(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 713: Chê cười, chê cười
Chín chiếc cung, mũi tên mở toang cánh cửa địa ngục.
Thẩm Lãnh bắn liên tiếp ba mũi tên. Ba mũi tên không hề thẳng hàng, cây cung di chuyển ngang đồng thời với nhịp bắn. Chỉ trong nháy mắt, ba mũi tên đã bay tới trận địa của quân Cầu Lập phía đối diện. Quân Cầu Lập phía bên kia vẫn chưa chịu khuất phục, cố hết sức giương cung, hàng loạt mũi tên bay tới. Ba tiếng "phập, phập, phập" khô khốc vang lên, trán của ba binh lính Cầu Lập gần như đồng thời bị xuyên thủng. Lực xuyên phá của mũi tên lớn đến mức ngay cả hộp sọ cứng rắn cũng không chịu nổi.
Chính nhờ tầm bắn vượt trội, chín người bọn họ đã hoàn toàn áp chế hơn trăm cung tiễn thủ của quân Cầu Lập ở trận địa đối diện. Quân Cầu Lập không dám ngóc đầu lên, chỉ cần vừa hé mặt là lập tức có mũi tên bay tới.
Đúng vào lúc này, chiếc khoái thuyền "Con Rết" thứ hai đã cập bến. Các chiến binh Đại Ninh lên bờ sau đó gần như không gặp chút áp lực nào. Chín người Thẩm Lãnh đã hoàn toàn áp chế lớp phòng ngự thứ hai của quân Cầu Lập, còn quân Cầu Lập ở phòng tuyến thứ ba thì khá xa, cho dù có bắn tên xuống cũng đã yếu ớt và không còn chút uy lực nào.
Các binh sĩ nhanh chóng đổ bộ lên bờ. Thuyền thứ hai, thuyền thứ ba, thuyền thứ tư...
Đỗ Vĩ Chí đứng trên bờ biển nhìn đến mức mặt nóng bừng từng hồi: "Vậy mà cả mười con thuyền đều cập bờ!"
Vị phó tướng dưới trướng hắn cũng cảm thấy khó tin: "Nhưng cho dù tất cả họ đều lên được thì cũng chỉ vỏn vẹn chín mươi người mà thôi. Chẳng lẽ chín mươi người lại có thể công phá hòn đảo với hơn một ngàn quân Cầu Lập cố thủ?"
Đỗ Vĩ Chí lắc đầu: "Bây giờ ta đã không còn gì là không dám tin nữa rồi."
Hắn đưa thiên lý nhãn cho thân binh: "Cho đội ngũ lên chi viện. Nếu lúc này không thể đánh chiếm đảo Đông Dao thì e là sau này cũng khó có cơ hội lần nữa."
Hắn ta đi nhanh về phía trước, mắt vẫn dõi theo hòn đảo phía xa. Trong lòng, thái độ đối với Thẩm Lãnh từ sự căm tức, thậm chí là khinh thường trước đây, đã biến thành kính sợ. Đương nhiên hắn đã sớm nghe danh Thẩm Lãnh, cũng đã nghe rất nhiều chiến tích liên quan tới hắn, vậy nhưng không tận mắt chứng kiến thì vẫn không thể nào cảm nhận hết được sự khác biệt đó. Có những người đứng trước mặt ngươi, ngươi nghĩ đó là một mục tiêu để vượt qua. Lại có những người đứng trước mặt ngươi, ngươi sẽ cảm thấy đó là một phương xa vĩnh viễn không thể chạm tới.
Rõ ràng đều là nam nhân, tại sao lại có chênh lệch lớn như vậy?
Đỗ Vĩ Chí dẫn theo đội ngũ chiến binh có ít nhất hơn một ngàn người chuẩn bị vượt biển chi viện. Nhưng lúc này, thân binh dưới trướng Thẩm Lãnh lại không hề hành động, đó là quân lệnh của Thẩm Lãnh. Tuy rằng Thẩm Lãnh đã hạ gục lớp phòng ngự thứ nhất nhưng máy ném đá trên cao vẫn còn đó. Bộ hạ của Thẩm Lãnh đã không còn thuyền nhỏ nào. Chiến thuyền Phục Ba của họ quá lớn, mà đường thủy lại chật hẹp, căn bản không thể tránh được máy ném đá.
