Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 784: Không giữ lại cái nào

Trên boong chiến thuyền, Thẩm Lãnh nhanh chân đi ngang qua, thấy Trần Nhiễm đang ngồi xổm chơi đùa gì đó, liền tò mò đến xem. Chẳng hiểu sao tên này lại vớt được một chậu cua nhỏ, đang ngồi lẩm bẩm một mình. Thẩm Lãnh đến gần lắng nghe, thì thấy Trần Nhiễm nghiêm túc nói: "Trời có đức hiếu sinh, đừng nói ta không cho các ngươi cơ hội. Nay ta trao sự sống chết của các ngươi vào tay các ngươi, oẳn tù tì phân thắng thua, một ván định sinh tử. Nếu các ngươi thắng, ta sẽ thả các ngươi đi."

Và rồi, với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, hắn nói tiếp:

"Để bày tỏ ta thật sự không muốn ăn các ngươi, ta nói cho các ngươi biết... ta ra búa."

Ngay sau đó, hắn ta quả nhiên mặt dày đưa ra nắm đấm, còn cả đàn cua thì khua càng.

"Tích cực như vậy, tất cả các ngươi đều ra kéo à."

Trần Nhiễm thở dài nói: "Đúng là một đàn cua tốt."

Thẩm Lãnh đá nhẹ vào mông Trần Nhiễm một cái: "Lúc nãy có phải ngươi đang ngấm ngầm chửi ta không?"

"Đâu có đâu."

Trần Nhiễm hỏi: "Sao vậy?"

Thẩm Lãnh gãi đầu: "Đột nhiên hắt hơi liên tục ba cái."

Trần Nhiễm nói: "Một nhớ hai chửi ba nhắc. Hắt hơi ba cái là có người nhắc đến ngươi chứ không phải chửi ngươi."

Thẩm Lãnh: "Mơ hồ cảm thấy có ai đó đang nhớ nhung."

Trần Nhiễm vội vàng lắc đầu: "Chắc chắn không phải ta. Ta thì nhớ ngươi làm gì chứ?"

Thẩm Lãnh liếc nhìn đám cua kia: "Nhỏ thế này mà ngươi định ăn chúng à? Nhớ bỏ nhiều ớt vào một chút."

Trần Nhiễm: "Ta đâu biết làm."

Thẩm Lãnh: "Coi như ta chưa nói."

Trần Nhiễm lập tức túm lấy ống tay áo Thẩm Lãnh, rồi nhìn hắn bằng ánh mắt cầu xin: "Ngươi hãy thương tình Tiểu Nhiễm Nhiễm của ngươi một chút đi."

Thẩm Lãnh: "Cút..."

Trần Nhiễm cười hì hì: "Ngươi đã cho người về Trường An báo trước với cha ta rồi chứ? Theo tính toán lộ trình, chỉ còn khoảng bốn năm ngày nữa là chúng ta sẽ đến Trường An rồi, chẳng biết lần này gặp ta, cha có còn cầm gậy đánh ta nữa không."

Thẩm Lãnh nói: "Ngươi phải tin rằng chẳng có cha mẹ nào là không thương con mình. Tuy Trần đại bá cứ thấy ngươi là đánh, nhưng ngươi nên tin chắc rằng ông ấy chỉ muốn đánh cho vui thôi, không liên quan đến việc có yêu thương ngươi hay không."

Trần Nhiễm: "Ông nội ngươi..."

Hắn lườm Thẩm Lãnh một cái rồi nói: "Nhưng đã nói trước rồi đó, sau khi đến Trường An đừng vội cầu hôn Cao Tiểu Dạng."

Thẩm Lãnh ừ một tiếng: "Biết rồi."

Thành Trường An.

Cao Tiểu Dạng xách một ít thức ăn chín mua từ bên ngoài về, lắc lắc thứ đang cầm trong tay với Trần đại bá: "Đồ ngon đến rồi đây."

Trần đại bá thấy Cao Tiểu Dạng liền cười tươi rói, chống gậy đi ra đón nàng: "Lại hoang phí rồi đấy. Phiếu hào bận rộn như vậy mà ngày nào con cũng chạy đến đây một chuyến, đi đi về về xa xôi thế này quá vất vả. Con không cần lo cho ta đâu, cơ thể ta rất tốt."

