Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Làm Ruộng Đổi Mới Dòng Thuộc Tính (Dịch) - Chương 30: Chapter 30: Kế hoạch (2)
Mỗi ngày nhìn ba dòng thuộc tính này dần dần tiến tới thời kỳ chín muồi, Tần Minh cảm thấy an tâm hơn hẳn.
Hắn đã có kế hoạch cho hai năm tới!
Chỉ cần trong Linh Điền xuất hiện thêm thuộc tính Thúc chín, hắn sẽ bí mật di dời một phần nhỏ Thú Nha Mễ để dùng cho tu luyện. Di dời mấy trăm gốc thì cũng chẳng ai phát hiện ra.
Ba gốc mang thuộc tính này nhất định phải được chuyển đi để thúc chín.
Trong Linh Điền vẫn còn một dòng thuộc tính Thúc chín x5, có Linh Chủng, có thuộc tính, đến lúc đó hắn lại có thể tiếp tục thúc chín!
Nếu không phải vì tình cảnh xung quanh đang ngày càng hỗn loạn, Tần Minh cũng chẳng vội vã như vậy.
Hai năm đối với hắn mà nói không là gì cả, hắn hoàn toàn có thể chờ đợi. Nhưng tình hình hiện tại không cho phép hắn tiếp tục chờ đợi nữa!
Dù hắn không chủ động gây chuyện, nhưng chuyện sẽ tự tìm đến hắn!
Tu Tiên giới biến động khôn lường, thời cuộc thay đổi trong chớp mắt.
Hiện nay, cuộc đấu đá giữa các thế lực thượng tầng của tông môn đã bắt đầu lan rộng, thậm chí ảnh hưởng đến một phường thị nhỏ bé như Thanh Dương, nơi vốn chỉ là một góc xa xôi trong Vân Trạch Đại Hoang.
Tần Minh hiểu rõ—hắn phải nắm chặt vận mệnh của mình trong tay!
Một tháng sau, cuối cùng vụ thu hoạch Linh Mễ cuối cùng của năm cũng đã đến. Nhưng lần này, tình hình khác hẳn so với trước đây.
Cổ Chấp sự của Linh Vũ Môn cùng với Giám sát Đỗ Hải Phú đã sớm có mặt tại Linh Điền, theo sau họ là một nhóm đệ tử đứng xung quanh.
Dưới ánh mắt giám sát nghiêm khắc của Cổ Chấp sự, tất cả Linh Nông bắt đầu thu hoạch Linh Mễ.
Mặt trời ngả bóng hoàng hôn.
Sau khi thu hoạch xong, Đỗ Hải Phú lần lượt thu thuế Linh Mễ. Chẳng mấy chốc, y đã thống kê xong toàn bộ, sau đó cung kính dâng ngọc giản xếp hạng lên cho Cổ Chấp sự xem xét.
Trong vụ cuối cùng này, sản lượng Kim Linh Mễ của Tần Minh lại tiếp tục tăng, đạt đến mười thạch chín mươi cân! Không những vậy, lần này Cổ chấp sự còn miễn cho hắn một phần thuế suất Linh Mễ.
Sau khi nộp thuế, số Kim Linh Mễ Tần Minh thực sự nhận được là ba trăm hai mươi cân. Tổng sản lượng của cả ba vụ trong năm nay giúp hắn vươn lên đứng trong mười hạng đầu!
Thái độ của Đỗ Hải Phú khi đến thu thuế lần này hoàn toàn khác trước, vô cùng niềm nở. Mỗi câu mỗi chữ đều gọi hắn là “Tiểu Tần”, giọng điệu ngọt xớt.
Tất nhiên, lần này lý do hắn có thể lọt vào mười hạng đầu cũng một phần nhờ vụ tập kích của đàn Phong Hào Hầu không lâu trước đó.
Trong khi phần lớn Linh Điền đều bị phá hoại nặng nề thì Linh Điền của Tần Minh cùng một số ít người khác vẫn còn nguyên vẹn.
Cổ Chấp sự lạnh lùng xem xét danh sách sản lượng. Khuôn mặt nghiêm nghị của gã không có lấy một tia cảm xúc.
Sau đó, gã lạnh giọng tuyên bố: “Bảng xếp hạng sản lượng Linh Mễ năm nay đã được thống kê đầy đủ. Các ngươi có thể tự mình xem xét.”
“Ba mươi Linh Nông có sản lượng thấp nhất, lập tức lên thuyền theo ta.”
Dù trong năm nay, Linh Điền có bị yêu thú tập kích nhưng Linh Vũ Môn vẫn không hề nương tay với những kẻ ở tầng lớp dưới đáy.
Ba mươi Linh Nông nằm cuối bảng chết lặng nhìn lên quang mạc, sắc mặt bàng hoàng, vẻ mặt thất hồn lạc phách. Bọn họ hiểu rõ vận mệnh đang chờ đợi mình là gì…
Tần Minh nhìn những Linh Nông kia, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc. Nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn trở nên kiên định!
Hắn vỗ vai Thái Lão Cửu đứng bên cạnh, trầm giọng nói: “Đừng nhìn nữa, đi thôi.”
Thái Lão Cửu chợt hỏi: “Tần Minh, ngươi nói xem… liệu có một ngày nào đó, có khi nào chúng ta cũng sẽ nằm trong danh sách kia không?”
Bước chân của Tần Minh khựng lại. Hắn không đáp lời.
Nếu hắn không có àn tay vàng… Thì cảnh tượng vừa rồi, có lẽ chính là câu trả lời.
Số phận của những kẻ bình thường. Thịnh thế là trâu ngựa, loạn thế là bia đỡ đạn.
Lúc bình thường thì vắt kiệt sức lực, lúc chiến tranh thì vắt cạn tính mạng.