(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 528: Trả lại cho ngươi
Bạch Niệm hiểu rõ, Dương Tâm Niệm thực sự không nhận ra hắn. Cũng phải thôi, một kẻ cao ngạo như ả, coi người của Bạch gia không khác gì kiến cỏ, súc vật, thì làm sao ả có thể phân biệt được con kiến này với con kiến khác? Tất cả chẳng qua chỉ là những sinh vật cấp thấp trong một thế giới bé mọn mà thôi.
"Trên đời này chắc hẳn có rất nhiều người hận ta, nhưng ánh mắt của ngươi lại khác, hận thù giữa chúng ta ắt hẳn rất sâu đậm."
Ngón tay Dương Tâm Niệm gõ nhịp trên bàn, hệt như đang tra hỏi một phạm nhân. Trong mắt ả, sinh mạng của Bạch Niệm chỉ là một thứ nằm gọn trong suy nghĩ của ả mà thôi.
"Thân thể tóc da là do cha mẹ ban cho, ngươi nên trân quý." Dương Tâm Niệm bình thản nói: "Có thể giữ được toàn thây thì hà tất phải khiến ta động thủ xé ngươi ra từng mảnh? Ngươi đã đi theo ta rất lâu, ta mặc kệ là vì gần đây ta không muốn gây chuyện, nhưng đã sắp ra khỏi Kinh Kỳ đạo mà ngươi vẫn còn bám theo, ta cũng chỉ đành tiễn ngươi đến nơi mà ngươi nên đến. Vẫn câu nói cũ, ngươi nói cho ta biết ai đã phái ngươi tới, ta sẽ cho ngươi toàn thây."
"Thân thể tóc da là do cha mẹ ban cho!?"
Bạch Niệm bỗng ngửa mặt cười phá lên.
"Cũng là cha mẹ ban cho như nhau, tại sao ngươi lại có thể sỉ nhục người khác?" Hắn ta giận dữ hỏi.
Dương Tâm Niệm khẽ nhíu mày: "Ta từng sỉ nhục ngươi sao? Không có chút ấn tượng nào. Chỉ là thấy ngươi hơi quen mắt một chút, vả lại trên đời này quả thực có quá nhiều người từng bị ta sỉ nhục, làm sao ta có thể nhớ hết được?"
Ả nhìn kỹ khuôn mặt Bạch Niệm một lượt, càng nhìn càng cảm thấy quen thuộc, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể nhớ nổi đã từng gặp ở đâu.
"Thôi vậy." Cảm giác này khiến Dương Tâm Niệm có chút khó chịu. Ả đứng dậy: "Mặc kệ đã gặp ngươi ở đâu, chắc hẳn ngươi không quan trọng. Nếu quan trọng thì ta nhất định đã nhớ. Còn về việc ai phái ngươi đến, bây giờ ta cũng không có hứng thú nữa."
Ả đi vòng qua bàn đến gần Bạch Niệm. Đúng khoảnh khắc đó, Bạch Niệm bất ngờ giơ tay lên. Trên cổ tay phải hắn ta có một vật giống như dụng cụ bảo vệ bằng sắt, 4 – 5 chiếc đinh sắt nhỏ phóng thẳng về phía Dương Tâm Niệm với tốc độ cực nhanh và đầy bất ngờ.
Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn không quá 2 – 3 mét. Một người bình thường làm sao có thể phản ứng kịp ở khoảng cách này?
Nhưng Dương Tâm Niệm không phải người bình thường.
Ả bất chợt ngồi thụp xuống, mấy cây đinh sắt kia gần như bắn sượt qua đầu ả, một sợi tóc bị đinh sắt cắt đứt rơi xuống áo.
Tránh được đòn này, sát ý trong ánh mắt Dương Tâm Ni��m dần trở nên đậm đặc.
"Dường như ta không nên nhân từ. Ngay từ đầu đã không nên nói sẽ cho ngươi chết toàn thây." Ả đứng dậy, nhìn Bạch Niệm hỏi: "Còn có thủ đoạn gì nữa?"
Bạch Niệm cười thảm: "Còn thủ đoạn gì nữa ư? Ngươi vĩnh viễn sẽ không biết ta đã chuẩn bị bao nhiêu để giết ngươi. Chỉ cần có thể tống ngươi xuống địa ngục, thủ đoạn gì ta cũng dùng được."
