Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 1089: Có lời uỷ thác

Diệp Lưu Vân nhìn Mạnh phu nhân: "Nếu không còn việc gì cần đến ngươi nữa, ta sẽ phái người đưa ngươi về quận An Dương."

"Còn có ai?"

Mạnh phu nhân không kìm được hỏi.

Diệp Lưu Vân không trả lời, cũng không nhìn bà ta nữa mà đứng dậy đi ra ngoài. Mạnh phu nhân muốn hỏi thêm chuyện về Mạnh Trường An, nhưng lời đến bên miệng rồi vẫn không thể thốt ra. Sự lạnh lùng của Diệp Lưu Vân khiến bà ta sợ, nhưng điều khiến bà ta sợ hơn cả chính là bóng ma trong tâm trí mình. Chuyện mấy chục năm trước vẫn còn rõ mồn một trước mắt, tuy rằng bà ta chưa từng tự tay giết người, nhưng chính vì chồng bà ta giết người cướp của mà gia đình bà ta mới sống không lo áo cơm.

Khi một người bắt đầu hối hận chưa hẳn đã vì lương tâm trỗi dậy, hơn nữa, trên thế giới này, tội ác không bao giờ nên được tha thứ, bất kể lúc nào hay ở đâu.

Sau khi rời khỏi tiểu viện này, Diệp Lưu Vân còn chưa trở lại thư phòng thì nhận được một phong thư. Mở ra, ông phát hiện chỉ có một câu, chính xác hơn thì là ba chữ.

Đến thư viện.

Tất nhiên, đây là bút tích của lão viện trưởng.

Khoảng một canh giờ sau, Diệp Lưu Vân đã đến thư viện. Ông không đi cửa chính, bởi chốn đông người nhiều tai mắt, nếu lúc này lão viện trưởng tìm ông thì chắc chắn không phải chuyện tầm thường. Hơn nữa, cũng bởi vì lão viện trưởng đang bệnh nên cửa chính thư viện luôn tấp nập khách thăm. Dù lão viện trưởng chỉ viết ba chữ, Diệp Lưu Vân đã hiểu rằng cuộc gặp này cần giữ bí mật.

Bước vào tiểu viện của lão viện trưởng, Diệp Lưu Vân phát hiện khí sắc của lão viện trưởng lại không tồi chút nào, chẳng hề có vẻ của người bệnh, đang ngồi thẫn thờ trong sân nhìn hồ cá. Năm trước nữa, lão xây một hồ cá trong viện, nuôi mấy con cá chép. Hễ có khách đến, lão viện trưởng lại khoe: "Xem lũ cá của ta lớn đến chừng nào!" Con cá chép lớn nhất dài ít nhất năm thước, thực ra, lúc mới mang về đã dài như thế rồi.

"Tiên sinh?"

Diệp Lưu Vân cúi người hành lễ.

Lão viện trưởng cười cười, buột miệng: "Xem lũ cá của ta..."

Diệp Lưu Vân: "Tiên sinh, cá này chính là do con tìm về..."

Lão viện trưởng: "Ồ, thôi không nói nữa, chuyện cũ rồi mà."

Diệp Lưu Vân nhìn kỹ lão viện trưởng: "Tiên sinh trông có vẻ không có gì đáng lo."

"Khỏi lâu rồi, chẳng qua chỉ bị đau bụng vài ngày thôi. Ta chỉ muốn nhân cơ hội này được thanh tĩnh hơn, cũng nhân tiện suy nghĩ một số chuyện."

Lão viện trưởng liếc nhìn Diệp Lưu Vân một cái: "Ta biết con tò mò tại sao lại gọi con đ��n lúc này. Vì đây là thời điểm tốt nhất. Bên ngoài rất nhiều người đều biết ta đang bệnh. Khi ta bệnh, đương nhiên sẽ không tiếp khách, và thực sự ta cũng chẳng gặp ai."

Nghe đến đây, Diệp Lưu Vân đã biết chuyện có lẽ còn nghiêm trọng hơn ông dự đoán, dù ông vẫn chưa biết lão viện trưởng muốn nói gì.

"Có chuyện ta phải nói rõ ràng với con."

Lão viện trưởng nhìn Diệp Lưu Vân, nói rất nghiêm túc: "Nếu Hàn Hoán Chi cũng ở đây, hôm nay ta cũng sẽ mời hắn đến. Chỉ là hắn ở tây cương, với mối quan hệ giữa con và hắn, ta nói với con, tất nhiên con cũng sẽ truyền lời lại cho hắn."