Trong khi Đỗ Vĩ Chí dẫn người tiến lên, Trần Nhiễm bước tới muốn hỏi xem liệu có thể chia bớt một ít khoái thuyền "Con Rết" cho họ hay không, nhưng lúc đến nơi mới biết Đỗ Vĩ Chí đã đích thân dẫn quân đi mất rồi.
Đảo Đông Dao.
Tất cả quân của Thẩm Lãnh đều trèo lên triền núi bên trái. Người dẫn đội trên thuyền thứ hai là Đỗ Uy Danh, còn người dẫn đội trên thuyền thứ ba là Vương Khoát Hải. Hai người, một trái một phải, ngồi xổm bên cạnh Thẩm Lãnh: "Tướng quân, chúng ta đánh thế nào đây?"
Thẩm Lãnh giơ tay chỉ lên trên: "Đỗ Uy Danh cùng một đội mười người ở lại đây tiếp tục áp chế cung tiễn thủ của quân Cầu Lập phía bên phải, đừng cho bọn chúng ngóc đầu lên. Còn về việc đánh lên trên như thế nào..."
Khóe miệng của hắn hơi nhếch lên: "Muốn đánh như thế nào thì đánh như thế nấy, nhưng có một điều giống nhau là, không được có bất kỳ tổn thất nào."
Vương Khoát Hải cười hì hì, giơ tấm cự thuẫn đặc biệt của mình lên: "Theo ta đi lên!"
Mười mấy chiến binh Đại Ninh chia làm ba đội: một đội theo Thẩm Lãnh, một đội theo Vương Khoát Hải xông lên. Đỗ Uy Danh cùng các chiến binh trong đội mười người tiếp tục áp chế cung tiễn thủ của quân Cầu Lập phía đối diện.
Đỗ Vĩ Chí mang theo hơn trăm chiếc khoái thuyền "Con Rết" hướng thẳng về đảo Đông Dao. Nhận thấy sắp tiến vào tầm bắn của máy ném đá, Đỗ Vĩ Chí quay người hét lớn: "Tất cả tập trung tinh thần!"
Các binh sĩ đồng thanh đáp lại, khí thế ngút trời nhưng cũng khó nén nổi sự thấp thỏm.
Mỗi người đều nhìn chằm chằm lên không trung, chờ đợi những tảng đá khổng lồ từ trên trời giáng xuống.
Nhưng không đợi được.
Đỗ Vĩ Chí nhìn thấy một cỗ máy ném đá trên vách núi xa xa đổ sập xuống, chưa kịp chạm đất đã vỡ tan tành. Phía bên này vừa đổ sập, thì phía bên kia đã bốc cháy, một cỗ máy ném đá khác đang bị đốt rụi. Hắn ta lại chuyển mắt sang cỗ máy ném đá thứ ba, nhìn thấy từng khúc gỗ rơi rụng ngổn ngang.
Chuyện này là thế nào?
Chuyện này làm sao có thể?
Thẩm Lãnh chỉ có vỏn vẹn mấy chục người đó, làm sao có thể cùng lúc tấn công nhiều điểm đến vậy? Chẳng lẽ hơn một ngàn binh lính Cầu Lập trên đảo Đông Dao này đều biến thành khúc gỗ, để mặc cho người ta chặt chém? Dù không chống cự được, bị người của Thẩm Lãnh chém giết thì cũng phải mất một lúc chứ? Sự chênh lệch khổng lồ về mặt tâm lý đó làm cho mặt hắn lại càng nóng bừng lên.
"Vừa rồi ti chức đã dò hỏi."
