(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 551: Một trai một gái
Liễu Tranh Chí viết tấu chương xong, buông bút xuống, nhìn về phía Tiêu Nguyên Hoài.
"Nói chuyện vài câu đi, sau này có thể sẽ không có cơ hội hàn huyên nữa."
Tiêu Nguyên Hoài cũng buông bút xuống: "Mời đại nhân nói."
"Ngươi trẻ hơn ta mười mấy tuổi."
Liễu Tranh Chí đứng dậy pha một ấm trà, đặt hai cái chén lên bàn, chờ lá trà nở ra.
"Tuy rằng ta vẫn luôn gọi ngươi là lão Tiếu, nhưng tính ra tuổi tác chúng ta cũng cách nhau gần một thế hệ. Vốn dĩ ta nghĩ nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, qua một hai năm nữa ta sẽ lui về, chức Đạo phủ Tây Thục đạo không phải của ngươi thì còn của ai nữa? Cho nên bắt đầu từ ba năm trước, ta cố ý giao cho ngươi nhiều việc hơn, còn ta thì dần dà ham muốn an nhàn. Nói dễ nghe một chút thì là ta muốn để ngươi mau chóng thích ứng, nói khó nghe một chút thì là ta cảm thấy sắp về nhà dưỡng lão rồi, quản nhiều làm gì cho nên đâm ra lười biếng."
Sắc mặt Tiêu Nguyên Hoài tái nhợt: "Ta đã phụ hy vọng của đại nhân."
"Ta đã viết tổng cộng ba bản tấu chương tiến cử, bệ hạ vẫn mãi không chịu phê duyệt." Liễu Tranh Chí rót một chén trà cho Tiêu Nguyên Hoài: "Hôm nay lời ta nói có thể ngươi sẽ cảm thấy khó nghe, mà tất cả chuyện này đều do ta. Nếu trước đây ta thẳng thắn hơn, có lẽ ngươi đã không cùng ta tạo nên cơ sự này... Lúc nãy ta tự kiểm điểm, nhưng ngươi cũng vậy, làm việc có thể bỏ qua thì bỏ qua, có thể không hỏi tới thì sẽ không hỏi tới. Bệ hạ có tài đánh giá người khác, cho nên mãi không chịu phê chuẩn để ngươi nhậm chức Đạo phủ. Là bệ hạ đã nhìn ra, ngươi không có tài năng ấy."
Tiêu Nguyên Hoài cúi đầu không nói.
"Ta biết bây giờ ngươi vẫn không cam lòng." Liễu Tranh Chí uống một ngụm trà: "Trách ta, cũng trách chính bản thân ngươi. Sau này có lẽ ngươi không còn cơ hội thăng chức Đạo phủ nữa, thậm chí cũng không thể giữ được vị trí Đạo thừa này nữa. Nếu không phải ta hết lòng đề cử, e rằng ngay cả chức Đạo thừa này ngươi cũng không có được, cho nên ngươi cũng không cần trách ta quá nhiều... Ta sẽ mang theo nỗi nhục này mà lui về, còn ngươi thì sao? Có lẽ ngươi sẽ phải chịu trách nhiệm lâu hơn ta một chút. Đừng oán trách Thạch Phá Đang, đừng oán trách bất kỳ ai khác, và càng đừng oán trách bệ hạ."
Ông ta nhìn trà nóng trong chén: "Cuối cùng vẫn là chúng ta không làm tròn chức vị."
Tiêu Nguyên Hoài: "Nhưng thưa đại nhân, là do những người phía dưới không làm tròn bổn phận."
"Vậy chúng ta làm cái gì?" Liễu Tranh Chí lắc đầu: "Ta hỏi ngươi một vấn đề, những người làm quan như chúng ta, là làm quan cho ai?"
"Cho bệ hạ."
"Chỉ có vậy thôi?" Liễu Tranh Chí trả lời: "Cho bệ hạ là một, cho bản thân mình là thứ hai, nhưng cho bách tính thực ra mới là điều cần đặt lên hàng đầu... Khi ta trẻ thì hiểu đạo lý này, lớn tuổi rồi lại quên đi."
Ông ta đứng dậy: "Ta đi gặp Thạch Phá Đang, ngươi đi làm chuyện ngươi nên làm."
"Đại nhân, Thạch Phá Đang chưa chắc sẽ cho chúng ta cơ hội. Hắn phong tỏa nha môn Đạo phủ, ta không thể triệu tập sương binh. Bên quận Trường Hồ nói không chừng cũng đã có binh lính của Canh Tự doanh tới. Nếu hắn muốn tranh công xin thưởng trước mặt bệ hạ, muốn lấy lòng bách tính Tây Thục đạo, thì sẽ không cho chúng ta cơ hội."