Cao Tiểu Dạng cười hì hì: "Thôi bớt cái chiêu này đi. Ngày nào chờ đến giờ này là ông cũng đi tới đi lui quanh nhà. Làm vài chén chứ?"

Trần đại bá cũng cười hì hì: "Uống vài chén!"

Cao Tiểu Dạng lấy một cái bàn tròn nhỏ kê trong sân, đặt thêm hai cái ghế, sau đó dìu Trần đại bá ngồi xuống. Nàng ngồi xuống, vén tay áo lên: "Quy tắc cũ, nói trước là không được giở trò gian lận nữa đấy."

"Nha đầu à, ta thấy con nhỏ tuổi nên mới không dùng hết sức. Năm đó ở trên bến thuyền sông Nam Bình, ta từng vật tay thua ai bao giờ đâu? Nào, nào, nào!"

"Con cua có tám cái chân, hai càng nhọn to như vậy..."

Cao Tiểu Dạng cười phá lên ha ha: "Nào nào nào, ông già, ông thua rồi!"

Trần đại bá vẻ mặt không vui.

Bởi vì người thua không phải là người uống rượu, mà ông ấy thua thì Cao Tiểu Dạng lại uống. Nếu là ông ấy thua mà được uống rượu thì ông ấy đã vui vẻ rồi.

"Nha đầu à, ngày ngày con đến chọc ta chơi mà lương tâm không bất an sao? Hàng ngày xách rượu đến thăm Trần đại bá, nhưng lần nào vật tay cũng không nhường ta, phần lớn rượu đều là con uống..."

"Ông già, ông bao nhiêu tuổi rồi."

Cao Tiểu Dạng vỗ vai Trần đại bá, nhẹ nhàng nói: "Mỗi ngày uống một hai chén rượu là được, uống nhiều thì không được. Trần Nhiễm không ở bên cạnh ông, con phải trông chừng ông. Nếu không phải ngày nào con cũng đến, ai mà biết từ sáng đến tối ông uống bao nhiêu rượu."

Trần đại bá: "Rượu trong nhà đều bị con giấu hết rồi, lại còn lừa hết tiền của ta..."

Cao Tiểu Dạng nghiêm túc nói: "Đó sao có thể gọi là lừa được chứ? Con chỉ nói với ông một chút về nghiệp vụ gửi tiền của phiếu hào Thiên Cơ chúng ta, là chính ông nhất quyết gửi hết tiền vào đó. Bây giờ ông lại nói con lừa ông, lúc đó chính ông kéo con lại nói: "Nha đầu à, con không thể không chiếu cố Trần đại bá của con trong chuyện kiếm tiền này được," có đúng không ông già?"

Trần đại bá đỏ mặt: "Đó chính là con lừa ta, con giấu hết rượu đi, tiền bạc cũng lừa vào phiếu hào của con, mỗi ngày chỉ cho ta một hai chén rượu để uống thôi, thịt cũng chẳng thể ăn thoải mái..."

Cao Tiểu Dạng cười nói: "Còn nói nữa không? Còn nói nữa là một ngày một hai chén rượu cũng không có mà uống đâu đấy."

Trần đại bá lẩm bẩm nói: "Đợi con trai ta về sẽ bảo nó mua cho ta."

Cao Tiểu Dạng hừ một tiếng: "Lẽ nào tiền của con trai ông không phải là của con?"

Nàng rướn người về phía trước, cười cợt nhả nói: "Ông già Trần, sau này trong cuộc sống lâu dài ông sẽ cảm nhận được cảm giác bị con chi phối đầy sợ hãi. Muốn uống bao nhiêu rượu, ăn bao nhiêu thịt, mỗi ngày rèn luyện bao lâu đều phải nghe lời con."

Trần đại bá cười, ăn một miếng thức ăn: "Còn có gì nữa mà ta phải nghe lời con?"

Cao Tiểu Dạng: "Hứa gả con trai ông cho con."

Trần đại bá phụt cười: "Nha đầu à, nói thật, nếu con đồng ý thì Trần đại bá đây càng đồng ý hơn. Nếu tiểu tử thối Trần Nhiễm đó mà dám không đồng ý, ta sẽ đánh gãy chân nó."

Cao Tiểu Dạng gật đầu: "Đúng! Hắn không đồng ý thì hai chúng ta cùng đánh!"

