Thiên Tứ Ngã Thần Kiếm - Chương 57: Đến đập quán
"Bố Tiểu Nhã à?" Diệp Sơ ngạc nhiên nói: "Nghe Tiểu Nhã kể thì bố cô bé rất ít khi về nhà. Tuy không đến mức quá đáng như bố mẹ Tiểu Tuyết, nhưng cũng chẳng kém là bao."
Vừa thấy người bay vào, Diệp Sơ đoán chắc chắn đó là bố Tiểu Nhã, chứ chẳng ai dám xông vào phòng mẹ Tiểu Nhã cả.
Tam Mộc đáp: "Đúng là bố Tiểu Nhã thật, nhưng quả thực anh ấy rất ít về. Ba năm ngày mới ghé qua một hai lần, mà chẳng ở lâu rồi lại đi ngay. Mỗi lần đều về vào đêm khuya, nên Tiểu Nhã cũng không hề hay biết bố mình đã về."
Diệp Sơ không hiểu lắm, rốt cuộc Tam Mộc muốn nói điều gì?
"Để tớ giải thích thế này," Tam Mộc nói: "Mẹ Tiểu Nhã tính tình vốn vậy. Ba ngày không thấy bố Tiểu Nhã về là cô ấy đã bồn chồn, năm ngày mà vẫn chưa thấy thì sẽ suy nghĩ vẩn vơ, còn bảy ngày mà anh ấy vẫn bặt tăm thì y như con mù của cậu bị lạc mất, sống không còn thiết tha gì nữa."
Diệp Sơ thầm nghĩ, con mù chắc cũng chẳng đến mức sống không thiết tha như vậy đâu.
Dù vậy, Diệp Sơ vẫn rất đỗi kinh ngạc, không ngờ mẹ Tiểu Nhã lại có thể ỷ lại bố Tiểu Nhã đến vậy.
Thế nhưng Diệp Sơ lại không thể hiểu nổi, nếu đã ỷ lại bố Tiểu Nhã đến thế, sao cô ấy cứ làm những chuyện khiến người khác không vui lòng?
Chẳng hạn như việc bán đi thanh kiếm mà bố Tiểu Nhã yêu thích nhất.
Tam Mộc lắc đầu: "Lòng dạ đàn bà sâu tựa kim dưới đáy biển, trời mới biết các cô ấy nghĩ gì. Nhưng thường thì đêm khuya là lúc mẹ Tiểu Nhã chờ bố Tiểu Nhã về. Chẳng may hôm nào cậu gặp phải cô ấy đang không vui thì coi như xui xẻo. Vậy nên tớ khuyên cậu nên dậy sớm một chút để luyện kiếm thì hơn."
Tam Mộc ngáp dài một cái rồi đứng dậy nói: "À đúng rồi, lúc dậy sớm cậu cũng nên cẩn thận một chút. Vừa sáng ra Tiểu Vũ cũng đáng sợ lắm đấy, đừng thấy cô ấy có vẻ ngoài vô hại. Ngoại trừ Tiểu Tuyết ra thì cô ấy chẳng ngại đánh ai cả."
"Vậy cô ấy cũng đánh cả chị Cầm sao?"
"Dù không đánh lại thì cô ấy vẫn đánh, thế nên sáng nào nhiều người cũng chọn cách tránh mặt. Chỉ có chị Cầm là sẽ chuẩn bị đồ ăn cho cô ấy thôi."
Sau đó, Tam Mộc quay về ngủ, xem ra nãy giờ anh ta đặc biệt ra đây để "phổ cập kiến thức" cho Diệp Sơ.
Diệp Sơ nhún vai, sau đó cũng đi ngủ. Tốt nhất vẫn là đừng quấy rầy giây phút thân mật của cặp vợ chồng kia.
Chẳng biết sẽ có chuyện gì xảy ra nếu mình còn nán lại.
Bây giờ Diệp Sơ cũng định luyện kiếm vào buổi sáng. Dù sao thì cậu ấy rảnh rỗi cả ngày, lúc nào luyện cũng được.
Sáng hôm sau,
Diệp Sơ vẫn ngủ rất say. Đây là lần đầu tiên cậu có một giấc ngủ đúng nghĩa trong mấy ngày gần đây, bởi trước đó toàn là nỗ lực trong không gian trời ban.
