Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trùng Sinh, Ta Thanh Mai Không Có Mang Thai - Chương 108: Đi Cố di nhà rồi...! ( vạn chữ đổi mới cầu đặt mua)

Trong phòng.

Hai người ngồi rất gần, đồ ăn đặt trên bàn nhưng cô Cố chẳng thiết tha gì.

Hứa Văn Quân đưa tay nhận lấy trang giấy, nét chữ trên đó vô cùng tinh tế, đẹp mắt.

Cô Cố đưa trang giấy cho Hứa Văn Quân rồi rời đi. Hứa Văn Quân ngồi tại chỗ, húp hai ngụm canh, nhìn bóng lưng cô Cố khuất dần.

Người đẹp, khí chất tốt, vóc dáng chuẩn, có gia thế, có năng lực, lại còn giàu có và rất nhiệt tình...

Haizz!

Hứa Văn Quân tặc lưỡi, thầm nghĩ cô Cố này quả thật quá hoàn hảo!

...

Ngày 30 tháng 9.

Ngày mai là Quốc khánh.

Hứa Văn Quân thường ngày cũng vậy, cùng cả nước đón mừng một ngày, và ngày mai cũng là sinh nhật anh.

Vì kỳ nghỉ lễ Quốc khánh kéo dài từ ngày 27 nhưng lại không trùng với cuối tuần, nên thời gian Hứa Văn Quân đến chỗ cô Cố phải hoãn lại đến sau kỳ nghỉ lễ. Việc mà Hứa Văn Quân nhờ cô Cố cũng phải chờ Quốc khánh xong mới có kết quả rõ ràng.

Không vội, thời đại 3G cũng chỉ vừa mới chớm nở, làn sóng 4G mà Hứa Văn Quân coi trọng vẫn chưa thấy đâu. Anh có đủ thời gian để chuẩn bị, dù sao ngay cả bây giờ, nếu anh có làm phần mềm TikTok hay ứng dụng thì tốc độ đường truyền không đủ nhanh, mọi thứ cũng sẽ giật lag như trình chiếu PowerPoint mà thôi.

Hiện tại mục tiêu của Hứa Văn Quân là săn đón nhân tài. Anh muốn tập hợp một đội ngũ kỹ sư công nghệ thông tin xuất sắc. Với nền tảng vững chắc đã có, anh có thể tận dụng tầm nhìn của mình đ��� biết mình nên đầu tư vào đâu.

Không chỉ nhờ cô Cố giúp đỡ liên hệ, sau buổi trò chuyện với cô Cố vào ngày 27, Hứa Văn Quân trở lại trường học, cũng nghiêm túc quan sát những thiếu niên có tài trong lớp. Đây đều sẽ là đồng sự của anh trong tương lai.

Đáng tiếc, anh không học Thanh Hoa để ở bên cạnh cô gái mình yêu, nếu không đã có thể cùng nhiều thiếu niên hơn tâm sự về ước mơ cuộc đời: "Thiếu niên, em có muốn cùng anh tạo ra một Alibaba thứ hai không?"

Haizz, nhưng vấn đề không lớn. Nếu không phải có Tần Mộc Ca và cô Cố, anh cũng sẽ không nhanh chóng xác định mục tiêu trong hai năm tới của mình – đó là săn đón người tài, tìm kiếm người tài!

Các đồng chí, thời đại đã thay đổi! Thế kỷ 21 là thời đại của nhân tài công nghệ cao!

...

Tiểu phú bà Tần Mộc Ca đang ở trong phòng tại Kinh thành.

Sau khi mọi chuyện kết thúc, hai người nằm trên giường.

"Ông xã, Quốc khánh này em phải đi Nam Hải với mẹ... không thể về thành Đá chơi với anh được rồi."

"Không sao, em cứ ở bên cạnh gia đình nhiều hơn đi." Hứa Văn Quân nhẹ nhàng vuốt mái tóc lấp lánh của cô.

Mộc Ca khẽ đặt tay lên ngực Hứa Văn Quân, sau đó nhẹ nhàng chống người dậy, "Hay là anh đi Nam Hải cùng em nhé? Lần này không có quá nhiều người ngoài..."

Mộc Ca có nhiều mối quan hệ xã giao, rất khó tránh khỏi. Dù sao, các gia đình như của họ có quan hệ rất phức tạp, cần phải vun đắp. Hơn nữa, bản thân Mộc Ca cũng muốn tham gia vào giới chính trị, đương nhiên cũng muốn xuất hiện nhiều hơn, tạo dựng mối quan hệ. Những người có thể mời cô ăn cơm đều không phải dạng đơn giản.

"Anh đã hẹn với Lý Vũ rồi, thằng chó đó bảo hắn 'thần long bãi vĩ' cả tháng trời, đột nhiên cảm thấy hơi trống rỗng, nhớ nhà, nên rủ anh về nhà với hắn. Hơn nữa, nếu anh đi cùng em, sẽ bị coi là một sai lầm chính trị. Dù sao chúng ta mới là sinh viên đại học, trong mắt bố mẹ thì vẫn là trẻ con, không thể thân mật quá đà như thế này được, nếu ngày nào cũng dính lấy nhau thì cô Cố Thu sẽ đoán ra được điều gì đó..." Trước mặt người lớn, Hứa Văn Quân và Mộc Ca luôn giữ khoảng cách rất tốt, chắc chắn s�� không thể thân mật quá mức như bây giờ được.

"Hơn nữa, Tần Mộc Ca! Lần sau không được phép..." Hứa Văn Quân cũng ngồi dậy, luồn tay vào nách Tần Mộc Ca nhẹ nhàng nhấc cô lên, đặt cô ngồi lên bụng mình, "Phải đợi qua Quốc khánh anh mới tròn 19, còn ba năm nữa mới đủ tuổi hợp pháp, em kiềm chế một chút."

Hứa Văn Quân quay sang Tần Mộc Ca mà giảng giải một tràng, không nói không được, con bé này càng lúc càng táo bạo.

Tần Mộc Ca bĩu môi, "Cùng lắm thì em uống thuốc tránh thai..."

"Nói bậy." Hứa Văn Quân búng nhẹ vào đầu Tần Mộc Ca, "Uống thuốc không tốt cho sức khỏe..."

"Được rồi, được rồi." Tần Mộc Ca nhào tới, khiến Hứa Văn Quân mất trọng tâm, ngã vật ra giường, "Em biết rồi, anh không muốn trách em, được chưa?"

Cô chớp chớp mắt.

"Được rồi, đứng dậy đi, dọn dẹp một chút, lát nữa Lý Vũ đến đón anh."