Vị phó tướng bên cạnh Đỗ Vĩ Chí nói: "Mấy chục chiến binh mà Thẩm Lãnh mang đi, mỗi người đều được trang bị rất nhiều thứ: hoành đao chế thức, đoản đao, cung cứng, liên nỏ, bao tên, còn có dây thừng, thậm chí có một số người còn treo cả thiết tiêu thương trên người. Điều này thật không hợp lý... Nhiều đồ với trọng lượng nặng nề như vậy, lại còn phải leo núi, làm sao họ có thể giữ được thể lực mà chiến đấu?"
Đ�� là một con dốc, độ dốc cũng không hề nhỏ. Mang theo nhiều trang bị như vậy đi lên, tổng trọng lượng cộng lại cũng gần bằng việc cõng thêm một người mà leo núi.
Đã không còn máy ném đá cản trở, đội thủy sư của Đỗ Vĩ Chí nhanh chóng tiếp cận đảo Đông Dao. Từng chiếc khoái thuyền "Con Rết" dừng lại ở bãi cát hẹp, nhưng các chiến binh Đại Ninh được huấn luyện nghiêm chỉnh cũng không hề chen chúc lên bờ. Dưới sự dẫn dắt của các giáo úy, đội ngũ nhanh chóng từ triền núi bên trái xông lên. Cung tiễn thủ của quân Cầu Lập trên sườn núi bên trái đã bị Thẩm Lãnh giải quyết sạch, còn cung tiễn thủ phía bên phải thì bị áp chế đến mức không ngóc đầu lên nổi. Bởi vậy, quân của Đỗ Vĩ Chí leo lên rất thuận lợi.
Nhưng khi lên đến nơi, lại phát hiện mười một người mà Thẩm Lãnh để lại hoàn toàn không có mặt.
Người đâu?
Đỗ Vĩ Chí ngẩng đầu nhìn lên trên cũng không thấy một bóng người. Nơi từng xảy ra giao tranh trước đó đều là thi thể của quân Cầu Lập, không nhìn thấy bất kỳ thi thể chiến binh Đại Ninh nào. Khoảnh khắc này, Đỗ Vĩ Chí cảm giác như mình đang bước vào một giấc mộng huyễn hoặc.
"Chắc là giết lên trên rồi, tốc độ nhanh lên!"
Đỗ Vĩ Chí chỉ lên trên: "Bên cạnh Thẩm tướng quân quá ít người, mà quân Cầu Lập lại có hơn một ngàn người."
Theo đường dốc, chiến binh thủy sư của Đại Ninh tràn lên như nước biển dâng ngược. Đỗ Vĩ Chí dẫn theo thân binh xông lên trước nhất, lao thẳng đến phòng tuyến thứ ba của quân Cầu Lập. Đây là phòng tuyến dài nhất, với chiến hào kéo dài ít nhất gần trăm trượng. Một trận địa phòng ngự dài như vậy, ít nhất phải có mấy trăm cung tiễn thủ của quân Cầu Lập trấn giữ. Nhưng khi xông lên lại không thấy một người sống nào, chỉ toàn xác quân Cầu Lập nằm ngổn ngang trong chiến hào, nhìn sơ qua cũng có hơn hai trăm thi thể.
Nhưng vẫn không nhìn thấy một bóng người nào của Thẩm Lãnh, họ giống như biến mất vào hư không. Còn những quân Cầu Lập bị giết chết lại giống như chết bởi một thủ đoạn quỷ dị nào đó, không phải do chiến đấu thông thường.
Đúng lúc này, ở triền núi phía bên phải loáng thoáng có tiếng hò hét vọng đến. Đỗ Vĩ Chí vội vàng dẫn người chạy qua. Đi từ bên trái, vòng qua vách núi đối diện bãi cát đến phía bên phải mất khoảng một khắc, sau khi đến nơi, Đỗ Vĩ Chí lại không khỏi giật mình... Phía bên phải vẫn không nhìn thấy một chiến binh Đại Ninh nào, người sống không có, người chết lại càng không. Ngổn ngang trên mặt đất đều là thi thể, phần lớn là bị mũi tên bắn chết.