Hắn ta đột ngột nhấc tay trái lên. Dương Tâm Niệm nhìn thấy trên cổ tay trái hắn ta dường như cũng có một thứ gì đó, liền lập tức vút tránh sang một bên. Nhưng Bạch Niệm chỉ ép lui ả, lợi dụng thời gian ngắn ngủi này để tháo liên nỏ giấu dưới y phục. Liên nỏ được treo trên đai lưng và che bằng áo choàng nên việc tháo ra có chút bất tiện.
Liên nỏ đã trong tay, Bạch Niệm bắn liền mấy phát về phía Dương Tâm Niệm. Tốc độ của tên nỏ nhanh hơn đinh sắt rất nhiều, gần như không nhìn thấy dấu vết, chỉ thấy thoáng qua một cái.
Dương Tâm Niệm né tránh liên tục trong phòng. Tên nỏ nhanh đến vậy mà vẫn bị ả né tránh được toàn bộ, ở khoảng cách gần như thế, cảnh tượng ấy đủ khiến người ta nghẹn họng nhìn trân trối.
"Cũng chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"
Dương Tâm Niệm hừ lạnh một tiếng, giọng mũi tràn đầy sự khinh thường.
Chẳng lẽ bất cứ kẻ nào cũng có thể gây tổn thương cho ta sao?
Nhưng nghĩ đến đây, ả lại chợt nhớ đến nữ nhân tên Thẩm Trà Nhan kia. Nàng ta nhanh hơn và mạnh hơn ả. Trước đó, Dương Tâm Niệm chưa bao giờ tin có một nữ nhân mạnh hơn mình, nhưng sau ngày hôm đó, ả mới hiểu rằng mình không cường đại như vẫn tưởng. Ngày đó, nếu Thẩm Trà Nhan có ý định giết ả, có lẽ ả còn không có cơ hội phản kháng.
Giữa các cao thủ chỉ kém một li. Kém ở điểm nào? Nhanh.
Liên nỏ trong tay Bạch Niệm đã bắn hết tên. Hắn ta đẩy nhẹ một cái, hộp nỏ rỗng rời khỏi liên nỏ. Hắn lập tức tháo hộp nỏ thứ hai trên đai lưng xuống, chuẩn bị lắp vào. Nhưng làm sao Dương Tâm Niệm có thể cho hắn cơ hội đó?
Một cái bàn bay thẳng về phía Bạch Niệm. Bạch Niệm lùi về sau, vừa lùi vừa lắp hộp nỏ.
Bịch một tiếng!
Một nắm đấm từ phía sau cái bàn đánh tới. Cú đấm nặng nề giáng vào mặt Bạch Niệm. Bạch Niệm chỉ cảm thấy đầu óc nổ ầm một tiếng, ngã ngửa ra phía sau. Dương Tâm Niệm quăng bàn đi, một cước đạp xuống cổ họng Bạch Niệm.
Đúng khoảnh khắc này, Bạch Niệm nhấc tay trái lên. Vật đeo trên cổ tay hắn ta phun ra một thứ bột phấn màu trắng. Ở khoảng cách gần như vậy, bột phấn này khó tránh hơn nhiều so với ám khí. Dương Tâm Niệm chỉ cảm thấy một mùi quỷ dị xộc vào mũi, giơ tay lên bịt miệng mũi nhưng dường như đã hơi muộn rồi.
Bạch Niệm lật người lăn ra ngoài. Tên nỏ đã được lắp xong, hắn lại bắn một trận về phía Dương Tâm Niệm. Dương Tâm Niệm nhảy sang một bên, giữa không trung xoay mình một cái, hai chân đạp tường lao thẳng về phía Bạch Niệm. Nắm lấy cổ áo Bạch Niệm một cái liền vật ngã, ném hắn ta ra ngoài. Đúng khoảnh khắc đó, Dương Tâm Niệm cảm thấy lưng mình hơi đau, sau đó là một cảm giác tê dại nhẹ.
Ả nhíu mày, đi nhanh đến chỗ Bạch Niệm đang nằm dưới đất.
Bạch Niệm miễn cưỡng vịn vào vách tường đứng dậy. Hắn ta còn chưa đứng vững thì nắm đấm của Dương Tâm Niệm đã ập tới. Cú đấm nặng nề này đánh vào mặt Bạch Niệm, khiến nửa bên mặt hắn ta đau đớn như bị đánh nát.
Bạch Niệm ngã nghiêng sang một bên. Dương Tâm Niệm nhấc chân đá một cước vào ngực Bạch Niệm.