Dù sao, lần tới nếu Tần Mộc Ca lại làm loạn, Hứa Văn Quân tự nhủ sẽ không nhúc nhích, tuyệt đối không động đậy. 19 tuổi, sự nghiệp còn chưa đâu vào đâu, nếu thật có em bé, quả thật là "tiên đ��� lập nghiệp chưa xong đã chết giữa đường"...

"Anh hôn em một cái, em sẽ bắt đầu." Tần Mộc Ca, sau khi đã thoải mái, lại nũng nịu muốn được chiều chuộng, cứ thế đôi khi trở nên quấn quýt không rời...

Hứa Văn Quân nhìn tư thế cô đang nằm sấp, chợt nói:

"Vậy em ngoe nguẩy cái đuôi đi?"

"?"

...

Khoảng 7 giờ tối, Hứa Văn Quân lưu luyến chia tay Tần Mộc Ca.

Hứa Văn Quân đứng ở nhà để xe dưới lòng đất, nhìn chiếc BMW đã bị tên nào đó bôi vẽ lên lớp sơn, trông càng "bựa" hơn. Hứa Văn Quân mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ lái, sau đó liếc mắt: "Ghế phụ lái của cậu sao lại có mùi nước hoa của người khác thế kia?"

"Có một cô bạn học, cô ấy nói muốn bay về nhà, hành lý hơi nhiều, mà là bạn học thì phải giúp đỡ nhau chứ? Cho nên..."

"Cậu đưa cô ấy ra sân bay à?" Hứa Văn Quân hỏi.

"...Không, đưa cô ấy đến khách sạn nhỏ." Lý Vũ đáp.

"?"

"Cô ấy nói ngày mai mới có vé máy bay..." Lý Vũ khởi động xe.

Hứa Văn Quân im lặng, "Cậu tin cô ấy nói dối à?"

"Không tin chứ." Lý Vũ rất thản nhiên, "Thế nhưng cô ấy mặc tất đen..."

Hứa Văn Quân cũng thích món đồ đó, thường xuyên bảo tiểu Mộc ở nhà mặc, mua cho cô đủ loại tất chân. Quả đúng là anh em, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã...

Hứa Văn Quân hỏi: "Lưu Vĩ đâu rồi? Không về thành Đá à?"

Lưu Vĩ và Tưởng Doãn, hai người họ, Hứa Văn Quân nghe nói cặp đôi trẻ này đang quấn quýt bên nhau, đ���nh ở lại Kinh thành vài ngày, tiện thể đi thăm Vạn Lý Trường Thành, Quảng trường Thiên An Môn, du ngoạn một chút, nên không đi cùng.

"Muốn về chứ." Lý Vũ uể oải nói, "Nhưng cô ấy chê xe tôi bẩn... mà tôi thì lại chẳng được gì."

"Mẹ kiếp, cậu còn muốn 'trên xe' nữa à?" Hứa Văn Quân cảm thấy về nhà rồi, thằng Lý Vũ này lại phát huy cái sự "lãng tử" của nó.

Hứa Văn Quân không để ý đến hắn, lấy điện thoại ra, trả lời tin nhắn của Mộc Ca, dặn cô đi chơi nhớ chú ý an toàn. Sau đó, anh nhận được tin nhắn của cô Cố, nói rằng đã liên hệ được người rồi, hỏi ngày 5 tháng 10 anh có rảnh không, có thể gặp mặt một lần.

Hứa Văn Quân nghĩ, đương nhiên có rảnh, liền trả lời đồng ý. Sau đó hẹn thời gian gặp mặt, cô Cố nói lát nữa sẽ gửi địa chỉ cho anh.

Hứa Văn Quân nhìn lại, trời ạ, đã là thời đại 3G rồi mà anh vẫn liên hệ với cô Cố bằng tin nhắn à, không biết có dám cổ lỗ sĩ hơn chút nữa không? Vẫn chưa kết bạn QQ nữa. Thế là anh nghĩ, nên xin QQ của cô Cố.

Với vai trò nhà đầu tư thiên thần như cô ��y, chắc chắn phải bắt kịp xu thế thời đại, đương nhiên là có QQ rồi.

Cô Cố gửi số QQ qua, Hứa Văn Quân thêm bạn.

Cái tên này quả nhiên rất thú vị: "Trường kỳ tìm kiếm cao thủ uống rượu có thể sánh với ta".

Hứa Văn Quân cười một tiếng, sau đó gửi tin nhắn: "Cô Cố, cháu là Hứa Văn Quân."

Đằng sau kèm theo một biểu tượng mặt cười.

Sau đó cô Cố cũng trả lời một mặt cười, rồi không nói gì thêm.

Chờ cô Cố gửi địa chỉ.

Trên đường, Lý Vũ nghỉ miệng một lát rồi lại bắt đầu luyên thuyên không ngừng, lải nhải một đống chuyện về những cuộc chơi bời của hắn thời sinh viên. Bố của Lý Vũ, Lý thúc thúc, lần này thấy con trai có vẻ "tranh khí" nên cấp cho hắn 3 vạn tệ sinh hoạt phí mỗi tháng...

Lý Vũ kể đủ thứ chuyện với Hứa Văn Quân, như chuyện có đàn chị ngã nhào vào lòng, mỗi ngày tìm hắn trò chuyện, gửi ảnh... hắn bây giờ cũng bị động kiểu như vậy. Rồi Lý Vũ đột nhiên nói:

"Lão Hứa, tao cũng muốn chủ động theo đuổi các cô gái..."

Hứa Văn Quân liếc nhìn hắn, "Không, cậu bây giờ chỉ là tuổi trẻ bồng bột, muốn thực hiện những giấc mơ phù phiếm thôi."

...

Ngày 30 tháng 9, gần 9 giờ tối.

Hứa Văn Quân mới về đến nhà.

"Về rồi à?" Mẹ anh vẫn chưa ngủ.

Hứa Văn Quân thay dép lê, khẽ gật đầu.

Mẹ hỏi Hứa Văn Quân có muốn ăn gì không, bụng anh đúng là đang đói, "Con muốn ăn cơm chiên trứng mẹ xào."

"Chờ một lát." Mẹ dọn dẹp rồi vào bếp.

"Bà xã của anh..."

"Đi ra chỗ khác đi."

Bố anh cười tủm tỉm cũng muốn một bát cơm chiên trứng thơm lừng, nhưng bị mẹ phũ phàng xua đuổi.

Dù vậy, mẹ cũng chỉ mạnh miệng vậy thôi, cuối cùng vẫn chiên nhiều thêm một chút rồi bưng ra hai bát cơm, "Cảm ơn mẹ."

Bố cũng cười ha hả, "Cảm ơn bà xã."

"Hừ, là vì bát của con trai không chứa hết nên mới có phần cho ông đấy."

Công thức quen thuộc, Hứa Văn Quân nhìn mẹ cười.