Đúng lúc này có một chiếc xe ngựa dừng lại bên ngoài cửa nhà Trần đại bá. Trà gia từ trên xe ngựa bước xuống, tay xách bộ y phục đã may xong cùng một ít trái cây bánh ngọt đi vào. Vừa vào cửa đã thấy Cao Tiểu Dạng lại đang vật tay ức hiếp Trần đại bá, nàng không nhịn được bèn bật cười: "Trần đại bá, sau này ông còn khổ dài dài rồi."

Trần đại bá thấy Trà gia đến liền bật cười: "Con mau đến quản nha đầu này đi, nó quá đáng lắm rồi, quá đáng lắm rồi!"

Trà gia ngồi xuống, trò chuyện với Trần đại bá một lúc, sau đó quay sang Cao Tiểu Dạng: "Trước khi đến đây, ta nhận được tin, đoán chừng ba bốn ngày nữa là Lãnh Tử và Trần Nhiễm sẽ đến Trường An. Muội đã nghĩ kỹ chưa? Nếu muội đã nghĩ kỹ rồi, ta sẽ thay mặt Trần đại bá đến phiếu hào chính thức đặt sính lễ."

Cao Tiểu Dạng hừ một tiếng: "Vậy thì không được!"

Trần đại bá ngớ người ra: "Sao vậy nha đầu? Có chuyện gì thì con cứ nói, đại bá đứng về phía con."

Cao Tiểu Dạng cười nói với Trần đại bá: "Không sao, không sao."

Sau đó nàng cầm tay Trà gia, nghiêm túc nói: "Tỷ không thể đến đặt sính lễ được, tỷ là người bên nhà gái mà."

Trà gia cười ngặt nghẽo: "Chưa từng thấy muội bạo dạn như vậy đấy."

Cao Tiểu Dạng: "Thôi đi, là bản thân ai sốt ruột lên xe ngựa đón tân nương tử kia?"

Trà gia ngẩng đầu nhìn bầu trời: "Muội nhìn trời kìa, thật trắng, muội nhìn mây kìa, thật xanh."

Cao Tiểu Dạng: "..."

Cung Vị Ương.

Hoàng đế liếc nhìn thái tử đứng trước mặt mình. Vừa nãy, người đã cho thái tử xem mấy bản tấu chương đặt trên bàn, sau đó bảo thái tử nói xem nên xử trí thế nào. Thái tử trầm mặc một lúc, sau đó lần lượt nói từng việc một, vừa rõ ràng rành mạch lại vừa đúng mực, vẹn toàn. Hoàng đế vui mừng cười: "Gần đây con có tiến bộ lớn thật, sau này vẫn phải học Lại Thành nhiều hơn nữa."

Thái tử vội vàng cúi đầu: "Nhi thần biết, đại học sĩ thật sự khiến nhi thần mở rộng tầm mắt, bất luận là về học thức hay tư duy, nhi thần đều học được vô vàn điều từ đại học sĩ."

Hoàng đế ừ một tiếng: "Về Đông Cung đi. Sau này, mỗi ngày con hãy đến gặp trẫm, trẫm sẽ kiểm tra con mỗi ngày."

Thái tử lại vái lạy: "Nhi thần ghi nhớ."

Từ trong Đông Noãn Các bước ra, thái tử Lý Trường Trạch thở phào một hơi thật dài, lại ứng phó xong thêm một ngày nữa. Hắn cũng chẳng rõ vì sao, đã liên tục bảy tám ngày nay, mỗi ngày phụ thân đều bảo hắn đến Đông Noãn Các, tùy tiện chọn mấy bản tấu chương giao cho hắn xử lý. Bảy tám ngày nay, ngày nào hắn cũng thấp thỏm bất an, sợ mắc phải lỗi lầm gì. May mà những việc này cũng không khó, với năng lực của hắn thì ứng phó chẳng thành vấn đề.

Trở về Đông Cung của mình, thái tử vừa vào cửa đã đá văng hai chiếc giày, ngồi phịch xuống ghế, gác chân lên bàn: "Tào An Thanh, lúc nãy, trước khi ta đến Đông Noãn Các, ngươi đã nói gì? Ngươi nói có thể các lão đã gặp chuyện không hay?"