Lão thở ra một hơi, tự giễu cười một tiếng: "Tuy rằng lần này bệnh khỏi rất nhanh, cũng rất thuận lợi, nhưng đột nhiên ta lại tỉnh ngộ ra. Nếu thêm một cơn bệnh nữa thì có lẽ ta sẽ không chống đỡ nổi nữa. Đã đến tuổi này rồi, sinh lão bệnh tử là lẽ thường tình, nhưng ta chết đi... vẫn còn vài thứ, vài người ta chưa thể buông bỏ."

Lão nhìn vào mắt Diệp Lưu Vân nói: "Sở dĩ ta tìm con là vì con đã lăn lộn giang hồ gần ba mươi năm. Ba mươi năm đó, so với các đại nhân trong triều, con càng hiểu đạo lý đối nhân xử thế, càng hiểu được tình nghĩa, những lẽ được mất hơn. Tuy rằng hiện tại con đã ra làm quan triều đình, nhưng trên thực tế con không có tâm thế của kẻ bàng quan, cũng không có những thủ đoạn cần thiết. Còn ta thì sao? Ta không thể vào Nội các cũng chính v�� ta không thích hợp làm quan."

Diệp Lưu Vân nói: "Mong tiên sinh nói rõ."

"Cũng đơn giản thôi."

Lão viện trưởng trầm mặc một lúc rồi nói: "Chuyện bệ hạ muốn lập nhị hoàng tử làm thái tử, dù không thể nói là mọi người đều biết nhưng cũng gần như ai cũng biết. Sau trận chiến tây cương, nhị hoàng tử trở về, thái tử sẽ được lập, cho nên..."

Diệp Lưu Vân hỏi: "Cho nên cái gì?"

Đây là chuyện rất rõ ràng. Nhị hoàng tử Lý Trường Diệp đương nhiên sẽ trở thành thái tử, cả triều văn võ ai mà chẳng rõ.

"Cho nên, ta tìm con tới là muốn ủy thác."

Ủy thác!

Trong đầu Diệp Lưu Vân chợt hiện lên suy nghĩ: Lão viện trưởng không có con nối dõi. Ông lập tức đứng thẳng người lên.

"Đời này ta có tổng cộng ba đệ tử mà ta thích nhất. Một là bệ hạ, điều này tất nhiên không cần phải nói. Hai là Mạnh Trường An, con cũng biết năng lực của hắn, đại khái con cũng biết tính tình của hắn. Ba... dù không phải đệ tử chính thức của thư viện, nhưng ta dạy hắn không ít, đó chính là Thẩm Lãnh."

Diệp Lưu Vân yên lặng lắng nghe, ông càng cảm thấy hôm nay lão viện trưởng chắc chắn sẽ nói ra chuyện động trời.

"Sau khi bệ hạ thiên thu, nhị hoàng tử đăng cơ."

Lão viện trưởng nói: "Khi đó không cần lo lắng về Đại Ninh, bởi vì bệ hạ đã chuẩn bị đủ kỹ càng cho Đại Ninh rồi. Trong vòng mười năm, tộc Hắc Vũ sẽ không phục hồi nguyên khí. Dù mười năm sau họ có phục hồi, Đại Ninh cũng đã phát triển thêm mười năm nữa, Hắc Vũ vẫn không thể là đối thủ của Đại Ninh."

"Bắc cương an ổn, tây cương cũng an ổn. Đường Bảo Bảo chưa đến ba mươi lăm tuổi, có thể đảm nhiệm đại tướng quân hai mươi năm mà không cần lo lắng. Nam cương Diệp Cảnh Thiên là huynh đệ của con, cũng không cần lo lắng."

Lúc nói đến đây, Diệp Lưu Vân nhanh chóng nhận ra điều bất thường: "Tiên sinh lo lắng đông cương?"

"Những lời này, con tuyệt đối không được tiết lộ cho người thứ hai."

Lão viện trưởng thở một hơi thật dài: "Bệ hạ hùng tài đại lược, hiếm có từ xưa đến nay. Đại Ninh lập quốc mấy trăm năm qua, các đời hoàng đế đều là minh quân, nhưng bệ hạ của chúng ta c�� tầm nhìn vượt xa hơn thế."

"...Bệ hạ lựa chọn nhị hoàng tử kế thừa ngôi vị hoàng đế, bắt đầu bồi dưỡng từ bây giờ, nhị hoàng tử chắc chắn sẽ trở thành một minh quân như bệ hạ, nhưng..."