Đêm nay bước qua là ngày 1 tháng 10...

Mẹ kéo Hứa Văn Quân trò chuyện cho đến 12 giờ sáng, sau đó bảo Hứa Văn Quân nhắm mắt, và bảo bố canh chừng không cho anh mở mắt.

Tiếng tủ lạnh mở, tiếng bật lửa, ánh sáng leo lắt phản chi��u...

Căn nhà nhỏ, bàn trà không lớn. Mẹ ngồi đối diện, bố ngồi bên cạnh. Ánh nến chập chờn theo làn gió đầu tiên của ngày mùng Một tháng Mười.

"Con trai, sinh nhật 19 tuổi vui vẻ!"

Hứa Văn Quân cười, mắt anh có chút cay xè, thật tốt... Anh thích gia đình nhỏ của mình.

Trở lại phòng ngủ, nhìn điện thoại.

"Ông xã! Sinh nhật vui vẻ! Năm nay không thể đón sinh nhật cùng anh, không vui chút nào..."

"Lão Hứa, sinh nhật vui vẻ. Sáng mai, tao sẽ gọi Tô Uyển, ba đứa mình ở thành Đá sẽ tụ tập một bữa nhỏ."

"Văn Quân sinh nhật vui vẻ."

"Hứa ca, sinh nhật vui vẻ! Cho em hỏi, làm thế nào để theo đuổi nữ thần ạ?"

"Anh trai... sinh nhật vui vẻ."

"..."

Hứa Văn Quân lặng lẽ đặt điện thoại lên bàn máy tính, sau đó đứng dậy, kéo rèm cửa, nhìn lên vầng trăng tròn vành vạnh trên bầu trời, rồi lại thấy nó như trăng khuyết đang cười với mình. Cuộc đời này thật tốt, anh rất yêu gia đình nhỏ của mình. Ừm, cũng yêu gia đình lớn nữa, không cần quá lớn, có họ là đủ rồi.

...

Ngày hôm sau, sáng sớm.

Ngày đầu tiên của bảy ngày nghỉ lễ Quốc khánh vui vẻ.

Khoảng hơn 6 giờ, điện thoại Hứa Văn Quân đổ chuông không ngừng. Mơ màng mò tìm điện thoại đầu giường, cầm lên, nhắm mắt lại bấm nghe, ừ một tiếng.

Đầu dây bên kia là Lý Vũ, "Lão Hứa, dậy mau, chúng ta đi chơi nào."

Chưa kịp phản ứng, Hứa Văn Quân sửng sốt một cái, nhìn thoáng qua giờ trên điện thoại, 6 giờ 07 phút. Anh bất đắc dĩ mở mắt ra,

"...Mẹ kiếp, cậu bị điên à, không có bài tập buổi sáng à? Ngày đầu tiên Quốc khánh không cần ngủ bù sao?"

"Tao cũng muốn ngủ chứ, nhưng ngủ không được."

Lý Vũ ủy khuất nói, "Bài tập buổi sáng của tao toàn nhờ người khác làm giúp, hoặc là trốn học mà..."

Hứa Văn Quân định tiếp tục ngủ không để ý đến hắn, dù sao thằng này là công tử nhà giàu, chẳng cần hắn phải cố gắng. Lý thúc thúc thực ra cũng không đặt quá nhiều hy vọng vào hắn, hắn phải cố gắng tạo thêm con nối dõi, mấy đời sau Lý thúc thúc mới phải cảm tạ tổ tông phù hộ.

Cúp điện thoại, không ngờ vừa yên tĩnh được một lát, hắn lại gọi đến, vẫn là điện thoại c��a Lý Vũ.

"..."

"Tô Uyển đã dậy rồi, lát nữa tao sẽ đi đón cô ấy."

Hứa Văn Quân mở mắt, sửng sốt một cái, "Cậu cũng gọi điện cho cô ấy rồi à?"

"Quả nhiên, địa vị của tao trong lòng mày chẳng khác nào một hòn đá nhỏ hèn mọn. Tao gọi mày thì mày cúp máy, nhắc đến Tô Uyển thì mày lại tươi tỉnh đúng không!" Lý Vũ tức giận nói.

Không thèm để ý đến câu nói đó, "Chờ dưới gara, chờ tao đi tắm đã."

Nói rồi Hứa Văn Quân cũng xoay người đi tắm rửa, chải chuốt. Lát sau, anh cầm chìa khóa và điện thoại ra cửa, xuống gara dưới lòng đất. Bên cạnh khu nhà anh, giờ này đã có một chiếc BMW đỗ ngay ngắn, Lý Vũ đã đến rồi.

Lần này anh không muốn ngồi ghế phụ lái, mà mở cửa ghế sau. Lên xe mới phát hiện, Tô Uyển đang ngồi ghế phụ lái, cùng Lý Vũ cười nói gì đó.

"Văn Quân, đến rồi à?" Lý Vũ chào hỏi, sau đó rất vui vẻ đưa một chiếc máy ảnh tới, "Văn Quân cậu xem này, Tô Uyển khoảng thời gian này đi chụp..."

"Phịch", Hứa Văn Quân đóng cửa xe, nhận lấy máy ảnh, nhìn một chút. Toàn là những khung cảnh rất quen thuộc, có bờ sông, có sân nhỏ, có ba đứa nhỏ ở thành Đá, có khu dân cư của Hứa Văn Quân, khu dân cư của Lý Vũ, khu dân cư của Tô Uyển...

"Rất tốt." Hứa Văn Quân cũng có chút cảm khái cười cười, sau đó đưa máy ảnh cho Tô Uyển đang ngồi ghế phụ lái, "Không lo học hành tử tế, ngày nào cũng đi chơi lung tung đúng không."

"Thi vào Bắc Đại đâu có khó..." Khóe miệng Tô Uyển khẽ cong lên, cười nhạt.

"Là không khó, nhưng cũng phải nói, chiến lược thì coi thường, chiến thuật thì coi trọng, đừng khinh suất." Hứa Văn Quân nhắc nhở.

Tô Uyển ngoan ngoãn gật đầu, "Vâng, em biết rồi, chẳng qua em cảm thấy lựa chọn học lại lần này, với tiền đề đảm bảo có thể thi đậu Bắc Đại, thì..."

Cô xoay người, nhìn Hứa Văn Quân một cái, chân thành nói, "Có thể làm nhiều việc ý nghĩa hơn..."

"Ai!" Lý Vũ đang khởi động xe, "Tao nói hai đứa mày, mở miệng ra là Bắc Đại, Thanh Hoa gì đó, có thể không? Dựa vào, học bá đúng là không tầm thường mà!"

"Thôi thôi thôi." Tô Uyển khẽ vuốt tóc mai, nghiêng đầu đi, cũng không nhìn Hứa Văn Quân nữa, "Vậy Văn Quân dạo này ở trường học vẫn tốt chứ?"