"Ta nói rồi, Thạch Phá Đang không phải mãng phu." Liễu Tranh Chí sửa sang lại quan phục đôi chút: "Ta nói chuyện với Thạch Phá Đang xong sẽ đi Cử Bôi Đài, ngươi tự suy nghĩ. Nếu không đi, ta cũng sẽ không cưỡng cầu."
"Thật sự phải quỳ xuống trước bách tính?"
"Ngươi... hay là đừng đi nữa."
Sau khi nói xong câu đó, Liễu Tranh Chí đội mũ quan, bư���c ra khỏi thư phòng, chỉ để lại một mình Tiêu Nguyên Hoài ngồi ở đó suy nghĩ xuất thần.
Bên ngoài nha môn Đạo phủ.
Sau khi ra ngoài, Liễu Tranh Chí dừng một chút, hít sâu một hơi, sau đó tháo mũ quan xuống ôm trong ngực, hướng về phía binh lính đang bao vây và bách tính vây xem từ đằng xa cúi đầu lạy thật sâu.
"Chuyện hôm nay, là Liễu Tranh Chí ta đã sai. Sai ở chỗ đánh giá người không thấu đáo, dùng người không chu toàn; sai ở chỗ làm việc không chăm chỉ, ỷ thế cậy già, ngồi không ăn bám; uổng phí sự phó thác của bệ hạ. Sai thì đã sai rồi, ta nhận."
Ông ta đứng thẳng người lên nhìn về phía Thạch Phá Đang ở trên cao: "Thạch tướng quân, có thể cho ta một cơ hội đích thân xử trí việc này hay không?"
Thạch Phá Đang từ trên cao nhảy xuống, ném bội đao cho thân binh rồi bước tới trước mặt Liễu Tranh Chí khom người cúi đầu: "Ta chính là đến mời đại nhân làm chủ, xin đại nhân tự mình xử trí việc này. Ta mạo phạm đại nhân, đụng chạm quốc pháp, chỉ là bởi vì nếu không làm thế thì không đủ sức chấn động trên dưới Tây Thục đ���o, không đủ sức khiến đại nhân mạnh tay. Ta nguyện cùng đại nhân cùng tiến cùng lùi, ta sẽ dâng tấu lên triều đình, nếu đại nhân chịu trừng phạt, ta nguyện cùng chịu."
Sau khi nói xong, gã tháo mũ sắt xuống ôm vào ngực: "Mọi người lui lại tránh ra!"
Liễu Tranh Chí không ngờ Thạch Phá Đang lại nói và làm như vậy. Trong chốc lát có chút sửng sốt, sau đó mới bừng tỉnh. Tuy ông ta cũng không cho rằng Thạch Phá Đang là một kẻ mãng phu, nhưng cũng không nghĩ Thạch Phá Đang có quá nhiều tâm cơ. Giờ này khắc này mới tỉnh ngộ, đó là con trai mà Thạch Nguyên Hùng dày công bồi dưỡng, làm sao có thể kém cỏi được chứ?
Nên ép thì ép, nên nhượng bộ thì nhượng bộ.
Cử Bôi Đài.
Liễu Tranh Chí vẫn đang chờ đợi, chờ bách tính tụ tập đủ đông. Tin tức lan truyền rất nhanh, trước khi trời tối, xung quanh Cử Bôi Đài này đã tập trung không dưới mấy vạn bách tính, đều ngửa đầu nhìn vị lão nhân tóc bạc trắng đã tháo mũ quan xuống kia.
Lão nhân run rẩy đặt mũ quan sang một bên, sau đó cởi quan phục trên người ra gấp lại.
Đạo phủ là quan to Chính nhị phẩm, đại diện cho thể diện của triều đình, là thiên uy của bệ hạ; vì thế, khi còn mặc quan phục đội mũ quan, ông ta không dám quỳ. Ông ta một thân y phục lót màu trắng đơn sơ, tay vịn lan can chậm rãi quỳ xuống.
"Chỉ xin các vị hương thân phụ lão, cho ta một cơ hội chuộc tội. Sau khi xử trí việc này xong, ta sẽ tự trói đến Trường An thỉnh tội."
Bách tính chấn động.
Tiêu Nguyên Hoài không tới.
Bốn ngày sau, quận Trường Hồ.
Năm ngàn sương binh triệu tập từ thành Khai Nguyên ùa vào quận thành, thành Trường Hồ lập tức rối loạn cả lên.