Lão viện trưởng dường như đang sắp xếp lại từ ngữ, vì nói hơi nhanh mà ho khan mấy tiếng. Diệp Lưu Vân vội vàng đưa chén nước cho lão viện trưởng: "Tiên sinh từ từ."

"Nhìn qua, tứ cương đều ổn đúng không?"

"Phải."

"Vậy Nội các thì sao?"

Lão viện trưởng bỗng nhiên nhắc tới Nội các.

"Nội các có Lại Thành đại nhân, ít nhất cũng an ổn hai mươi năm."

"Con đó, đã rời xa quan trường quá lâu rồi. Bệ hạ đã định người kế nhiệm cho bốn vùng biên cương, nhưng có hai vị trí quan trọng vẫn chưa xác định được người. Con tự suy nghĩ đi."

Diệp Lưu Vân cẩn thận suy nghĩ, nghĩ tới một người trong số đó: "Đạm Đài Đại tướng quân?"

"Đúng vậy."

Lão viện trưởng vịn ghế ngồi xuống: "Ta đã thử hỏi dò bệ hạ vài lần, bệ hạ nói không thể động đến Đạm Đài, cho dù Đạm Đài đã già đến mức không múa nổi trường sóc của hắn thì cũng sẽ không động đến. Trong ngoài triều đình, trên dưới cả nước, mỗi người đều sẽ đoán ai có thể tiếp nhận chức vụ Đại tướng quân cấm quân. Người được đề cử nhiều nhất là ai, người mà bệ hạ vô tình hay cố ý tiết lộ là ai?"

"Là Thẩm Lãnh."

"Đúng vậy. Vậy mà bệ hạ vẫn chưa hành động? Tại sao? Dựa theo lẽ thường mà nói, tứ cương đại tướng quân đều đã thay người, Đạm Đài cũng đã đến lúc nên nghỉ ngơi. Việc sắp xếp lại cấm quân trước mười năm cũng không phải là quá sớm, cho nên nếu bệ hạ thật sự đã chọn trúng một người là người kế nhiệm chức vụ Đại tướng quân cấm quân của Đạm Đài Viên Thuật thì đã sớm có sự sắp đặt, người được chọn cũng đã được điều động đến làm quen với cấm quân rồi. Mà Thẩm Lãnh vẫn ở thủy sư, vẫn giữ chức Đại tướng quân thủy sư, cho nên..."

Diệp Lưu Vân thầm giật mình: "Cho nên bệ hạ không thể nào để Thẩm Lãnh làm Đại tướng quân cấm quân."

"Phải."

Lão viện trưởng nói: "Bệ hạ tuyệt đối sẽ không để Thẩm Lãnh nắm giữ binh quyền cấm quân. Tại sao để Thẩm Lãnh ở thủy sư không động đến, là vì thủy sư cách xa Trường An..."

Diệp Lưu Vân căng thẳng đến mức chợt dùng tay áo lau mồ hôi trong lòng bàn tay. Một người bình tĩnh như ông ta mà cũng bắt đầu căng thẳng, có thể hình dung những suy đoán ẩn sau lời nói ấy đáng sợ đến nhường nào.

"Bệ hạ không có ý định để Thẩm Lãnh tiếp nhận chức vụ Đại tướng quân cấm quân là vì lo nghĩ cho nhị hoàng tử, đây là chuyện thường tình của con người."

Lão viện trưởng uống một ngụm nước rồi tiếp tục nói: "Nhưng điều này chứng tỏ một chuyện, bệ hạ... bệ hạ cũng không phải quá yên tâm về Thẩm Lãnh. Tín nhiệm và yên tâm là hai chuyện khác nhau, con hiểu chứ."

Diệp Lưu Vân khó khăn nuốt khan.

Lão viện trưởng tiếp tục nói: "Bây giờ nói đến ứng viên thứ hai."

"Ai?"

"Đại học sĩ thủ phụ Nội các."

Lão viện trưởng nhìn vào mắt Diệp Lưu Vân: "Tương lai sau khi nhị hoàng tử kế thừa ngôi vị hoàng đế, Lại Thành là ai? Lại Thành chỉ là một giai đoạn chuyển giao, rất nhanh chóng sẽ nhường lại vị trí Đại học sĩ thủ phụ Nội các. Bản thân Lại Thành cũng biết rõ điểm này, nếu không thì chẳng lẽ hắn không phải là Mộc Chiêu Đồng thứ hai sao? Tân hoàng đăng cơ, tất nhiên là muốn dùng người thân tín, làm những việc trọng yếu. Con có thể đoán được vị trí Đại học sĩ thủ phụ Nội các trong tương lai là ai không?"