Vẫn ổn, Hứa Văn Quân chỉ nói sơ qua một chút về khoảng thời gian bình yên ở trường. Dù sao chuyên ngành máy tính cũng khó mà có gì xô xát hay kịch tính. Ngược lại, Lý Vũ lại bắt đầu luyên thuyên, trước mặt Tô Uyển vẫn cứ ba hoa chích chòe về những lần "Thần Long Bãi Vĩ" của hắn.

Tô Uyển nghe xong cười, sau đó rất chắc chắn nói: "Lý Vũ, cậu thật giống một tên tra nam."

Không đợi Lý Vũ hô to "vu khống, Tô Uyển vu khống tôi à."

"Sai." Hứa Văn Quân nói bổ sung, "Hắn chính là một tên tra nam."

"...Tôi xin gặp luật sư của tôi." Xe ô tô đang chạy, không nhanh lắm. Lý Vũ cãi chày cãi cối một hồi cho bản thân, "Tôi đối với đàn chị là có tình cảm, đối với cô em tất đen cùng lớp kia cũng có cảm giác. Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, không thể muốn lòng bàn tay mà không muốn mu bàn tay chứ? Cũng không thể không muốn lòng bàn tay mà chỉ muốn mu bàn tay được..."

Ừm, lời này nghe rất quen tai, một tên tra nam nào đó đã từng nói tương tự với mình...

"Tiểu Uyển, em biết đấy, anh thực ra vẫn luôn rất ngây thơ. Anh thích em mười mấy năm rồi đúng không? Toàn tâm toàn ý đúng không? Cuối cùng là vì không yêu nổi anh mới buông tay đúng không? Yêu em lúc ấy anh toàn tâm toàn ý, đồng thời yêu tiểu Mộc lúc ấy anh cũng toàn tâm toàn ý. Em là lòng bàn tay, vậy tiểu Mộc chính là mu bàn tay... Chúng ta vui vẻ là được rồi, em đừng nghĩ nhiều như vậy, ngoan, đừng làm loạn, đến đây, tự mình động..."

Tô Uyển xoay người lại, sâu xa nhìn Hứa Văn Quân đang thảnh thơi nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhưng cô luôn có cảm giác, kiếp trước Hứa Văn Quân đã giấu cô, giấu cả tiểu Tần, anh còn có "gót chân", "mu bàn chân"...

Động cơ xe BMW liên tục gầm rú, chạy trên đường không có mục đích. Hứa Văn Quân nhìn cảnh đường phố quen thuộc lướt qua ngoài cửa sổ trong im lặng, "Cậu làm gì thế, chạy qua thành hai tuần rưỡi rồi à?"

Thì ra Lý Vũ chỉ là sáng sớm tỉnh dậy, hứng chí liền gọi Hứa Văn Quân và Tô Uyển đi chơi, nhưng hắn lại chưa nghĩ ra nên đi đâu.

"Chúng ta có muốn đi dạo bờ sông không?" Tô Uyển thu lại suy nghĩ, nhìn về phía Hứa Văn Quân. Sau khi nhìn chằm chằm anh hai giây, cô lại liếc nhìn Lý Vũ và đề nghị.

"Có thể chứ!" Lý Vũ đột nhiên dừng xe vào lề đường, vỗ vô lăng, "Chúng ta có thể đến lại những nơi mà Tô Uyển đã chụp ảnh ấy mà! Tao muốn xem lại lần thứ hai! Tao đột nhiên muốn ăn mì lạnh bán ở xe đẩy cổng trường."

"Học sinh nghỉ rồi, lấy đâu ra mì?" Hứa Văn Quân cũng cảm thấy có thể đi dạo. Dần dần khi tuổi tác lớn hơn, công việc bận rộn hơn, sẽ rất khó có được những giây phút thư thái như vậy nữa.

Đi qua trường cấp hai, đi qua những con đường nhỏ mà họ thường cùng nhau lượn lờ sau giờ học, đi đến đầu cầu, đến bờ sông. Thành Đá quả thật, có quá nhiều ký ức của họ.

Hứa Văn Quân hôm nay cũng rất thư thái, thỉnh thoảng còn chụp vài bức ảnh gửi cho Mộc Ca.

"Ông xã, kỹ năng chụp ảnh của anh tệ quá... Vẫn là em gái chụp tốt hơn."

Nói xong bên kia còn kèm theo mấy bức ảnh, đúng là những nơi họ vừa đi qua.

"?" Hay thật, Hứa Văn Quân ngẩng đầu nhìn Tô Uyển một cái. Cô ấy giờ này đang cầm điện thoại chụp lia lịa, xong xuôi còn lựa chọn những bức ảnh ưng ý gửi cho Mộc Ca.

"Tiểu Uyển đúng là một cô em gái tốt bụng."

Tần Mộc Ca cảm thán nói: "Lần sau, em cũng muốn đi cùng! Em cũng muốn theo anh đi khắp những nơi có dấu vết tuổi thơ của anh!"

"Được."

Hứa Văn Quân cười nói.

"Đến lúc đó em sẽ gọi Tiểu Uyển đi cùng, hừ, bây giờ em mới thấy, em và Tiểu Uyển có nhiều chủ đề chung hơn cả anh."

"...Chủ đề của chúng ta còn chưa đủ nhiều sao?"

"Em đi bãi biển chơi, không thèm để ý đến anh. À đúng rồi, cô Cố nói, đừng quên ngày mùng 5 trở về Kinh thành."

Cô Cố cũng đi Nam Hải, bãi biển à, biển lớn à. Mộc Ca và các cô ấy sẽ không mặc đồ bơi chứ? Trong đầu Hứa Văn Quân chợt hiện lên hình ảnh một thân hình đầy đặn ung dung mặc đồ bơi... Ách, có phải anh nên đi cùng Mộc Ca đến Nam Hải mới đúng không?

Cười cười, Hứa Văn Quân cất điện thoại, đi theo hai người phía trước vào khu núi mà trước đây anh và Mộc Ca thường "rèn luyện" buổi tối. Đón làn gió núi mát mẻ buổi sáng, ba người cùng nhau thở hổn hển leo núi. Đến trưa, họ lại cùng nhau đến quán ăn nhỏ mà họ thường ghé qua cổng trường cấp ba. Buổi chiều, một cách ăn ý, họ đi đến khu dân cư của Hứa Văn Quân.

...

"Cái xích đu này vẫn còn ở đây sao?"

Lý Vũ đi đến tiểu hoa viên, vừa nhìn thấy xích đu liền đặt mông ngồi lên, "Lâu lắm không đến, tôi cứ nghĩ cái này chắc đã bị phá hủy rồi chứ. Ừm, trước đây không phải là ghế nhựa sao, giờ đổi thành gỗ rồi à?"

