bùng nổ, chẳng còn để ý đến Trương Tử Lăng cùng ba vị Thiên Vương khác ở bên cạnh, trực tiếp lao về phía Quảng Mục Thiên Vương.
"Ngươi tự tìm cái chết!" Lý Tịnh cắn răng gầm nhẹ, trong tròng mắt tràn ngập sát ý.
Thần lực cuộn trào trên bầu trời, nhưng phía dưới chẳng ai quan tâm.
Các vị thần linh cũng đang khẩn trương chuẩn bị đại trận, không có tâm trạng mà xem Lý Tịnh biểu diễn.
Quảng Mục Thiên Vương thấy Lý Tịnh đánh đến, sắc mặt chợt biến đổi, với thân thể trọng thương của hắn bây giờ, căn bản không thể ngăn cản Lý Tịnh đang ở thời kỳ toàn thịnh này!
"Ba vị huynh đệ, cứu ta!" Quảng Mục Thiên Vương vội vàng rống to, hướng ba vị Thiên Vương khác cầu cứu.
Trì Quốc Thiên Vương, Tăng Trưởng Thiên Vương, Đa Văn Thiên Vương nghe thấy lời cầu cứu của Quảng Mục Thiên Vương, cũng không chút do dự, lập tức lao về phía Lý Tịnh.
Bây giờ bốn người bọn họ đã là một thể, muốn sống sót, chỉ có thể quy phục dưới trướng Ma Đế.
Mà cái đầu của Lý Tịnh, chính là món quà ra mắt tốt nhất!
"Ba tên súc sinh các ngươi, phản bội!" Gặp ba vị Thiên Vương đánh tới, Lý Tịnh cũng không khỏi buộc phải thu hồi đòn công kích Quảng Mục Thiên Vương, dốc toàn lực đối phó ba vị Thiên Vương.
"Mười vạn thiên binh ở đâu? Mau chóng theo ta bắt lấy bốn tên tặc nhân này!" Lý Tịnh một bên cùng ba vị Thiên Vương kịch đấu, một bên lớn tiếng hô hoán, kêu gọi mười vạn thiên binh, khởi động Thập Phương Hỗn Nguyên Đại Trận.
Đến bây giờ Lý Tịnh vẫn chưa ý thức được... mười vạn đại quân Thiên Đình, đã tán loạn.
Ba vị Thiên Vương đang kịch đấu cùng Lý Tịnh nghe Lý Tịnh nói, cũng không khỏi cười phá lên, ra tay càng thêm độc ác.
"Lý Tịnh, mười vạn thiên binh đã tan tác, ngươi còn có thể kêu ai tới bắt chúng ta?" Trì Quốc Thiên Vương dùng tỳ bà ma âm rót vào tai, điên cuồng chế giễu Lý Tịnh.
"Không thể nào! Ngươi cái tên tặc tử, đừng dùng tà thuyết mê hoặc lòng người!" Lý Tịnh hoàn toàn không tin lời Trì Quốc Thiên Vương nói, nghiêm nghị phủ nhận, vung kiếm càng thêm ác liệt.
"Lý Tịnh, nếu ngươi không tin... vậy thì để ta, cho ngươi thấy rõ!"
Đột nhiên, thanh âm Trương Tử Lăng vang lên bên tai Lý Tịnh, trận kịch đấu của mọi người cũng hơi ngừng lại dưới khí thế của Trương Tử Lăng.
Lý Tịnh xoay người nhìn về phía Trương Tử Lăng, đang định trách mắng, liền thấy ma khí từ quanh Trương Tử Lăng nhanh chóng lan tỏa ra b���n phía, bao trùm toàn bộ thủ đô.
Thấy cảnh tượng trước mắt, con ngươi Lý Tịnh đột nhiên co rụt lại.
"Không, không thể nào..." Yết hầu Lý Tịnh khẽ động, thân thể khẽ run rẩy.
Hắn nhìn thấy...
Toàn bộ thủ đô, mười vạn thiên binh, tất cả đều bị xiềng xích màu đen trói buộc, bị kéo lên không trung! /*Dzung Kiều : xem hình Trì Quốc thiên vương http://c.cotton.netease.com/buckets/3L60Kr/files/FlO5GFhw7pC */
Từng con chữ trong bản dịch này được trau chuốt dành riêng cho quý độc giả tại truyen.free.