Thiên Tứ Ngã Thần Kiếm - Chương 193: Kỹ xảo đối mặt thẩm vấn
Diệp Sơ nhìn chậu hoa quỳnh trước mắt mà phân vân, không biết nên tặng Tiểu Tuyết thế nào cho hợp lý.
Nên dẫn nàng đi ngắm hoa tối nay, hay trực tiếp tặng nàng trước?
Cầm tỷ nói: "Hoa quỳnh nở rất hiếm thấy, cứ để ở hậu viện cho mọi người cùng ngắm đi."
Thiên Thiên cũng nói: "Thế này cũng được, nhưng quan trọng là phải nói rõ với Tiểu Tuyết rằng đây là hoa cậu tặng, chúng ta chỉ là người được nhờ mà thôi."
Diệp Sơ thấy trong ba người, chỉ có Thiên Thiên là đáng tin cậy nhất, nên lập tức đồng ý.
Giờ chỉ mong Tiểu Tuyết đã tỉnh giấc. Nếu không có Tiểu Vũ quấy phá, chắc cô bé đã không bị kéo đi ngủ rồi. Nhỡ đâu ngủ quên thì sao...
Sau đó, Diệp Sơ tìm một chiếc chậu đẹp mắt để trồng hoa quỳnh vào. Dù cô em gái buôn bán nói loài hoa này không dễ chết, nhưng lỡ nó có chết thật thì hắn biết làm sao đây?
Đóa hoa này hắn đã phải bỏ ra cái giá "trên trời" để mua đấy.
Hắn còn không hiểu sao mình lại phát điên như vậy.
Lại đồng ý những điều kiện điên rồ đến thế.
Thấy Diệp Sơ đang trồng hoa, Cầm tỷ không khỏi hỏi: "Cậu định đi Tiên Sơn đấy à?"
Diệp Sơ đặt chậu hoa lên kệ ở hậu viện, rồi đáp: "Tôi cũng đâu muốn đi đâu, nhưng không đi không được. Chỉ là, tôi căn bản không biết Tiên Sơn ở đâu cả."
"Thật ra thì tôi biết đấy, nhưng nếu cậu chịu chia cho tôi một nửa số trái cây không gian thì tôi sẽ đưa cậu đi."
"..." Diệp Sơ bất đắc dĩ: "Cầm tỷ, tôi đã thảm đến mức này rồi mà chị còn muốn lừa tôi ư?"
"Yên tâm đi, đừng nghĩ rằng không gian của cậu lớn lắm. Đối với Tiên Sơn mà nói, số trái cây đó chỉ như hạt cát trong sa mạc thôi. Đừng có bất kỳ gánh nặng nào trong lòng cả."
Diệp Sơ bất đắc dĩ, ý của hắn có phải như vậy đâu?
Dù sao Tiên Sơn là nơi nhất định phải đến. Giờ hắn chỉ mong Tiểu Tuyết sẽ thích hoa quỳnh, nếu không thì thật uổng công.
Cầm tỷ không đợi Diệp Sơ đồng ý, nói thẳng: "Một thời gian nữa tôi sẽ đưa cậu đi. Lần này mà cậu lại chỉ lấy có mấy quả rồi về như lần trước thì đừng hòng ăn cơm! Tôi buồn ngủ rồi, đi ngủ bù đây."
Diệp Sơ bĩu môi về phía Cầm tỷ vừa rời đi.
Sau đó, hắn ưu tư ngồi ở hậu viện, ngắm giàn hoa quỳnh.
"Mù lòa Sơ, cậu lại muốn đi Tiên Sơn à? Lần này mang tôi theo với chứ! Cậu là chủ nhân của Tiểu Mù đấy, tự nghĩ xem đã bao lâu rồi cậu không dẫn Tiểu Mù đi dạo rồi?" Đó là tiếng của Hòn Đá Nhỏ.
Diệp Sơ bĩu môi đáp: "Hôm qua các cậu chẳng phải đã đi chơi với tôi rồi còn gì?"
"Hôm qua là Tiểu Nhã dẫn chúng tôi đi mà, chứ cậu thì có bao giờ dẫn chúng tôi đi đâu."
"Gâu gâu."
