Thiên Tứ Ngã Thần Kiếm - Chương 74: 28 cảnh là cái gì?
Diệp Sơ và những người khác đều không hỏi hai người kia là nam hay nữ, làm nghề gì hay thuộc tổ chức nào. Anh ta chỉ biết rằng, Cầm tỷ không cho phép mình nhúng tay, thì đó tuyệt đối là một chuyện anh ta không thể tự mình xử lý.
Tam Mộc hỏi Diệp Sơ: "Vòng quay Vận Mệnh hai mươi tám cảnh mà nói bỏ là bỏ ngay, ta cũng có chút nể phục ngươi đấy."
Diệp Sơ tò mò nói: "Đúng rồi, các ngươi đã thấy rồi à? Ta rất tò mò hai mươi tám cảnh đó rốt cuộc là cái gì."
Tam Mộc sững sờ, không chỉ Tam Mộc mà tất cả mọi người đều sửng sốt.
Đúng là người không biết không sợ. Có lẽ Diệp Sơ có thể thản nhiên từ bỏ một vòng như vậy, là bởi vì anh ta căn bản không biết hai mươi tám cảnh rốt cuộc là gì mà thôi.
Vậy thì không cần nói cho anh ta biết làm gì.
Loại chuyện này mà đã biết thì chỉ tổ thêm buồn vô ích.
Mà lúc này Tiểu Nhã lại nói: "Mẹ cháu nói, đi những nơi đó, anh mù lòa có thể diễn hóa ra Thiên cảnh của riêng mình."
Những người khác giật mình, Diệp Sơ cũng sững sờ: "Cái gì Thiên cảnh?"
Sau đó, bọn họ lại thở phào nhẹ nhõm. Diệp Sơ đúng là thật sự chẳng biết gì cả.
Mẹ Tiểu Nhã ôm lấy cô bé, vì lý do an toàn, không cần để Tiểu Nhã nói thêm nữa.
Về phần Thiên cảnh, chuyện này quá xa vời, tại chỗ không mấy ai có thể giải thích rõ ràng.
Cho nên Diệp Sơ không thể nào biết được câu trả lời.
Cầm tỷ nói: "Thiên cảnh chốc lát khó nói rõ, nhưng mà mấy thứ cậu mua thì tính bao nhiêu? Ít nhất phải từng này."
Sau đó Cầm tỷ một bàn tay tại trước mặt Diệp Sơ lắc lư.
Diệp Sơ nói: "Tôi xem không thấy."
"... , cho cậu cái nhắc nhở, năm ngón tay."
"Năm mươi khối?"
Diệp Sơ cũng sẽ không ngốc đến mức nói năm trăm khối, nói năm khối tiền là đã rất nể mặt rồi.
"Năm trăm khối, mau lấy ra!" Cầm tỷ kêu lên.
Diệp Sơ nhún nhún vai: "Tiền của tôi đều ở chỗ Tiểu Tuyết cả, nàng đồng ý là được, chẳng qua..."
"Được." Đây là tiếng của Tiểu Tuyết.
Diệp Sơ sững sờ, khi nào mà Tiểu Tuyết lại hào phóng như vậy?
Nói năm trăm là năm trăm ngay?
Dựa vào cái gì?
Diệp Sơ thở dài, quả nhiên tiền vẫn là đặt ở túi tiền mình thì mới an toàn.
Lúc này Thiên Thiên cũng nói: "Bên tôi đã xong xuôi rồi, trước bữa tối hẳn là có thể hồi phục. Đúng rồi, tối nay nhớ kiếm một ít thịt và cơm, nó có lẽ cần ăn rất nhiều thứ."
Câu nói sau cùng Thiên Thiên là nói với Cao Yến.
Cao Yến sững sờ gật đầu, nàng cảm giác đây hết thảy như một giấc mơ.
Sáng Cao Kiện suýt chết, chiều đã bảo là khỏi r���i.