Sương binh bao vây phủ Quận thú trước, tất cả nha môn trong quận thành cũng không bỏ qua.
Cũng là ngày này, Thẩm Lãnh cực kỳ căng thẳng đứng ngồi không yên bên ngoài phòng sinh. Hắn muốn đi vào nhưng nữ quan không cho. Nữ quan nói nếu hắn ở bên cạnh ngược lại sẽ không tốt. Thẩm Lãnh không hiểu tại sao lại không tốt, muốn xông vào, nhất là khi nghe Trà gia rên đau lại càng không thể kìm lòng, nhưng Trân phi nương nương đứng ở cửa chặn hắn, hắn đành chịu.
"Ta biết lúc này khanh nóng lòng." Trân phi quay đầu lại liếc mắt nhìn Thẩm Lãnh một cái: "Không ai nóng lòng hơn khanh, nhưng khanh vào trong, nữ quan cũng sẽ vướng víu tay chân. Nếu bởi vì sợ mà họ làm lỡ chuyện, khanh phải làm sao?"
Thẩm Lãnh siết chặt nắm đấm, nghiêng đầu đi tới cửa ngồi xổm xuống, hít sâu, cưỡng ép bản thân bình tĩnh rồi lại bình tĩnh.
Theo lý mà nói, nữ quan đỡ đẻ trong cung hẳn phải dày dặn kinh nghiệm, nhưng đây lại là trường hợp trái khoáy... Bao nhiêu năm nay chỉ mới từng đỡ đẻ một lần duy nhất cho Ý quý phi, cho nên cũng hoang mang. Nhất là khi Trân phi nương nương đứng canh ngay ngoài cửa, lại nghe nói lát nữa bệ hạ cũng sẽ đến, thì bảo sao họ không căng thẳng cho được.
Thẩm tiên sinh đưa bầu rượu của mình cho Thẩm Lãnh. Thẩm Lãnh nhận lấy, uống không được, nhìn sang mới thấy chưa mở nút. Căng thẳng đến mức run tay, rượu vãi ra ngoài không ít. Uống liền mấy ngụm cũng chẳng ăn thua. Hắn chuyển bầu rượu lại cho Thẩm tiên sinh rồi ngồi xổm ôm đầu ở đó, vì dùng sức mà tóc cũng suýt bị hắn bứt rụng không ít.
Thẩm tiên sinh cũng căng thẳng, nhưng ông phải bày ra khí độ của người làm trưởng bối.
"Ngươi đổi bên đi." Thẩm tiên sinh kéo Thẩm Lãnh một cái: "Bên này đã sắp trọc rồi, ngươi rứt bên khác, đối xứng mới đẹp."
Thẩm Lãnh phụt một tiếng: "Tiên sinh, ta cảm thấy ta sắp điên rồi."
"Vậy thì ngươi cũng chỉ có thể rứt tóc của ngươi, tóc của ta không còn nhiều nữa."
Thẩm tiên sinh uống một ngụm rượu, liếc nhìn sang phía phòng sinh: "Nữ quan trong cung xử lý việc này mà ngươi còn không yên tâm?"
Thẩm Lãnh thầm nghĩ ta cũng muốn yên tâm, bởi vì năm đó Hoàng hậu độc ác, chẳng phải nữ quan trong cung gần hai mươi năm mới đỡ đẻ lần thứ hai sao...
Trân phi nói: "Khanh nên ổn trọng một chút. Trà Nhi sẽ sợ hơn khanh, nếu khanh có biểu hiện không trấn định, nó trong phòng sẽ nghe thấy đấy."
Thẩm Lãnh vội vàng đứng lên, lại hít sâu lần nữa: "Trà gia, nàng đừng quá coi trọng vấn đề, cứ tùy tiện sinh ra là được. Nàng cứ coi như đi nhà xí, rặn một cái, ‘phọt’ một cái là xong..."
Trân phi: "Hay là khanh đừng nói nữa."
Trong phòng, Trà gia đang khó chịu, đau đến mức mồ hôi ướt đẫm cả người. Nghe được tiếng hô của Thẩm Lãnh, giơ tay lên ôm mặt: "Lúc này nếu ta cười to, có phải hơi không hợp không khí cho lắm không."
Nữ quan vốn cũng căng thẳng, tiến lên giúp Trà gia dùng sức, hạ giọng nói: "Thật ra tướng quân nói cũng không sai lắm, rặn một cái..."
Đúng lúc này, bệ hạ đã xử lý xong chính vụ từ bên ngoài chậm rãi bước vào, vừa đứng ở cửa đã nghe thấy tiếng hô của Thẩm Lãnh. Nếu không phải bệ hạ sĩ diện, ông ta cũng muốn che mặt rồi... Cái gì mà cái gì, còn ‘phọt’ một cái...