Lúc nhỏ, bọn họ rất thích tụ tập ở tầng dưới khu dân cư của Hứa Văn Quân, vì ở đây có khá nhiều trẻ con. Tất cả bọn trẻ từ các tòa nhà khác nhau cứ sau bữa tối là lại cùng nhau xuống đây, chơi trò "một hai ba Miki", bịt mắt bắt dê, diều hâu cắp gà con, ném bao cát.

...

Không chỉ có ba người họ, lúc nhỏ còn có rất nhiều bạn bè, có thể cùng đi chơi khắp nơi. Cuối cùng rồi ai cũng phải lớn lên và tản đi.

"Tôi vẫn nhớ, trước đây chơi diều hâu cắp gà con, Văn Quân luôn bị bắt trước Tô Tiểu Uyển..."

"Đúng vậy, Văn Quân anh ấy bảo vệ em mà."

Hôm nay thời tiết cũng không tệ, mây mù tản ra, m���t trời cũng chầm chậm hé rạng. Nắng tháng Mười ấm áp. Tô Uyển đón ánh nắng, ánh nắng chiếu lên mặt cô, cộng thêm hôm nay cô mặc một chiếc váy trắng thục nữ, cài băng đô, đi dép sandal trắng, thiếu đi vẻ cẩn thận nghiêm túc trước đó. Khóe mắt cô cong cong, mỉm cười, rất có dáng vẻ của một nữ thần thanh thuần bước ra từ tranh.

Trong khu dân cư dần cũ kỹ này, ba người có quá nhiều chủ đề để hàn huyên. Lý Vũ nhìn Tô Uyển, rồi lại nhìn Hứa Văn Quân, thật tốt, "Tao cảm thấy cảm giác giữa chúng ta lại trở về rồi..."

Không có quá nhiều tình yêu đôi lứa, không có tranh cãi gay gắt, chúng ta là bạn chơi từ nhỏ, có những kỷ niệm vui vẻ, có những lúc từng ngây ngô bên nhau. Hứa Văn Quân cũng cảm thấy anh đang được Tô Uyển của hiện tại dạy dỗ... Cảm giác này, có lẽ cũng không tệ nhỉ?

Mộc Ca và Tô Uyển là chị dâu và em chồng hòa thuận.

Anh, Lý Vũ, Tô Uyển, vẫn là ba đứa nhỏ ngày xưa.

Không có gì quá phức tạp.

Tô Uyển đột nhiên cười, chỉ vào một cái cây nghiêng bên kia. Cô ấy trước giờ chưa từng leo lên, Hứa Văn Quân và Lý Vũ từng thi xem ai nhanh hơn. "Em muốn leo lên nhìn xem, được không?"

Cái cây nghiêng đã thấp hơn một chút so với trước đây. Khác với hồi nhỏ ngây ngô, chiều cao không đủ, sức lực không đủ, chết sống không leo lên được, Hứa Văn Quân và những người bạn của anh đã lớn.

Hứa Văn Quân một mình nhấc bổng cô lên cũng có thể để cô ôm lấy ngọn cây.

"Xong chưa? Anh buông tay nhé?" Hứa Văn Quân để cô ngồi lên vai mình, có chút dùng sức, nhử cô, để cô cuối cùng phải vòng hai tay ôm chặt lấy thân cây.

Tô Uyển cũng không chê thân cây không sạch sẽ, cũng không sợ mình đang mặc váy trắng...

"Muốn xuống chưa?"

Cô chỉ muốn nhìn ngắm những phong cảnh mà trước đây chưa từng thấy, đổi một cách khác để ở bên Văn Quân, một lần nữa nhớ lại những điều tốt đẹp của anh ngày xưa... Rất nhiều, rất nhiều, ký ức của Hứa Văn Quân và cô, những điều anh đã đối xử tốt với cô, rất nhiều, rất nhiều. Tô Uyển càng hối hận, càng ngày càng hối hận, cô đã không trân trọng Văn Quân.

Đời này, em sẽ cố gắng trân trọng, Văn Quân, em cũng muốn đường đường chính chính đứng bên cạnh anh, nắm tay anh...

Cho dù anh có lòng bàn tay hay mu bàn tay, đời này em cũng muốn làm lòng bàn tay thật sự, chứ không phải lòng bàn tay khi anh dỗ dành em...

"Muốn xuống chưa?" Giọng Hứa Văn Quân nói vọng lên cây, tay anh đỡ lấy bắp chân mảnh khảnh của Tô Uyển.

Tô Uyển ừ một tiếng.

"Vậy em cứ ngả người ra sau đi, anh sẽ đỡ em."

Không chút do dự, Tô Uyển hoàn toàn tin tưởng Hứa Văn Quân, cô liền trực tiếp ngả người ra phía sau.

Vốn dĩ với sức lực của Hứa Văn Quân, đỡ một Tô Uyển là dễ như trở bàn tay. Nhưng anh không chú ý đến gót chân mình có một hòn đá nhỏ. Anh đạp phải, mất thăng bằng, cộng thêm áp lực đột ngột từ trên người, "phịch", anh ngã vật ra đất, mông đập mạnh. Tuy nhiên, anh vẫn không quên dùng tay cố gắng bảo vệ Tô Uyển, không để cô ấy ngã theo. Anh kiểm soát được cơ thể cô, thế là Tô Uyển ngồi lên người anh.

Tô Uyển vội vàng đứng dậy, Lý Vũ cũng hoảng hốt chạy đến đỡ Hứa Văn Quân dậy, "Cậu không sao chứ?"

Hứa Văn Quân "tê" một tiếng, ngã bầm cả mông, đau thì vẫn đau. Hơn nữa, lúc ngã xuống hình như cũng đập vào tảng đá, chắc là bị rách da chảy máu...

Anh khẽ nhíu mày, "Không sao..."

Tô Uyển trước đó không lên tiếng, cúi gằm mặt, nhẹ nhàng phủi bụi trên mông Hứa Văn Quân, rất nhẹ nhàng, giọng nói cũng rất nhẹ, "Quả nhiên, anh cuối cùng vẫn khiến em bị thương..."

Hứa Văn Quân tưởng cô ấy nói về chuyện hồi nhỏ anh không chú ý làm cô ấy đau chân,

"Mẹ kiếp, mông lão tử, lần này là tao bị thương mà."

Lý Vũ đứng một bên "phốc" một tiếng cười phá lên, nhìn Tô Uyển, Hứa Văn Quân, rồi lại nhìn cái cây nghiêng, cảm khái, "Thật hoài niệm hồi nhỏ quá, đáng tiếc chúng ta đã lớn rồi..."