Đỗ Vĩ Chí theo bản năng ngồi xổm xuống nhìn thi thể trên mặt đất, bị một mũi tên găm trên thi thể trong số đó thu hút sự chú ý. Đó là một mũi thiết vũ tiễn đặc biệt, mũi tên xuyên thủng giữa trán binh lính Cầu Lập. Đỗ Vĩ Chí quay lại liếc nhìn khoảng cách từ triền núi bên trái đến vị trí này, ít nhất xa hơn ba mươi trượng. Ở khoảng cách này mà một mũi tên có thể xuyên thủng đầu, đó phải là một lực cánh tay lớn đến nhường nào? Hắn ta lật thi thể lại nhìn, trên mũi tên dính đầy máu tanh. Trọng lượng của mũi tên này dường như không hề nhẹ, thân mũi tên làm bằng sắt tinh luyện.
Đỗ Vĩ Chí đứng lên thở dài một tiếng. Khoảng cách như vậy, độ chuẩn xác như vậy, hắn không thể không thừa nhận sự chênh lệch lớn giữa mình và Thẩm Lãnh. Mà khi hắn xoay người chuẩn bị dẫn người tiếp tục tiến công lên đỉnh núi thì lại phát hiện một thi thể bị ghim chặt trên cây, vẫn là bị một mũi tên xuyên thủng trán. Đỗ Vĩ Chí lại đi đến phía sau cây nhìn, mũi tên đã xuyên qua thân cây to bằng bắp đùi sang tận phía bên kia.
Không những xuyên thủng đầu còn xuyên thủng một thân cây.
Đỗ Vĩ Chí thở ra một hơi thật dài, bỗng nhiên bật cười.
Thoải mái.
Hắn ta dẫn người tiếp tục đi lên núi, đi một mạch đến giữa sườn núi. Đó là một khu doanh trại do quân Cầu Lập xây dựng. Khắp nơi đều là vết máu và thi thể. Lúc đi vào doanh trại, bởi vì máu quá nhiều mà thậm chí cảm giác như nhấc chân cũng cần phải dùng thêm chút sức lực. Lúc đế giày rời khỏi mặt đất, máu bị kéo ra thành từng sợi tơ mỏng. Đỗ Vĩ Chí nhìn thấy một bãi xác chất đống, tư thế ngã xuống của các thi thể làm cho hắn ta cảm thấy có chút khó tin. Tất cả thi thể tạo thành một vòng tròn. Ở giữa vòng tròn, có một khoảng trống gần một trượng, không có bất kỳ thi thể nào, tất cả thi thể đều nằm ở bên ngoài tâm tròn này. Hắn ta đi đến chỗ đó cúi đầu nhìn. Trong phạm vi đường kính chưa đến một trượng chỉ có dấu chân dính máu.
Có người bị vây công ở đây nhưng đã giết chết mấy chục người.
Đúng lúc này, ở phía sau doanh trại phát ra một tiếng thét giận dữ. Đỗ Vĩ Chí lập tức dẫn người chạy qua, từ xa đã nhìn thấy một tráng hán cao hơn hắn cả một cái đầu, đang dùng một tay xách một binh lính Cầu Lập đập vào tảng đá. Hai tiếng "bịch bịch" vang lên, đầu vỡ nát. Tráng hán kia rút đao cắt đầu người đó xuống, treo trên hông. Một vòng treo đó toàn là đầu người, thoạt nhìn gã tựa như một ác ma từ địa ngục.
Tráng hán kia tay phải cầm đao, tay trái khiêng một tấm cự thuẫn đi tới, làm cho người ta có ảo giác rằng mỗi một bước chân của gã đều khiến mặt đất hơi rung lên.
"Thẩm tướng quân của các ngươi đâu?" Đỗ Vĩ Chí hỏi.
Tráng hán kia đâm tấm chắn xuống đất rồi chắp tay: "Bái kiến tướng quân. Ta cũng không biết Thẩm tướng quân ở đâu, quân Cầu Lập sợ hãi chạy trốn ra sau núi, hẳn là tướng quân đã đuổi theo rồi."