Bạch Niệm bay xa 3 – 4 mét, đập mạnh vào tường. Lúc hắn ta rơi xuống đất, trên mặt tường dường như xuất hiện những lỗ nhỏ dày chi chít.
Dương Tâm Niệm nhíu mày, cúi đầu nhìn lòng bàn chân mình, trên đế giày cũng có những lỗ nhỏ tương tự.
"Ha ha... Ta đã nói rồi, chỉ cần có thể giết ngươi thì thủ đoạn gì ta cũng có thể dùng. Bất kể là quang minh chính đại hay hạ lưu, ta đều sẽ dùng."
Trường sam trên người Bạch Niệm đã rách bươm. Bên trong áo, hắn ta lại mặc một bộ bì giáp đặc biệt, trên đó gắn chi chít đinh sắt nhọn hoắt hướng ra ngoài, dài khoảng một đốt ngón tay.
Bộ bì giáp này là hắn ta xin từ chỗ Hàn Hoán Chi. Lúc ra khỏi Trường An, hắn ta đã mặc nó bên trong. Có một ngày, hắn chợt nghĩ, nếu mình báo thù mà không đánh lại Dương Tâm Niệm thì phải làm sao? Suy nghĩ nửa đêm, cuối cùng hắn cũng tìm ra được cách này.
Sau khi gắn bì giáp xong, hắn ta tìm mua một ít độc rắn, mỗi ngày đều bôi lên một lần. Vì vậy, hắn không cho bất kỳ thủ hạ nào đến gần mình. Phần lớn thời gian, hắn ta cũng luôn quấn áo choàng quanh người, sợ những chiếc đinh nhọn thò ra ngoài bị người khác nhìn thấy.
Dương Tâm Niệm chỉ cảm thấy cơ thể mình dần dần tê dại, trước mắt cũng trở nên mơ hồ.
Bạch Niệm hít sâu một hơi: "Ngươi không nhớ ta là ai cũng không sao. Ta đã nghĩ rất nhiều lần, nếu có cơ hội giết ngươi thì nhất định phải nói rõ ràng cho ngươi biết ta là người của Bạch gia, ta tên là Bạch Niệm, ta đang báo thù cho Bạch gia. Vào ngày Bạch gia tế tổ, ngươi đã dẫn người vào cửa Bạch gia. Không lâu sau đó, Bạch gia ta diệt môn, trên dưới mấy trăm nhân khẩu không còn một ai. Người già, trẻ nhỏ, không một ai may mắn thoát nạn."
Bạch Niệm nhổ ra một ngụm máu. Trước mắt hắn ta cũng bắt đầu trở nên mơ hồ.
Liên tục bị đánh ngã mấy lần, những chiếc đinh trên người hắn cứ thế vô tình găm vào ả.
Hắn ta nhìn sang bên cạnh, đoản đao của mình chưa kịp rút đã văng ra một bên. Hắn ta đi từng bước, từng bước một, cúi người nhặt đoản đao lên: "Ngươi không nhớ ta là ai, nhưng nhất định còn nhớ có một năm ngươi đã viết một chữ heo lên trán một người trẻ tuổi ở Bạch gia, còn không cho hắn xóa đi trong một tháng, nếu không thì sẽ giết cha mẹ hắn."
Hắn ta nhặt đoản đao lên, rút đao ra khỏi vỏ.
Dương Tâm Niệm lùi về phía sau mấy bước, vịn tường mà đứng: "Ngươi? Chẳng trách được... Khi đó chỉ cảm thấy ngươi cũng miễn cưỡng coi như tạm được trong đám nam nhân thấp kém của Bạch gia, cho nên mới nói thêm với ngươi hai câu. Hóa ra ngươi hận ta sâu như vậy, sớm biết thì... lúc trước nên giết ngươi đi."
Bạch Niệm cười: "Đúng vậy, lúc trước ngươi nên giết ta."
Hắn ta đi từng bước, từng bước một đến trước mặt Dương Tâm Niệm: "Đây là cách duy nhất có thể giết ngươi mà ta nghĩ ra được, bởi vì quả thật ngươi mạnh hơn ta. Khi đó, mặc kệ ta đứng lên bao nhiêu lần đều sẽ lại bị ngươi đánh ngã bấy nhiêu lần. Ánh mắt ngươi nhìn ta giống như đang nhìn một kẻ ngốc vậy."