"Không, chỉ cần chúng ta vẫn ở bên nhau, mãi mãi cũng có thể là lúc đó..." Tô Uyển dịu dàng nhìn Hứa Văn Quân, người vẫn sẽ che chở cô như trước, thầm nghĩ, ừm, hy vọng sau này, mãi mãi cũng là lúc anh vẫn yêu em.

Đúng lúc đó, khi trở lại nhà để xe dưới lòng đất, Hứa Văn Quân ra hiệu cho Lý Vũ. Lý Vũ hiểu ý đi đến phía sau chiếc BMW, Hứa Văn Quân thì che mắt Tô Uyển. Cốp sau xe mở ra, bên trong trang trí hoa tươi, mấy quả bóng bay nhỏ màu trắng, mấy cây nến điện tử ngả màu vàng, và một hộp bánh kem trong suốt.

"Tô Tiểu Uyển, sinh nhật vui vẻ."

"..."

Tô Uyển cười. Cô và Văn Quân sinh cùng ngày, lớn hơn Văn Quân mấy giờ. Cô nhìn anh... Tô Uyển của kiếp này quyết định, sẽ có một ngày, cô muốn để Văn Quân nằm trong lòng mình, gọi mình là chị gái...

Tâm trạng tốt, Tô Uyển về đến nhà, cởi đôi dép sandal ra, để lộ bàn chân nhỏ của mình, rồi xỏ vào đôi dép lê bông.

"Con đã ăn rồi."

Đáp lại sự quan tâm của dì, cô đi vào phòng ngủ của mình, bật đèn bàn. Vẫn là cuốn nhật ký đó.

[Ngày 1 tháng 10, lần thứ hai 19 tuổi...]

[Trở thành em gái tốt của tiểu Tần, đã hoàn thành.]

[Để Văn Quân dựa vào mình gọi chị gái, chưa hoàn thành...]

...

Ngày 4 tháng 10, buổi chiều.

"Học tập thật giỏi nhé, tiểu học muội lớp 12."

Mấy ngày nay bọn họ đã đi hết những nơi từng đến ở thành Đá. Cả ba cũng trở nên thân thiết tự nhiên hơn.

Ngồi trên xe, chào tạm biệt Tô Uyển đang tiễn họ ở ngoài cửa sổ, Hứa Văn Quân và Lý Vũ cũng lái xe trở về Kinh thành.

Đến cổng trường, "Cậu đi đâu vậy? Lát nữa có muốn đi ăn cùng anh và Mộc Ca không? Ừm, tiện đường thì gọi thêm Lưu Vĩ, Tưởng Doãn nữa." Hứa Văn Quân tháo dây an toàn, hỏi một câu.

Lý Vũ vội vàng lắc đầu, thần thần bí bí nói, "Có một đàn chị..."

Hứa Văn Quân lườm hắn một cái, "Cút đi."

Nói rồi anh xuống xe, bởi vì bữa tiệc ngày mai là do cô Cố tổ chức, nên cô Cố và dì Ngô đã sớm trở về từ Nam Hải. Còn Mộc Ca đã sớm nhớ nhà Văn Quân nên đương nhiên cũng đi theo.

Tuy nhiên, tối nay hai người không thể ở ngoài trường. Mộc Ca sẽ đến nhà cô Cố ở, để bầu bạn với dì Ngô.

Vì vậy, tối nay hai người ăn tối tại nhà ăn người lớn, nắm tay đi dạo trong sân trường hai vòng, sau đó nắm tay nhau chờ cô Cố đến đón ở cổng trường.

Họ đứng đối diện nhau, nắm tay. Hứa Văn Quân mặc áo sơ mi trắng, quần jeans, dáng người thẳng tắp. Mộc Ca đi giày sneaker, mặc quần short jeans, đôi chân thon dài như phát sáng. Cô mặc một chiếc áo thun ngắn tay in hoa nhỏ. Tần Mộc Ca vẫn còn có chút không nỡ, khẽ tựa đầu vào ngực Hứa Văn Quân.

Hứa Văn Quân vòng tay ôm cô, nhẹ nhàng vỗ lưng cô.

Trong màn đêm, một chiếc Bentley lặng lẽ dừng lại bên lề đường. Cạch, cửa xe mở ra. Cốc cốc cốc, tiếng giày cao gót thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt ở cổng trường. Mấy cậu nam sinh, bình thường làm gì được thấy người phụ nữ trưởng thành, xinh đẹp đến thế, đứa nào đứa nấy mắt cứ gọi là tròn xoe.

"Đang quay phim thần tượng đấy à?" Giọng nói lười biếng của cô nhẹ nhàng truyền đến. Dưới ánh trăng, nhìn hai người đứng bên kia quả thật có chút lãng mạn.

"Cô Cố."

Hứa Văn Quân chào hỏi. Tần Mộc Ca cũng vội vàng rời khỏi Hứa Văn Quân, sau đó cười ha hả quay sang khoác tay cô Cố.

"Ừm." Cô Cố nheo mắt gật đầu, "Ngày mai 11 giờ trưa, vẫn là nhà hàng Vương Phủ."

Hứa Văn Quân liên tục gật đầu.

Sau đó nói lời tạm biệt, cô Cố được đưa về, chiếc Bentley đen lặng lẽ rời đi, mang theo bóng dáng sang trọng của cô. Hứa Văn Quân mới thong dong chuẩn bị trở về ký túc xá.

Trên đường, không ít cậu nam sinh cùng anh vào trường thỉnh thoảng lại liếc nhìn anh.

Nhà gì mà, bạn gái xinh đẹp thế kia, lại còn có người lớn đưa đón bằng Bentley nữa chứ.

...

Ngày hôm sau, giữa trưa. Hứa Văn Quân chỉnh trang sạch sẽ, cũng mặc bộ vest mà anh và Mộc Ca đã mua khi đi dạo phố lần trước, cầm điện thoại, chìa khóa xe.

Từ khi những người trong phòng biết Hứa Văn Quân thậm chí còn lái R8, cái tên "Hứa ca" lại càng được gọi tự nhiên hơn.

"Không thèm uyên ương, chẳng thèm tiên, chỉ hâm mộ Hứa ca mỗi ngày... Hứa ca, lại ra ngoài "tiêu sái" đấy à?" Cố Hoa cũng đang "bựa" mà sửa soạn tóc tai, chuẩn bị đi hẹn hò.

"Ra ngoài bàn chuyện chút."

Hứa Văn Quân cười nhận lấy điếu thuốc Cố Hoa vừa đưa, "Anh đi trước... Ừm, đúng rồi, Bắc Cường, chuyện lần trước anh nhờ cậu, cậu giúp anh chú ý nhé."