Tào An Thanh vội vàng bước qua, khom lưng đáp: "Chỉ là nô tỳ đoán bừa thôi. Đã rất lâu rồi các lão không có bất kỳ tin tức nào. Phản loạn ở Bình Việt đạo đều đã bị tiêu diệt, ngày ngày đều có tin chiến thắng, vậy mà Hàn Hoán Chi lại không có lấy một chút tin tức nào. Nô tỳ cảm thấy lần này e rằng các lão khó thoát khỏi."

"Không thoát được cũng tốt."

Thái tử hừ một tiếng: "Cái lão già đó có chết thì chết, sau khi lão ta chết, coi như tất cả mọi chuyện bất lợi cho ta, những người bất lợi cho ta cũng đều biến mất sạch sẽ, sau này ta cũng có thể yên tâm hơn một chút."

Trong ánh mắt của Tào An Thanh lóe lên một tia căm hận, y đang cúi đầu nên tất nhiên thái tử không nhìn thấy.

"Hỏi ngươi một chuyện."

Thái tử hạ chân xuống khỏi bàn, nhìn Tào An Thanh hỏi: "Tại sao mấy ngày nay phụ hoàng đều muốn gọi ta qua kiểm tra học vấn? Còn bảo ta xử lý tấu chương?"

"Sợ là bệ hạ sắp bắc chinh rồi."

Tào An Thanh nhìn ra bên ngoài, bước qua đóng cửa phòng lại rồi quay về, nhỏ giọng nói: "Đây là đang tôi luyện điện hạ đó, cũng là để thử khả năng ứng biến của Người. Nếu biểu hiện của Người không có vấn đề, khi bệ hạ ngự giá thân chinh cũng sẽ vững dạ hơn."

Thái tử khẽ cau mày: "Bắc chinh? Vào thời điểm hiện tại mà còn muốn bắc chinh? Loạn ở Bình Việt đạo còn chưa hoàn toàn dẹp yên, vậy mà phụ hoàng vẫn không từ bỏ việc bắc chinh, chẳng phải là hao tài tốn của, thậm chí làm tổn hại đến căn cơ Đại Ninh sao? Ta cứ tưởng gần đây phụ hoàng không nhắc đến chuyện này là người đã từ bỏ rồi chứ."

Tào An Thanh nói: "Bệ hạ không nói với Người sao? Đó chỉ là nô tỳ đoán bừa thôi, Người đừng để bụng."

Thái tử ngẫm nghĩ: "Dù sao thì phụ hoàng có chuyện gì cũng chưa từng trực tiếp nói với ta cả. Không đến phút cuối thì người sẽ không nói với ta, nhưng mà..."

Hắn nhìn về phía Tào An Thanh, khóe miệng nhếch lên: "Phụ hoàng rất hài lòng về biểu hiện của ta mấy ngày nay. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, phụ hoàng bắc chinh, ta sẽ chủ quản triều chính... Đây là chuyện tốt, chuyện cực kỳ tốt."

Tào An Thanh vội vàng cúi đầu: "Chúc mừng điện hạ."

Thái tử cười một lúc, rồi sắc mặt dần trở nên lạnh lùng: "Bây giờ phụ hoàng đang xem trọng ta, chuyện gì cũng không thể ảnh hưởng đến vị trí của ta trong lòng phụ hoàng. Ngươi đi nghĩ cách thu bớt việc kinh doanh trên ám đạo lại đi. Trong khoảng thời gian này, bất luận thế nào cũng đừng để xảy ra xung đột gì với người của Lưu Vân Hội. Tất cả những người của Thiên Tự Khoa còn sống đều phải ẩn mình đi, tất cả đường dây liên lạc với bên các lão đều phải cắt đứt hết."

Tào An Thanh nhỏ giọng hỏi một câu: "Điện hạ nói cắt đứt là có ý gì...?"

Thái tử nói: "Lúc nãy không một ai có thể làm ảnh hưởng đến quyết định của phụ hoàng về việc để ta lưu thủ Trường An. Các lão đã mưu chuyện lớn như vậy, một khi phụ hoàng biết trước đó ta từng có qua lại với lão ta..."

Sắc mặt hắn tái đi: "Chắc ngươi hiểu ý của ta, cắt đứt chính là cắt đứt, không giữ lại bất cứ thứ gì."

Tào An Thanh cúi đầu: "Điện hạ yên tâm, không giữ lại bất cứ thứ gì."

Phiên bản văn bản này là tài sản độc quyền của truyen.free, xin quý vị tôn trọng bản gốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free