Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Làm Ruộng Đổi Mới Dòng Thuộc Tính (Dịch) - Chương 27: Chapter 27: Bách Bảo Lưu Ly Kinh (1)
“Gì cơ? Tô Đan Sư á?”
“Y đến Linh Điền của ngươi làm gì?” Lão Cửu thắc mắc.
Tần Minh đành kiên nhẫn kể lại chuyện Tô Đan Sư đến lấy Xích Linh Lộ.
“Ngươi trồng ra Thú Nha Mễ rồi sao?!”
Lão Cửu trợn tròn mắt, tam quan lại lần nữa bị đảo lộn.
Y đã ở đây hơn mười năm, cũng từng thử trồng Thú Nha Mễ.
Nhưng không ngoại lệ, lần nào cũng thất bại.
Có lúc y còn hoài nghi liệu có phải Linh Mạch ở đây không thích hợp để Thú Nha Mễ sinh trưởng hay không.
Y ra sức thuyết phục bản thân rằng chắc chắn tiểu tử này đang đùa cợt mình, nhưng đến khi đi ra sau núi, nhìn thấy trong Linh Điền của Tần Minh có từng cây Linh Mễ đã cao đến nửa người—
Y cứng họng.
Không sai.
Y đang ghen tị.
Lần này y thực sự hâm mộ Tần Minh đến phát điên!
“Tần Minh, tiểu tử ngươi thật không có nghĩa khí! Ta còn tặng ngươi rượu uống nữa!”
“Trồng ra Thú Nha Mễ mà cũng không nói với ta một tiếng?”
Nói xong, y còn không quên nhiệt tình chào hỏi Tô Đan Sư.
Rồi lại ghé sát tai Tần Minh, thấp giọng hỏi nhỏ: “Ngươi lấy giống Thú Nha Mễ ở đâu ra vậy?”
Tần Minh nhìn y, hơi sững lại một chút: “Mua của Liêu Chưởng quỹ.”
“Đánh cược một phen, coi như đặt cược cả thân gia mạng sống.”
“Ngươi đúng là ăn may rồi, vậy mà cũng trồng ra được.”
“Thật không biết phải nói gì với ngươi nữa.”
Tần Minh cười trừ:
“Được rồi, chờ Thú Nha Mễ chín, ta mời huynh một bữa ở Tụ Hiên Các.”
“Ngươi nói đó nhé!” Lão Cửu lúc này mới chịu thôi.
Hai ngày sau.
Phong ba do yêu thú tập kích đã qua đi, Linh Vũ Môn đã bố trí thêm một số biện pháp phòng hộ xung quanh Linh Điền.
Nhưng vì khu vực quá rộng, họ chỉ có thể thiết lập một số trận pháp cảnh báo đơn giản.
Sau sự việc này, khát vọng gia tăng thực lực trong lòng Tần Minh càng mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Không có lá bài tẩy, hắn không thể nào có được cảm giác an toàn.
Bất cứ lúc nào cũng có thể đối mặt với nguy cơ tử vong.
Thanh Dương phường thị.
Tần Minh đến đại viện của nhà họ Nguyễn một lần nữa.
"Cộc cộc cộc!"
Hắn gõ lên cánh cửa gỗ sơn đỏ.
Chẳng mấy chốc, một tu sĩ trung niên mở cửa.
Người này có tu vi Luyện Khí tầng năm, khuôn mặt có vẻ tiều tụy, tóc đã hoa râm, búi cao bằng một chiếc trâm gỗ.
“Đạo hữu tìm ai? Có chuyện gì không?”
Tần Minh chắp tay hành lễ, đi thẳng vào vấn đề: “Các hạ là Nguyễn đạo hữu? Tại hạ họ Tần, được Liêu Chưởng quỹ giới thiệu. Nghe nói đạo hữu có công pháp luyện thể muốn bán nên đặc biệt đến đây bái phỏng.
”
Nguyễn đạo hữu sững lại một chút, sau đó mời Tần Minh vào trong đại viện.
Vừa bước vào, trước mắt là khung cảnh tiêu điều, ngoài Nguyễn đạo hữu ra thì chẳng có một bóng người.
“Nếu Liêu Chưởng quỹ đã giới thiệu, hẳn là y cũng nói với ngươi rồi.”
“Nếu không có đan dược hoặc linh tài có thể tăng cường khí huyết thì e rằng lần này ngươi sẽ phải thất vọng.”
Nguyễn đạo hữu đánh giá vị tu sĩ trẻ trước mặt, trông cũng bình thường, chẳng có điểm gì đặc biệt.
“Đương nhiên.”
“Không biết Nguyễn đạo hữu có thể giới thiệu qua về bộ công pháp này không? Để ta còn có thể cân nhắc một chút.” Tần Minh hỏi.
“Haizz, nói ra thì có chút mất mặt.”
Nguyễn đạo hữu thở dài, chỉ tay về phía sân viện, giọng điệu đầy tang thương.
Rồi y nói thẳng: “Cả gia sản to lớn của ta, lụn bại đến mức này cũng là do bộ công pháp này mà ra.”
Sau đó, y lấy ra một tấm da thú từ túi trữ vật, đưa cho Tần Minh xem qua rồi mới tiếp tục nói: “Công pháp này tên là Bách Bảo Lưu Ly Kinh, do tổ tiên ta truyền xuống tới đời này.”
“Tiền nhân đời trước luôn coi nó như bảo vật, nhưng lai lịch cụ thể thì không rõ.”
“Nhưng để tu luyện bộ công pháp này thì có một điều kiện vô cùng khắc nghiệt đó là phải dùng thiên tài địa bảo tăng cường khí huyết làm phụ trợ, nếu không thì không thể nào luyện thành.”
Nghe Nguyễn đạo hữu giải thích, Tần Minh dần dần nắm bắt được nội dung của bộ công pháp này.