Có lẽ vì học lại hai lần nên Lưu Bắc Cường có yêu cầu cao hơn với bản thân. Mặc dù cũng đang yêu đương, nhưng anh vẫn học hành rất nghiêm túc. Đúng lúc bạn gái anh cũng rất chân thành, hai người coi như là ăn ý, thường xuyên hẹn nhau đ���n thư viện cùng học.

Vì vậy Hứa Văn Quân muốn nhờ anh giúp chú ý đến những học bá trong lớp. Dù sao, nhân tài là nhân tài, anh cần những nhân tài công nghệ thông tin, càng nhiều càng tốt.

"Được."

Nói sơ qua vài câu, Hứa Văn Quân liền ra cửa. Lần này anh đã có thể rất thuần thục đi vào nhà hàng Vương Phủ. Đẩy cửa bước vào, mặc dù Hứa Văn Quân đã đến sớm khoảng mười phút, nhưng trong phòng, cô Cố và một người đàn ông trung niên đã ngồi sẵn, đang trò chuyện.

Hứa Văn Quân chào hỏi cô Cố, sau đó ngồi xuống bên cạnh. Theo thường lệ, cô Cố giới thiệu, hai người coi như quen biết.

Tuy nhiên, khi nghe Hứa Văn Quân vẫn là sinh viên năm nhất đại học, người đàn ông đó rõ ràng sững sờ, nghĩ thầm, trẻ vậy sao, chẳng lẽ là "chơi trò gia đình" sao. Tuổi trẻ, đôi khi sẽ bị người khác xem nhẹ.

Còn Hứa Văn Quân nghe cô Cố giới thiệu liền hai mắt sáng rực. Người này tên là Mạc Đức Đạt, tốt nghiệp rất sớm rồi sang Google ở Mỹ làm việc, sau đó trở về lập nghiệp. Ông là nhóm đầu tiên lao vào làn sóng Internet, sau đó bị những ông lớn như Lý Yến Hoành của Baidu, Jack Ma, Mã Hóa Đằng, Chu Hồng Y... đánh cho tơi bời, đành phải rút lui trong thất bại, với tâm lý thà gia nhập còn hơn bị đánh bại. Ông lần lượt vào làm ở Ali và Tencent để dẫn dắt đội ngũ. Sau đó, nhìn thấy thời đại mới sắp đến, lại không kìm được trái tim bùng cháy của mình.

Đã từng làm việc ở Google từ rất sớm, đã chứng kiến thời đại điên cuồng này và tự mình tham gia vào đó, làm sao ông có thể cam tâm được chứ?

Nhưng ông hiểu mình, bản thân ông không quyết đoán, đôi khi còn rụt rè. Ông biết rõ nếu tự mình đứng ra làm chủ đạo, hoặc là tự mình dẫn dắt để làm, chắc chắn sẽ bị đám sói đó xé xác không còn gì. Cho nên ông không làm "thủ lĩnh", mục tiêu của ông lần này cũng rõ ràng: không cần làm "thủ lĩnh", chỉ cần giữ danh nghĩa đồng sáng lập, hoặc nắm cổ phần danh nghĩa cổ đông là được.

Cô Cố biết ông ấy, cũng là thông qua GIF App. Ông ấy cũng từng muốn đưa người và vốn vào App. Nhưng sau khi quan sát thị trường, ông ấy cảm thấy GIF động không có gì đáng giá đầu tư, ít nhất không thể đạt được ước mơ "chuông vang một tiếng, vàng bạc đầy kho" trong lòng ông.

Khi nghe cô Cố bên này liên hệ cho ông một đội ngũ, ông biết rõ thế lực đằng sau cô Cố rất mạnh, hơn nữa ở Kinh thành, cô ấy không chỉ có thế lực mạnh...

Vì vậy ông đã đồng ý. Nhưng khi nhìn thấy "người dẫn đầu đội ngũ" chỉ là một thằng nhóc con mười tám tuổi, kỳ vọng của ông đã hạ xuống mức thấp nhất.

Ông, cựu kỹ sư cấp cao của Google, đi làm ở công ty lớn người ta trả lương hậu hĩnh, cho dẫn dắt đội ngũ... Lúc lập nghiệp, ông cũng bị Jack Ma và những người khác đánh cho suýt nữa không thể tự lo được cuộc sống, chết yểu giữa đường.

Thằng nhóc này còn chưa tốt nghiệp à?

Ai, trong lòng ông thở dài một tiếng, nhưng dù sao vẫn phải giữ thể diện, không bỏ đi, vẫn lịch sự trò chuyện với Hứa Văn Quân.

Từ năm 2010 đến 2022, mười hai năm, một thời đại rực rỡ biết bao! Phấn khích và tự do biết bao!

Những điều này Hứa Văn Quân đều đã chứng kiến. Anh biết rõ kết quả cuộc chiến 3Q, anh biết rõ 6 vạn người không thể đánh sập PDD, anh còn biết rõ làm thế nào mà ByteDance nhảy vọt lên như một thế lực mới, giết ra một con đường rực rỡ trong thời đại mà hệ thống Alibaba và Tencent đã hoàn toàn cắm rễ...

Ánh mắt Mạc Đức Đạt từ khinh thường không để ý, đến ngạc nhiên, rồi coi trọng, sau đó là sững sờ, cuối cùng là sự phấn khích tột độ, vô cùng thú vị.

Hứa Văn Quân nói chuyện thao thao bất tuyệt, quên cả việc bên cạnh còn có cô Cố đang ngồi. Cô Cố thì há hốc mồm.

Anh và Mạc Đức Đạt, người đã phải run rẩy uống vài chén rượu để giữ bình tĩnh, vai kề vai trò chuyện. Rồi Mạc Đức Đạt đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Hứa Văn Quân chỉ vào ánh đèn đỏ xanh rực rỡ bên ngoài, tinh thần phấn chấn, nói như xối nước vào mặt: "Lão Mạc à, có lẽ đây là duyên trời định, ông có muốn xây dựng một Apple thứ hai không?"

Hứa Văn Quân hiểu rằng, nếu hiện tại anh không có kỹ thuật để giữ chân người tài, thì anh nhất định phải có khả năng thuyết phục. Người lãnh đạo mà không biết "vẽ bánh" thì không phải người lãnh đạo giỏi.

Tầm nhìn trước thời đại mười hai năm, điều này không phải nói đùa.

Không nói Mạc Đức Đạt, ngay cả cô Cố cũng bị dọa. Tối hôm đó về nhà, cô ném đôi giày cao gót đen ra, đôi chân mang tất đen giẫm trên sàn nhà sạch bóng. Cô tháo chiếc cặp tóc ra, mái tóc dài mượt mà buông xõa.

Cô không xỏ giày, chân trần bước vào phòng. Tần Mộc Ca đang nắm tay dì Ngô, cùng bà xem ti vi. Cô Cố cởi chiếc áo khoác trắng nhỏ hôm nay ra, thuận tay treo lên ghế, rồi đến ngồi bên kia dì Ngô, tựa vào người dì.