Diệp Lưu Vân hỏi: "Chẳng lẽ không phải là Đậu Hoài Nam?"

"Đậu Hoài Nam là người do Thẩm Lãnh tiến cử."

Lão viện trưởng lắc đầu: "Từ khi bệ hạ điều hắn về Kinh Kỳ đạo làm đạo phủ là ta đã nhận ra ngay, bệ hạ không có ý định để cho hắn làm chủ Nội các. Những người đảm nhiệm đạo phủ Kinh Kỳ đạo đều là thứ phụ Nội các trên danh nghĩa, nhưng liệu có ai từng thực sự được vào Nội các đâu?"

Diệp Lưu Vân cẩn thận nhớ lại, quả thật là không có.

"Đậu Hoài Nam và Lại Thành giống nhau, khi Lại Thành về hưu thì khi ấy Đậu Hoài Nam cũng sẽ bị gạt sang một bên. Có lẽ bản thân Đậu Hoài Nam cũng đã nhìn rõ, hắn không còn cơ hội thi triển tài năng và hoài bão của mình ở N���i các."

Lão viện trưởng lại thở dài một hơi: "Ứng viên Đại tướng quân cấm quân chưa xác định được, ứng viên Đại học sĩ thủ phụ Nội các cũng chưa rõ. Đại khái con có thể suy ra điều gì không?"

Diệp Lưu Vân chợt hiểu ra: "Đại tướng quân cấm quân và Đại học sĩ thủ phụ Nội các... hai vị trí này bệ hạ đều để dành cho nhị hoàng tử tự mình lựa chọn người. Dù bệ hạ có tín nhiệm Thẩm Lãnh đến mấy, cũng sẽ không giao cấm quân cho hắn, cũng sẽ không giao Nội các cho người do hắn tiến cử."

Diệp Lưu Vân chợt dùng tay áo lau mồ hôi trong lòng bàn tay: "Cho nên ý của tiên sinh là tương lai Thẩm Lãnh sẽ gặp phải... sóng gió?"

"Đời người thì sao tránh khỏi những lúc thăng trầm."

Lão viện trưởng nói: "Bệ hạ tín nhiệm Thẩm Lãnh, chỉ là những sự chuẩn bị và sắp đặt cần thiết mà bệ hạ phải làm. Chắc hẳn nhị hoàng tử cũng tín nhiệm Thẩm Lãnh, nhưng sau khi trở thành hoàng đế liệu có còn như vậy nữa không?"

Diệp Lưu Vân thở dài: "Cho dù là tín nhiệm cũng khó tránh khỏi sự thay đổi. Sau khi nhị hoàng tử đăng cơ, cách tốt nhất để củng cố quyền lực chính là loại bỏ Thẩm Lãnh."

Lão viện trưởng gật đầu.

Có những lời không thể nói đến mức rõ ràng hơn, bởi mọi chuyện đã quá rõ ràng.

Sau khi hoàng đế hiện tại đăng cơ, việc đầu tiên ngài làm là chèn ép và tước bỏ quyền lực của Mộc Chiêu Đồng. Thẩm Lãnh và Mộc Chiêu Đồng đương nhiên khác nhau, nhưng ở một khía cạnh nào đó, họ lại giống nhau. Đến lúc đó, dù nhị hoàng tử không muốn động đến Thẩm Lãnh, thì bên cạnh chàng cũng sẽ có vô số thân tín muốn mưu tính, bởi lẽ "vua nào triều thần nấy."

"Cho nên là ủy thác."

Lão viện trưởng hít sâu, lấy lại bình tĩnh.

"Tương lai nếu Thẩm Lãnh xảy ra chuyện, chắc chắn Mạnh Trường An cũng sẽ gặp họa. Nếu khi đó ta không còn nữa, vẫn mong con và Hàn Hoán Chi giúp đỡ nhiều hơn, ít nhất cũng là giữ được mạng sống cho họ."

Diệp Lưu Vân cũng hít sâu một hơi.

"Tiên sinh."

Ánh mắt ông ta lóe lên: "Khi đó liệu chúng con còn đủ sức không?"

Câu này vừa nói xong, lão viện trưởng và Diệp Lưu Vân đều im lặng.

Mọi quyền sở hữu trí tuệ đối với bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free