"Cậu xem, Tiểu Mù cũng đã nói là muốn ra thế giới bên ngoài ngắm nhìn rồi kìa."
Diệp Sơ xoa đầu Tiểu Mù, nói: "Thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, Tiên Sơn lại càng cực kỳ nguy hiểm. Đi Tiên Sơn, các cậu có thể có đi mà không có về đấy. Cây Cột suýt chút nữa bỏ mạng ở đó, các cậu nghĩ lại mà xem, nhỡ đâu bị người ta bắt về nấu thì sao."
Tiểu Mù: "..."
Nó chỉ muốn được ra ngoài đi dạo thôi mà, sao lại thành ra muốn chết ngay lập tức vậy chứ.
Hòn Đá Nhỏ nói: "Tiểu Mù buồn lắm đó. Dù đi cùng Tiểu Nhã rất vui, nhưng nó vẫn muốn ra ngoài đi dạo để mở mang kiến thức chứ. Biết đâu một sớm đốn ngộ, nó có thể làm thú cưỡi cho Tiểu Nhã thì sao."
Diệp Sơ: "..."
Thì ra, Tiểu Mù một lòng muốn làm tọa kỵ cho Tiểu Nhã.
Rốt cuộc là của ai mà chó ghê.
Cuối cùng Diệp Sơ đành bất đắc dĩ nói: "Được rồi, đến lúc đó tôi sẽ hỏi Tiểu Nhã. Nếu cô bé đồng ý cho các cậu đi, tôi sẽ miễn cưỡng mang theo. Nhưng nhớ là đừng gây phiền phức cho tôi đấy!"
Tiên Sơn nguy hiểm đến thế, hắn đâu thể nào lại mang theo mấy con chó điên, vô dụng làm gì.
Nếu quả thật vô dụng đến thế, hắn cũng chẳng ngại ném Tiểu Mù vào Ma vực đâu.
Thật ra thì Tiểu Mù yếu thật, dù có Hòn Đá Nhỏ thì cũng chẳng mạnh được là bao. Sở dĩ hắn đồng ý cho Tiểu Mù đi, chủ yếu là vì hắn có Ma vực.
Nếu thật sự vô cùng nguy hiểm, hắn hoàn toàn có thể cho Tiểu Mù trốn trong Ma vực.
Tiểu Mù: "Uông uông uông gâu!"
Hòn Đá Nhỏ "phiên dịch": "Tiểu Mù vui lắm đó, không có ý nghĩa đặc biệt nào khác đâu."
Diệp Sơ gật đầu, rồi để chúng tự đi chơi.
Lúc này Tam Mộc đi tới: "Buổi trưa rồi, dễ làm người ta mệt mỏi lắm, cậu không đi ngủ à?"
Diệp Sơ lắc đầu: "Chẳng có hứng thú gì. Tôi cứ có cảm giác còn nhiều việc phải làm, chưa xong thì không yên lòng mà ngủ được."
Tam Mộc ngáp một cái: "Ngoại trừ chuyện của Tiểu Tuyết, còn có chuyện gì quan trọng khác à?"
Diệp Sơ ngớ người, suy nghĩ một lát rồi nói: "Hình như là không có. Nhưng lỡ Tiểu Tuyết không thích thì sao? Dù tôi nghĩ chắc chắn cô bé sẽ tỏ ra rất thích, nhưng nhỡ đâu chỉ là để an ủi tôi thôi thì sao?"
Tam Mộc lập tức ngớ người, rồi hỏi: "Cậu bị thiểu năng trí tuệ từ khi nào vậy?"
"..."
Lời nói này, hắn nên vui hay nên buồn đây?
Sau đó Tam Mộc nói tiếp: "Loại suy nghĩ này chỉ là tự làm khó mình thôi. Cứ như việc cậu bắt mẹ mình chứng minh bà là mẹ cậu vậy. Thật vô nghĩa."
Diệp Sơ bất đắc dĩ: "..."
Nhưng mà, Tiểu Tuyết thì chắc chắn sẽ không có vấn đề như vậy. Chẳng hạn như lần trước hắn muốn tặng dị sủng.
Tiểu Tuyết rất thích, nhưng điều đó cũng cho thấy ba mẹ cô bé không mấy thích việc cô bé nuôi nó.