Bàn tay nhăn nheo của dì Ngô cũng thuận thế giữ lấy tay cô, càu nhàu: "Lại chân trần đi vào rồi."

Cô Cố lim dim mắt tựa lưng, không nói gì. Sau đó, cô suy nghĩ một lát, ngồi thẳng dậy, quay sang Tần Mộc Ca bên cạnh nói:

"Con bé này, ánh mắt cũng không tệ đấy chứ."

Tần Mộc Ca "a" một tiếng, không hiểu cô Cố có ý gì. Nhưng cô Cố cũng không giải thích.

Cô lại nằm xuống, một lần nữa tựa vào người dì Ngô.

...

Ngày 6 tháng 10.

Mạc Đức Đạt đã mang theo đội ngũ của mình đến. Đây là một tin tốt cho Hứa Văn Quân. Vì là Quốc khánh, họ cũng không v���i vàng thành lập công ty hoàn chỉnh. Thế là hai người thương lượng, ngày 8, chờ đi Cục Công Thương làm thủ tục giấy phép kinh doanh xong, rồi sẽ bàn bạc tiếp theo.

Tên công ty cũng đã nghĩ xong, không làm Apple thứ hai, mà làm Peach thứ nhất, trở thành người đầu tiên "ăn quả đào" trong kỷ nguyên Internet mới.

Buổi chiều trò chuyện, bàn bạc và định ra tên công ty xong.

Tối hôm đó, Hứa Văn Quân và Tần Mộc Ca, sau suốt bảy ngày nghỉ lễ Quốc khánh vui vẻ, cuối cùng cũng có một đêm hai người họ được tận hưởng niềm vui bên nhau.

Sau đó, Hứa Văn Quân đi tắm, lau khô tóc bằng khăn rồi bước ra khỏi phòng tắm. Anh liền nhìn thấy Tần Mộc Ca đang mặc đồ chỉnh tề trên giường, gọi video call.

Giọng nói đầu dây bên kia cũng rất quen thuộc.

"Haha, cậu em khóa dưới của chúng ta trước đây, thật sự tỏ tình với em ư?"

À, hóa ra là Tô Uyển đang gọi điện.

"Vâng, hôm nay chúng em đã sớm nhập học trở lại trường, gặp thầy Thái, thầy ấy còn hỏi thăm hai chị em mình đấy."

Thầy Thái, Hứa Văn Quân còn quên, lần này về thành Đá nên mang ít qu�� đến thăm thầy mới phải.

Hứa Văn Quân cũng đi mặc bộ đồ ngủ đôi với Mộc Ca, sau đó ngả người xuống giường. Nghe Tô Uyển, con bé này mở miệng là "chị dâu", anh cũng đột nhiên xen vào nói một câu: "Gọi anh trai đi."

Tần Mộc Ca thấy anh xen vào cuộc trò chuyện của hai chị em, liền giận dỗi khẽ đạp Hứa Văn Quân một cái, "Tránh ra đi, đừng làm phiền em nói chuyện với em gái."

Nói rồi bảo Hứa Văn Quân ra khỏi phòng ngủ trước, chuyện con gái bọn họ, anh nghe làm gì. Hứa Văn Quân bĩu môi một cái, đứng dậy, được được được, cứ để các cô ấy trò chuyện.

Hứa Văn Quân ra khỏi phòng ngủ, ngồi ở ghế sofa phòng khách xem ti vi một lúc. Khoảng chừng một giờ sau, Tần Mộc Ca mới chân trần từ trên giường xuống, mở cửa, ngoắc tay. Hứa Văn Quân đi vào, ôm cô lên giường. Vốn dĩ muốn làm chuyện "chính sự", nhưng trước khi hành động, Tần Mộc Ca đột nhiên nói: "Tiểu Uyển là một người rất tốt, em rất thích cô ấy."

Hứa Văn Quân chưa kịp phản ứng, nhìn cô đang nằm trên giường, chợt trêu chọc: "Thế thì hai em cứ ở bên nhau đi? Anh sẽ đi nhặt đồ bỏ đi mà ăn."

Tần Mộc Ca không để ý đến anh, ôm lấy cổ anh, tự mình chủ động.

Đêm đó không có chuyện gì xảy ra.

Ngày hôm sau, Hứa Văn Quân thức dậy sớm, nhìn Mộc Ca vẫn còn ngủ say, không đánh thức cô. Anh đắp chăn cẩn thận cho cô.

Sau đó, anh cầm quần áo vào phòng vệ sinh ở phòng khách để tắm rửa.

Với bộ trang phục giản dị, anh soi mình trong gương rồi ra cửa.

Khi vào thu, không khí dần trở nên mát mẻ hơn, ánh nắng vẫn còn ấm áp trên da.

Hứa Văn Quân, với sự nghiệp đang dần khởi sắc, hớn hở bước vào trung tâm thương mại gần đó. Tại khu mỹ phẩm, anh chọn mấy loại sữa rửa mặt, nước dưỡng da của các thương hiệu nước ngoài, thanh toán rồi rời khỏi trung tâm thương mại.

Hứa Văn Quân là bạn trai của Mộc Ca, cô Cố là dì của Mộc Ca. Theo lý mà nói, với mối quan hệ hiện tại của anh và cô Cố, cũng coi như người nhà rồi, không cần phải tặng quà cáp gì. Nhưng Hứa Văn Quân vẫn muốn củng cố mối quan hệ với cô Cố. Các mối quan hệ đều cần qua lại mới thân thiết được, dù là quan hệ thân tình, bạn bè thân thiết đến mấy, nếu không vun đắp thì cuối cùng cũng sẽ dần phai nhạt.

Đến ven đường, Hứa Văn Quân cũng không lái xe. Dù sao xe của Mộc Ca, đi lại trước mặt người thân của Mộc Ca, cũng không hay lắm. Anh lấy điện thoại ra gọi cho cô Cố, "Alo, cô Cố."

"Tiểu Hứa à, có chuyện gì không?" Đầu dây bên kia điện thoại truyền đến tiếng sột soạt viết lách.

Lần này là Hứa Văn Quân chủ động. Cô Cố đã nhiệt tình đến vậy, chỉ mấy ngày đã giúp anh giải quyết xong việc anh nhờ. Hứa Văn Quân đương nhiên cũng phải biết điều, "Vâng, hôm qua cháu rất cảm ơn cô Cố, nên cháu nghĩ ghé qua nhà cô một chuyến, tiện thể cũng là để biết đường luôn..."

...

Toàn bộ bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, và mỗi từ ngữ đều mang theo sự chăm chút tỉ mỉ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free