Mãi cho đến khi tiếng gõ cửa không ngừng vang lên, Diệp Sơ mới tỉnh giấc.
"Nếu cậu không dậy ăn cơm, phần điểm tâm tháng này của cậu sẽ bị hủy bỏ đấy." Đó là giọng của chị Cầm.
Diệp Sơ giật mình, lập tức đáp lời: "Đến đây, đến đây ngay ạ!"
Dù Diệp Sơ ở lầu một, nhưng mỗi phòng đều có ban công nhỏ. Lúc này, cậu đang đứng ở ban công nhà mình và nhìn thấy con mù.
Trên thực tế, dù chỉ là phòng đơn thì căn phòng ấy cũng rất rộng, ánh sáng cũng rất tốt. Chỉ là con mù thì không thể thấy được ánh sáng.
"Mù ơi, mày làm gì ở đây thế?" Diệp Sơ hiếu kỳ hỏi.
Bình thường thì con mù phải nằm lì trong phòng ngủ, chết cũng không chịu ra. Ngay cả ban công cũng không ra, dù sao ở ban công lầu một rất dễ bắt gặp Tiểu Nhã.
"Gâu!"
"Nói tiếng người đi!"
"Chó nhà cậu bảo cậu không thích nó nữa à? Vậy thì từ nay nó sẽ không ngủ trong phòng đâu."
"Mẹ kiếp!" Diệp Sơ đau lòng khôn tả. "Mình đối xử với con mù tệ đến mức đó sao?"
Diệp Sơ nói: "Mù ơi, sao mày lại nghĩ thế? Sao tao có thể không thích mày được chứ?"
"Gâu gâu, gâu gâu!"
"Chó nhà cậu nói, cậu cũng không cần nó nữa, lại còn để người ta mang nó đi thí nghiệm. Hôm qua nó suýt nữa thì chết rồi."
Mẹ Tiểu Nhã nói con mù đại khái là bị đội bắt chó mang đi, nói tóm lại là hôm qua nó suýt chết rồi sao?
Vậy mà mình lại còn nghĩ mọi chuyện không sao hết, làm sao có thể chấp nhận được chứ?
Không giải tán cái đội bắt chó này, thì làm sao hắn xứng đáng với con mù chứ?
Sau đó Diệp Sơ lời thề son sắt: "Yên tâm, hôm nay chủ nhân sẽ đi giải tán những kẻ đó. Dám bắt vợ con ta, con mù của ta, ta thề không đội trời chung với chúng!"
Sau đó, con mù tội nghiệp rụt rè đi tới bên chân Diệp Sơ.
"Không sao, không sao cả. Từ nay về sau, chủ nhân sẽ bảo kê mày."
Ăn cơm xong xuôi, Diệp Sơ mới tìm mẹ Tiểu Nhã và hỏi: "Mẹ Tiểu Nhã ơi, hôm qua đội bắt chó bắt con mù ở đâu ạ? Con muốn đi đòi lại công bằng cho nó!"
"Con mù bị bắt nạt hả?" Tiểu Nhã tức giận nói: "Tiểu Nhã muốn đi xả giận cho con mù!"
Sau đó mẹ Tiểu Nhã liền xòe bàn tay ra nói: "Xả giận một lần năm mươi, hai người một trăm. Nếu có thêm bố Tiểu Nhã tham gia thì tổng cộng một trăm năm mươi."
"Mẹ Tiểu Nhã ơi, sao khi mẹ nói mời bố Tiểu Nhã tham gia thì con lại thấy mẹ vui vẻ thế? Hai người chẳng phải tối qua mới gặp nhau sao?"
Dù sao chỉ là một trăm năm mươi khối tiền, Diệp Sơ cũng không để tâm, bây giờ cậu ấy có tiền mà.
Có điều, ngay cả Tiểu Nhã cũng được tính là một chiến lực, Diệp Sơ cũng thật bất đắc dĩ. Tuy vậy, cậu ấy chẳng bận tâm, vì cậu biết rằng dù có thêm mấy số không vào giá tiền thì cũng không mời được bố Tiểu Nhã đâu.