Nàng lại một lần trải qua cuộc đời biến đổi nhanh chóng.
Sự tình xong xuôi, Cầm tỷ và mọi người định rời đi.
Về phần hai kẻ địch không rõ danh tính kia, có cây cột trông chừng, về lý thuyết sẽ không xảy ra chuyện gì.
Còn Diệp Sơ thì không muốn rời đi lúc này, Cao Kiện chưa tỉnh dậy, anh ta vẫn khá lo lắng.
Tiểu Tuyết ban đầu cũng muốn ở lại, nhưng Tiểu Vũ đã kéo nàng đi mất.
Cuối cùng chỉ còn lại Diệp Sơ và tiểu mù.
"Tạ ơn." Cao Yến nói.
Diệp Sơ lắc đầu: "Cao Kiện là bạn tôi, hơn nữa còn là bị tôi biến thành ra nông nỗi này, chị không tức giận với tôi đã là tốt lắm rồi. Dù sao ngay từ đầu cũng là tự tôi đã cho là đúng."
Lúc này, hòn đá nhỏ trong bụng tiểu mù đột nhiên chen lời nói: "Anh mù, sau này nếu không tôi đi theo anh nhé? Tôi không cần ra ngoài, cứ ở trong bụng chó là được. Tôi còn có thể làm phiên dịch, anh thấy thế nào?"
Cao Yến giật nảy mình, bất quá vẫn không có phản ứng gì quá khích.
Diệp Sơ ngược lại có chút kinh ngạc, sau đó hỏi: "Tiểu mù có vui không?"
"Gâu, gâu."
"... , nói tiếng người."
Tiểu mù: "..."
"Con chó nhà anh nói, tôi có thể nói chuyện, tôi rất vui vẻ."
Diệp Sơ: "... , là ý tứ này?"
Tiểu mù vui vẻ gật gật đầu.
Tiểu mù không có vấn đề, Diệp Sơ cũng không có vấn đề gì, bất quá anh ta vẫn hiếu kỳ nên hỏi: "Tôi nhớ trước đó ngươi còn muốn trấn áp chúng ta mà? Sao giờ lại đổi ý rồi?"
"Bởi vì Thiên Thiên tiểu chủ thiếu một cục đá mài dao, thậm chí còn đặc biệt hỏi qua tiểu mù. Nếu không phải con chó của anh chạy nhanh, cục đá đó đã thành đá mài dao rồi. Cộng thêm Tiểu Vũ bây giờ cũng muốn nuôi nó, nó sợ, nó cảm thấy đi theo người khác không bằng đi theo anh sẽ an toàn hơn chút." Kẻ nói lời này là cây cột.
Diệp Sơ hiếu kỳ nói: "Họ lợi hại như vậy, đi theo họ có gì không tốt chứ?"
"Không tốt," hòn đá kích động nói: "Họ không phải anh, không quan trọng tôi thế nào cả.
Phải biết nếu rau muống mà vô dụng, đã bị tiểu chủ của hắn ăn mất rồi.
Còn trong phòng bếp có một thanh dao, cũng là đồng bọn của chúng tôi, nó vì thể hiện giá trị của mình mà không ngừng tôi luyện bản thân.
Rất sợ ba người kia mở miệng nói một câu rằng, con dao này cùn, vô dụng.
Họ thật sự rất đáng sợ."
Diệp Sơ thật kinh ngạc, anh ta không nghĩ tới trong phòng bếp còn có một cường giả không gian thứ nguyên.
Những người này thật sự là không coi cường giả không gian thứ nguyên là cường giả gì cả.
Cây cột nghe lời của hòn đá trầm mặc không nói, tình cảnh hiện tại của hắn giống hệt thanh dao kia.
Trong ba cường giả không gian thứ nguyên bọn họ, chỉ có hòn đá kia là an nhàn nhất.