Đỗ Vĩ Chí lại dẫn người đến phía sau núi. Trên đường đi, cách một đoạn lại nhìn thấy rất nhiều thi thể. Điều khiến người ta cảm thấy đáng sợ là không một thi thể nào có đến hai vết thương trên người, tất cả đều là một đao đoạt mạng.
Lại đi thêm khoảng một dặm, nhìn thấy một nam nhân trẻ tuổi mặc chiến phục tướng quân đang đi tới, dẫn theo vài chiến binh. Mấy người này dùng dây thừng kéo theo rất nhiều thủ cấp đang đi tới. Nếu như bách tính phổ thông nhìn thấy cảnh đó, nhất định sẽ sợ tới mức hồn xiêu phách lạc.
"Thẩm tướng quân của các ngươi đâu?" Đỗ Vĩ Chí lại hỏi.
Người nọ vội vàng đi tới chắp tay đáp lễ: "Bái kiến tướng quân. Chắc là Thẩm tướng quân của chúng ta đã đến sau núi rồi. Tướng quân có thể đến phía sau núi tìm. Ta còn phải trở về tìm Vương Khoát Hải, lúc nãy tướng quân có gặp hắn không? Một hán tử rất cao lớn, cường tráng, thoạt nhìn giống như một con tinh tinh khổng lồ vậy."
Đỗ Vĩ Chí gật đầu: "Gặp rồi, hắn đang ở ngay bên doanh trại."
Đỗ Uy Danh nói: "Vậy ta đi qua đó trước. Ta cùng hắn đánh cược xem ai giết được nhiều hơn, có lẽ lần này có thể thắng."
Một chuỗi thủ cấp xỏ trên dây thừng kia nhiều đến mức làm cho da đầu người ta tê dại.
Đỗ Vĩ Chí thở dài: "Nếu doanh trại đó là do một mình hắn tàn sát, có lẽ ngươi sẽ thua."
Đỗ Uy Danh ngẩn ra: "Vậy thì không đi nữa."
Gã lại dẫn theo thủ hạ quay trở lại: "Đi tìm giết thêm mấy tên nữa. Đều tại tướng quân, cũng không biết chừa lại cho ta mấy tên."
Đang nói thì nhìn thấy một huyết nhân từ đằng xa đi tới, chiến phục màu đen dường như cũng đã biến thành màu đỏ sậm.
Đỗ Vĩ Chí vội vàng tiến lên: "Thẩm tướng quân?"
Thẩm Lãnh nhìn thấy Đỗ Vĩ Chí cũng vội vàng đáp lễ: "Đỗ tướng quân."
Đỗ Vĩ Chí nói: "Đuổi theo thật vất vả, vậy mà không nhìn thấy một kẻ địch nào còn sống. Thẩm tướng quân và đội quân của ngươi giết nhanh thật."
Thẩm Lãnh cười ngượng: "Đám tiểu tử thủ hạ xông lên quá nhanh, đành phải theo sau khắp nơi."
Hắn nhìn về phía Đỗ Uy Danh: "Thổi tù và đi, xem mọi người có tập trung đủ không."
Đỗ Uy Danh lập tức cho thân binh thổi tù và. Khắp núi đồi trùng điệp này, lúc thì một người, lúc thì một người khác xuất hiện. Các chiến binh cả người đẫm máu từ bốn phương tám hướng bắt đầu hội tụ lại.
Đỗ Uy Danh kiểm tra lại quân số: "Tướng quân, tám mươi chín người đã trở về."
Thẩm Lãnh dường như ngẩn người: "Sao thiếu một người?!"
Đỗ Uy Danh nhìn hắn: "Không tính ngài..."
Thẩm Lãnh: "Ồ..."
Hắn nhìn về phía Đỗ Vĩ Chí, cười ngượng: "Thật đáng chê cười, đáng chê cười."
Công sức biên tập và chuyển ngữ bài viết này thuộc về truyen.free.