"Không." Không biết tại sao Dương Tâm Niệm cũng cười cười: "Ta viết một chữ heo ở trên trán ngươi là vì cảm thấy ngươi thực sự ngu ngốc như một con heo. Người khác đều không đ��ng ra thì tại sao ngươi lại đứng ra? Người khác đều chịu đựng thì tại sao ngươi không chịu đựng? Cho nên người khác là sói là cừu, còn ngươi chỉ có thể là heo."
Bạch Niệm đâm thẳng một đao xuống ngực Dương Tâm Niệm. Ngay khoảnh khắc mũi đao sắp đâm vào, Dương Tâm Niệm đột nhiên nhấc tay lên túm được cổ tay Bạch Niệm, tay còn lại ép khuỷu tay của Bạch Niệm hướng lên trên, khiến đoản đao của hắn ta tự đâm vào phía dưới cổ hắn. Phập một tiếng, toàn bộ thân đao đều cắm sâu vào.
Khóe miệng Dương Tâm Niệm hơi nhếch lên: "Ngươi thật sự là một con heo."
Vẻ khinh miệt ấy giống y hệt như ngày đó.
Ngày ấy, ả đánh hắn ta ngã xuống đất, bẻ quặt hai cánh tay của Bạch Niệm ra sau, một chân giẫm lên ngực Bạch Niệm, cúi đầu, mặt gần như dán vào mặt Bạch Niệm, ghé vào tai hắn ta nói: "Heo, tuy ngươi ngu, nhưng trong đám người kia cũng chỉ có ngươi nhìn thuận mắt một chút, cho nên liền đánh ngươi thêm vài lần, ai bảo ngươi ngu chứ?"
Một nữ hài 12 – 13 tuổi, có lẽ cảm thấy gọi hắn là heo chính là lời châm chọc lớn nhất.
Lúc ấy, Bạch Niệm nằm trên mặt đất, mắt nhìn chằm chằm vào mắt Dương Tâm Niệm nói: "Sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày, ta sẽ ép ngươi ở phía dưới, cũng viết một chữ heo ở trên trán ngươi."
"Vậy thì nhất định là rất xấu." Dương Tâm Niệm bĩu môi, buông Bạch Niệm ra: "Nhưng với bản lĩnh của ngươi, cả đời này cũng không có cơ hội."
Giờ này khắc này.
Vết thương phía dưới cổ Bạch Niệm chảy máu ra ngoài, nhưng hắn ta lại bỗng nhiên nhếch môi, sau đó đột ngột ôm lấy Dương Tâm Niệm vào lòng. Hai tay hắn túm lấy cánh tay Dương Tâm Niệm, dùng chính thể trọng của mình ép Dương Tâm Niệm nằm dưới đất. Không biết bao nhiêu chiếc đinh sắt đã xuyên rách da thịt Dương Tâm Niệm. Cũng giống như ngày đó, cánh tay của Dương Tâm Niệm bị ép chặt dưới cơ thể, không thể thò ra được.
"Cái thứ ghê tởm nhà ngươi... Đứng lên cho ta."
Dương Tâm Niệm muốn đẩy Bạch Niệm ra nhưng lại cảm thấy sức lực trên người mình đang nhanh chóng biến mất. Cảm giác tê dại đó càng lúc càng mãnh liệt, ý thức cũng càng lúc càng mơ hồ.
Bạch Niệm cứ thế ghì chặt ả, mặt dán sát vào mặt ả.
Trong cổ họng hắn ta vẫn có thể phát ra vài âm thanh đứt quãng, nhưng bất kể là chính bản thân hắn hay là Dương Tâm Niệm đều không nghe rõ, bởi vì thanh âm đó vốn dĩ không thành tiếng nói, mà Dương Tâm Niệm cũng đã mất đi thần trí.
Nhưng những lời này, Bạch Niệm nghĩ mình nhất định phải nói ra.
"Lần này đến lượt ta ép ngươi rồi."
Đây là câu Bạch Niệm muốn nói, nhưng trong cổ họng chỉ có thể phát ra tiếng khặc khặc.
Hắn ta dốc hết chút sức lực cuối cùng nhấc tay lên, rút đoản đao ra khỏi cơ thể mình sau đó đâm vào ngực Dương Tâm Niệm. Bởi vì đã mất đi hơn nửa sức lực, nên hắn dùng chính sức nặng cơ thể mình ấn đoản đao xuống, cho đến khi đoản đao hoàn toàn cắm vào. Hắn ta dùng ngón tay chấm máu của Dương Tâm Niệm viết một chữ "heo" lên trán ả. Viết hơn nửa chữ thì... tắt thở.
Nằm sấp trên người ả.
Bản quyền dịch thuật thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.