Diệp Sơ bất đắc dĩ: "Theo các ngươi hài lòng đi! Chỉ cần họ không dùng biện pháp mạnh, hẳn là không có vấn đề gì lớn."
Diệp Sơ đồng ý như vậy, hòn đá liền yên tâm không ít.
Về phần Cao Yến, nàng suốt cả quá trình đều ngây người.
Nói cách khác, nhóm người vừa rồi đều không coi cường giả không gian thứ nguyên ra gì?
Trong lòng Cao Yến chấn động.
Khó trách những người này nói tấn công tổng bộ là tấn công ngay, nói rời đi là rời đi liền.
Nàng có chút nể phục Diệp Sơ, mà lại quen biết một đám người như vậy.
***
Chẳng bao lâu sau, người của liên minh đã tới, người tới là một vị Đại hòa thượng.
Diệp Sơ kinh ngạc nói: "Lại gặp mặt."
Đại hòa thượng liền hơi lúng túng, Diệp Sơ là lần thứ hai gặp ông ta, nhưng ông ta thì đã gặp Diệp Sơ nhiều lần rồi.
Mà lần nào cũng kinh ngạc hơn lần trước.
Có thể biến Kiếm Võng thành đội bắt chó mà xử lý, ông ta ở liên minh lâu như vậy, thật đúng là chưa từng thấy qua.
Đại hòa thượng nói: "Hai người trong góc, chính là hai người Cầm tỷ chỉ định giao cho chúng tôi phải không?"
Diệp Sơ gật đầu.
Lúc này cây cột nói: "Chủ nhân nhà tôi hy vọng các ngươi có thể đưa ra một lời giải thích thỏa đáng."
Đại hòa thượng nhìn qua hai người kia nói: "Người có năng lực thì nghĩa bất dung từ."
Sau đó Đại hòa thượng liền mang theo hai người kia rời đi.
Kỳ thật Diệp Sơ thật ra rất muốn hỏi, hai người kia rốt cuộc là ai.
Bọn hắn cụ thể là muốn làm gì.
Nhưng anh ta không thể mở miệng hỏi.
Hắn bị cây cột áp chế.
"Chủ nhân nhà tôi nói, cậu tạm thời không thể nhúng tay vào. Khi năng lực đã đủ, đương nhiên sẽ không ngăn cản cậu." Cây cột nói.
Diệp Sơ bất đắc dĩ nói: "Hai người kia là tổ chức hắc ám?"
Cây cột nói: "Chắc không phải đâu, nếu là tổ chức hắc ám, tôi nghĩ ba vị chủ nhân nhà tôi sẽ mong cậu đi vào lăn lộn mấy phen trong vũng nước đục rồi mới trở ra."
Đây là suy luận gì?
Chẳng qua không cho tiếp xúc thì không tiếp xúc thôi, có gì ghê gớm đâu.
Chẳng bao lâu sau, Cao Kiện cuối cùng cũng tỉnh lại.
Nhìn thấy Cao Kiện tỉnh lại, Cao Yến nước mắt liền tuôn rơi.
Đây là thân nhân duy nhất của nàng.
Diệp Sơ cũng nói: "Anh suýt nữa dọa chết tôi."
Cao Kiện yếu ớt đáp: "Tôi, tôi cũng không muốn chết, tôi thế nhưng là người có bạn gái... Không giống như anh, chết thì đã chết rồi."
Diệp Sơ: "... Vậy anh cứ đi chết đi!"
Cao Kiện và Cao Yến cũng là sống nương tựa lẫn nhau, lỡ như một trong hai người thật sự chết đi, Diệp Sơ cũng sẽ rất khó chịu cho họ.
Chẳng qua Cao Kiện nói cũng đúng, Diệp Sơ có chết đi, ngoài Cao Kiện ra, chẳng ai để ý đâu.
Trong khoảng thời gian anh ta biến mất này, cũng chỉ có Cao Kiện quan tâm tới anh ta thôi.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép khi chưa được sự cho phép.