Mặc dù chỉ là đi đánh đội bắt chó, mà đại khái chỉ cần một mình cậu ta ra tay là đủ rồi.
Nhưng chừa một đường lui thì chẳng sai vào đâu.
Sau đó, Diệp Sơ đi tìm Tiểu Tuyết, nói sơ qua tình hình rồi cuối cùng mới nhắc đến chuyện tiền bạc.
Tiểu Tuyết rất hào phóng đưa cho cậu hai trăm.
Nhưng cậu đột nhiên nhận ra mình dùng tiền mặt không hề tiện chút nào. Quả nhiên vẫn cần phải giấu ít tiền trong người mới được.
Sau đó Diệp Sơ hiếu kỳ hỏi: "Cậu không đi cùng luôn sao?"
Ti��u Tuyết thở dài: "Cậu nhìn eo tớ đây này, chị Tiểu Vũ cứ ôm chặt không chịu buông. Chị ấy bảo nếu tớ không đi cùng thì chết cũng không chịu buông tay."
Diệp Sơ: "..."
Cô gái này thật đáng ghét.
Diệp Sơ vô thức nghĩ, rồi ngẩn người một lát nhưng không nghĩ thêm gì, sau đó rời đi.
Sau đó Tiểu Vũ cười nói: "Chị đây đã nghỉ liên tục một tuần rồi đấy, tuần này em là của chị!"
Tiểu Tuyết bất đắc dĩ thở dài: "Em... em..."
"Em muốn đi cùng cái thằng mù đó chứ gì, chị biết mà."
Tiểu Tuyết hơi đỏ mặt, nhưng cũng không phản bác.
Sau đó Tiểu Vũ đứng lên nói: "Nhưng mà cứ ngày nào cũng ở bên cạnh hắn thì hắn có thấy được Tiểu Tuyết đâu."
Tiểu Tuyết nửa hiểu nửa không nhìn Tiểu Vũ: "Em không hiểu lắm ạ."
"Không hiểu mới là chuyện bình thường, đây mới đúng là Tiểu Tuyết nhà chị. Nhưng mà đàn ông chẳng có mấy đứa tốt đâu, đứa nào cũng chỉ biết nói lời đường mật, đứa nào cũng là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới cả."
Tiểu Tuyết thì càng không hiểu gì.
"Thôi được rồi, đừng nghĩ linh tinh nữa. Chị đây bao giờ lừa em đâu chứ? Nếu Tiểu Tuyết hạnh phúc thì chị đây sẽ không phản đối chút nào, càng sẽ không tìm cách cản trở."
Sau đó Tiểu Tuyết ngượng ngùng cười một tiếng.
Tiểu Vũ lập tức ôm lấy Tiểu Tuyết nói: "Nhưng bây giờ em là của chị rồi! Hahaha!"
"Đúng là lên cơn điên thật," chị Cầm nhìn Tiểu Vũ và Tiểu Tuyết nói: "Chẳng biết Tiểu Vũ sẽ điên đến bao giờ nữa. Cái loại thần kinh nhạy cảm của cô ấy thì cũng chỉ Tiểu Tuyết mới miễn nhiễm được. Ngay cả tôi đây còn không thể miễn nhiễm hoàn toàn, sáng nào cũng bị đánh thức."
"Chuyện của Tiểu Vũ thì chúng ta quá quen rồi, bây giờ vẫn nên lo lắng cho thằng mù Diệp Sơ đi thôi! Cái tên này thuê cả nhà Tiểu Nhã đi đập phá quán đấy. Tôi mệt mỏi quá." Tam Mộc gục mặt xuống bàn nói.
"Lo lắng gì nữa? Lo đối phương quá cứng đầu à? Chuyện thế này mẹ Tiểu Nhã thích nhất đấy. Chẳng qua tôi lo lắng cái chỗ đó thôi!" Chị Cầm nghĩ nghĩ rồi lại nói: "Mà thôi, cái này liên quan gì đến chúng ta? Chúng ta chỉ là bên hậu cần. Nếu có chuyện lớn xảy ra, thì người thuê chúng ta (Diệp Sơ) để làm gì chứ?"
Bản quyền của chương này đã được chuyển giao và thuộc về truyen.free.