Thế nhưng nàng vẫn thích.
Thật ra thì đâu cần phải tính toán chi li như vậy. Những suy nghĩ ấy sẽ không bao giờ dừng lại đâu.
Cũng như việc phải chứng minh mẹ cậu là mẹ cậu vậy. Xét nghiệm ADN ư? Vậy thì làm sao chứng minh kết quả xét nghiệm ADN là thật? Bệnh viện chứng minh ư? Vậy thì làm sao chứng minh lời bệnh viện nói là sự thật? Cứ thế, những câu hỏi ấy sẽ không bao giờ dứt.
Tựa như Tam Mộc nói, vấn đề này không có ý nghĩa.
Thấy Diệp Sơ đã thông suốt, Tam Mộc liền nói: "Tôi đến để nhắc nhở cậu. Khi đối mặt với ba mẹ Tiểu Tuyết 'thẩm vấn', tốt nhất l�� đưa ra những câu trả lời có lợi cho cậu. Bằng không... cậu sẽ không thể tưởng tượng nổi đâu."
Khi nói điều này, giọng Tam Mộc đầy vẻ mỏi mệt.
Nghe giọng điệu đó, Diệp Sơ liền biết Tam Mộc là một người đàn ông có quá khứ. Nhưng cái đáp án "có lợi" cho hắn là đáp án nào cơ chứ?
Nên đổ dồn công lao về phía mình, hay đẩy nó sang cho Tiểu Tuyết đây?
Cũng như việc hắn vào khuê phòng của Tiểu Tuyết, không thể nói là tự tiện xông vào, mà phải nói là đi "dò đường" thay cô bé?
Dù sao hắn cũng cần phải làm nổi bật việc mình có thể đưa Tiểu Tuyết đến đây ngắm. Bằng không, không biết Tiểu Tuyết sẽ phải đợi đến bao giờ mới được nhìn thấy nó?
Diệp Sơ cảm thấy rất có đạo lý.
Vào chạng vạng tối, Tiểu Tuyết và cả Tiểu Vũ cuối cùng cũng tỉnh giấc. Diệp Sơ cũng ngay lập tức tìm đến Tiểu Tuyết.
Thấy Tiểu Vũ không còn bám lấy Tiểu Tuyết, Diệp Sơ liền kéo cô bé đi thẳng.
Tiểu Tuyết giật mình, nhưng không nói gì. Diệp Sơ đang nắm tay cô bé, vậy đây có tính là nắm tay không nhỉ?
Nghĩ tới đây Tiểu Tuyết khuôn mặt liền đỏ lên.
Chẳng bao lâu, Diệp Sơ dừng lại. Tiểu Tuyết trấn tĩnh lại, hỏi: "Sao thế?"
Diệp Sơ chỉ vào chậu hoa quỳnh: "À, tôi mua lúc trưa, muốn tặng cô."
Tiểu Tuyết kinh ngạc nhìn xem chậu hoa, nghi ngờ nói: "Đây là hoa?"
Diệp Sơ gật đầu: "Hoa quỳnh, một năm nở một lần, tối nay sẽ nở hoa."
Tiểu Tuyết kinh hỉ nói: "Thật sao? Tặng cho tôi à?"
Diệp Sơ có chút không hiểu. Hắn không biết Tiểu Tuyết vui vì điều gì, vì tối nay hoa sẽ nở, hay vì hắn tặng hoa.
Cho nên Diệp Sơ đành phải hỏi: "Thích không?"
Tiểu Tuyết vui vẻ nói: "Thích, rất thích."
Tốt thôi, Diệp Sơ triệt để không hiểu.
Tiểu Tuyết hỏi: "Vậy tôi có thể mang nó về được không?"
"Đương nhiên là không thể rồi. Hoa quỳnh vốn là "đàm hoa nhất hiện", phần lớn chúng ta chưa từng được thấy bao giờ. Cứ để nó ở đây để mọi người cùng chiêm ngưỡng một chút chứ." Chủ nhà từ phía sau nói vọng ra.
Tiểu Tuyết vui vẻ nói: "Được ạ."
Đoạn văn này đã được biên tập cẩn thận bởi truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.