"Thẩm Lãnh, khanh lại đây cho trẫm!"
Bệ hạ ở cửa cung gọi một tiếng, Thẩm Lãnh vội vàng đứng dậy chạy sang bên kia khom người cúi đầu: "Bái kiến bệ hạ."
"Khanh trang trọng một chút." Bệ hạ trừng mắt liếc hắn một cái: "Trong trong ngoài ngoài có biết bao người đang nhìn. Tốt xấu gì khanh cũng là Nhất đẳng hầu, là Tướng quân Chính tam phẩm. Truyền ra ngoài chẳng phải để thiên hạ cười cho rụng răng sao?"
Thẩm Lãnh gật đầu: "Vâng vâng vâng, bệ hạ nói đúng, nhưng thần không nhịn được."
"Nói chút chuyện khác, phân tán tâm tư một chút."
Hoàng đế lo rằng với dáng vẻ của Thẩm Lãnh như vậy, lát nữa hắn sẽ dám phá cửa phòng xông vào, liền chỉ ra ngoài cửa cung. Thẩm Lãnh đành theo bệ hạ ra ngoài, hai người chậm rãi đi trên con đường nhỏ ngoài cung.
"Chuyện Tây Thục đạo, trẫm đã sai Cổ Lạc dẫn người của Đình úy phủ đi điều tra. Trẫm hỏi khanh, tại sao khanh không trực tiếp viết thư cho Đạo phủ Tây Thục đạo Liễu Tranh Chí, mà giao chuyện này cho Thạch Phá Đang?"
"Bẩm bệ hạ." Thẩm Lãnh trả lời: "Bởi vì thần không tin được."
"Khanh và Liễu Tranh Chí cũng không quen, khanh cũng không hiểu ông ta, tại sao nói không tin được?"
"Bởi vì việc này xảy ra ở Tây Thục đạo, người của Tây Thục đạo thần đều không thể tin tưởng được."
Hoàng đế khẽ nhíu mày: "Liễu Tranh Chí làm quan vốn được trẫm tin tưởng, cũng không ngờ rằng lại xảy ra vụ án lớn như vậy..."
Ông ta mới nói đến đây, chợt nghe thấy bên trong tường viện truyền tới một tiếng hô hoán: "Sinh rồi!"
Thẩm Lãnh quay người chạy vào. Hoàng đế ngây người, quay đầu lại nhìn bộ dạng chạy lóng ngóng của tên tiểu tử ngốc kia mà không nhịn được lắc đầu cười khổ. Ông ta đi vào tất nhiên không tiện, cho nên ở ngay bên ngoài cửa cung chờ tin tức. Không bao lâu đã có nữ quan vội vã chạy đến: "Bệ hạ, Quận chúa sinh rồi, mẹ tròn con vuông ạ."
"Mẹ tròn con vuông? Là con trai?"
"Song sinh, một trai một gái."
Phù!
Hoàng đế thở ra một hơi thật dài, sau đó ngửa đầu cười to. Không một ai biết tại sao ông ta cười đến vui vẻ như vậy.
Trong cửa cung, Thẩm Lãnh lao về phía gian phòng. Vừa bước vào cửa thì hai nữ quan đã lần lượt ôm một đứa trẻ đến muốn cho hắn xem, nhưng Thẩm Lãnh căn bản không có tâm trí đâu mà nhìn trẻ con. Hai nữ quan kia đều sửng sốt, thầm nghĩ sao lại có người cha không đoái hoài đến con mình như vậy?
Thẩm Lãnh chạy đến bên giường Trà gia ngồi xổm xuống, nắm tay Trà gia: "Thế nào rồi? Đau lắm phải không? Nếu không nhịn được thì nàng cắn ta đi."
Trà gia yếu ớt liếc mắt nhìn Thẩm Lãnh một cái: "Đồ ngốc."
"Ừ ừ, ở đây."
"Thật sự đau."
"Đau, đau, đau... Đau thật đấy, nhưng biết làm sao, cũng đâu thể xoa được."
Trà gia không nhịn được cười, cười xong lại càng đau: "Cút sang một bên, yên tâm mà nhìn con... Ta không sao, chàng về rồi thì ta sẽ không sao nữa."
Thẩm Lãnh lắc đầu: "Không đi đâu hết, lát nữa hẵng nhìn con."
Hắn cứ nắm tay Trà gia thật chặt như vậy.
Mọi bản quyền chuyển ngữ từ tác phẩm gốc đều thuộc về truyen.free.